Saved Font

Trước/124Sau

Trọng Sinh Chi Phúc

Chương 96: Chương 95: Đỗ Vỡ

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 95: ĐỖ VỠ

Tác giả: Luna Huang

Khi Niên Khai Điềm nghe mọi người nói chuyện thì cả người lạnh như băng, đầu quả tim nhói lên vài lần, đợi đến lúc nhìn thấy ánh mắt màu hổ phách của Gia Luật Hy nàng biết bản thân không thể lưu lại nữa. Không đợi băng vải kia rơi hết xuống, nàng đã đứng lên rời đi, vì lực chú ý của mọi người hoàn toàn đặt hết trên người hắn nên khi nàng ly khai cũng không người phát hiện.

Nàng một mạch chạy về Điềm viên, đôi mắt sớm đã nhạt nhòa, gương mặt sớm đã ướt đẫm lệ. Lúc nãy hắn nói với nàng chuyện tam thư lục lễ, nàng cảm thấy hắn nói cũng rất có đạo lý nên không phản đối. Dù gì hắn cũng không còn nhỏ nữa, gáp gấp thú thê cũng là bình thường, đây là còn chưa nói đến tiểu đệ đệ của nàng ai biết lúc nào mới xuất hiện.

Không ngờ lúc này quyết định gả cho hắn là lúc biết được thân thế của hắn. Nàng làm sao dám tiếp tục mơ mộng có thể làm thê tử của hắn đây? Nàng từng đối xử với hắn rất tệ, vô cùng tệ, cho dù giờ đã chuyển biến tốt thì đã sao, vẫn là không thay đổi được quá khứ.

Nếu như vẫn là quyết định gả, người khác sẽ nói nàng trèo cao, cóc ghẻ muốn ăn thịt thiên nga, không những nàng cả phụ mẫu cùng Niên gia đều ảnh hưởng rất lớn. Vì vậy vẫn là không gả, nhưng tâm nàng đau lắm, không thể nào khống chế được cơn đau cùng nước mắt, càng không thể đối mắt với hắn vào lúc này.

Nàng thà rằng đây chỉ là ác mộng mà thôi, hắn không phải hoàng thất gì cả, chỉ là một lang trung bình thường trong phủ, nhưng nàng không thể ích kỷ như vậy được. Hắn nhìn thấy được, thân phận hắn cao quý nàng nên chúc mừng hắn, vì hắn cao hứng mới phải, nhưng vì sao nàng ích kỷ như vậy, có một chút chuyện cũng không thể mở lòng được?

Niên Khai Điềm tuy sống tận hai đời nhưng căn bản không biết về những chuyện quý tộc quan lại, thậm chí là hoàng thất. Lần trước Gia Luật Hy chỉ kể nàng nghe lịch đại các hoàng đế mà thôi, chỉ biết hoàng thượng nhiều vợ căn bản nghĩ không được nhiều như đám người bên ngoài. Nàng chạy trở về cũng vì cảm thấy không còn mặt mũi lưu lại, càng không có tư cách làm thê tử của hắn, không biết dùng thái độ gì đối diện với hắn.

Về đến Điềm viên nàng đã xông vào thính tử đóng cửa lại, tựa lưng ở phiến cửa khóc đến đứng không nỗi từ từ trượt xuống. Nàng ngồi bó gối sát phiến cửa, nức nở không ngừng, mặt cũng không hề ngẩng lên, chỉ có khóc.

Nghe được đối thoại của huynh đệ bọn hắn, nàng càng khóc lợi hại hơn. Nguyên lai, điều kiện của hoàng thất lại là như vậy. Cũng may nàng đã tính đến chuyện từ bỏ nhưng là kiềm lòng không đặng mà thôi.

Khi Gia Luật Hy nhảy cửa sổ vào, hắn cũng không tâm tình nhìn phòng nàng, lập tức chạy đến nơi phát ra tiếng khóc. Khi hắn từ ngọa thất xông ra thính tử, đã thấy Niên Khai Điềm ngồi bó gối trên mặt đất, cả người đều run rẩy.

Hắn ôm lấy ngực cố hít thở khí lạnh cuối thu để làm tê đi cơn đau lòng của mình mới bước tới, quỳ một chân xuống trước mặt nàng, “Điềm Điềm, nàng đến cùng làm sao?” Hắn còn chưa từng nhìn thấy nàng, vốn nghĩ đến đêm tân hôn mới được len lén nhìn, sau lại nghĩ có thể mỗi ngày ở trong phòng nhìn nàng, đến hôm nay lại được công khai nhìn nàng, nghĩ không ra tự nhiên nàng lại thành như vậy.

Niên Khai Điềm nức nở, âm thanh có chút khàn đuổi người, “Ngươi ra ngoài, ta không muốn gặp ngươi, ngươi ra ngoài, ra ngoài.”

—Phân Cách Tuyến Luna Huang – Vọng Thư Uyển—

Gia Luật Cẩn ở bên ngoài nghe được như vậy rất khó chịu, nhưng nghe âm thanh biết nàng ở ngay sau cửa nên cũng không có tùy tiện xông vào, hắn là thái tử cũng không thể như Gia Luật Cẩn nhảy cửa sổ. Hắn im lặng theo dõi đoạn đối thoại của bọn họ.

“Nàng đến cùng làm sao? Không khỏe chỗ nào, để ta xem cho nàng.” Gia Luật Hy nắm lấy tay nàng nhưng lại bị nàng hung hăng hất ra: “Không cho phép ngươi chạm vào ta.”

“Nàng có phải không muốn thấy đôi mắt này của ta không?” Âm thanh của Gia Luật Hy vẫn ôn nhuận lại che đi không được sự đau lòng của hắn, “Ta che lại sau này không cần nhìn nữa được không?” Đây cũng là lý do hắn muốn đợi đến đêm tân hôn mới cho nàng xem, hắn sợ nàng bài xích hắn.

Hắn vốn nghĩ nếu là nàng không thể tính toán sổ sách, sau này thành thân, hắn tìm một nơi dùng con mắt này thay nàng tính toán. Như vậy liền thứ gì cũng không lo lắng nữa rồi. Nàng cũng mở miệng muốn nhìn đôi mắt này của hắn, vậy đêm tân hôn hắn cũng sẽ thấy được nàng. Nếu là nàng chấp nhận đôi mắt này, vậy cùng nàng ở trong phòng hắn cũng không cần che nữa, có thể công khai nhìn nàng, thay nàng tính sổ sách.

Giờ nàng run rẩy như vậy, khóc đến thương tâm như vậy, thậm chí không nhìn hắn đến một mắt, bảo hắn phải làm thế nào. Hắn bất chấp mọi thứ, dang rộng song chưởng, ôm chặt lấy nàng.

Nhưng Niên Khai Điềm lại giãy giụa quyết không để hắn ôm, “Ngươi buông ta ra, không cho phép ngươi chạm vào ta.” Che đi? Che đi đôi mắt có che được thân phận của hắn hay không? Đây là chuyện không thể nào, nàng căn bản sánh không bằng hắn, đây là sự thật không thể nào thay đổi được.

“Nàng từng hứa với ta mỗi ngày đều sẽ ôm ta một cái.” Gia Luật Hy có chút run khi nói ra lời này. Tuy nàng nói vậy nhưng cũng không có ngày nào cũng ôm hắn, hiện hắn muốn ôm nàng, sợ nàng rời xa mình chỉ có thể như vậy mà thôi.

“Ngươi cút ra cho ta.” Niên Khai Điềm mạnh đẩy cỡ nào cũng không đẩy được, khí lực của nàng căn bản không đấu lại hắn. Nàng vừa khóc vừa thở phì phò nghĩ cách thoát khỏi ma trảo này.

Gia Luật Hy rất không cam lòng, lúc nãy nói đến hôn sự nàng cũng không nói sao giờ lại phản ứng lớn như vậy. Vì vậy hắn ôm chặt nàng hơn: “Chúng ta lập tức thành thân có được không?” Hắn không tin sau khi thành thân còn có người bức hắn giáng nàng làm bình thê.

Niên Khai Điềm bị ôm chặt thở không được nhưng vẫn liều mạng thở, cuối cùng bị sặc nước bọt lập tức ho khan. Gia Luật Hy lo lắng nới lỏng vòng tay thay nàng vuốt lưng thuận khí, “Có sao không?. . .”

Còn chưa kịp nói thêm câu gì, đã bị Niên Khai Điềm nhân lúc này dùng khí lực mạnh đẩy hắn ra, “Ai muốn cùng ngươi thành thân, chớ hồ ngôn loạn ngữ.”

“Điềm Điềm, nàng đã hứa sẽ gả cho ta.” Gia Luật Hy không phòng bị liền bị đẩy ngã, hắn không cam tâm, ngồi dậy xề gần nàng, gương mặt hiện đầy khẩn trương. Mọi chuyện sao lại thành như vậy? Thân phận này của hắn đột nhiên bị nâng cao, kéo theo đó là sự bài xích xa lánh của mọi người, lại còn có nguy cơ mất luôn người trong lòng nữa.

“Ai nói ta gả cho ngươi, ta hứa với ngươi lúc nào.” Niên Khai Điềm đứng lên giữ một khoảng cách nhất định với Gia Luật Hy. Hiện vẫn chưa có can đảm nhìn hắn, vì vậy đường nhìn của nàng hạ xuống mũi hài của hắn, chung thủy chưa từng dời.

Thấy chân hắn muốn bước, nàng lại lùi một bước, “Ngươi đừng qua đây, nơi này là khuê phòng của ta, ngươi mau cút ra ngoài.”

Gia Luật Hy muốn mở miệng Gia Luật Cẩn đã trước một bước, “Tiêu cục luôn lấy chữ tín làm đầu, Niên cô nương là người tiếp quản tiêu cục trong tương lai lại có thể không cố chữ tín sao?”

Niên Khai Điềm mím chặt môi một hồi mới cao giọng đáp trả: “Tiêu cục xưa nay vốn lấy chữ tín làm đầu nhưng làm ăn luôn có kèm theo khế ước. Thử hỏi thái tử điện hạ là chính tai nghe được Niên mỗ hứa cùng hoàng tử điện hạ sao? Hoàng tử điện hạ có khế ước hay tín vật làm chứng không?”

Ngừng một chút nàng hít một hơi thật sâu lấy can đảm nói ra lời trái với lương tâm: “Huống hồ Niên mỗ cùng hoàng tử điện hạ vốn không có hứa hẹn qua thứ gì. Không biết thái tử điện hạ vì sao nói Niên mỗ không cố chữ tín?’”

“Điềm Điềm.” Gia Luật Hy đã khó kiềm chế được, hắn nhìn nàng, nàng lại không nhìn hắn.

Dáng vẻ của nàng hiện giờ chính là muốn cách hắn thật xa, ngay cả ăn nói lật lọng nàng cũng làm luôn rồi. Cả hai từ ‘Niên mỗ ‘Hoàng tử điện hạ’ phát ra tự miệng nàng, hắn nghe cực kỳ xa lạ.

Nhớ lúc trước thường bị nàng đối xử như vậy cũng không có bao nhiêu khó chấp nhận như hiện nay. Hai tay xuôi bên người của hắn nắm thành quyền khẽ run.

Gia Luật Cẩn nghe chất vấn như vậy cũng không có gì để nói, đều là hoàng đệ quá tin tưởng người khác nên mới không có tín vật. Nếu không phải nàng là độc nữ thì hoàng đệ cũng không ủy khuất như vậy rồi.

Thế nên Gia Luật Cẩn đổi giọng nói: “Niên cô nương nói có lý, hoàng đệ, đó là khuê phòng của nữ tử, ngươi mau ra đây đi.”

Gia Luật Hy vốn muốn lưu lại nhưng thấy thái độ của nàng, hắn thở dài một hơi, “Mai ta lại đến thăm nàng.” Dứt lời hắn mở cửa bước ra ngoài.

Gia Luật Cẩn cùng Gia Luật Hy nói: “Hoàng đệ cũng nên chuẩn bị đi thôi, ba ngày nữa chúng ta hồi kinh, biết được chuyện này phụ hoàng mẫu hậu nhất định sẽ rất vui.”

“Ân”. Gia Luật Hy chỉ bức một từ từ cổ họng ra.

“Nếu đã biết thân phận của mình cũng không nên lưu lại tránh người ta kiêng kỵ, vẫn là theo ta đến khách điếm cho thỏa đáng.” Gia Luật Cẩn rất thẳng thắng đề nghị. Nhìn vẻ mặt dè dặt của từng người tại Niên gia hắn cũng biết rõ nếu lưu lại cũng chỉ là không khí khó thở mà thôi.

Nhưng Gia Luật Hy lại không đáp ứng, “Ta còn muốn lưu lại, ta tiễn hoàng huynh rời đi trước, ba ngày sau gặp lại.”

Gia Luật Cẩn cũng không ép uổng, dù sao thì Gia Luật Hy ở đây cũng lâu rồi, lần này hồi kinh chắc là sẽ không còn cơ hội quay lại nữa, vì vậy cũng không có cản trở. “Được.”

Trước/124Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chí Tôn Tu La