Chương Trước/30Chương Sau

Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 26: Làm Lơ

Hắc Tam và những cổ đông khác tập trung thảo luận, hoàn toàn không để ý đến Hắc Phong và Cung Nam Mạc.

Họ không ngừng bàn tán nói lời giễu cợt châm chọc, qua lời nói của họ Hắc Phong giống như một kẻ vô ơn bạc nghĩa, lòng lang dạ sói, còn bọn họ là ân nhân của tập đoàn Hắc Thị.

Loại bỏ bọn họ, tập đoàn Hắc Thị chỉ còn cách phá sản.

"Hắc Phong, đừng quên ai đã giúp Hắc Thị được như ngày hôm nay. Bây giờ thì tốt rồi, phũ bỏ công lao của chúng tôi..." Tập đoàn Hắc Thị không có thành phần vong ơn bội nghĩa, lòng lang dạ sói như cậu.

" Đừng tưởng rằng tập đoàn Hắc Thị không có cậu thì sẽ tiêu tan, không có cậu chúng tôi vẫn quản lý tốt được.

" Không có những trưởng bối như chúng tôi thì cháu trai trưởng nhà họ Hắc là cậu sao có được địa vị như ngày hôm nay chứ. Nếu không có chúng tôi trước đó hỗ trợ, cậu sẽ không là cái thá gì cả. "

" Hắc Minh đi rồi, tôi vẫn phải ở đây, tôi là người nhà Hắc, là chú ba của cậu, còn chưa tới lượt cậu ngồi ở vị trí này. "

Những người ở đây đều là những người cùng kề vai sát cánh với ông nội và cha y đưa tập đoàn Hắc Thị cường thịnh như ngày hôm nay nên mọi người đối với Hắc Phong, tự nhiên không có bất kỳ loại tức giận nào.

"..."

Cậy già lên mặt thật không biết xấu hổ, không tự nhìn xem bản thân lâu nay đã làm bao nhiêu chuyện dối trá với danh nghĩa của Hắc Thị.

Cung Nam Mạc tức giận đến phát run, mấy lần định nói nhưng đều bị Hắc Phong ngăn lại. "Quên đi, coi như chó cắn đi, cậu còn muốn cắn trả à!"

Cung Nam Mạc nhếch miệng cười, nhìn Hắc Tam cùng đám người giống như đang xem một đám chó sủa. Hắc Tam tức giận đùng đùng nhìn đám người lòng dạ đen tối biến thành "Phật sống" không ngừng chỉ trích Hắc Phong

"Loại bỏ các vị, Tập đoàn Hắc Thị vẫn là tập đoàn Hắc Thị, nhưng không có tôi, các vị chẳng là gì cả"

Ánh mắt sắc bén của Hắc Phong quét qua bọn họ, không khí trong phòng họp liền rét run, thậm chí còn khiến bọn họ như muốn ngừng thở.

"Chỉ cần tôi muốn, tôi có thể xây dựng lại một Hắc Thị mà không cần đến các vị"

Bây giờ giữ lại cổ phần cho họ xem như đã tận tình tận nghĩa.

Đột nhiên, toàn bộ phòng họp lặng im như tờ, thậm chí có thể nghe thấy tiếng kim rơi trên mặt đất.

Cung Nam Mạc nhe răng nhịn cười, chủ tịch quả nhiên rất uy quyền.

Đôi mắt lạnh lùng vô tình và tàn bạo, Hắc Phong chưa bao giờ là người tốt... Nhưng không phải kiểu người không phân biệt được ân oán, có trách thì trách bọn họ, lòng dạ biến đổi, làm ra những chuyện không thể bỏ qua được.

Hắc Tam cùng mấy vị cổ đông khác hoảng hồn nhìn nhau, sắc mặt của họ cực kì không tốt. Những gì mà Hắc Phong đang nói đều là sự thật, đó sự thật mà họ luôn trốn tránh và không chịu thừa nhận.

Đúng lúc này, Tả Khuynh Huyễn mở cửa bước vào.

Người trong phòng họp trực tiếp hướng ánh mắt về phía Tả Khuynh Huyễn, trong khi đó Hắc Phong trực tiếp đứng lên nói: "Nơi này giao lại cho cậu. Tôi không muốn gặp lại bất kỳ ai trong số họ." Hắc Phong sắc bén nhìn về Hắc Tam, khi bọn họ sắp sửa lên tiếng, Hắc Phong đứng lên, tự ý rời khỏi phòng họp.

"Hắc Phong, dừng lại cho tôi!" Bỏ ngoài tai tiếng la hét điên cuồng của Hắc Tam ở phía sau, Hắc Phong tiếp tục đi về phía văn phòng, nơi đó Kỉ Lam Thanh vẫn đang đợi y.

Lúc trước Kỉ Lam Thanh không thích y, Hắc Phong thực sự cảm thấy bất lực, bởi vậy để mặc cho những cổ đông tùy ý lộng hành miễn là đừng để mọi chuyện đi quá xa.

Tuy nhiên bây giờ mọi chuyện đã khác, mặc kệ Kỉ Lam Thanh có muốn cổ phần hay không, y vẫn phải đảm bảo cho Kỉ Lam Thanh được bình an, dù cho một ngày y ra đi, những người đó cũng không thể lộng hành được.

Hắc Phong khẽ nhếch môi, trong lòng chỉ cần nghĩ đến Kỉ Lam Thanh liền cảm thấy mềm mại, ngay cả không khí xung quanh cũng trở nên ngọt ngào.

Khi Hắc Phong mở cửa văn phòng, Kỉ Lam Thanh liền ân cần hỏi: "Thế nào, anh có mệt không?"

Hắc Phong nắm tay Kỉ Lam Thanh, nhẹ nhàng lắc đầu: "Không mệt!" Những cổ đông kia mới mệt, chỉ cần Tả Khuynh Huyễn đưa ra những chứng cứ và tư liệu quan trọng, bọn họ không thể nào trụ lại trong Hắc Thị được nữa.

Bằng chứng đó đủ để họ phải ngồi tù từ 50 đến 60 năm, với tuổi tác của họ hiện tại, chỉ cần họ vào đó thì đừng có mơ tưởng được thả ra ngoài.

Hắc Phong là một doanh nhân thành đạt, đương nhiên hiểu được tâm tư của những người này, họ rất chú trọng đến quyền lợi và tiền bạc, nhưng một khi tính mạng bị đe dọa, họ biết sẽ biết lựa chọn như thế nào.

"Anh nghỉ ngơi một chút đi, sau khi tan làm chúng ta đi siêu thị mua một ít nguyên liệu, sau đó anh dạy em nấu ăn, được chứ?" Hắc Phong tuy rằng nói không mệt, nhưng sắc mặt cũng không thật sự tốt, Kỉ Lam Thanh đỡ y đến phòng nghỉ nghỉ ngơi, tiếp đó thu xếp an bài mọi chuyện.

Hắc Phong quả thực có chút mệt, thế nên đã nằm xuống nghỉ ngơi một lát, nhưng lại không nhắm mắt ngủ mà lại nhìn Kỉ Lam Thanh không chớp mắt.

"Mà này, anh vẫn chưa nói cho em biết anh muốn ăn gì?" Kỉ Lam Thanh cảm thấy áy náy khi nghĩ đến việc nấu ăn. Nhiều năm qua, Hắc Phong biết rõ sở thích của hắn, nhưng hắn lại không biết gì về Hắc Phong.

"Chỉ cần là em nấu, anh đều thích." Hắc Phong đưa tay lên, Kỉ Lam Thanh vươn tay ra nắm chặt tay đối phương: "Anh không nghĩ đến em nấu sẽ rất tệ sao!" Trong lòng Kỉ Lam Thanh cảm thấy rất ngọt ngào, nhưng hắn biết rõ tay nghề của bản thân, không thể so sánh với Hắc Phong được.

"Không, chỉ cần là do em nấu, anh đều thích, không chê gì hết." Đôi mắt đen láy của Hắc Phong, tràn ngập sự dịu dàng yêu thương khiến Kỉ Lam Thanh chết chìm trong đôi mắt đó.

Hắc Phong chưa bao giờ nghĩ tới sẽ đợi được đến ngày Kỉ Lam Thanh sẽ tự tay nấu cho y ăn, đây là điều xa xỉ mà y chưa từng có được trong suốt 5 năm qua.

Dù gì cũng vừa mới xuất viện, Hắc Phong tán gẫu một lúc với Kỉ Lam Thanh liền ngủ thiếp đi.

Nhìn khuôn mặt yên bình đang ngủ say của Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh mỉm cười hạnh phúc.

Không phải đoạn tình cảm nào cũng có thể quay trở lại cùng nhau đối tốt, không phải lỗi lầm nào cũng có cơ hội bù đắp... nhưng hắn quay lại, y vẫn ở đó, điều đó thật tuyệt!

Kỉ Lam Thanh chạm lên đôi lông mày tinh xảo của Hắc Phong và chỉ dừng lại khi Hắc Phong cau mày, hắn cười cười hạnh phúc nghĩ, đoạn tình cảm này sẽ không bao giờ tách rời nữa...

Một tay nắm lấy tay Hắc Phong, tay kia Kỉ Lam Thanh lấy điện thoại di động ra và bắt đầu tìm kiếm về những bữa ăn đa dạng dành cho người bị bệnh tim.

"Có vẻ như vẫn phải hỏi bác sĩ Trần xem chế độ ăn uống thế nào sẽ phù hợp với thuốc điều trị." Kỉ Lam Thanh xoa xoa cái cổ cứng đờ của mình, bất giác nói.

Thuốc cũng không tốt bằng thức ăn bổ dưỡng, cho dù không có tác dụng chữa trị nhưng ít nhất sẽ giúp cơ thể cảm thấy tốt hơn.

Kỉ Lam Thanh càng nghĩ càng thấy khả quan, hắn nhanh chóng gọi điện cho Trần Dĩ Thành.

Đang chuẩn bị gọi thì lại có tiếng gõ cửa dồn dập.

Lúc Kỉ Lam Thanh nghe thấy tiếng gõ cửa, vừa đi ra khỏi phòng nghỉ liền thấy Hà Thanh đang đứng ở cửa cầm một xấp văn kiện.

Kỉ Lam Thanh không biết Hà Thanh, nhưng nhìn thẻ nhân viên tập đoàn Hắc Thị trên ngực đối phương, hắn mới nhận ra đây là Hà Thanh trợ lí của Hắc Phong.

Kỉ Lam Thanh không chắc là Hà Thành có biết sức tình trạng sức khỏe của Hắc Phong không tốt hay không, nên cảm thấy rất khó xử, đang đắn đó có nên để người vào hay không thì Cung Nam Mạc đi đến.

Truyện convert hay : Tổng Tài Daddy Không Thể Trêu Vào
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi