Chương Trước/36Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 33

Phòng Bân có thể nói là yêu Thân Đông rất lâu.

Nhiều năm đi theo sau Thân Đông như vậy, thích cái gì cậu thích, buồn cái gì cậu buồn, ghét cái gì cậu ghét, sau đó từ trường học tốt nghiệp, hắn cũng công khai ám chỉ rất nhiều lần. Hắn vẫn cảm thấy Thân Đông hẳn là có ý với hắn, dầu gì, cậu ngay cả hắn có người thích cũng nhất định có thể đúng lúc cảm giác được.

Nhưng dù như thế nào hắn cũng chưa hề nghĩ tới, Thân Đông sẽ ở cùng Thịnh Khâu.

Hắn lúc học đại học từng giúp Thân Đông bắt nạt hắn rất nhiều lần, mỗi lần Thịnh Khâu gặp xui xẻo thần sắc trên mặt Thân Đông kia Phòng Bân còn nhớ rõ rõ ràng ràng, cậu là vui vẻ từ tâm.

Bọn họ làm sao tiến tới với nhau chứ?

Phòng Bân như thế nào cũng không tiếp thu được sự thực này.

Vào lúc này đàn ông ngồi cùng nhau tựa hồ cũng chỉ có cụng rượu, Thịnh Khâu phụng bồi mấy chén, Phòng Bân đột nhiên nói: "Cậu cảm thấy Đông Đông thật sự yêu cậu à? Tôi cho là không phải, cậu ấy kỳ thực chỉ là vì chọc tức Thân tiên sinh mà thôi."

"Không quản vì sao, nếu chúng tôi cũng đã kết hôn rồi, như vậy thì là quan hệ hợp pháp." Thịnh Khâu tám lạng đấu nửa cân, một mặt thần sắc ôn hòa viên mãn: "Em ấy đi cùng với tôi là đủ rồi, nguyên nhân không quan trọng."

Phòng Bân cảm thấy mình một quyền đánh vào bông.

Thân Đông bên này bồi tiếp người nhà ăn cơm, trên mặt trước sau treo một vệt nụ cười nhàn nhạt, trước mặt xếp đặt một chén nước dừa, thỉnh thoảng hút một cái, cũng không phải vô cùng để bụng cơm nước.

Mạc Vân Phân ở một bên nhìn cậu hờ hững, đột nhiên mở miệng nói: "Đúng rồi Đông Đông, cậu của con sao còn chưa tới?"

"Tôi nói cho ông ấy rồi, đại khái là không thoát thân được." Thân Đông thấy Mạc Vân Phân lại muốn mượn cớ trào phúng, nhàn nhạt nói: "Dù sao cậu tôi là người nghiên cứu trọng yếu, phục vụ quốc gia, ăn cơm nhà nước, vì nước tạm thời không thể tham gia hôn lễ của tôi cũng là có thể hiểu được."

Mạc Vân Phân cười cười, nói: "Cậu của con ngược lại là người bận bịu."

Trên bàn một mảnh bầu không khí hoà thuận, Thân Đông đơn giản ăn ít thức ăn chay, nghe Mạc Vân Phân và người Thịnh gia nói chuyện.

Nghe nghe, cậu đột nhiên cảm thấy phản cảm, cậu đến bây giờ vẫn chưa đến, nhưng Mạc Vân Phân lại ngồi ở đây, như thể mẹ ruột cậu, nói chuyện lý thú khi cậu còn bé, cái dáng dấp từ mẫu kia làm Thân Đông cảm thấy có chút buồn nôn.

Cậu đổi nước dừa, tự mình rót non nửa chén rượu, nhấp một miếng, quá lâu không chạm qua, cay độc tràn ngập đầu lưỡi. Thân Đông nhíu nhíu mày, buông xuống. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Mạc Vân Phân giương mắt liếc về, lập tức kêu lên sợ hãi: "Đông Đông! Thân thể con sao uống rượu được?!"

Sắc mặt người trên bàn nhất thời cứng đờ.

Chuyện Thân Đông mang thai chỉ có phần nhỏ bạn bè gần gũi biết một ít, mọi người cũng đều biết chưa kết hôn đã mang thai không vẻ vang, sẽ không bày trên bàn tiệc nói, Mạc Vân Phân nói như thế, vậy cũng là không biết điều.

Thân Bỉnh liếc mắt một cái nhắc nhở nhìn lại, Mạc Vân Phân tiếp tục nói: "Con như vậy rất dễ dàng dẫn đến thai..."

Câu này vừa nói, bà ta như thể mới vừa ý thức được, lập tức cúi đầu.

Nhưng truyền thông bên kia lại rất nhanh nhìn lại, rất rõ ràng cho thấy chú ý tới.

Thân Bỉnh đen mặt.

Thân Đông lại đột nhiên cười, cậu nâng quai hàm nhìn Mạc Vân Phân, hỏi: "Bà có phải là cố ý không? Hả?"

"Đông Đông..." Mẹ Thịnh nhìn thấu khiêu khích trong giọng cậu, kéo Thân Đông một cái, Thân Đông lại một chút cũng không để ý, cậu vẫn nhìn Mạc Vân Phân: "Tôi nói bà... sao bà..."

Cậu suy nghĩ một chút, chậm rì rì cười nói: "Sao bà lại không biết điều thế?"

"Thân Đông." Thân Bỉnh ở một bên khẽ quát một tiếng, ông ta đã thấy truyền thông bên kia có người lấy bút ghi âm ra.1

Thân Đông đột nhiên cảm thấy phiền não.

Qua nhiều năm đấu với Mạc Vân Phân như vậy còn chưa tính, mỗi lần mụ đàn bà này đều phải cố ý trêu chọc cậu, ngày hôm nay đại khái là nhìn thấy cậu đại hôn, cố ý đến buồn nôn cậu.

Được thôi... Thân Đông nghĩ, nếu muốn ầm ĩ như vậy, vậy thì ầm ĩ đủ đi!

"Rầm" một tiếng vang lên, cậu đột nhiên vỗ bàn đứng lên. Mạc Vân Phân giật mình nhìn cậu, chỉ thấy Thân Đông cả giận nói: "Tôi nhịn bà đủ lâu rồi! Tôi mang thai thì sao? Còn không phải bà hại! Mạc Vân Phân, bà lúc đó cố ý bỏ thuốc ép ra giới tính của tôi, hiện tại còn cố ý trước mặt nhiều người như vậy chơi giấu đầu hở đuôi? Có ý gì?"

"Đông Đông!" Thân Bỉnh đứng lên, một mặt khiếp sợ.

Không ít người dồn dập nhìn lại.

Thân Đông đứng ở đó, lạnh lùng nói: "Chuyện Thân gia tôi đã không nhúng vào, tôi đã kết hôn với Thịnh Khâu rồi, tài sản Thân gia tôi sẽ không tranh với bà ta, nhưng ba xem bà ta... Bà ta buông tha con chưa? Muốn làm lớn đúng không? Đến đến đến... Các anh đều lại đây, tôi nói cho các anh biết mẹ kế này của tôi làm bao nhiêu chuyện bỉ ổi... tôi đã nói với anh, bà ta..."

Miệng của cậu đột nhiên bị người che, Mạc Liên Phi nhận được ám chỉ của Mạc Vân Phân từ một bên đi tới, cười đùa nói: "Uống say, nó đây là uống say."

Một bên Thịnh Khâu chú ý tới bên này, vừa nhìn Thân Đông bị chặn lại, lập tức bỏ cốc đi nhanh tới. Còn chưa tới gần, hắn đã thấy Thân Đông đột nhiên giơ tay hất cánh tay Mạc Liên Phi xuống, quăng vai ném ra ngoài, vừa vặn nện ở góc bàn đối diện.

Ghế tựa lật.

Khách quý kêu sợ hãi.

Mạc Liên Phi á một tiếng.

Thịnh Khâu cảm thấy tim mình cũng chệch nửa nhịp, hắn chạy tới, ôm lấy Thân Đông: "Đông Đông?"

"Từ khi tôi tốt nghiệp vào Thần Đồ công tác, liều sống liều chết kiếm khách cho các người, tìm đơn đặt hàng... Quay đầu lại bà còn muốn hãm hại tôi, thấy giới tính của tôi bại lộ là lập tức đá một cái bay ra ngoài, còn muốn bán tôi cho người khác thông gia... Muốn phá rơi con trai của tôi..." cậu nói lời cuối cùng xong, vành mắt đã hơi ửng đỏ lên, chỉ vào Mạc Vân Phân nói: "Ngày hôm nay tôi đại hôn, vốn là thật vui vẻ sự, bà lại cứ muốn cho tôi không thoải mái đúng không?"

Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi