Chương Trước/7Chương Sau

Vai Ác Cố Chấp Luôn Dính Tôi

Chương 2: Quyển 1: Thiện Lương Lớp Trưởng Và Học Bá Bị Vu Hãm: Hệ Thống 008

Hiểu biết xong cốt truyện thế giới này, tâm tình Trình Kim Kim nhất thời có chút trầm trọng. Cố Bạch vốn dĩ có một tương lai tốt đẹp, lại bởi vì một người ích kỉ cùng yếu đuối mà bị hủy hoại.

Không, có lẽ không chỉ là kẻ đó, mỗi một người thờ ơ lạnh nhạt đều là người gây nên hậu quả của Cố Bạch.

Trình Kim Kim theo kí ức nguyên chủ, quay đầu nhìn về phía Cố Bạch, vị trí hai người chỉ cách một lối đi nhỏ.

Thiếu niên mặt mày thanh tuấn, đeo văn nhã kính đen, tập trung tinh thần nhìn chằm chằm bảng đen, tay cầm bút hiện lên khớp xương rõ ràng không ngừng viết trên notebook.

- “Trình Kim Kim, em nhìn Cố Bạch làm cái gì?”

Giáo viên lạnh giọng quát:

- “Vừa mới đi học còn ngủ, hiện tại lại nhìn đông nhìn tây, em rốt cuộc còn muốn làm lớp trưởng hay không?”

- “Ồ ~~”

Lớp học vang lên từng tiếng ồn ào, học sinh cấp 3 luôn phá lệ mẫn cảm với tình yêu nam nữ.

Trình Kim Kim xấu hổ cúi đầu, cũng không dám xem phản ứng của Cố Bạch, một bộ dáng xấu hổ vì bị mắng.

- “Ồ cái gì mà ồ, đều học tập nghiêm túc cho tôi.”

Lão sư hét lớn tiếng, trong mắt tựa hồ muốn phun lửa ra.

Trong lớp tức khắc lặng ngắt như tờ, không ai dám nói gì đến khi tan học.

Sau khi tan học, có mấy nữ sinh rủ Trình Kim Kim cùng về nhà, cô đều cự tuyệt. Bởi vì cô còn chuyện phải làm, đó là đi xin sửa lại camera.

Sự việc ăn cắp phát sinh ở thứ hai tuần sau, hôm nay là buổi chiều thứ sáu, nếu hiện tại không báo với trường học, chỉ có thể chờ tuần sau mới báo được, đến lúc đó mọi việc đều không kịp rồi.

Trình Kim Kim đi tới văn phòng chủ nhiệm lớp, nhưng chủ nhiệm vội tan tầm, chỉ qua loa nói:

- “Thứ hai tuần sau em hẵng tìm tôi báo lại sau.”

- “Thầy ơi, có thể báo ngay bây giờ được không ạ?”

- “Em gấp cái gì, liền tính tôi báo trường học bây giờ, cuối tuần cũng sẽ không có ai sửa, vẫn là chờ đến tuần sau đi.”

- “Chính là....”

Trình Kim Kim còn muốn nói tiếp, chủ nhiệm lớp trực tiếp đánh gãy:

- “Không có gì chính là, thứ hai tuần sau em lại đến gặp tôi báo lại là được, giờ không vội.”

Nói xong liền vội vàng vỗ bả vai cô an ủi, nhanh như chớp ra khỏi văn phòng.

Xem ra việc đem camera sửa ngay là không có khả năng, biện pháp hiện tại có thể dùng là thứ hai tuần sau giả bệnh không đi học thể dục, liền cùng Cố Bạch ở trong lớp, làm nhân chứng cho hắn.

Trình Kim Kim vừa đi vừa nghĩ, càng cảm thấy đây là ý kiến hay. Chờ đến khi đi đến khu lớp học, bầu trời vừa trong xanh lại tí tách bắt đầu mưa, Trình Kim Kim móc ô che mưa ra từ cặp sách.

Trong không khí mang theo hương vị cỏ xanh tươi mát, trường học trong mưa như bị bịt kín một tầng sương mông lung, gạch đỏ bị rửa sạch, mặt cỏ trống trải cùng cây cối tạo nên một khung cảnh mưa nên thơ.

Hỗn loạn tiếng mưa rơi, Trình Kim Kim phảng phất nghe được âm thanh sột soạt cùng tiếng bước chân đằng sau, cô quay đầu nhìn lại.

Thiếu niên dáng người đĩnh bạt, tuy rằng đeo một cái cặp sách lớn, nhưng sống lưng vẫn thẳng tắp, rất giống một cây tùng bách nhỏ, thấy cô nhìn chằm chằm mình, hắn có chút không tự nhiên tránh đi ánh mắt cô.

Trình Kim Kim thấy Cố Bạch, nhiệt tình phất phất tay:

- “Cố Bạch, muộn như vậy mới về sao?”

Cố Bạch miễn cưỡng cong cong khóe miệng, trả lời:

- “Hôm nay tôi làm trực nhật.”

Trình Kim Kim lúc này mới nhớ, hôm nay đến lượt Cố Bạch trực nhật, cô ngượng ngùng cười một chút:

- “À, mình quên mất, hahaha.”

- “Tôi đi trước, gặp lại sau.”

Cố Bạch mắt không gợn sóng liếc cô một cái nói.

Trình Kim Kim lúc này mới chú ý tới hai tay Cố Bạch trống trơn, tựa hồ không mang ô, hiện tại có lẽ định trực tiếp đội mưa trở về, vội vàng nói:

- “Từ từ.”

Cố Bạch quay đầu, lãnh đạm nhìn cô.

- “Cái kia...Mình có ô, nếu không chúng ta đi cùng nhau thế nào?”

Cô gãi gãi đầu, mạc danh có chút ngượng ngùng.

Cố Bạch nhìn ô trên tay Trình Kim Kim.

Ô màu hồng phấn, mặt trên là lớp ren trang trí, ô nhỏ. Loại ô nhỏ này một người dùng đã quá nhỏ, nếu là hai người dùng, cả hai đều sẽ ướt thành chuột lột.

Nhưng hắn lười nói chuyện, cũng không giải thích, nhẹ nhàng nhìn lướt qua, lưu lại một câu:

- “Không cần.”

Liền trực tiếp chạy trong màn mưa.

- “Này.”

Trình Kim Kim còn muốn gọi lại Cố Bạch, nhưng hắn chạy quá nhanh, một chút liền không thấy bóng dáng, cô đành phải căng ra ô, chầm chậm đi ra cổng trường.

- “Đinh.”

Đột ngột một tiếng chuông vang lên trong đầu Trình Kim Kim, kế tiếp truyền đến thanh âm máy móc:

- “Chào ký chủ, tôi là hệ thống 008, cô cũng có thể kêu tôi tiểu tám, xin lỗi vì trục trặc tôi tới chậm, kế tiếp chúng ta sẽ cùng nhau kề vai tác chiến.”

- “Chào tiểu tám.”

Trình Kim Kim an tâm, cô cho rằng chính mình phải ở thế giới này chiến đấu một mình, hiện tại có hệ thống bên cạnh liền thở phào.

Nhớ tới trước kia cô hay đọc truyện, hệ thống đều là không gì không làm được, các loại thao tác cần gì có đấy, thỏa mãn bàn tay vàng.

Cô cảm thấy hứng thú hỏi:

- “Tiểu tám, cậu có công năng gì thế?”

- “Tiểu tám có thể bồi ký chủ nói chuyện phiếm a.”

- “.....”

Trình Kim Kim thanh thanh giọng nói:

- “Tiểu tám, tôi ý nói là cậu có thể trợ giúp gì, cũng có thể làm cho thành tích của tôi nâng cao, hoặc làm tôi biến thành mỹ nhân linh tinh.”

- “Ngượng ngùng nha, ký chủ, thành tích cần chính cô nỗ lực, đến nỗi biến mỹ nhân tôi chỉ là một hệ thống bình thường, làm không được.”

- “Vậy cậu chỉ có thể cùng tôi nói chuyện phiếm? Cậu có thể sửa camera sao?”

Trình Kim Kim không cam lòng hỏi.

- “Ngượng ngùng, ký chủ, tiểu tám chỉ là một cái không có thực thể hệ thống, sửa camera tôi không làm được, tiểu tám chỉ có công năng giải đáp về cốt truyện, chuyện khác tôi bất lực.”

- “Bỏ đi!”

Trình Kim Kim hoàn toàn hết hi vọng, hệ thống này chính xác là một hệ thống phế, mọi chuyện đều phải dựa chính mình.

Xem ra tuần sau tiết thể dục liền phải ăn vạ giả bệnh ở lại phòng học.

Truyện convert hay : Tiên Võ Đế Tôn
Chương Trước/7Chương Sau

Theo Dõi