Chương Trước/36Chương Sau

Từ Khi Có Con Của Đối Thủ Một Mất Một Còn

Chương 34

Mấy câu nói của Mai Nhạc vào tai Thịnh Khâu vô cùng chấn động, hắn đối diện với Mai Nhạc, nửa ngày mới nói: "Vậy cậu hoài nghi...?"

"Cậu không biết." Mai Nhạc nói: "Thế nhưng chuyện xảy ra kỳ lạ, trong đó khẳng định có người giở trò."

Thịnh Khâu cũng biết.

Mai Âm lúc trước có lẽ đã biết mình không còn nhiều thời gian, thế nhưng thời gian lập di chúc nhất định là có, tại sao vừa mới quyết định lập di chúc mà ngày hôm sau đã qua đời?

Thời gian này quá khéo, không thể khiến người không nghĩ nhiều.

Hai tay Mai Nhạc nắm lấy nhau kéo căng, đến nửa ngày mới chậm rãi nói: "Những năm này cậu vẫn luôn chưa hề nói chuyện này ra, là sợ vạn nhất liên lụy tới Thân Bỉnh sẽ làm Đông Đông khổ sở. Nhân sinh ngắn ngủi mấy chục năm, khi còn sống có thể vui vẻ hạnh phúc so với cái gì cũng tốt... Nhưng cậu phát hiện Đông Đông sống cũng không vui, hành động của Thân Bỉnh lại ngoài dự liệu của cậu."

Thịnh Khâu hiểu rõ gật gật đầu, khuôn mặt nghiêm túc: "Con sẽ bắt tay điều tra chuyện này."

Thần sắc Mai Nhạc có chút phức tạp, còn có chút nhát gan: "Cậu cho con biết điều này, cũng không phải nhất định cần con tra ra chân tướng báo thù gì. Cậu chỉ là hi vọng con có chút chuẩn bị, Đông Đông ở trong lễ cưới náo loạn như vậy, làm cho bọn họ mất hết mặt, cậu đang lo..."

"Con biết." Thịnh Khâu nghiêm túc nói: "Con sẽ bảo vệ tốt em ấy."

Nước mưa trên xe bị cần gạt nước quét đi lại chảy xuống, tầm mắt Thịnh Khâu bị nước mưa chiếm cứ, mặt không hề cảm xúc chạy trong màn mưa.

Lời Mai Nhạc nói vang vọng ở bên tai.

Không phải là vì điều tra chân tướng báo thù?

Thịnh Khâu không phải quá hiểu rõ người này, năm đó nuốt hết thảy nghi vấn vào chỉ là vì để Thân Đông sống vui sướng, nhưng nếu như Thân Đông biết, định nghĩa cái "vui sướng" này thế nào?

Đại khái là sẽ cảm thấy trào phúng.

Thịnh Khâu không thể nào tưởng tượng được Mai Nhạc nuốt cơn giận này xuống thế nào, nghi vấn năm đó gác lại tận mười mấy năm, chuyện này thực sự quá không thể tưởng tượng nổi.

Hắn đang nghĩ đến xuất thần, điện thoại di động đột nhiên vang lên, nghiêng đầu phát hiện ghi chú là "Đại bảo bối thân ái nhất" gọi điện thoại tới, hắn nhận, dịu giọng nói: "Làm sao thế?"

"Giờ tôi đến chỗ cậu tôi, buổi trưa không ăn cơm ở nhà, mưa lớn như vậy cậu cũng đừng chạy tới chạy lui, buổi tối tới đón tôi là được."

"Em đi thế nào?"

"Lái xe á." Thân Đông nói: "Cha tôi không phải cho tôi cái xe à, tôi tự lái xe đi."

Thịnh Khâu cau mày, giương mắt nhìn biển báo giao thông, nói: "Em chờ một lát, anh vừa vặn phải về nhà lấy đồ, thuận tiện đưa em tới." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thân Đông nhìn điện thoại, trong lòng đột nhiên bay lên một cỗ ngọt ngào. Cậu vui sướng bày sẵn chăn, ngồi trên giường nhìn ảnh của hai người trong tủ phòng ngủ, cười hì hì một hồi.2

Thịnh Khâu trở về rất nhanh, suýt làm Thân Đông hoài nghi hắn có phải là từ công ty đi ra không, nhưng chuyện này cũng không trọng yếu. Cậu ngồi vào, đóng kỹ cửa xe, nói: "Ngày hôm nay cậu thong thả à?"

"Thong thả." Thịnh Khâu cài dây an toàn cho cậu, chậm rãi chạy xe rời đi, nói: "Đông Đông, quan hệ của em với cậu được không?"

"Đương nhiên được."

"Vậy anh và cậu em rơi xuống sông thì em cứu ai trước?"

Thân Đông đột nhiên quay mặt lại ngờ vực nhìn hắn, Thịnh Khâu mặt không biến sắc mắt nhìn phía trước, Thân Đông không nhịn được cười ra tiếng, nói: "Đương nhiên là cứu cậu tôi chứ sao, ổng không biết bơi, vịt cạn, không cứu ổng ổng sẽ ngoẻo."

Đôi mắt Thịnh Khâu lóe lóe, bày ra thần sắc không cao hứng, Thân Đông nghiêng đầu liếc hắn một cái, còn nói: "Hơn nữa tôi tin tưởng cậu."

Lời này Thịnh Khâu lại thích nghe, hắn xoay mặt liếc mắt nhìn cậu, nhanh chóng hôn cậu một cái, lại quay trở lại mắt nhìn phía trước.

Thân Đông lấy một quả chuối tiêu ra ăn, nói: "Năng lực sinh hoạt của cậu tôi rất kém cỏi, cậu phỏng chừng không thấy được, ông ấy ở Sở nghiên cứu cũng có giúp việc, từ nhỏ đến lớn ẩm thực sinh hoạt thường ngày toàn bộ đều là người khác xử lý."

Thịnh Khâu ngạc nhiên, Mai Nhạc mặt ngoài xác thực không thấy được.

Thân Đông cười liếc mắt nhìn hắn, nói: "Ông ấy cơ bản ngoại trừ học tập không hề làm gì, quan hệ nhân sự cũng xử lý rối tinh rối mù, nhưng ông ấy là thiên tài Vật lý, quốc gia rất coi trọng năng lực của ông ấy, mười sáu tuổi đã được người mang đi nghiên cứu, đối ngoại rất nhiều người đều nói ông ấy nghiên cứu học thuật, mà không ai biết, ông ấy nghiên cứu cái gì."

Một đường đi tới Mai gia, Thân Đông không cho Thịnh Khâu đưa cậu, tự bung dù xuống xe, dặn dò: "Cậu trên đường chậm chút."

Trong lòng Thịnh Khâu ấm áp thư thích gật gật đầu, nhìn theo cậu chạy chậm vào nhà là nhăn mày, cầm điện thoại di động lên nhắn một tin qua: "Đừng nhảy nhót!"

Thân Đông nhắn lại một cái sticker trêu ngươi.

Thịnh Khâu trở lại công ty, chia bánh kẹo cưới đã mua sẵn trước. Hàn Miễn không lâu lại chạy vào văn phòng hắn, thổi một tiếng huýt sáo: "Há, trông mặt phơi phới kìa! Xem ra tối hôm qua tốn không ít sức nhỉ, đến muộn."

Thịnh Khâu liếc cậu ta một cái, không thể ngưng cười, nói: "Chuyện gì?"

"Chuyện ngày hôm qua đã truyền ra, mới nãy còn có truyền thông đến công ty chúng ta, nhưng bị em đuổi đi, chặn anh có ích lợi gì á, anh cái gì cũng không biết." (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)

Thịnh Khâu nhíu lông mày lại, Hàn Miễn cười hê hê nói: "Thân đại công tử có năng lực, bài phát biểu kia... Chậc, nếu ảnh hận mẹ kế thật, lúc này phải sướng đến phát rồ rồi."

"Nói nhiều." Thịnh Khâu tức giận: "Sáng sớm chạy đến không phải vì hóng hớt đấy chứ?"

"Đương nhiên không phải." Hàn Miễn nghiêm túc, nói: "Thí nghiệm mới đã làm xong rồi, xế chiều hôm nay có thể bắt đầu kiểm tra, chờ anh lên tiếng thôi."

Chương Trước/36Chương Sau

Theo Dõi