Chương Trước/5Chương Sau

Tướng Quân Phu Nhân Vì Sao Vậy

Chương 2

"Hầu hạ ta trang điểm." Liễu Tùy Khanh đột nhiên trở nên lười biếng thân thể mỏng manh.

Hiện tại đám thiên kim lưỡi dài kia khẳng định chờ xem chuyện của mình rồi chê cười, ai mà không biết một đám giống như sói đói mơ ước Văn Nhân Kỳ Viễn đã bao lâu rồi, còn ở một bên giả bộ thanh cao đại tiểu thư. Muốn cho các nàng nhìn một chút, Liễu Tùy Khanh ta cho dù bị hoành đao đoạt ái cũng là đại tiểu thư các nàng nhìn cũng không kịp.

Lời này không sai, Thượng thư phủ đại tiểu thư cũng không phải chỉ là bởi vì dung nhan diễm tuyệt nhưng ngang ngược ương ngạnh, như vậy đức mạo không phù hợp mới bị chúng nữ ghen tị bài xích, còn có một điểm quan trọng hơn, nàng vô luận là nữ hồng, thi thư, khúc nghệ đều không tầm thường. Các cô gái thấy mình vô luận phương diện nào đều bị nàng đè qua một đầu tự nhiên có chút không vui, càng cảm thấy nàng ngạo mạn vô lễ, không đủ bình dị gần gũi.

Dù sao người không bao giờ bại lộ khuyết điểm trước mặt người khác rất khó lấy lòng.

Nhưng chỉ có Văn Đan biết tiểu thư nhà mình, nàng ngoại trừ thiên phú ân trạch ra, phần lớn là hậu thiên dựa vào từng chút từng chút nỗ lực cùng cố chấp kiên trì của mình mới có thể biến thành đại tiểu thư tôn quý trình độ tinh thông, tài mạo song toàn kia. Người ngoài nhìn nàng rất dễ dàng, không phải là ngậm chìa khóa vàng xuất thế thì cẩm y ngọc thực, được thiên sủng vạn ái. Nhưng sự trưởng thành của nàng cay đắng như người uống nước ấm lạnh tự biết.

Trong lòng Thượng thư lão gia cùng phu nhân chỉ có một mình đích công tử Liễu Tứ, sau đó đón Nhị tiểu thư từ chỗ cô mẫu ở Hoa Thành, xuất phát từ một chút áy náy nhiều năm không có nuôi dưỡng bên người nên ôn thuần lấy lòng chiều chuộng Liễu Bích Liên, lão gia phu nhân liền đem một bộ phận yêu yêu thương thương chia cho Nhị tiểu thư. Còn lại Liễu Tuyển Khanh một người không lên không xuống, nếu không phải nể tình nàng có tướng mạo tốt, về sau có lẽ có thể gả cho một vị hôn phu tốt dẫn dắt Liễu gia, chỉ sợ cũng không thể tùy theo tính tình của nàng như vậy.

Kỳ thật Liễu Tùy Khanh ngay từ đầu kiêu căng làm ra là muốn đạt được một ít chú ý của cha nương, cho rằng làm như vậy bọn họ sẽ đến quản giáo chính mình, cho dù răn dạy vài câu cũng tốt. Nhưng bọn họ lại chỉ biết thất vọng lắc đầu không nói, chưa từng dạy dỗ như cha nương thật sự, như vậy tự nhiên trìu mến cũng không có, nàng thủy chung giống như được nuôi dưỡng ở nhà một khối bảo ngọc, chỉ là an tĩnh đặt ở một bên mọi người nhìn từ xa. Liễu Tùy Khanh nghĩ không ra vì sao lại như vậy, càng giãy dụa phản kháng càng có vẻ lực bất tòng tâm, giống như vĩnh viễn không chiếm được chân chính thương tiếc của cha nương.

Nhiều năm như vậy qua đi chịu sự chiếu cố như không vậy đã quen, cũng không quan tâm những thứ này có thương tiếc hay không thương tiếc. Có thể môn đệ quan lớn chính là như thế, cho dù là thứ tử cũng có thể được nhiều người trong nhà chân chính quan tâm. Nàng nhìn cha đối với tam di nương cùng Tứ di nương hai đứa con trai kia không tệ. Mỗi ngày kiểm tra bài tập về nhà kỷ luật, nghiêm ngặt. Bất quá các thứ muội tương đối đáng thương, an tĩnh lớn đến tuổi chờ gả có thể mới có thể bị cha nàng nhớ tới có nữ nhi tồn tại như vậy.

Trước khi Liễu Bích Liên đến, nàng vẫn cho rằng có thể cha nương tương đối kỳ lạ, trong nhà chỉ coi trọng nam đinh thôi. Nhưng không nghĩ tới muội muội mình sau đó cũng có được cơ hội làm nũng trước mặt cha nương...

Văn Đan vừa chải tóc đen cho đại tiểu thư vừa trầm mê trong vẻ đẹp như tranh vẽ này.

"Tiểu thư, đợi lát nữa người mặc áo nhung thêu hoa văn ám trăng rằm với váy hoa và trang điểm cho khuôn mặt tươi sáng? Thiên kim trong thành gần đây mặc nhiều màu sắc trầm ấm, chúng ta mặc một màu vàng nhạt rực rỡ, nhất định có thể làm cho người ta trước mắt sáng ngời, diễm áp quần phương nha. "Nàng biết Liễu Tuyển Khanh bình thường rất chú trọng quần áo phối hợp, mỗi lần xuất hiện đều phải cố gắng đứng đầu, cho nên ở phương diện này rất hao tâm tổn trí.

"Không sai, phải giống như ngày xưa." Đại tiểu thư giận dỗi như chọn mấy kiện trâm hồng bảo thạch đào yêu ngự, phân phó Văn Đan đem toàn bộ trâm cài vào giữa tóc mây.

"Cái này..." Văn Đan nhìn mấy cây trâm xa hoa châu quang bảo khí này, lại không dám nói toàn bộ trâm ngược lại lộ ra tục khí linh tinh, đại tiểu thư đây là đang giận dỗi đi, e sợ người khác biết mình vì Văn Nhân công tử thương tâm, thật sự muốn giả bộ tâm tình sung sướng, bộ dáng thanh cao không thể chạm tới.

Không thể nói được...

Vì thế đại tiểu thư cứ như vậy đeo một thân trâm cài châu báu lấp lánh mắt người mù ra cửa, nhưng không thể không nói thật sự là dung mạo được ông trời chiếu cố, cũng chỉ có mỹ nhan thịnh thế này của nàng chống đỡ được loại trang phục nhà giàu mới nổi này, tuy rằng có chút quá đáng nhưng không mất đi một loại phong cách lá ngọc cành vàng khác biệt với nhà nhỏ bích ngọc.

"Tiểu thư, là đến Minh Trang Các, Xảo Nguyệt lâu hay là Đan Tú Phường trước?"

"Đều có thể, nhưng trước tiên chuẩn bị hai chiếc xe ngựa rộng rãi đi theo phía sau." Liễu Tùy Khanh cúi đầu kiểm tra móng tay tử la điểm hồng anh của mình, nũng nịu nói. Hôm nay nàng tính toán tự mình đi chúc mừng Đại hôn cho Văn Nhân Kỳ Viễn.

Chúc hắn và Lưu Quang công chúa trăm năm giai lão, vĩnh viễn cầm sắt chi hoan!

Cũng làm cho những khuê tú Ninh đô chờ xem để chê cười nàng thất vọng. Thật sự là, những người đắc ý, không biết còn tưởng rằng Văn Nhân Kỳ Viễn cưới các nàng. Không phải là nhìn đồ của Liễu Tùy Khanh ta bị người cướp đi mà sinh ra một loại cảm giác hèn hạ sung sướng thư sướng về thể xác lẫn tinh thần sao? Nàng muốn chiêu cáo thiên hạ, cái gì cẩu nam nhân kỳ thật một chút cũng không để ý!

...

Nhưng khi nàng đi vào Xảo Nguyệt lâu, nhìn thấy đôi hồng huyết ngọc loan phượng cùng Minh Hoàn Bội được chế tạo đặc biệt cho tân hôn Yến Nhĩ, vẫn không khỏi xuất thần ngẩn người.

Tòa nhà trang sức này chỉ mở cửa cho các quan lớn quý nhân trong Ninh Đô, đồ trang sức bên trong đều do thợ thủ công nhất đẳng Ninh quốc chế tạo, phần lớn là đặc chế độc phẩm. Nếu bỏ qua thời cơ bị người mua đi, ngày sau thì thiên kim khó cầu. Nghe nói Văn Nhân Kỳ Viễn đưa cho nàng rất nhiều trang sức đều là bên trong tuyển chọn mà đến, hắn còn có thể vì một loại noãn ngọc mình thích, liên tục nửa năm phái gã sai vặt ở chỗ này xem một chút, chỉ vì trước tiên mua loại đồ trang sức do noãn ngọc đánh tạo thành...

Không những thế, thợ thủ công có tay nghề cao còn nhấn mạnh đến cơ hội của người mua và đồ trang sức, thường xuyên cần người mua tự mình tới "trắc duyên". Vì lý do hoang đường này, nửa năm qua hắn đã không mệt mỏi chạy từng chuyến...

"Này, đây không phải là Liễu đại tiểu thư sao?" Khi Liễu Tuyển Khanh nhớ lại chuyện cũ chua xót ủy khuất, phía sau bỗng nhiên truyền đến một điệu cười âm dương quái khí.

Thì ra là tiểu nhi tử quần là áo lượt ăn chơi trác táng của học sĩ nội các.

Nàng đảo mắt nhìn hắn không chút do dự, địa vị không lớn bằng gia tộc nàng, công tử không có tài năng thực lực, bỉ ổi háo sắc, phỏng chừng sau này sẽ không có sự nghiệp tốt, nhìn qua cũng không đáng giá để nàng nhìn một cái.

Nhìn thấy Liễu Tuỳ Khanh vẫn còn đang khinh thường mình, gã công tử lang thang kia đột nhiên đen mặt, có chút không xuống được mặt bàn.

"Liễu Tùy Khanh, nghe nói Văn Nhân Kỳ Viễn cũng không cần ngươi,ngươi còn có tâm tư đi dạo mua trang sức ở đây?"

Liễu Tùy Khanh nghe được lời nói làm càn của hắn, cước bộ dừng lại. 'Không thể phát tác không thể phát tác...' trong lòng yên lặng lẩm bẩm cố gắng làm dịu cảm xúc.

Trước kia ỷ vào có Văn Nhân Kỳ Viễn làm chỗ dựa, cho rằng hình tượng xấu đến đâu cũng có thể gả vào phủ Thừa tướng, hiện tại người bị Lưu Quang công chúa chặt đứt. Mình lại thật sự không thể ngang ngược như trước được nữa...

Nàng rất nghiêm túc suy nghĩ vấn đề hình tượng mặt mũi, trước tiên quyết định thay đổi, tranh thủ trở thành một khuê tú dịu dàng hiền thục sau này tìm một người chồng tốt tốt hơn Văn Nhân Kỳ Viễn một ngàn lần một vạn lần.

Hoàn Thất nhìn vẻ mặt nàng mơ hồ, cảm thấy lời nói của mình kích thích đến nàng, vội vàng thừa thắng truy kích.

"Ta thì sao, cũng không ghét bỏ ngươi, mặc dù có hai phòng cơ thiếp, nhưng vị trí chính thất còn trống, ngươi ngẫm lại xem đi, tình cũ của Văn Nhân Kỳ Viễn ai dám tiếp nhận? Ta không cưới ngươi, sợ là ngươi không thể gả ra ngoài "

Công bằng mà nói, nam nhân bình thường nào không sinh ra phản ứng sinh lý với vẻ mặt hoa dung nguyệt mạo của Liễu Tuyển Khanh chứ. Nói bằng miệng nàng như thế nào không biết lễ nghĩa, thực tế trong mộng cũng không biết đối với người ta làm chuyện gì.

Hoàn Vương tự cho là mình không giống đám ngụy quân tử kia, quan trọng hơn là hắn còn không biết sống chết, cảm thấy đắc tội được Văn Nhân Kỳ Viễn.

Thừa dịp Liễu Tùy Khanh nản lòng thoái chí, vội vàng tới đào chân tường. Giấc mơ vẫn còn, trong trường hợp...

"Miệng chó không phun ngà voi". Còn tưởng hắn sẽ nói cái gì, nhàm chán.

Liễu Tùy Khanh khinh thường hắn, hứng thú mắng ba trăm hiệp cũng không còn, nhẹ nhàng di chuyển bước chân, chậm rãi rời đi.

Không ai bì nổi! Hoàn Thất không nghĩ tới nàng ngay cả mấy câu cũng lười bố thí cho mình, trong khoảnh khắc sắc mặt hung ác, nắm chặt hai quyền. Nhưng trước mắt bao người lại không dám đối với nàng như thế nào, tốt xấu gì cũng là đích tiểu thư phủ Thượng thư, tai họa này dù không hiểu chuyện cũng biết không xen vào được.

"Thiếu gia, loại đại tiểu thư này không ăn mềm..." Gã sai vặt chân chó ở một bên đi theo hắn làm quen với loại chuyện hạ lưu trộm gà mò chó, lá gan cư nhiên cũng to lên. Hắn nháy mắt với thiếu gia nhà mình, trong đó ý tứ hèn mọn đến cực điểm. Hoàn Vương sắc lệnh trí hôn*, bị hắn nói hai ba câu mê hoặc đến rục rịch. Hơn nữa nếu tức giận lên trên, lại thật sự mạnh dạn suy nghĩ xuống tay với Thượng thư phủ đại tiểu thư.

*Sắc lệnh trí hôn: không thể giữ lý trí trước dục vọng

Liễu đại tiểu thư hôm nay ra ngoài mang theo người hầu không nhiều lắm, hơn nữa đến Chức Tú phường lấy số lượng đông đảo gấm Pi Thục, gấm hoa, nhuyễn yên la, cần điều động nhân thủ nhiều hơn, hiện giờ đi theo bên cạnh thêm Văn Đan, cũng chỉ còn lại ba nha hoàn.

"Đứng lại." Hoàn Vương theo đuôi ở phía sau, thấy một chỗ người đi đường ít hơn một chút liền không kiềm chế được mà làm khó dễ.

Liễu Tùy Khanh không để ý tới, nghĩ thầm đây đừng phải là hai kẻ ngốc đi. Trước mắt bao người tưởng như thế nào?

"Đi lên trói nàng ấy lại cho ta." Một tia tôn nghiêm cuối cùng của Hoàn Vương bị đè bẹp, không thể nhịn được nữa, nhỏ giọng phân phó xong gã sai vặt chân chó bên cạnh rồi rời đi trước.

Gã sai vặt nói đúng, loại đại tiểu thư kiêu căng này không ăn mềm, chỉ có bá vương cứng rắn thượng cung là thích hợp, chờ gạo sống nấu thành cơm, xem nàng có gả hay không.

Một người dám nghĩ, một người dám làm. Chỉ số IQ của tùy tùng chân chó theo chủ nhân.

Mấy tên gã sai vặt thật sự tiến lên chuẩn bị trói Thượng thư phủ đại tiểu thư ngay trên đường. Không nghĩ tới Hoàn Vương đầu óc xấu thành như vậy, Liễu Tuyển Khanh đối mặt với loại tình huống này cũng không có biện pháp thong dong, không nói phía sau sẽ phát sinh chuyện gì, chỉ riêng chuyện danh dự bị hao tổn là có thể đem thiên kim khuê tú tiến vào vực sâu vạn kiếp bất phục. Ngay cả khi chỉ là nạn nhân đơn thuần thì sao?

" Ăn hùm gan mật gấu, không biết đây là đích tiểu thư phủ Thượng thư sao?" Luôn luôn là tiểu thư nhà mình kiêu căng ngang ngược, Văn Đan nào có thấy qua loại tràng diện này. Lúc này cũng bị dọa tới khẽ run rẩy, nhưng vì bảo vệ tiểu thư vẫn có thể giả vờ trấn định cao giọng quát mắng.

Quần chúng ăn dưa vây xem đều là dân chúng bình thường, tự nhiên cũng không dám tùy tiện tiến lên khuyên can. Tốp năm tốp ba chỉ là châu đầu ghé tai do do dự dự, tuy rằng biết đây tất nhiên là quyền quý ăn chơi trác táng làm ác trên đường phố, nhưng thật sự không tiện khai tội...

"Đại nhân, chính là vậy..." Một gã tiểu nhi hoàng mao thấy ven đường có hiện tượng ác bá khi dễ, vội vàng đi tới dẫn thị vệ tuần tra Trấn quốc công phủ phụ cận tới, nhưng sợ gây họa cũng không dám tiến lên, chỉ lặng lẽ chỉ vào con đường ồn ào phía trước.

Dù sao ở Đại Ninh, ai không biết Long Dịch Hổ Bộ, Lăng Vệ Quân dũng quan tam quân, quả thực quét hắc trừ ác tất phải có a.

Truyện convert hay : Đệ Nhất Người Ở Rể
Chương Trước/5Chương Sau

Theo Dõi