Chương Trước/75Chương Sau

Trùng Sinh Tiểu Nương Tử Ghi Việc

Chương 46

Nhạc Bồi Lễ dám không? Trước khi nhìn thấy Hạ Trăn, ông ta xác thật dám.

Nhưng sau khi nhìn thấy Hạ Trăn, sắc mặt Nhạc Bồi Lễ thay đổi hoàn toàn, không dám tin, đứng dậy: “Hạ...... Hạ......”

“Nhạc Bồi Lễ, thân là quan viên địa phương, ngươi xử án qua loa như thế, ý đồ nghiêm hình bức cung, sao dám tự xưng công chính liêm minh? Ngươi xứng đáng với mũ quan trên đầu ngươi sao?” Hạ Trăn quát mắng, từ ngữ nghiêm nghị chính trực, làm cho Nhạc Bồi Lễ không ngẩng đầu lên nổi.

Ngay lúc này, Tổng đốc Lưỡng Giang Vệ đại nhân, chạy tới.

“Nhạc tri phủ, vụ án của Cẩm Tú Phường huyện Thanh Sơn, xét thấy ngươi và đương sự có thiên ti vạn lũ* quan hệ thân thuộc, vậy nên án này giao cho bản quan định đoạt.” Vệ đại nhân vừa đến, thì đã nói với Nhạc tri phủ như thế.

*Thiên ti vạn lũ: ý chỉ quan hệ mật thiết rối ren phức tạp

Sắc mặt Nhạc tri phủ trở nên hơi trắng, không chắc chắn nhìn về phía Hạ Trăn.

Hạ Trăn cũng không để ý đến ánh mắt của Nhạc tri phủ, xoay người sang chỗ khác xác định Mạc Như Nghiên có chịu kinh hãi hay không.

Mạc Như Nghiên có bị kinh hãi. Nhưng không phải đến từ Nhạc tri phủ, mà là Hạ Trăn.

Chưa bao giờ nàng hỏi tỉ mỉ sau khi Hạ Trăn rời khỏi huyện Thanh Sơn Huyện thì đi đâu. Ngay từ đầu là không biết nên hỏi thế nào, còn sau này thì trước sau không tìm được thời cơ thích hợp dò hỏi.

Tuy vẫn luôn cảm thấy khí chất trên người Hạ Trăn rất không hợp với huyện Thanh Sơn. Với thôn Liên Hoa, càng không xứng. Nhưng trước sau Mạc Như Nghiên không nghĩ tới, Hạ Trăn lại có liên quan đến quan trường.

Lấy tính tình Hạ Trăn, sao có thể thích ứng quan trường ngươi lừa ta gạt?

Hơn nữa, Hạ Trăn hoàn toàn không biết chữ......

Không đúng, không biết chữ vẫn có thể làm võ quan. Hạ Trăn hắn......

Ánh mắt kinh ngạc đối diện với ánh mắt không chút gợn sóng của Hạ Trăn, cuối cùng Mạc Như Nghiên đã hiểu ra, vì sao kiếp trước Hạ Trăn lại phải dùng nhiều thời gian như vậy mới giục ngựa chạy tới huyện Thanh Sơn nhặt xác cho nàng.

Bởi vì, Hạ Trăn hoàn toàn không ở huyện Thanh Sơn, không ở thôn Liên Hoa, mà không biết ở nơi xa xôi nào.

Có Vệ đại nhân thẩm án thay, cuối cùng mới công bằng công chính.

Vệ đại nhân không tra tấn bức cung, nhưng vẫn thành công khiến cho chưởng quầy Thủy Họa Trai nhận tội. Đồng thời, cũng lộ ra kẻ chủ mưu phía sau màn, đó là Tô Linh, tri huyện phu nhân huyện Thanh Sơn.

Vệ đại nhân không phải Nhạc tri phủ. Hắn phá án, rất dứt khoát lưu loát.

Trong chốc lát, đã bắt giữ chưởng quầy Thủy Họa Trai và thê muội, sai người đi truyền Tô Linh đến hỏi chuyện.

Tô Linh ở huyện Thanh Sơn. Thời gian vừa đi vừa về, ít cũng phải nửa ngày.

Thế nên, Vệ đại nhân lập tức quyết định, bãi đường, ngày khác lại mở xét xử.

“Hạ tướng quân!” Lúc Hạ Trăn đỡ Mạc Như Nghiên rời khỏi nha môn tri phủ, Nhạc tri phủ vội vàng chạy tới.

Mạc Như Nghiên sững sờ. Mặc dù là võ quan, chức quan cũng chia ra lớn nhỏ. Hạ Trăn thế nhưng là...... Tướng quân?

Hạ Trăn dừng chân, quay đầu lại, lạnh lùng nhìn Nhạc tri phủ đến gần.

“Hạ quan tham kiến Hạ tướng quân, không biết Hạ tướng quân giá lâm trấn Hoài Thủy, không đón tiếp từ xa, còn mong Hạ tướng quân chớ trách.” Làm sao Nhạc tri phủ ngờ được, lúc Nhạc Hành Tri trở về nhắc tới hán tử Hạ gia, lại là Hạ Trăn, Hạ tướng quân!

Không phải Hạ tướng quân nên canh giữ ở biên quan Tây Bắc sao? Tại sao lại đột nhiên xuất hiện ở nơi cằn cỗi thôn Liên Hoa kia? Lại tại sao cưới Mạc Như Nghiên làm thê?

Năm trước khi hắn vào kinh, rõ ràng nghe nói, tiểu quận chúa Thanh vương phủ có ý với Hạ tướng quân. Thiên kim nhà Tể tướng gia, tiểu thư nhà Hình Bộ Thượng Thư, đều trong danh sách được chọn làm tướng quân phu nhân.

Đây..... Đây là tình huống gì? Sao đột nhiên lại nhảy ra một Mạc Như Nghiên?

Tuy không rõ nội tình, nhưng Nhạc tri phủ rất rõ ràng, ông ta đã đắc tội Hạ Trăn.

Đắc tội Hạ Trăn, là đắc tội quân Tây Bắc, là đắc tội...... Thái Tử điện hạ. Cả người Nhạc tri phủ có chút hốt hoảng, không dám nói thêm nửa câu.

Với Nhạc tri phủ, thái độ Hạ Trăn rất lạnh nhạt: “Tác phong làm việc của Nhạc tri phủ, thật làm người ta lau mắt mà nhìn.”

“Không không không. Hạ tướng quân hiểu lầm, vô cùng hiểu lầm. Hạ quan tuyệt đối không phải người có thủ đoạn gian dối, cũng không phải định án lung tung. Chỉ vì chuyện đầu độc lần này tính nghiêm trọng quá lớn, hạ quan không hề dám chậm trễ và sơ suất, lúc này mới truyền tất cả người có liên quan đến thẩm vấn rõ ràng. Tuyệt đối không phải cố ý mạo phạm......” Đầu Nhạc tri phủ đầy mồ hôi lạnh nhìn thoáng qua Mạc Như Nghiên, lại vội vàng cúi đầu, “Mạo phạm tướng quân phu nhân. Mong Hạ tướng quân nhất định nhìn rõ mọi việc, chớ trách tội.”

“Nhạc tri phủ đến cùng có ngay thẳng đoan chính hay không đã có Vệ đại nhân Tổng đốc Lưỡng Giang xem xét quyết định, không liên quan đến Hạ mỗ.” Hạ Trăn nói xong không để ý tới Nhạc tri phủ nữa, dẫn Mạc Như Nghiên rời đi.

“Hạ......” Nhạc tri phủ muốn giữ Hạ Trăn lại. Thế nhưng mọi người đều biết, trong quân Hạ Trăn là con người sắt đá, không giỏi về quyền mưu, cũng không thích nhất là quan trường phân tranh. Khẽ cắn răng, Nhạc tri phủ đành xoay người, xuống tay từ chỗ Vệ đại nhân.

Rời khỏi tầm mắt của Nhạc tri phủ, Mạc Như Nghiên vẫn không nói gì, rất trầm mặc.

Ngược lại là Hạ Trăn, sau khi đắn đo hồi lâu, nói: “Ngày ấy rời khỏi Mạc phủ, ta từ huyện Thanh Sơn cứ thế đi về phía đông. Ba tháng sau, ngoài ý muốn tòng quân. Sau đó, cứ thế đi theo quân Tây Bắc chinh chiến khắp nơi, mấy tháng trước mới từ trong quân trở lại thôn Liên Hoa.”

Thật ra Mạc Như Nghiên có một bụng nghi vấn. Nhưng thật chờ tới khi Hạ Trăn chủ động nói ra, nàng đột nhiên lại không muốn hỏi nữa.

Hạ Trăn rời huyện Thanh Sơn, ba tháng sau mới tòng quân. Như vậy, ba tháng lang thang lưu lạc kia, Hạ Trăn chịu bao nhiêu khổ? Chịu bao nhiêu tội?

Mạc Như Nghiên rất may mắn, là chỉ ba tháng. Ba tháng sau, Hạ Trăn đã tìm được nơi đi, có chỗ dừng chân.

Nhưng mà, tâm vừa mới buông lỏng một nửa, lại bỗng nhiên nhớ tới, quân Tây Bắc là đại quân thiện chiến nhất Thanh Vân Quốc đánh trận nào thắng trận đó. Đồng thời, cũng là đại quân thương vong nhiều nhất.

Có lời đồn rằng, quân Tây Bắc luôn gặp phải khó khăn nguy hiểm, không có đại quân nào ở Thanh Vân quốc địch nổi. Cũng vì thế mà lực lượng quân Tây Bắc hung mạnh nhất Thanh Vân quốc, cũng là vương bài lớn nhất trong tay Thái tử.

Mạc Như Nghiên không dám tưởng tượng Hạ Trăn đã từng trải qua bao nhiêu lần sinh sinh tử tử. Cũng không dám tưởng tượng, có phải Hạ Trăn có vô số lần đều thiếu chút nữa không sống nổi hay không. Nàng chỉ có thể khẳng định được một điều duy nhất là, kiếp trước cho đến khi nàng chết, Hạ Trăn vẫn còn sống tốt ở trên đời này.

“Vậy chàng còn phải về trong quân không?” Hiện nay Mạc Như Nghiên quan tâm, cũng chỉ có một vấn đề này.

Hạ Trăn trầm mặc một chút, lắc đầu: “Tạm thời không rõ.”

Vì sao trở về thôn Liên Hoa, Hạ Trăn không nói nhiều, cũng không đề cập đến vì sao hắn tạm thời không xác định có còn trở về Tây Bắc hay không.

Nhưng Mạc Như Nghiên biết rất rõ, sớm muộn gì Hạ Trăn cũng sẽ phải trở về đó.

Tướng quân...... Chỉ xem vẻ mặt nơm nớp lo sợ lúc Nhạc Bồi Lễ đối mặt với Hạ Trăn, Mạc Như Nghiên đã có thể đoán được, vị trí của Hạ Trăn hết sức quan trọng ở trong quân Tây Bắc.

Mà sự việc lần này của nàng, có thể kinh động Tổng đốc Lưỡng Giang, nói vậy cũng là công lao của Hạ Trăn.

Là vì nàng, Hạ Trăn mới bại lộ thân phận?

Không hiểu sao, Mạc Như Nghiên tình nguyện thời gian quay ngược, để nàng trở lại trên công đường. Hạ Trăn chưa từng xuất hiện, Vệ đại nhân cũng không tới, cho dù nàng bị phạt đánh, cũng không sao cả.

Nhưng mà, trời cao sẽ không cứ luôn chiếu cố Mạc Như Nghiên. Sống lại một lần, đã là cực kỳ không có khả năng. Lại làm thời gian quay ngược, không nghi ngờ là không có khả năng.

Cuối cùng, Mạc Như Nghiên chỉ có thể yên lặng bị động tiếp nhận thân phận mới của Hạ Trăn. Mặc cho nàng muốn hay không muốn.

Bởi vì án của Cẩm Tú Phường chưa hoàn toàn giải quyết, tạm thời Mạc Như Nghiên không thể rời khỏi trấn Hoài Thủy.

Hạ Trăn vốn muốn dẫn Mạc Như Nghiên đến khách điếm ở, đến chỗ góc đường, thì bị hai vị thị vệ cản lại.

“Hạ tướng quân.” Đầu tiên hai vị thị vệ cung kính hành lễ với Hạ Trăn, tiếp sau đó mới đưa thư tín trong ngực cho Hạ Trăn, “Thái Tử điện hạ tự tay viết thư tín, còn mong Hạ tướng quân mau chóng hồi âm.”

Hạ Trăn gật đầu, nhận lấy thư tín.

Hai vị thị vệ đưa thư tín xong, cũng không rời đi. Hiển nhiên, là chờ Hạ Trăn mở thư ra, đọc cho Hạ Trăn nghe, sau đó sẽ bẩm báo lại với Thái Tử điện hạ ý tứ của Hạ Trăn.

“Không cần.” Hạ Trăn xua xua tay với hai thị vệ, quay đầu nhìn về phía Mạc Như Nghiên, “Hiện giờ ta đã biết chữ rồi.”

Mắt hai thị vệ đều lộ ra kinh ngạc. Sau đó theo tầm mắt của Hạ Trăn nhìn về phía Mạc Như Nghiên, hai người cung kính chắp tay hành lễ với Mạc Như Nghiên: “Tướng quân phu nhân.”

Hạ Trăn đón dâu, Thái Tử điện hạ không có khả năng không biết. Mạc Như Nghiên có thân phận gì, Thái Tử điện hạ tự mình sai người tra xét, sao lại không biết gì hết chứ?

Nếu không phải Hạ Trăn nhiều lần bảo vệ Mạc Như Nghiên, hiện nay Mạc Như Nghiên đã sớm trở thành một cỗ xác chết rồi.

Thật là láo xược! Thế mà dám ghét bỏ chức quan phó tướng quân Tây Bắc của hắn không đủ lớn? Lúc đó Thái Tử điện hạ thiếu chút tức đến xa giá tới phủ nha tri huyện huyện Thanh Sơn!

Cho nên hai năm trước, Hạ Trăn vừa trở về trong quân Tây Bắc, Thái Tử điện hạ đã lập tức cầu thánh thượng ban thưởng, phong Hạ Trăn làm Thanh Viên đại tướng quân!

Bởi vì một chữ “Thanh”, Hạ Trăn trở thành võ tướng của quân Tây Bắc bị để ý nhất. Một đám triều thần Thanh Vân quốc, ánh mắt nhao nhao nhìn vào Hạ Trăn.

Cộng thêm chính miệng Thái Tử điện hạ hứa hẹn, phải tuyển thê cho Hạ Trăn, càng làm người ta chú ý.

Lúc này mới có tiểu quận chúa Thanh vương phủ, thiên kim nhà Tể tướng, và tiểu thư phủ Hình Bộ Thượng Thư, nghe nói đều rất ngưỡng mộ Hạ Trăn......

Mấy tháng trước, Hạ Trăn trở về thôn Liên Hoa, đúng là việc làm vạn bất đắc dĩ. Thái tử thả người, tuyệt đối không phải cam tâm tình nguyện.

Chỉ vì thanh danh và thế lực của quân Tây Bắc quá lớn, công cao chấn chủ, cuối cùng là rước lấy thánh thượng lo lắng.

Trong một đêm, Thái tử bỏ đi thuộc hạ mạnh nhất hắn, thả Hạ Trăn trở về thôn Liên Hoa.

Rời khỏi quân Tây Bắc quân với Hạ Trăn còn có tướng lĩnh xuất sắc khác đã từng vì Thanh Vân quốc lập công lớn.

Trước khi đi, Thái tử không tiễn đưa, chỉ cho mỗi người cầm đi mấy trăm lượng ngân phiếu.

Không cho nhiều, vì Thái tử tin chắc rằng, sớm muộn gì có một ngày, hắn sẽ triệu hồi các huynh đệ của mình quay về.

Mà trước khi hắn còn chưa thể công khai đối nghịch với Thánh thượng, hắn phải che dấu lương tâm, phân tán toàn bộ tướng lĩnh trung thành dũng mãnh, tất cả đều đưa đi khỏi.

Quân Tây Bắc quân gặp biến cố này, không thể nói không lớn. Nhưng Thánh thượng tự mình hạ lệnh phong tỏa tin tức.

Cho nên, trên dưới Thanh Vân quốc không hề dẫn tới bất kỳ náo động gì. Quan viên cách xa Đế đô như Nhạc Bồi Lễ, càng không nghe được một chút tiếng gió, đương nhiên hoàn toàn không biết việc này.

Đột nhiên được gọi là “Tướng quân phu nhân”, Mạc Như Nghiên có chút ngơ ngẩn. Dù trong lòng đã tiếp nhận thân phận mới của Hạ Trăn, nhưng vẫn không có cách nào thích ứng.

Càng miễn bàn, giờ phút này hai vị thị vệ còn xưng hô với nàng.

“Hiện nay hai người các ngươi ở đâu? Khách điếm gần đây sao?” Mặc dù Hạ Trăn đã biết chữ, nhưng vẫn cần hai thị vệ đưa hồi âm về phủThái tử. Cho nên, ở cùng một khách điếm, cũng được xem là thượng sách.

“Dạ. Ở khách điếm Thiên Nguyên gần đây.” Hai thị vệ nói xong đi phía trước dẫn đường, dẫn Hạ Trăn và Mạc Như Nghiên đi đến khách điếm.

Khách điếm Thiên Nguyên tuyệt đối không được xem là khách điếm tốt nhất trấn Hoài Thủy. Nhưng mà, Hạ Trăn và Mạc Như Nghiên cũng không phải người thích phô trương. Không có bất cứ ý kiến gì, đồng ý ở lại chỗ này.

Như lời Hạ Trăn nói, quả thật hắn biết chữ. Nhưng thư tín của Thái Tử điện hạ dài như thế, với Hạ Trăn mà nói, vẫn là gánh vác không nhỏ.

Tìm hai thị vệ đến giúp? Hạ Trăn cũng không muốn làm vậy.

Bên cạnh có người thích hợp giúp đỡ hơn, đương nhiên là Mạc Như Nghiên rồi.

“Ta có thể xem không?” Thấy Hạ Trăn không hề phòng bị đưa mật hàm của Thái tử cho nàng, Mạc Như Nghiên không khỏi có chút kinh ngạc.

“Nàng là tức phụ của ta, dĩ nhiên có thể.” Hạ Trăn cũng không có suy nghĩ gì khác, gật đầu khẳng định với Mạc Như Nghiên.

Nếu Hạ Trăn đã nói thế, Mạc Như Nghiên cũng không từ chối nữa. Nhận lấy thư tín, mở ra đọc cho Hạ Trăn nghe.

Nội dung phần mở đầu trong mật hàm của Thái Tử điện hạ, cũng không có quá nhiều bí mật. Chỉ vô cùng tức giận trách cứ tri huyện huyện Thanh Sơn vô năng. Đối với chuyện đầu độc của Cẩm Tú Phường, Thái tử không tin Nhạc Bồi Lễ sẽ xử lý công chính, cố ý sai Tổng đốc Lưỡng Giang đảm nhận việc này. Nếu ngay cả Tổng đốc Lưỡng Giang cũng dám ngấm ngầm giở trò với hắn, Thái tử cho phép Hạ Trăn, lập tức giết, tuyệt đối không nương tay!

Mạc Như Nghiên đọc đến đây, không nhịn được nhìn về phía Hạ Trăn.

Thì ra, trong tay Hạ Trăn nắm quyền sinh sát, cách xa với suy nghĩ của nàng. Không phải chỉ quan lớn nhất Nhạc tri phủ mà nàng biết, ngay cả Tổng đốc Lưỡng Giang, Hạ Trăn cũng là có quyền âm thầm xử trí.

Ở phần giữa mật hàm, Thái Tử điện hạ nhắc tới hắn đang yên lặng đợi thời cơ. Nếu không có gì ngoài ý, người triệu hồi(được gọi về) đầu tiên của quân Tây Bắc chính là Hạ Trăn.

Nhưng Thái tử cũng nói, cho dù Hạ Trăn trở về trong quân Tây Bắc, binh quyền cũng vẫn ở trong tay Thánh thượng. Ngay cả binh quyền trong tay Thái tử, cũng phải nộp lên.

Đổi lại mà nói, Thái tử định lấy binh quyền đổi lấy Hạ Trăn!

Mạc Như Nghiên đã không biết nên phản ứng như thế nào. Chẳng những có quyền sinh sát, mà tầm quan trọng của Hạ Trăn với Thái tử, với Thanh Vân quốc còn xa hơn Mạc Như Nghiên có thể đoán được.

Đây xem như là chuyện cơ mật rồi. Hạ Trăn sắp trở lại quân Tây Bắc, binh quyền trong tay Thái tử sắp nộp lên...... Đều là chuyện người khác không thể tùy tiện biết.

Nhưng Hạ Trăn không kiêng dè cho Mạc Như Nghiên biết. Cho dù Mạc Như Nghiên luôn nhìn về phía hắn, hắn vẫn không mở miệng ngăn cản Mạc Như Nghiên đọc tiếp.

Phần cuối của phong mật hàm, Thái Tử điện hạ cực kỳ giận dữ không hài lòng về chuyện Hạ Trăn thú (cưới)Mạc Như Nghiên.

“Hạ Trăn ngươi coi lời nói của bổn Thái tử như gió thoảng bên tai sao? Mạc phủ tiểu nữ tử kia rốt cuộc có......” Mạc Như Nghiên còn chưa đọc xong, thư đã bị Hạ Trăn cầm đi.

Trước đó nhắc tới chuyện cơ mật, Hạ Trăn cũng không lấy lại thư. Bây giờ đề cập đến chuyện này, Hạ Trăn lại không cho Mạc Như Nghiên đọc?

Mạc Như Nghiên bình tĩnh nhìn Hạ Trăn, nói: “Ta đều thấy hết rồi.”

Trên mặt Hạ Trăn khó được xuất hiện vài phần xấu hổ, ngại ngùng giải thích: “Thái Tử điện hạ hắn chỉ......”

“Thái Tử điện hạ chỉ đang bênh vực chàng. Đế đô nhiều thiên kim khuê tú như vậy, chàng cố tình không chịu chọn một người trong đó, lại chọn ta Mạc phủ tiểu nữ tử này.” Mạc Như Nghiên không ngờ rằng, hai năm trước lúc nàng ghét bỏ Hạ Trăn trèo cao. Ở đế đô xa xôi, Thái Tử điện hạ thế nhưng cũng có cái nhìn giống thế.

Mà so với nàng chướng mắt, Thái Tử điện hạ mới vô cùng tự tin khinh thường chẳng thèm nhìn.

Chỉ là một tiểu thư của tri huyện huyện Thanh Sơn, làm sao bì được với các vị tiểu thư khuê tú ở Đế đô? Chỉ cần Thái Tử điện hạ ra lệnh một tiếng, rất nhiều quan viên muốn kết thân với Hạ Trăn.

Nhìn lại, làm sao Mạc Như Nghiên có thể đánh đồng với những nhà quyền quý ở Đế đô? Chỉ vài vị Thái tử nhắc đến ở trong thư, Mạc Như Nghiên cũng không bì nổi.

“Ta không......” Hạ Trăn há mồm, lại không thể giải thích. Cuối cùng, đành phải thẳng thắn nhận, “Thái Tử điện hạ chỉ nói đùa thôi, đừng cho là thật.”

“Đã dính dáng đến thanh danh vài vị thiên kim khuê các, sao nói là lời vui đùa được?” Mạc Như Nghiên không muốn mình hóa thân thành đố phụ, nhưng cũng không thể không biết người biết ta.

Nếu có một ngày Hạ Trăn trở lại chiến trường của hắn, như vậy Mạc Như Nghiên khẳng định muốn đi theo bên cạnh.

Đợi đến lúc ấy, chiến trường thuộc về nàng, sợ là cũng sẽ mở ra.

Như trong thư tín nhắc tới vài vị thiên kim tiểu thư, hoặc chẳng hạn như...... Vị Thái tử điện hạ không hài lòng nàng mọi điều kia.

Hạ Trăn càng thêm nghèo từ ngữ. Trên thực tế, Thái Tử điện hạ không nói sai. Cho dù là Thanh vương phủ hoặc là phủ Tể tướng, phủ Hình Bộ Thượng Thư, từng hoặc nhiều hoặc ít biểu lộ thiện ý với hắn. Đồng thời, cũng đều đề cập đến hôn sự.

Dù rằng Hạ Trăn đều cự tuyệt, nhưng không chịu nổi Thái Tử điện hạ gây trở ngại làm chuyện xấu ở sau lưng.

Theo như lời Thái Tử điện hạ nói, hôn ước của Hạ Trăn ở quê nhà đã sớm hủy bỏ. Là nhà gái không muốn gả cho Hạ Trăn, chê Hạ tướng quân của bọn họ là mãng phu, không lên được mặt bàn.

Bởi vì lý do này của Thái tử, không chỉ có trưởng bối của mấy nhà, mà ngay cả vài vị thiên kim khuê các chỉ nghe qua kỳ danh chưa từng gặp Hạ Trăn, cũng biểu lộ rõ thề sống chết nguyện ý gả cho Hạ Trăn.

Nếu đã được Thái Tử điện hạ chọn, đương nhiên là bởi vì những vị thiên kim khuê các này, đều rất ngưỡng mộ võ tướng, càng vô cùng tôn sùng uy danh của Hạ Trăn.

Nhìn khắp toàn bộ Thanh Vân quốc, có vị võ tướng nào hơn được Thanh Viễn tướng quân Hạ Trăn? Mặc dù xuất thân của Hạ Trăn không phải rất tốt, nhưng chỉ bằng dựa vào hắn lập quân uy hiển hách, ai dám coi khinh hắn?

Hơn nữa, cho dù không nhìn bản thân Hạ Trăn, nhưng chỉ nói đến Thái Tử điện hạ coi trọng, đã không ai dám nói Hạ Trăn nửa câu không tốt.

Trái lại, ở trong mắt dân chúng Đế đô, Hạ Trăn tốt đến không thể nghi ngờ, tốt đến muôn vạn người đều không bằng.

Sở dĩ Thánh thượng càng ngày càng kiêng kị quân Tây Bắc lớn mạnh, chẳng phải không phải bởi vì quân Tây Bắc quá mức được lòng người?

Người khắp thiên hạ đều biết, quân Tây Bắc là thân quân của Thái Tử điện hạ. Quân Tây Bắc được lòng người, chẳng phải là Thái Tử điện hạ được lòng người sao?

Cho dù Thái Tử điện hạ là trữ quân Thánh thượng xem trọng, nhưng khi Thánh thượng chưa băng hà, ông ấy không cho phép Thái Tử điện hạ đi đến bước này!

Cuối cùng, thì phát sinh chuyện quân Tây Bắc bị bí mật xử trí.

Thấy Hạ Trăn không giải thích, Mạc Như Nghiên không nhịn được nở nụ cười khổ. Đã xảy ra chuyện gì? Mắt nàng từng bị mù mắt sao? Bởi vì ngại nghèo yêu giàu, ngược lại đã bỏ qua rể tài thật sự?

“Hạ Trăn, nói thật, hai năm trước khi ta từ hôn, có phải chàng cảm thấy ta rất buồn cười hay không?” Mạc Như Nghiên ngồi ở đó, cũng không đợi Hạ Trăn trả lời, tự than nhẹ, “ Đến bản thân ta cũng cảm thấy mình giống như trò cười.”

“Không có.” Hạ Trăn lắc đầu, vẻ mặt kiên định nhìn Mạc Như Nghiên, “Ta xác thật không xứng với nàng. Nàng từ hôn, theo lý thường mà thôi, hợp tình hợp lý.”

Mạc Như Nghiên không nhịn được lườm Hạ Trăn: “Chàng dám ở trước mặt toàn thiên hạ, nói chàng Thanh Viễn đại tướng quân, không xứng với ta nữ nhi của tri huyện nho nhỏ không?

Chương Trước/75Chương Sau

Theo Dõi