Chương Trước/200Chương Sau

Truyện Kinh Dị Ngắn

Chương 78: C78: Chuyến Xe Bus Số 26 (End)

An hoang mang nhớ lại khoảnh khắc ấy, tim cô đập nhanh mất vài nhịp. Nếu đó không phải ảo giác, thì đó là ai?

Đêm đó, An mơ thấy mình đang ngồi trên xe bus, một bàn tay chợt đặt lên vai cô từ đằng sau. An quay lại và bắt gặp đôi mắt đỏ ánh lên tia nhìn hằn học!

Thét lên và tỉnh dậy giữa đêm khuya, điều hòa vẫn để 22 độ mà mồ hôi ướt đẫm lưng áo, An không thể nào chợp mắt cho đến sáng.

***

An đến lớp với đôi mắt thâm quầng, mấy đứa bạn trêu đùa "Tương tư anh nào chắc lại mất ngủ cả đêm qua hả?".

An cười mà miệng méo xệch, trong lòng cô đang dậy lên những nỗi lo khác.

An không biết có nên kể với ai về những gì đang xảy đến với cô không. Cô tự nhiên có cảm giác bất an, cô nhìn khắp nơi bất cứ chỗ nào cô đi đến. Nếu như đó là một người thật, hẳn cô sẽ còn nhìn thấy ở nơi nào đó. Nhưng khắp ngày hôm đó ở trường, cô không thấy gì ngoài những đám nữ sinh túm năm tụm 3 hay khoác vai nhau đi lại vui vẻ trong khuôn viên.

Tạm thời quên đi nỗi sợ hãi, An vui vẻ lên xe bus về nhà. Lần này rút kinh nghiệm, lúc xuống xe An không quay nhìn phía cuối xe lần nào cả. Vừa về đến đầu ngõ, An khựng lại khi nhìn thấy cột điện, rồi lại thở phào. Chẳng có ai cả.

Có lẽ hôm qua mệt quá nên đầu óc tưởng tượng lung tung, An nghĩ rồi với tay tìm chìa khóa trong balo để mở cổng.

Khi cánh cổng mở ra và An quay lại khóa cổng trước khi bước vào nhà, An ngất lịm đi trong sân. Chiếc áo đen và đôi mắt màu đỏ ấy đang ở phía bên kia đường, nhìn cô ai oán!

***

An tỉnh dậy lúc 7h tối, thấy bố mẹ đã ngồi bên cạnh. Bố mẹ An hỏi han gay gắt, lo có chuyện gì buồn bực mệt mỏi mà con gái lỡ giấu. An đã định kể cho mọi người những gì cô đang cảm thấy, nhưng nghĩ một lúc lại thôi. Cô đòi sang ngủ cùng bố mẹ.

Đó là một đêm ngủ ngon. An ôm mẹ ngủ ngon lành đến sáng, không mộng mị.

***

Hôm sau bố mẹ kêu An ở nhà nghỉ ngơi một ngày rồi hãy đi học. An nghe lời vì kì thực cái cảm giác về người lạ mặt vẫn ám ảnh An, cô nghĩ rằng tốt hơn hết nên ở nhà một ngày xem sao.

An dành cả buổi sáng ngồi xem Disney Chanel, lướt facebook , làm trứng ốp cho bữa trưa, ăn qua quýt rồi lên phòng đi ngủ. Lâu lắm rồi cô chưa có một giấc ngủ trưa trọn vẹn, đi học rồi đi làm thêm khiến thời gian của cô kín 16 tiếng 1 ngày. Trong lúc đang lim dim, đột nhiên An cảm thấy có tiếng động gì rất nhẹ. An mở mắt ra. Rèm cửa rung rung. Cô bật dậy. An nhớ rằng mình đã không hề mở cửa ban công, trong phòng cũng không bật quạt, rèm cửa không thể tự nhiên bay như thế.

Rồi An nhìn thấy một vạt áo đen, không, chính xác là một tà áo đen, chiếc áo dài như áo choàng trong những bộ sưu tập cô vẫn thấy trên tạp chí. Rồi một mái tóc buộc cao, và gương mặt một người phụ nữ từ từ quay lại phía sau tấm rèm...

***

6h tối cùng ngày, bố mẹ An phát hiện ra thi thể của cô con gái rượu trên chính chiếc giường ngủ trong phòng cô, với những vệt máu dài chảy ra từ cổ tay, được cắt bởi một con dao gọt hoa quả sắc lạnh.

Dưới gối của cô gái, người ta phát hiện một cuốn sách còn đang mở.

Gió thổi từ ban công, quyển sách tự động gập vào, hiện rõ tiêu đề 4 chữ "Đau thương đến chết" - 1 tiểu thuyết kinh dị mới phát hành.

Truyện convert hay : Thiên Thần Điện Tiêu Thiên Sách Cao Vi Vi
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi