Chương Trước/32Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 26

Tính tình này của Thân Đông là thật một chút cũng không tha người, nhưng mắng người xác thực sảng khoái là được rồi.

Khóe miệng Thịnh Khâu thoáng cong lên, lại cấp tốc thả xuống. Bên kia Mạc Vân Phân tức cả người phát run, xoay mặt gọi: "A Bỉnh! Anh xem nó..."

"Đông Đông, con đừng gây sự như vậy." Thân Bỉnh cau mày vì Mạc Vân Phân nói chuyện: "Mọi người đều là muốn cho hôn lễ của con long trọng chút."

"Ba." Thân Đông nghiêng đầu, nói: "Ba cảm thấy một kẻ chỉ am hiểu bắt gà trộm chó chui vào hôn lễ của con chỉ điểm là hay à? Đẳng cấp người Thân gia lúc nào trượt thảm hại như vậy, làm sao con không biết."

Sắc mặt Mạc Liên Phi phồng thành màu gan heo, ông ta trước đây trộm đồ là sự thực, dù lần trước Thịnh Khâu cố ý hãm hại ông ta một lần, lúc này ông ta cũng phản bác không nổi.

Mạc Vân Phân cũng giống như thế.

Thân Bỉnh trong khoảng thời gian ngắn cũng nói không ra lời.

Chuyện này làm sao tiếp, nếu để cho bọn họ lưu lại, nói đúng là ông ta thừa nhận Thân gia dính dáng không rõ với kẻ bắt gà trộm chó, lúc thường Thân Bỉnh còn có thể nói đây là cậu con, lúc này trước người ngoài là Thịnh Khâu, Thân Bỉnh làm sao cũng không nói ra được câu nói này.

Thân Đông thấy thế, cường thế xoay qua chỗ khác, nói: "Người Thân gia lưu lại, còn lại cút ra ngoài cho tôi."

Mạc Vân Phân chỉ vào Thân Đông cả người phát run, bà hiện tại cũng chỉ hối hận năm đó không thể giết chết tiểu tiện nhân này!

Lại lúc này Thân Bỉnh lại thiên vị Thân Đông, nói: "Vân Phân, em và Liên Phi đi ra ngoài trước."

"Em..." Mạc Vân Phân không thể tin tưởng nhìn Thân Bỉnh, chỉ thấy trên mặt đối phương một mảnh tối tăm, rõ ràng cho thấy điềm báo nổi giận.

Mạc Liên Phi đứng lên còn muốn nói gì nữa, Mạc Vân Phân giơ tay đè lại, bà ta hiểu quá rõ Thân Bỉnh, lúc này nếu tiếp tục giằng co tuyệt đối không đòi được chỗ tốt.

Hai chị em vừa ra khỏi cửa, Mạc Liên Phi tức giận đá tường mắng một câu thô tục. Mạc Vân Phân ôm cánh tay liếc mắt nhìn ông ta, chán ghét trong mắt liếc một cái là rõ mồn một.

Trong phòng, tầm mắt Thân Đông rơi vào trên người Thân Mạc.

Thân Mạc vốn đang đàng hoàng uống nước trái cây, tiếp xúc đến tầm mắt của cậu thì sửng sốt, lập tức đá văng ghế tựa ra đứng lên: "Vậy, vậy em cũng đi ra ngoài..."

Thân Đông nhàn nhạt nói: "Ngồi xuống."

Thân Mạc lại nhanh chóng ngồi xuống, một lần nữa nâng nước trái cây lên yên lặng uống, lén lút nhìn Thân Đông, tâm lý thầm nói, không cho hắn đi ra ngoài nhìn hắn làm gì.

Thân Bỉnh nhìn Thân Mạc một cái, lông mày nhíu chặt hơn, một lần nữa quay lại nhìn Thân Đông, nói: "Người đã đi ra ngoài, con bây giờ suy nghĩ được chưa?"

"Thần Hồ." thần sắc Thân Đông cũng bình hòa xuống, nhưng ngoài miệng còn không chịu nhượng bộ: "Con thích chỗ đó."

"Chỗ kia như dân ngủ đêm, nếu con ở đấy..."

"Thiên kim khó mua con càng vui." Thân Đông hất cằm lên kiên trì nói: "Con thích chỗ kia."

"Rầm" một tiếng, Thân Bỉnh vỗ bàn một cái, nghiêm mặt nhìn Thân Đông. Thân Đông đối diện với ông ta, kinh sợ trề cằm xuống bĩu môi, nói: "Ba, ba cũng không phải không biết tình huống kinh tế của Thịnh Khâu, ảnh nghèo mà."

Thịnh Khâu: "..."

Hắn che miệng, yên lặng cúi thấp đầu xuống, một bộ nghèo đói đối mặt tình cảnh quẫn bách không có cách nào cho vợ lễ cưới tốt nhất, vô cùng xấu hổ.

Thân Bỉnh liếc nhìn Thịnh Khâu: "Con thấy thế nào?"

Thịnh Khâu lập tức nói: "Đều nghe ba."

Thân Đông bất mãn: "Cậu kết hôn với ông ấy hay với tôi hả?"

Ánh mắt Thịnh Khâu sủng nịch, che miệng, cười cười.

Trên mặt Thân Bỉnh cũng hiện ra mấy phần bất đắc dĩ, đã nhiều năm như vậy, ông ta còn không biết Thân Đông đang có ý đồ gì thì uổng là ba cậu.

Ông tức giận trừng Thân Đông một cái: "Con nói."

Thân Đông nói: "Ba xem anh ấy, chỉ một cái xưởng gì linh kiện điều hòa, thu nhập năm chống đỡ cùng lắm được một triệu, đây còn không phải lãi nhuận, anh ấy còn phải phát lương cho công nhân, còn phải trên dưới nịnh bợ, còn phải..."

"Đừng có nói nhảm."

"À." Thân Đông nói đàng hoàng: "Của hồi môn của con ba cho ít sản nghiệp chứ, như vậy chúng con sẽ có tiền làm hôn lễ."

Thân Mạc nhanh chóng nhìn Thân Đông một cái, lại yên lặng cúi thấp đầu xuống, tay nhẹ nhàng xoay ly nước trái cây.

Thân Bỉnh nhất thời không tiếp lời, ông ta cũng biết Thịnh Khâu nghèo, nếu thật sự đặt tại nơi như Thịnh Thế Hoàng Triều làm yến tiệc, phỏng chừng cũng phải đập lên thu nhập một năm.

Ông ta chậm rãi gõ bàn một cái, suy nghĩ nói: "Ba bỏ vốn làm lễ cưới cho con."

"Ba." Thân Đông lập tức nói: "Ba không biết cho bao nhiêu không bằng cách cho à? Ba như vậy tính là gì chứ, không muốn cho thì thôi."

Thân Bỉnh lạnh lùng nói: "Ba còn chưa nói hết đâu."

"Ồ." Thân Đông lập tức nâng quai hàm, một mặt mong đợi thu thập quyên góp, nói: "Còn gì nữa không?"

"Thành Nam ba mới xây một cái xưởng, vừa vặn giống công ty của Thịnh Khâu, cho con."

Đây ngược lại là ngoài dự liệu của Thân Đông, cậu không nghĩ tới Thân Bỉnh sẽ cho cậu đồ tốt như thế. Xưởng thành Nam quả thật là mới xây, thế nhưng tiền cảnh phát triển tương lai rất tốt. Thân Đông ngày hôm qua đang muốn lấy thứ gì từ chỗ Thân Bỉnh, đồ chơi này cũng bao hàm ở trong. Cậu nghĩ tới dù có thể được phỏng chừng cũng phải bỏ phí chút sức, không ngờ Thân Bỉnh trực tiếp cho cậu.

Ánh mắt Thân Đông nghi ngờ không thôi: "Cho con?"

"Ngoài ra." Thân Bỉnh tiếp tục nói: "Hai tiệm bánh gato năm đó mẹ con để lại cũng cho con, tiệm hoa của dì con phỏng chừng con không muốn, thì thôi. Ngoài ra ba còn sẽ cho con một khoản tiền, dù sống với một người nghèo rớt mồng tơi, cũng đừng ủy khuất mình."

"..." Người nghèo rớt mồng tơi thề: "Con sẽ không để Đông Đông chịu khổ."

Từ khách sạn đi ra ngoài, Thân Đông dựa vào xe, sững sờ nhìn phía trước.

Thân Bỉnh cuối cùng đơn độc tìm cậu nói mấy lời, đương nhiên ông ta đối với Thịnh Khâu vẫn như cũ rất bất mãn, vẫn như cũ thử khuyên Thân Đông chia tay Thịnh Khâu, thế nhưng liên tục vài câu thấy Thân Đông mất hứng, Thân Bỉnh cũng từ bỏ, chỉ dặn cậu sau này sống tốt, còn nói đồ ông ta cho nhất định phải đặt ở danh nghĩa của Thân Đông, sau này nếu hai người không sống được với nhau nữa, cũng miễn sản sinh phân tranh lợi ích.

Khách sạn cuối cùng là xác định ở Hoàng Triều. Thời điểm Mạc Vân Phân biết được chuyện này không nói gì, Mạc Liên Phi ngược lại trào phúng một câu: "Không phải nói không cần dùng chỗ người khác dùng qua à? Giả cao quý."

Thân Đông lúc đó trả treo lại: "Khí thế cao quý của tôi chẳng lẽ còn không lấn át được dấu vết tiện nhân lưu lại?"

Nói lời kia thần sắc cậu còn vênh váo tự đắc.

Mạc Liên Phi một mặt mày thật sự không biết xấu hổ nhìn chăm chú cậu vài giây, sững sờ không đáp trả lại được.

Thịnh Khâu nghiêng người cài dây an toàn cho cậu, tay khoát lên chỗ ngồi phía sau, ngẫm nghĩ một chút, nói: "Anh cảm thấy ba em kỳ thực..."

"Tôi vẫn cho là ông ta kỳ thực rất phức tạp, tôi nhìn không thấu." Thân Đông nói: "Mà giờ tôi biết, ông ta là một người lợi ích trên hết. Những câu kia, những chuyện kia ông ta làm... Có lẽ ở trong lòng ông ta, như vậy chính là thật sự vì muốn tốt cho tôi."

Thân Đông nở nụ cười, cũng không biết đang cười cái gì, thấp giọng nói: "Chỉ là còn có chút phương diện, tôi còn không hiểu nổi."

"Là bởi vì Thân Mạc à?"

"Ừm." Thân Đông cùng Thịnh Khâu đối diện, hỏi: "Nếu như cậu là ông ta, cậu sẽ lựa chọn tôi kế thừa gia nghiệp, hay là Thân Mạc kế thừa gia nghiệp?"

Khác biệt hai người rất rõ ràng, Thân Mạc người này nghiệp vụ năng lực còn kém rất rất xa cậu. Thân Đông hỏi như vậy, trong lòng cho là Thịnh Khâu nhất định sẽ chọn cậu.

Cậu thích cảm giác được khen.

Nhưng Thịnh Khâu lại không chính diện trả lời cậu, hắn hỏi ngược lại: "Em thật sự cảm thấy Thân Mạc là hạng người vô năng à?"

Thân Đông không nghĩ tới hắn sẽ đưa ra cái vấn đề này, nhất thời mờ mịt: "Không phải hả?"

Thịnh Khâu hồi tưởng cảnh tượng vừa nãy tại trên mặt bàn cơm, hắn thật ra là lần đầu gặp Thân Mạc, thế nhưng biểu hiện của Thân Mạc lại làm cho hắn không có cách nào không coi trọng.

"Một người vô năng, lúc em đuổi mẹ và cậu đi, tâm tình bình tĩnh như thế?"

"Đây không phải chứng minh nó nhu nhược à?" Mẹ mình bị bắt nạt hắn lại một câu cũng không dám nói, Thân Đông không hiểu ý của Thịnh Khâu khi hỏi những lời này.

"Không thể nghĩ như vậy." Thịnh Khâu nói: "Hạng người vô năng chân chính, không thể bình tĩnh như vậy. Cậu ta ít nhất cũng phải biểu hiện ra phẫn nộ hoặc là sợ hãi với em, dù cho một chút xíu. Nhưng cậu ta không có."

Thân Đông vẫn không hiểu: "Nó có thể là từ nhỏ đến lớn đã quen tôi cãi vã với Mạc Vân Phân, cho nên cũng không để ý."

Thịnh Khâu kỳ thực cũng chỉ hoài nghi, hắn khẽ lắc đầu, nói: "Vậy đại khái là anh nghĩ nhiều."

"Cậu nghĩ cái gì?"

"Thân Mạc khả năng không phải vô năng thật." Thịnh Khâu xoay mặt nhìn cậu, nói: "Cậu ta giả vờ."

Thân Đông sửng sốt, bật cười: "Cậu đề cao nó quá rồi đấy? Huống hồ nó không có lý do gì làm như thế, Mạc Vân Phân vì nó liều mạng như vậy, nó phải thông minh nên lấy ra thực lực, không thể để tôi xem thường nó như thế."

Thịnh Khâu cũng không thể nào hiểu được, hắn nói: "Vậy ba em đến cùng vừa ý cậu ta chỗ nào? Em cũng nói ông ấy là người lợi ích trên hết, ông ấy sẽ đem gia nghiệp của mình cho Thân Mạc vô năng như vậy sao? Em cảm thấy được người như ông ấy, sẽ phạm loại sai lầm này?"

Thân Đông ngây ngẩn cả người.

Thịnh Khâu thấy thế nói: "Dĩ nhiên, đây chỉ là ý nghĩ chủ quan của anh, em thường tiếp xúc với Thân Mạc, khẳng định hiểu cậu ta hơn anh, đừng quá để ý."

Hắn khởi động động cơ rời đi, Thân Đông nhìn ngoài cửa xe, hồi tưởng hành động ngày xưa của Thân Mạc, bất an nói: "Kỳ thực nó cũng không phải không giúp Mạc Vân Phân tranh cãi với tôi, chỉ là không cãi nổi tôi mà thôi. Có lẽ là nhìn có cậu, nó học thông minh, ngược lại ầm ĩ cũng là nó rơi vào thế yếu."

Thịnh Khâu liếc mắt nhìn cậu, phát hiện sắc mặt cậu tái nhợt, nắm chặt tay cậu: "Em nói cũng đúng, nhưng chuyện này không liên quan đến chúng ta, em đừng lo lắng."

Thân Đông không nói gì thêm.

Cậu lại nghĩ tới mùa đông lớp 12 năm ấy.

Khi đó cậu bị bắt cóc, bọn cướp lâm thời nảy lòng tham muốn trước khi giết cậu sảng khoái một lần, Thân Đông lá mặt lá trái, dụ gã cởi dây thừng cho mình. Đối phương cho là cậu ngày ấy hẳn phải chết, cho nên cậu dễ như ăn bánh dụ ra chủ sử sau màn.

Thân Đông vẫn cho là Mạc Vân Phân thật tâm với cậu, cũng vẫn luôn thử coi bà ta là mẹ ruột, sau khi biết được chân tướng chịu sự đả kích không nhỏ.

Thời điểm Thân Bỉnh dẫn người chạy tới Thân Đông đã giải quyết bọn cướp kia, ngồi xổm chui ở dưới đáy bàn, tay dính máu cầm một cái kéo rỉ sắt. Lúc Thân Bỉnh xông vào Thân Đông còn tưởng rằng là đồng bọn bọn cướp, lao ra còn suýt nữa làm thương cha mình.

Người bên ngoài bị người Thân Bỉnh mang tới khống chế lại, Thân Đông ở phía sau ông thấy được Mạc Vân Phân hoảng loạn. Bà ta một mặt lo lắng nhìn Thân Đông, rất giống như kẻ làm Thân Đông thành ra như vậy không phải bà ta.

Lúc đó Thân Mạc mới lên cấp hai, hắn cũng theo lại đây, nhìn thấy Thân Đông trên mặt rõ ràng hiển lộ ra thở phào một hơi. Thân Đông được Thân Bỉnh ôm vào trong ngực, nước mắt sợ hãi cùng oan ức điên cuồng lăn xuống. Cậu nước mắt mông lung nhìn Mạc Vân Phân, trong lòng đau đớn như đao đâm thở không nổi.

Sau đó Thân Đông được đưa vào bệnh viện an dưỡng, buổi tối hôm đó mơ ác mộng, lúc tỉnh lại Thân Mạc an vị ở bên cạnh cậu. Khi đó quan hệ hai anh em họ không tệ, Thân Mạc nắm chặt tay Thân Đông, an ủi cậu nói: "Người kia không chết, cứu sống rồi."

Thân Đông lại như thể bị nóng rút tay mình về, ánh mắt chán ghét nhìn hắn.

Chỉ là tâm lý cậu lại thả lỏng... Cũng may, cậu không giết người.

Thân Mạc tựa hồ sửng sốt một chút, nhẹ giọng nói: "Chờ chúng nó sẽ là trừng phạt pháp luật, ba sẽ không để cho nó sống mà ra khỏi ngục giam."

Lần đó Thân Đông không để ý đến Thân Mạc, sau đó quan hệ của cậu và Mạc Vân Phân vỡ nát, Thân Mạc cũng vẫn luôn vô cùng sợ cậu, nhưng hôm nay ——

"Ba sẽ không để cho nó sống mà ra khỏi ngục giam."

Câu nói kia lần thứ hai vang ở bên tai, Thân Đông đột nhiên siết ngón tay.

Năm đó Thân Mạc chỉ có mười ba tuổi có thể nói ra câu nói như thế này, hắn làm sao có khả năng sẽ là hạng người vô năng như bây giờ?

Thân Đông một lần nữa nhìn Thịnh Khâu một cái, lại xoay qua tiếp tục suy nghĩ.

Nếu như Thân Mạc thật sự là đang giả heo ăn thịt hổ, như vậy... Hắn muốn ăn ai? Ý đồ của hắn là cái gì? Mạc Vân Phân biết không? Thân Bỉnh biết không?

Đầu Thân Đông cũng căng lên.

Thịnh Khâu tranh thủ liếc mắt nhìn cậu, nói sang chuyện khác: "Ba mẹ anh tối hôm nay đến, anh chuẩn bị xếp họ ở trong nhà, em thấy thế nào?"

"Ba mẹ đến đương nhiên phải ở nhà." Thân Đông cau mày nói: "Thế mà còn phải hỏi tôi?"

Thịnh Khâu do dự một chút, nói: "Anh phỏng chừng, chị họ hai ngày nữa cũng đến."

"Cậu kết hôn nhất định phải mời họ hàng gần và bạn bè, tới thì tới đi."

"Vậy..."

"Trên lầu nhiều phòng trống như vậy, ở đi." Thân Đông nói xong, lại chìm vào suy nghĩ của mình.

Thịnh Khâu không yên lòng liếc mắt nhìn cậu, sau khi về đến nhà liên lạc người giúp việc thu dọn gian phòng trên lầu. Thân Đông ngày xưa vào lúc này đã ngủ trưa, hôm nay lại ôm gối ôm làm ổ ở xích đu trước cửa sổ sát đất.

Thịnh Khâu không thể ở nhà với cậu mãi, nói với cậu một câu rồi đi công ty.

Chờ Thân Đông lấy lại tinh thần, trong nhà chỉ còn dư lại một mình cậu.

Cậu lại ngồi ngốc.

Trước đây cậu không có chuyện gì thì chạy đến công ty, chạy đến nhà máy, luôn luôn là không ngồi yên được, nhịp điệu sinh hoạt của cậu rất nhanh, rất ít khi có loại cảm giác lười nhác hoang mang như này.

Người khác kết hôn cũng là thế này phải không?

Cậu thò người ra lấy điện thoại lên bàn, điện thoại di động cách cậu có tới 1 mét, lướt mạng thấy có rất nhiều người giới tính thứ ba sau khi kết hôn lựa chọn học nấu nướng, chăm con.

Thân Đông lại ném điện thoại ra ngoài.

Cậu tình nguyện rảnh rỗi chết cũng sẽ không xuống bếp làm cơm.

Ba mẹ Thịnh Khâu theo chân trợ lý của Thịnh Khâu cùng trở về. Người phụ tá này Thân Đông thấy quen mắt, thế nhưng trong thời gian ngắn không nghĩ ra được, thời điểm đối phương nhìn thấy cậu thì nói lắp.

"Thân, giám đốc Thân."

Thân Đông cười cười.

"Đông Đông." Mẹ Thịnh xuống xe, bước nhanh về phía trước kéo tay cậu, dịu dàng nói: "Gần đây thế nào? Lần trước mẹ bảo Thịnh Khâu đưa con đi bệnh viện, đi chưa?"

"Đi rồi mẹ."

Hàn Miễn hỗ trợ đem đồ vào. Cậu ta không phải lần đầu tiên nhìn thấy Thân Đông, thế nhưng cách gần như vậy nhìn cậu là lần đầu, người này nhìn gần so với nhìn xa càng thêm lộ liễu quý khí, làm cho người ta không cách nào nhìn thẳng.

Nhưng nhìn cậu nói chuyện với mẹ Thịnh Khâu, ngược lại là bình dị gần gũi.

Ba Thịnh vô cùng trầm mặc ít nói, nhưng nhìn thần sắc của ông xem, tính khí là cực tốt.

Hàn Miễn để đồ xong, nhìn Thân Đông, Thân Đông tự tay rót nước, tự mình đưa cho hai ông bà còn có cậu ta, Hàn Miễn thụ sủng nhược kinh nhận, "Cảm ơn."

"Thịnh Khâu sắp tan việc chưa?"

"Sắp rồi." Hàn Miễn hỏi gì đáp nấy.

Cậu ta biết quan hệ của Thịnh Khâu và Thân Đông, ngày xưa Thân Đông nhìn thấy Thịnh Khâu dù không chế nhạo cũng phải liếc mắt ghét bỏ một phen, Hàn Miễn thường thấy cái vẻ cao cao tại thượng của cậu trước đây, Thân Đông bình dị gần gũi lên quả thực lật đổ tam quan.

Hàn Miễn uống hết nước là rời khỏi Thịnh gia trở về công ty, đến phòng làm việc đơn giản của Thịnh Khâu lập tức vỗ vỗ bàn: "Không dễ dàng nhỉ! Anh cuối cùng cũng coi như tu thành chính quả rồi!"

Cậu ta biết Thịnh Khâu yêu Thân Đông, trước đây ánh mắt hắn nhìn Thân Đông không hề che giấu —— hoặc là nói tình ý kia tràn ra, không che giấu nổi.

Thịnh Khâu bị cậu ta dọa sợ hết hồn, nửa ngày mới phản ứng được, cười nói: "Cậu thấy em ấy?"

"Gặp được! Lại còn rót nước cho em! Má ơi, Thân đại công tử còn rót nước cho người, cái vẻ hiền lành này... Tương phản quá lớn."

Không phải sao, so với cái vẻ vểnh mũi lên trời trước kia, tương phản rất lớn.

Thịnh Khâu cong cong khóe miệng, sung sướng nói: "Cậu xung phong nhận việc đón ba mẹ tôi là vì cố tới gặp em ấy hả?"

Hàn Miễn cười hì hì: "Chạy không thoát pháp nhãn của anh."

"Yên tâm, cậu còn có cơ hội, chờ sau khi chúng tôi kết hôn, sinh con rồi, em ấy nhất định sẽ yêu cầu tới công ty hỗ trợ."

"Anh bình tĩnh như thế?" mắt Hàn Miễn sáng rực lên, lập tức khom lưng nằm trên bàn, vui vẻ nói: "Anh ấy là một nhân tài, nếu anh ấy giúp chúng ta, nguyện vọng vĩ đại của anh rất nhanh có thể thực hiện."

Thịnh Khâu vì bà được khen mà cười nheo mắt lại: "Em ấy không ở yên được, hơn nữa em ấy có năng lực, tôi sẽ không kìm chế em ấy."

"Mùi yêu đương chua loét..."

Thịnh Khâu cười hai tiếng, đột nhiên trở mặt, vỗ văn kiện lên đầu cậu ta: "Đi đưa cái này đến chỗ kế toán, tôi phải nghỉ làm rồi."

"Ồ..." Hàn Miễn nâng kính mắt lên, lại nói: "Em mạo muội hỏi một câu, tay nghề chị dâu làm sao?"

"Tay nghề..." Thịnh Khâu cầm quyển sách từ trên giá sách, xoay mặt nhíu mày nói: "Cậu cảm thấy em ấy là người biết nấu cơm à?"

"Vậy hai anh, mời giúp việc à?" Hàn Miễn cảm thấy đầu lưỡi quý giá kia của Thân Đông phỏng chừng ăn không quen.

Thịnh Khâu lắc lắc đầu, nói: "Cậu không thấy mấy ngày nay tôi tan tầm rất sớm à, tôi phải xuống bếp."

"Đờ mờ... Anh thật là hợp lại."

Thịnh Khâu đến siêu thị mua đồ ăn, như người đàn ông gia đình nhìn giá cả rau dưa, thuận tiện kẹp điện thoại di động gọi điện thoại cho Thân Đông, nghe giọng cậu mơ mơ màng màng vì bị đánh thức chọn món ăn.

Lần lượt nhớ kỹ, mua xong lại đến quầy thu tiền xếp hàng, bất ngờ hắn thấy được một người quen.

"Anh Lệ?" Thịnh Khâu kinh ngạc nói: "Em đến lúc nào? Sao không nói?"

"Mấy ngày trước đã tới rồi, đi chơi với bạn em." Hàn Anh Lệ nhìn thấy hắn thì vui vẻ, giới thiệu với hắn: "Bạn em Tô Dĩnh."

Thịnh Khâu gật gật đầu với cô, nói: "Chào cô."

Tô Dĩnh cười cười với hắn, bởi vì hai người vừa vặn xếp hàng sau Thịnh Khâu, Thịnh Khâu bảo các cô trả tiền trước. Hàn Anh Lệ không chối từ, tính tiền xong chờ hắn cùng đi, nói: "Mấy ngày trước em xem tin tức, Thân Đông kia... Thân phận anh ta cao thật, chẳng trách ngày đó gặp mặt em đã cảm thấy anh ta một thân quý khí."

Thịnh Khâu nở nụ cười, không nói tiếp, chuyển đề tài nói: "Tháng sau anh kết hôn, nói cho ba em rồi, em chơi xong đừng về trước, cũng không còn mấy ngày."

"Em biết, cha em gọi điện thoại cho em rồi." Hàn Anh Lệ cười nói: "Nhưng em còn phải đưa bạn em về trước, lúc đó cùng ba em lại đây."

Tô Dĩnh nói: "Cũng không cần đâu, mình tớ về được, cậu còn say xe, đừng qua lại giằng co."

"Làm sao đâu, tàu hỏa, không sao."

Xem quan hệ hai cô gái tốt như vậy, Thịnh Khâu cười nói: "Vậy cùng đi đi, náo nhiệt một chút."

Tô Dĩnh cười cười, chỉ là lắc lắc đầu, cũng không nói gì.

Ra siêu thị, Thịnh Khâu mời các cô cùng đến nhà ăn cơm, Hàn Anh Lệ vốn ngại, nghe ba mẹ Thịnh Khâu đến, lại đồng ý.

Thịnh gia và Hàn gia là quan hệ quê nhà, quan hệ mấy đời cũng không tệ, bằng không năm đó Thịnh Khâu đi học Hàn gia cũng sẽ không cam lòng cho mượn một số tiền lớn như vậy.

Dọc theo đường đi hai cô gái cũng rất vui vẻ, Hàn Anh Lệ giới thiệu Thịnh Khâu cho bạn mình, thổi phồng hắn đến mức thiên hoa loạn trụy, Tô Dĩnh liên tiếp nhìn Thịnh Khâu. Thịnh Khâu tốt tính cười, nói ít chuyện lý thú ở nước ngoài cho hai cô.

Hàn Anh Lệ đột nhiên mở miệng nói: "Đúng rồi, chúng em tùy tiện đến nhà anh như thế, Thân Đông anh ấy..."

"Em ấy rất tốt, yên tâm đi."

Hàn Anh Lệ gật gật đầu, cũng cảm thấy mình phỏng chừng cả nghĩ quá rồi.

Sau khi Thịnh Khâu về đến nhà thấy Thân Đông đang ngủ, Hàn Anh Lệ cùng Tô Dĩnh được mẹ Thịnh dẫn đi xem nhà Thịnh Khâu có bao nhiêu phòng, hai ông bà lão một mặt kiêu ngạo, Thịnh Khâu cũng không ngăn cản.

Hắn vào phòng ngủ, vừa vặn nhìn thấy Thân Đông mơ mơ màng màng mở mắt, mềm mại vô cùng nói: "Cậu đã về rồi..."

"Ừ." Thịnh Khâu hôn cậu một cái, nói: "Anh mời hai người bạn tới nhà ăn cơm."

"Ai vậy?"

"Anh Lệ và bạn cô ấy, vừa vặn gặp ở siêu thị."

Thân Đông a một tiếng, cọ cọ mặt trên gối: "Ừm... Làm thêm ít đồ ăn ngon."

"Anh làm xong lại gọi em?"

"Ừm..." Thân Đông mềm mại phát ra một tiếng giọng mũi.

Thịnh Khâu xoa xoa đầu của cậu, hôn mặt cậu một cái.

Thịnh Khâu làm cơm, mẹ Thịnh đến giúp đỡ, Hàn Anh Lệ vốn cũng muốn hỗ trợ, nhưng Tô Dĩnh ở nơi này là khách, cô còn phải tiếp người ta.

Tô Dĩnh lâm thời đi vệ sinh, Hàn Anh Lệ chạy tới nhà bếp chuẩn bị hỗ trợ, lại bị mẹ Thịnh đuổi ra ngoài: "Sau này gả cho người thì hãy bận rộn, giờ ngồi hưởng phúc đi."

Hàn Anh Lệ cười khẽ, nói: "Có gì đâu, sau này tìm người như Thịnh Khâu, cháu cũng không cần động tay."

Cô nói xong, thấy mẹ Thịnh thở dài, nhất thời như là ý thức được cái gì, nhẹ giọng nói: "Thịnh Khâu, hai anh ở cùng nhau, toàn là anh nấu cơm à?"

"Ừ, em ấy chỉ chịu ăn món anh làm, ăn cái khác là buồn nôn."

"Vất vả như vậy." Hàn Anh Lệ nói: "Vậy anh chẳng phải là rất khổ cực, vừa bận công tác vừa phải lo liệu việc nhà."

Thịnh Khâu liếc mắt nhìn cô một cái, nhàn nhạt nói: "Không khổ cực."

Hàn Anh Lệ còn muốn nói gì, phía sau lại truyền đến âm thanh của Thân Đông: "Thịnh Khâu."

Cô quay đầu nhìn lại, chỉ thấy người kia đang chênh chếch dựa vào cửa phòng ngủ, hơi híp mắt lại, một bộ buồn ngủ bất kham: "Làm xong chưa? Đói bụng."

"Sắp rồi, em rửa mặt một chút, rất nhanh là xong."

"Tôi không thoải mái, cậu bưng vào cho tôi đi."

"Được."

Hàn Anh Lệ nhìn Thân Đông, Thân Đông lười biếng nhấc mắt nhìn cô một cái, khóe miệng đột nhiên cong lên, ánh mắt vô cùng khiêu khích.

Chỉ phút chốc, cậu lại quay người về trong phòng, dựa vào giường ngáp một cái.

Hàn Anh Lệ thích Thịnh Khâu, cậu không phải người ngu.

Những câu kia đối phương nói cậu cũng đều nghe được, Thịnh Khâu nấu cơm cho cậu thì làm sao? Cậu hiện tại cũng cực khổ, buổi tối mất ngủ lắm mộng, còn phải chịu đựng chán ăn... Thịnh Khâu thương cậu mới nấu cơm cho cậu, bản thân còn chưa nói khổ cực, làm sao đến phiên một người ngoài đến đâm thọc.

Thân Đông rất khó chịu.

Sắp đến lễ cưới, Mạc Vân Phân biết Thân Bỉnh đưa đồ cho cậu còn không biết làm ra thiêu thân gì, không nghĩ tới Thịnh Khâu bên này cũng làm cho cậu không thanh tịnh.

Thịnh Khâu bưng đĩa đi tới, đem cháo và đồ ăn cho cậu, nói: "Vừa nãy mất hứng à?"

Thân Đông phủ nhận, cường điệu: "Là tức giận, tức giận cực kì."

"Ồ?" Thịnh Khâu hôn cậu một cái, trong mắt chứa đầy ý cười, trong lòng bởi vì cậu ghen mà vui vẻ, ngoài miệng lại an ủi: "Đừng nóng giận, cô ấy cũng không có ý đồ xấu."

"Thích cậu chính là có ý đồ xấu."

"Đừng có nói hươu nói vượn, cô ấy cũng chỉ là thuận miệng nói một chút." Thịnh Khâu thật sự không cảm thấy Hàn Anh Lệ thích mình, hắn bưng bát đưa cho cậu, Thân Đông cũng không nhận, chỉ há há miệng: "A —— "

"..." Thịnh Khâu cố ý nói: "Làm gì?"

Thân Đông bất mãn khép miệng lại, liếc hắn một cái như xem ngu xuẩn, nói: "Muốn đút."

"Ồ..." Thịnh Khâu không nhịn được cười, trong lòng một mảnh mềm mại, giọng trầm thấp cố ý cất cao lên: "Muốn đút à ~ "1

Thân Đông nguýt hắn một cái.

Thịnh Khâu dán tới hôn lên đôi môi Thân Đông, cảm thấy ngọt như mật, quả thực đòi mạng, Thân Đông tùy ý hắn mút mút, cũng không trốn.

Thịnh Khâu tách ra, nhẹ giọng nói: "Dùng miệng đút?"

Thân Đông nhíu mày: "Cậu muốn chết đúng không?"

Thịnh Khâu cười ra tiếng, múc một muỗng cháo đút vào, nhìn cậu một mặt ngoan ngoãn thoả mãn, không nhịn được lại hôn miệng cậu một cái, nhìn cậu dịu giọng nói: "Lúc em làm nũng đặc biệt đáng yêu."

Chương Trước/32Chương Sau

Theo Dõi