Chương Trước/30Chương Sau

Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 29: Đi Siêu Thị

Trong siêu thị Hoa Vũ cách biệt thự Kỉ Lam Thanh 5km, hắn đang đẩy xe đến kệ trái cây bốn mùa, mặt nóng bừng bừng.

Chỉ cần nghĩ đến chuyện đã xảy ra giữa mình và Hắc Phong trong văn phòng Hắc Thị một giờ trước, mặt Kỉ Lam Thanh nóng bừng lên, tim càng đập nhanh hơn...

Mặc dù bản thân đã được xác định tình cảm với Hắc Phong, nên chuyện gần gũi ấy đối với người mình yêu là bình thường. Nhưng đó là trong văn phòng của Hắc Phong, Cung Nam Mạc và Hà Thành cũng đang ở trong công ty, nên khiến hắn nhấp nhỏm không yên.

Tuy rằng sau đó Hắc Phong nói cho hắn, hai người kia đã sớm đi ra ngoài, căn bản không biết chuyện hai người ân ái trong văn phòng.

Tuy vậy, Kỉ Lam Thanh vẫn thấy thấp thỏm trong lòng.

Nếu nói Cung Nam Mạc cùng Hà Thanh không biết hắn cùng Hắc Phong ân ái, có đánh chết hắn, hắn cũng tin chuyện đó.

Đặc biệt là khi nghĩ đến việc Hắc Phong lấy ra cho hắn một bộ đồ ngủ từ trong tủ sau khi tắm xong, Kỉ Lam Thanh càng không bình tĩnh nỗi.

"Tại sao quần áo của em lại có ở đây?" Kỉ Lam Thanh từ trong phòng tắm lộ ra nửa đầu, kinh ngạc nhìn bộ quần áo trên tay Hắc Phong, căn bản đó kích cỡ của hắn.

Chỉ là Kỉ Lam Thanh không nhớ bản thân đã mua những bộ quần áo đó. Vấn đề mấu chốt là những bộ quần áo này được cất giữ ở Hắc Thị. Đừng nói với hắn là trong khoảng thời gian ngắn người kia đã mua những bộ đồ đó và đem đến đây.

Hơn nữa, quần áo thoạt nhìn là hàng may cao cấp, tuyệt đối trong khoảng thời gian ngắn không kịp mang đến đây.

Hắc Phong vươn tay đưa quần áo cho Kỉ Lam Thanh, thẳng thắn nói: "Anh đã chuẩn bị những thứ này từ rất lâu."

Y đã chuẩn bị như thế này trong suốt 5 năm. Chính là Kỉ Lam Thanh không biết là trong tủ quần áo Hắc Phong chuẩn bị cho hắn có rất nhiều, mỗi mùa đều có mỗi kiểu khác nhau, chúng được thay mỗi quý một lần, nhưng trước giờ chúng chỉ là đồ trang trí.

"..." Kỉ Lam Thanh nhíu mày, đôi mắt chớp chớp không biết là giận dỗi hay là bất lực, nhìn Hắc Phong một lúc lâu mới từ từ vươn tay ra: "Quên đi, đưa quần áo cho em!"

Hắc Phong một tay cầm quần áo, tay kia mở cửa, mắt muốn xuyên qua lớp kính mờ để nhìn Kỉ Lam Thanh, nhưng đối phương lại liếc nhìn y với vẻ giận dỗi, sau đó lấy quần áo trong tay y, đóng sầm cửa lại....

Hắc Phong sờ chóp mũi, hơi sững sờ nhìn cánh cửa đang đóng chặt. Qua lớp kính mờ, bóng dáng của Kỉ Lam Thanh mờ ảo hiện ra, chỉ đơn giản là nhìn như vậy, Hắc Phong phát hiện là nổi lên suy nghĩ muốn...

Kỉ Lam Thanh bước ra, nhìn thấy Hắc Phong đang nhìn hắn mỉm cười, hắn lập tức liền xấu hổ, người này vẫn luôn là kẻ bá đạo, kiêu ngạo, khuôn mặt lạnh lùng và vẫn nắm được cảm xúc của hắn?

Kỉ Lam Thanh nhớ lại những gì đã xảy ra trước đó, sắc mặt càng ngày càng đỏ hơn, ngay cả cổ và tai đều một màu đỏ sẫm.

Hắc Phong nhìn Kỉ Lam Thanh, nhìn chùm nho trong tay Kỉ Lam Thanh bị bóp gần như nát, khẽ cau mày nói: "Lam Thanh, em không sao chứ?"

"A, em không sao!" Kỉ Lam Thanh nói, sau đó ném chùm nho vào giỏ hàng, lúc sau tính toán giấu chúng đi

Hắc Phong đứng một bên, nhìn Kỉ Lam Thanh lựa táo, lê, măng cụt, kiwi, khế cùng các loại hoa quả khác lần lượt bị ném vào trong giỏ hàng, hàng lông mày thanh tú của y không khỏi nhăn lại.

"Lam Thanh làm sao vậy, em quên sao, những thứ này đều cần phải cân." Hắc Phong đem trái cây mà Kỉ Lam Thanh ném vào giỏ hàng, đặt lại trên quầy hoa quả.

"Lam Thanh, có chuyện gì vậy?" Hắc Phong nắm tay Kỉ Lam Thanh, lấy trái cây trong tay ra, đặt lại trên quầy trái cây, nhìn thấy Kỉ Lam Thanh cắn môi, hai má ửng đỏ, mắt thì lơ đãng nhìn nhìn.

Hắc Phong lo lắng đặt tay lên mặt Kỉ Lam Thanh, chạm vào hơi nóng. Y bắt đầu lo lắng: "Lam Thanh, em bị sốt sao? Sao lại nóng như vậy!" Vừa nói vừa nắm tay Kỉ Lam Thanh định đưa đi bệnh viện.

"Ừm, em không sốt, em chỉ là..." Kỉ Lam Thanh lấp lửng nói, nhìn khuôn mặt căng thẳng của Hắc Phong, hắn thật sự không nói nên lời.

Hắn nên nói với Hắc Phong rằng mặt hắn nóng bừng vì nghĩ đến cảnh thân mật của cả hai trong phòng làm việc, hay phải nói với y rằng nãy giờ vẫn luôn nghĩ đến chuyện đó, hoặc là phải nói với với y rằng chỉ cần nghĩ tới chuyện đó cơ thể liền có phản ứng?

Kỉ Lam Thanh không thể nói điều đó!

Dù Quá khứ hay hiện tại, đây là lần đầu tiên Kỉ Lam Thanh cảm thấy như thế, dù có hơi hoảng hốt, nhưng không tự chủ mà mong muốn nhiều hơn nữa.

"Không sao, chúng ta đi mua một ít nguyên liệu trước." Né tránh chuyện đó, Kỉ Lam Thanh đẩy xe hàng, vội vàng đi về phía hàng rau củ.

Hắc Phong mỉm cười, nhấc gót đi theo Kỉ Lam Thanh.

Kỉ Lam Thanh cau mày, cầm một loại món ăn lên, xem qua rồi đặt lại, sau đó lại chọn loại khác, xem qua rồi đặt lại đặt xuống.

Nhìn tới nhìn lui lại không biết chọn món gì?

"Hắc Phong, anh muốn ăn gì?" Kỉ Lam Thanh đang cầm một hộp nấm đông cô tươi trong tay, quay đầu lại thấy Hắc Phong đang khéo léo lựa chọn nguyên liệu.

Nhìn thấy xe đẩy hàng chất đủ các loại đồ ăn mà hắn thích ăn, Kỉ Lam Thanh vừa cảm động nhưng cũng vô cùng khó chịu.

Lúc nào y cũng chăm sóc hắn tỉ mỉ như vậy, mà không cần hắn hồi đáp lại cái gì, chưa nói đến đời trước, hiện tại kể từ khi Hắc Phong xuất viện, y luôn nghĩ và tính toán chu toàn cho Kỉ Lam Thanh

Kỉ Lam Thanh chớp mắt và đẩy giỏ hàng đi về phía Hắc Phong

"Em đã nói hôm nay em sẽ nấu ăn, sao anh anh chỉ chọn món em thích?" Kỉ Lam Thanh đặt miếng măng trong tay Hắc Phong xuống, sau đó nhìn vào đôi mắt thâm sâu của đối phương: "Em hỏi chú Trần những món ăn anh thích rồi, là đồ ăn mềm như sáp, lại đây, em sẽ giúp anh chọn. "

Trên mặt Hắc Phong nở nụ cười dịu dàng, khẽ gật đầu, mặc cho Kỉ Lam Thanh nắm tay kéo đi chọn món mà y thích

Nhìn Kỉ Lam Thanh bỏ thức ăn vào giỏ hàng như cũ, Hắc Phong đột nhiên cảm thấy rất yên bình, giống như việc y đã mong chờ một ngày như thế này lâu rồi, cũng đã rất lâu rồi.

Kỉ Thanh Lam chọn món nào cũng sẽ hỏi Hắc Phong xem có thích món đó hay không, mặc dù là người quyết định cuối cùng, hắn vẫn luôn vui vẻ hỏi.

Cách Hắc Phong và Kỉ Lam Thanh năm sáu bước, có ba bốn cô gái đang nhìn hai người với vẻ rất phấn khích, họ đưa tay ra chỉ trỏ nói: "Nhìn kìa, hai người họ đẹp quá, thoạt nhìn là một cặp nha!"

"Thực sự nhìn không ra ai công ai thụ nha!"

"Để tớ xem, ai cao hơn mới là công, người nào thấp hơn 1 chút thì là đối tượng còn lại! "

" Không nhất thiết, hiện nay rất phổ biến kiểu niên hạ nha, có thể họ là người nhỏ tuổi hơn kia mới là công nha! "

"... "

Truyện convert hay : Chí Tôn Võ Hồn
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi