Saved Font

Trước/868Sau

Tuyệt Thế Cường Long

Chương 129

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chương 129

“Anh động vào tôi, cho dù không dùng đến thủ đoạn để xử lý anh thì cũng hoàn toàn có thể cho anh ngồi tù mấy chục năm! Tôi không tin cậu còn đánh thắng được súng!”

Từ Tiểu Ngọc dần dần bình tĩnh lại, hiển nhiên là đang định sử dụng sức mạnh của chính phủ để dạy dỗ Tề Đẳng Nhàn.

Đúng lúc này, cửa lớn mở ra, Vương Hổ vào phòng lập tức nói: “Thư kí Từ, vẫn chưa xử lý phòng ăn cho tôi à? Hướng tổng đã đến rồi…”

Chưa nói dứt lời, sắc mặt Vương Hổ đã khựng lại khi thấy rõ ràng chuyện trong phòng.

Hướng Đông Thanh đi đằng sau cũng hơi kinh ngạc, nhìn thấy Tề Đẳng Nhàn, trên mặt cô lập tức lộ ra nụ cười xem kịch, rõ ràng là đang thấy vui khi người khác gặp họa

“Vương tổng… Thuộc hạ vô năng, không xử lý tốt.” Từ Tiểu Ngọc khóc lóc nói, “Hắn không chịu nhường phòng còn đánh chúng tôi một trận, tôi còn đang định báo án.”

Vương tổng cũng là người biết bắt lấy thời cơ, quay đầu nhìn Hướng Đông Thanh nói: “Đông Thanh, cô xem, nhân viên dưới tay cô đánh người của tập đoàn Hổ Môn chúng tôi…”

“Cô xem, chẳng phải cô nên cho bọn tôi một cái công đạo? Cho người dưới tay tôi một công đạo?”

Hướng Đông Thanh bình tĩnh nói: “Ở công ty, trong thời gian làm việc, tôi đương nhiên sẽ dạy dỗ cấp dưới của tôi.”

Nhưng giờ đã tan làm, hơn nữa còn không ở trong công ty, vậy thì đây là ân oán cá nhân của cậu ấy.”

“Quy định công ty viết rất rõ, chúng tôi sẽ không can thiệp vào ân oán cá nhân của bất kỳ nhân viên nào.”

Hường Đông Thanh đương nhiên biết Vương Hổ muốn nhân cơ hội này làm khó dễ cô, kiếm được chỗ tốt từ tập đoàn Hướng thị, cô đương nhiên cũng không rơi vào bẫy, hai ba câu đã nhẹ nhàng đẩy chuyện này đi.

Bộ dạng chuyện này không liên quan đến mình, thân ai nấy lo, khiến Vương tổng không khỏi lực bất tòng tâm.

Tề Đẳng Nhàn lại không khỏi nghĩ “Người phụ nữ này thật vô lương tâm…”

Hướng Đông Thanh trước giờ là người để cái lợi lên đầu, đây cũng là lý do tại sao mọi người gắn cho cô cái mác lạnh lùng khó gần.

Vương Hổ quay đầu lại, nói với Tề Đằng Nhàn: “Anh muốn giải quyết riêng hay giải quyết công khai?”

Tề Đằng Nhàn bình tĩnh nói: “Thế nào là riêng? Thế nào là công khai?”

“Riêng là bồi thường, một người đền một triệu tệ, tổng cộng chín triệu tệ, chuyện này coi như bỏ qua; công khai thì chúng tôi báo cảnh sát, để bọn họ xử lý chuyện này, sau khi giám định vết thương của người bị thương, tôi sẽ theo đó mà kiện anh, cho anh ngồi tù.” Vương Hổ bình tĩnh nói.

Tề Đằng Nhàn là người có thể đánh bại được Trần Vĩnh Niên, dùng thủ đoạn sẽ có chút phiền phức, nên mượn sức mạnh của pháp luật là tốt nhất.

Lần này Tề Đẳng Nhàn động thủ đánh người, bị người ta bắt được tại trận, hắn nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội trả thù này.

Chuyện Tân thế kỷ lần trước, nếu không phải Tề Đằng Nhàn nhúng tay vào, thì bây giờ đã đến tay hắn rồi, nên đối với người này, hắn hận đến ngứa răng.

“Giải quyết riêng là được rồi, mỗi người một triệu tệ, bàn ăn này cũng không cần ăn nữa, chuyện này coi như bỏ qua.” Tề Đẳng Nhàn bâng quơ nói.

Hắn vừa dứt lười, người của tập đoàn Hổ Môn lập tức ngẩn ra.

“Thằng nhãi con này bị thần kinh à? Không hiểu lời Vương tổng nói à? Ngược lại còn muốn ngoạm của chúng ta mỗi người một triệu tệ?!”

Trước/868Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nghịch Kiếm Cuồng Thần