Chương Trước/32Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 28

Hàn Anh Lệ ngày hôm sau nói không thoải mái nên đi về.

Thân Đông và Thịnh Khâu cùng tự mình đưa hai cô bé đến trạm xe lửa, Hàn Anh Lệ liếc mắt nhìn Thân Đông mỉm cười, lại yên lặng cúi đầu.

Ấn tượng tối hôm qua Thân Đông lưu lại cho cô quá mức sâu sắc, cô hiện tại cảm thấy cả người Thân Đông đều hùng hổ doạ người, hào quang của cậu quá mức sắc bén, đại để rất ít người dám làm tình địch của cậu.

Đưa Hàn Anh Lệ đi, Thân Đông nghênh tiếp họ hàng gần của Thịnh Khâu, cả nhà lập tức náo nhiệt.

Thân Đông bị Thân Bỉnh mời luật sư đi ký tên, giải quyết thủ tục bàn giao nhà xưởng. Cậu phỏng chừng việc này Mạc Vân Phân vẫn chưa biết, bằng không cậu sẽ không dễ dàng đón lấy xưởng này như vậy.

Xưởng mới chiếm diện tích không nhỏ, đã bắt đầu tập trung đi vào hoạt động, Thân Bỉnh đưa cái này cho Thân Đông, cũng không biết có cảm thấy nhức nhối không.

Dạo này bụng Thân Đông đã nhô ra, mặc áo sơ mi cũng có thể nhìn ra chút, cho nên cậu hiện tại cơ bản đều mặc quần áo rộng rãi.

Thịnh Khâu cùng cậu đi qua dây chuyền sản xuất, các công nhân dồn dập nhìn bọn họ một cái, châu đầu ghé tai, lại lần nữa chúi đầu vào đống máy móc.

Đi ra phân xưởng, trên đường rời đi đến bãi đỗ xe, Thịnh Khâu nói: "Ba em cũng bắt đầu tự làm linh kiện, ông ấy muốn phụ trách toàn bộ khâu sản xuất điều hòa sao?"

Thân Đông cười một tiếng, "Lẽ nào cậu cho rằng, Thần Đồ chỉ dựa vào một cái gọi là kỹ thuật làm lạnh tiên tiến nhất có thể một đường đi tiếp sao?"

Thịnh Khâu nhíu mày, ý thức được: "Đây là đề nghị của em."

Thân Đông rất đắc ý, nói: "Nhưng lúc đó tôi đề nghị, ba tôi nhìn qua cũng đang có ý đó, cho nên trực tiếp được thông qua."

Thịnh Khâu dịu giọng khích lệ nói: "Thật giỏi."

Thân Đông lườm hắn một cái, đột nhiên sừng sộ lên nghiêm túc nói: "Thịnh Khâu, cậu sẽ không định vẫn luôn chỉ làm linh kiện chứ?"

Thịnh Khâu sững sờ, ánh mắt cũng nghiêm túc, nói: "Kỳ thực nhân viên kỹ thuật của công ty chúng ta gần đây đang nghiên cứu mấy thứ đó, chỉ là..."

Thân Đông hết sức vui vẻ vì hắn có ý nghĩ này, kéo hắn như hiến vật quý nói: "Tôi biết kỹ thuật hạt nhân của Thần Đồ, cậu dẫn tôi đến công ty, tôi có thể cung cấp kỹ thuật cho cậu."

... Đây là thật sự muốn hãm hại cha mình đây mà.

Khóe miệng Thịnh Khâu giật một cái, dừng bước lại, đưa tay đè hai vai của cậu lại, ngắm nhìn đôi mắt nóng lòng muốn thử của cậu, nghiêm túc nói: "Đông Đông, anh sẽ không sử dụng kỹ thuật của Thần Đồ, nhân viên kỹ thuật của Three Nine cũng rất ưu tú, anh tin tưởng khai phá bước phát triển kỹ thuật làm lạnh mới chỉ là vấn đề thời gian."

Thân Đông nháy mắt một cái, nửa ngày mới nói: "Ồ."

Thịnh Khâu kéo tay cậu tiếp tục đi về phía trước, Thân Đông sững sờ nhìn chăm chú bóng lưng hắn, hơi siết chặt tay hắn.

"Thịnh Khâu, cậu biết tôi rõ ràng ghét cậu như vậy, tại sao còn muốn chọn kết hôn với cậu không?"

Thịnh Khâu nghiêng đầu: "Hả?"

"Bởi vì tôi thưởng thức cậu."

Thịnh Khâu dừng bước lần thứ hai, đứng ở trước xe nhìn thẳng cậu. Thân Đông nói: "Tôi thưởng thức cậu, cậu có dã tâm, cũng có thực lực, quan trọng nhất là cậu làm đến nơi đến chốn..." Thân Đông thấy hắn một mặt ôn nhu và cảm động, trong nháy mắt không muốn khen hắn nữa: "Không phải có câu nói như vậy sao, chơi đủ rồi thì tìm người đàng hoàng gả đi, cũng gần như vậy."

Thịnh Khâu không nghĩ tới nửa câu sau của cậu lại nghịch ngợm lên, hắn tức giận giơ tay bóp mũi cậu, nói: "Bắt nạt người đàng hoàng."

Thân Đông hừ một tiếng.

Hai người về đến nhà, giờ khắc này trong nhà tràn ngập âm thanh trẻ con, Thân Đông và Thịnh Khâu cùng vào, đám trẻ con này nhìn thấy là lập tức ngừng lại.

Những người này Thịnh Khâu cũng đã giới thiệu qua cho Thân Đông, chị họ Thịnh Khâu có hai đứa bé, một trai một gái, anh họ còn có hai đứa bé, một đứa còn ôm trong ngực.

Nhìn thấy bọn họ vào, đám trẻ con lập tức rút về bên người cha mẹ mình.

Bọn nhỏ đều hơi sợ Thân Đông, tuy rằng Thân Đông nhìn qua chẳng hề hung ác, nhưng khí tràng trên người hơi mạnh, mang theo khí tức người sống chớ tiến vào.

Ngày trước bọn họ đến Thân Đông còn muốn tạo mối quan hệ với mọi người, nhưng sau đó người đến, Thân Đông cũng từ bỏ.

Anh họ này của Thịnh Khâu một chút cũng không giống Thịnh Khâu, đến nhà hai ngày cũng không tắm, Thân Đông ngồi chung một chỗ cùng hắn cũng có thể ngửi được mùi mồ hôi, mùi vị đó làm cho cậu buồn nôn.

Thân Đông không thể nào tưởng tượng được vợ hắn ta đến tột cùng là làm sao nhịn được.

Cậu sai khiến Thịnh Khâu nói một tiếng với anh họ, kết quả đối phương lại nói Thịnh Khâu quản việc không đâu, trong nháy mắt làm một ít xíu độ thiện cảm của Thân Đông với hắn ta giảm xuống bằng không.

Chị họ Thịnh Khâu xăm mày, giương đuôi lông mày lên nhìn qua vô cùng sắc bén, thấy Thân Đông cũng không cười. Thân Đông cảm thấy mình dù thế nào cũng là vừa mới vào cửa mà? Người nhà đều trưng khuôn mặt này cậu cũng không muốn chủ động đáp lại, triệt để bỏ qua.

Lễ cưới ở chỗ này hai ngày, Thân Đông cũng không định có liên lụy gì với những người này, chờ sau khi kết thúc lễ cưới tiễn bọn họ đi là có thể thanh tịnh.

Cũng may là anh họ kia của Thịnh Khâu tuy rằng ở bẩn chút, mà ngược lại cũng không gây sự, Thân Đông cũng yên tâm.

Cậu gần đây có thói quen trước khi ngủ lên WeChat, tối hôm đó vừa mở ra, cậu đột nhiên phát hiện Tiểu Hà ngày đó đưa cậu về lại nhắn tin: "Tin tức anh bảo tôi tra đã có rồi."

Thân Đông khoảng thời gian này thỉnh thoảng liên hệ với cậu ta, quan hệ hai người dần dần tốt, cũng bởi vì nguyên nhân Thân Đông kết hôn với Thịnh Khâu, Tiểu Hà ban đầu còn cảm thấy Thân Đông hỏi những thứ này là có mục đích khác, hiện tại chỉ cho là cậu bởi vì quan tâm Thịnh Khâu.

Thân Đông lập tức nói: "Thế nào?"

Cậu vẫn luôn muốn biết tại sao Thịnh Khâu sẽ khiến cho tiểu thiếu gia kia chú ý, cũng chưa từng nghe nói Thịnh gia có người bị mất tích, cho nên sẽ không khỏi hoài nghi mục đích của đối phương.

Ban đầu cậu cảm thấy Thịnh Khâu chết sống không có quan hệ gì với cậu, nhưng bây giờ thì không giống như vậy, cậu nhất định phải phải hiểu rõ mới được.

Dù sao đó cũng là đàn ông nhà cậu.

Đối phương rất nhanh nhắn lại: "Hai giờ chiều nay, nhà hàng Quế Lệ."

Thân Đông dừng một chút, khóe miệng đột nhiên cong lên.

Thú vị, không nghĩ tới Tiểu Hà thằng ngốc này lại bị phát hiện, tiểu thiếu gia này hẹn gặp mặt cậu, muốn làm gì ta?

"Nghĩ gì thế?"

"Không có gì." Thân Đông tắt điện thoại di động đi, để Thịnh Khâu đặt ngoài ba mét để ngừa phóng xạ, nói: "Chúng ta tâm sự chuyện công ty cậu đi?"

"Em muốn tán gẫu cái gì?"

"Tỷ như lúc đến công ty cậu cung cấp kỹ thuật."

Thịnh Khâu cười, nói: "Anh không phải nói rồi à, anh không cần trộm cướp kỹ thuật của người khác."

"Ai nói nhất định muốn trộm cướp kỹ thuật của người khác?" Thân Đông nhíu mày nói: "Tôi chỗ này có phương án mới đấy."

Thịnh Khâu bất ngờ nhìn sang, Thân Đông nói: "Đừng quên, ban đầu vào công ty tôi được xếp vào Bộ kỹ thuật. Cha tôi nói rồi, người không biết kỹ thuật hạt nhân của công ty, không có tư cách làm người thừa kế."

Tuy rằng cậu sau này cũng không thể làm.

Thịnh Khâu nghe, có chút động lòng, nhưng vẫn kiên trì như cũ: "Vậy cũng chờ em sinh bảo bảo ra rồi nói sau, em bây giờ không thích hợp mệt nhọc."

"Nhưng tôi không ở yên được."

"Đừng làm nũng."

"..." Thân Đông phẫn nộ cắn hắn một cái.

Ngày hôm sau Thịnh Khâu đi làm, Thân Đông ăn cơm xong ngủ trưa chốc lát rồi sửa soạn một chút ra cửa.

Cậu đỗ xe ở bãi đậu xe ngoài nhà hàng, mở dù che nắng.

Giờ khắc này nhà hàng mới qua giờ dùng cơm, không có ai. Thân Đông tùy ý tìm chỗ ngồi xuống, nâng cổ tay nhìn đồng hồ tay một chút, một giờ năm mươi chín.

Sau hai mươi phút, bên người Thân Đông truyền đến một giọng thiếu niên trong trẻo: "Chào anh."

Thân Đông cũng không quay đầu lại nhìn đồng hồ, mở miệng đã trào phúng nói: "Thịnh gia có gia giáo thế này à? Gia trưởng các cậu nói chuyện làm ăn có phải là cũng không đúng giờ như thế?"

Thịnh Tuyên đặt mông ngồi ở trước mặt cậu, trợn tròn đôi mắt giật mình: "Anh không hề liếc mắt nhìn làm sao biết là tôi?"

"Hiện tại mới hỏi tôi vấn đề này, tôi sợ đả kích tính tích cực của cậu."

"Tại sao?"

"Bởi vì nếu tôi phân tích, cậu sẽ biết tôi thông minh hơn cậu."

"..." khóe miệng Thịnh Tuyên giật một cái, nói: "Không trách bên ngoài đều đồn đại Thân đại công tử lộ liễu ương ngạnh, hôm nay gặp mặt... Cũng đúng."

"Làm cậu chê cười."

"Tôi muốn nghe." Thịnh Tuyên bình tĩnh nhìn Thân Đông: "Tôi không sợ bị đả kích."

Ánh mắt kia, rất rõ ràng không tin Thân Đông có thể đả kích cậu ta.

Thân Đông nhìn ra, cố ý hỏi: "Thật sự muốn biết?"

"Thật!"

"Vậy gọi món đi, nhớ trả tiền."

"..."

Thịnh Tuyên lập tức vung móng vuốt: "Thực đơn! Thực đơn!"

Thật vất vả gọi món, Thịnh Tuyên lập tức bảo người đem máy POS quẹt thẻ trả tiền, xong đặt phiếu xuống, nói: "Được chưa?"

Thân Đông uống một ngụm nước trái cây, mới chậm rì rì nói trong ánh mắt mong đợi của đối phương: "Nguyên nhân có bốn. Một, lúc chat Hà Ninh không chấm câu, hoặc là dùng dấu chấm than, mà cậu dùng dấu chấm tròn. Hai, cậu ấy trong lúc rảnh rỗi sẽ không hẹn gặp mặt, có chuyện nói trên internet. Ba, cậu tuy rằng cố ý lựa chọn nhà hàng giá ổn định, thế nhưng dùng điều kiện cậu ấy buổi tối đi làm thêm, giá này đối với cậu ấy mà nói vẫn như cũ quá cao; bốn..."

"Còn có cái gì?" Thịnh Tuyên không thể chờ đợi được nữa.

"Còn có là cậu đến muộn." Thân Đông nhếch miệng lên: "Vì làm hao mòn tính nhẫn nại của tôi, cậu cố ý làm tôi chờ lâu như vậy, cũng là bởi vì biết chúng ta đều muốn từ miệng đối phương tin tức liên quan đến Thịnh Khâu. Tôi một khi táo bạo, cậu có lẽ có thể hiểu thêm chút tình huống... Mà Tiểu Hà cũng sẽ không vô duyên vô cớ để trưởng bối đợi lâu, cậu ấy là cậu nhóc có tố chất."

Thịnh Tuyên bị trào phúng không tố chất, cũng không tức giận, trái lại cười hề hề hai tiếng, bưng nước trái cây lên nói: "Sớm biết sẽ không hỏi anh, hiện tại tôi cũng không biết nên nói với anh thế nào."

Thân Đông không nhịn được cười: "Cậu không cảm thấy mình quá ngây thơ à? Cậu như vậy, tôi trái lại càng thêm có thể hiểu để ý của cậu với Thịnh Khâu không bình thường, nhiều ít cũng có thể đoán được mục đích, chỉ là không biết đầu đuôi câu chuyện thôi."

Thịnh Tuyên uống một hớp nước ô mai, nói: "Được rồi, đã như vậy, chúng ta nói đề tài chính, tôi muốn hỏi anh một vấn đề, nếu như anh nói rõ sự thật, tôi cũng sẽ nói hiểu biết của tôi cho anh."

"Nói."

"Thịnh Khâu năm nay bao nhiêu tuổi? Tôi nói không phải tuổi trên chứng minh thư, là tuổi thật."

"Tuổi thật?"

"Tôi muốn biết Thịnh Khâu có báo sai tuổi không."

"Tại sao cậu muốn tự chủ trương điều tra Thịnh Khâu?"

Thịnh Tuyên một mặt má nó: "Tại sao anh lại biết?"

"Nếu như là người nhà cậu, điều tra chuyện này không phải rất dễ à?"

Thịnh Tuyên im lặng một chút, mới có hơi ai oán liếc mắt nhìn cậu, nói: "Kỳ thực người nhà tôi đã điều tra anh ấy, kết quả cũng đã có rồi."

"Ồ?"

"Nhưng tôi cảm thấy kết quả điều tra có chỗ lạ."

Ngón tay Thân Đông hơi siết chặt một chút, Thịnh Tuyên không ý thức được mình lại vô ý bán đứng một tin tình báo lớn, nói: "Nói thật với anh, nhà chúng tôi xác thực đang tìm một người thân, là con của Tứ gia gia, đã mất tích hai mươi tám năm, năm nay hai mươi tám tuổi."

"Ồ..." Thân Đông đứng lên, nói: "Vậy xem ra chúng ta không cần thiết nói nữa, Thịnh Khâu nhà tôi không phải người cậu muốn tìm."

"Này anh!" Thịnh Tuyên lập tức đứng lên, vội la lên: "Anh tại sao như vậy chứ!"

Thân Đông mới không để ý tới cậu ta, thằng nhóc này tự ý điều tra những chuyện này, nếu như cậu nói là thật, như vậy chờ người Thịnh gia phát hiện Thịnh Tuyên gặp mặt cậu cũng rất nhanh sẽ ý thức được một điểm này, Thịnh Tuyên tuyệt đối không thể tra được lần thứ hai.

Thân Đông về trong xe, ngón tay gõ gõ trên vô lăng.

Trên chứng minh thư Thịnh Khâu ba mươi tuổi, báo sai hai tuổi quả thật là có thể.

Nhưng nếu người Thịnh gia đã từng đã điều tra Thịnh Khâu, cho là hắn và Thịnh gia không có quan hệ, mà Thịnh Tuyên lại cảm thấy tin tức kia có kỳ lạ, như vậy Thịnh Khâu giả như thật có quan hệ với Thịnh gia... đã nói rõ Thịnh gia có người không muốn để cho Thịnh Khâu trở lại.

Cho nên nếu tuổi Thịnh Khâu dù có bị báo giả, cũng tuyệt đối không thể để cho người ngoài biết.

Chương Trước/32Chương Sau

Theo Dõi