Chương Trước/30Chương Sau

Vì Ngày Hoa Nở

Chương 22

Ngân Hạnh trầm ổn, Thuý Trúc hoạt bát, Thiên Chỉ đã ngày một trưởng thành, còn có... Hoa Nhung Châu ta nhìn không thấu. Lúc mới gặp nghĩ hắn là một đứa

trẻ nhút nhát, nhưng bây giờ hắn cư xử rất khác trước đây, ta không biết rốt cuộc điều gì đã làm hắn thay đổi.

“Tiểu thư...” Ngân Hạnh thấy ta cả ngày không có việc gì làm, cuối cùng đến bên cạnh ta, ngập ngừng nói.

Xung quanh không có người khác, Ngân Hạnh lúc nào cũng dứt khoát nay lại tỏ ra lúng túng. Ta không nói gì, đặt bức tranh đang thêu trên tay xuống đợi em

ấy nói.

Cuối cùng em ấy cũng lên tiếng: "Thưa tiểu thư, có một chuyện nô tì không biết có nên nói với tiểu thư hay không."

Ta vuốt ve bức tranh thêu chẳng đâu vào đâu, nói: "Chuyện gì vậy?"

Ngân Hạnh trông có vẻ hơi khó xử, do dự rồi nói: "Mấy ngày nay nô tì nhìn thấy Thiên Chỉ và... Nam Phong thị vệ ở cạnh nhau."

Nam Phong... thị vệ bên cạnh Trọng Dạ Lan?

Ta thực sự không biết chuyện này, nhìn vẻ mặt có chút lo lắng của Ngân Hạnh, ta cười nói: "Ngân Hạnh, Thiên Chỉ có cuộc sống riêng của em ấy, ta không nên

can thiệp vào."

"Nhưng Nam Phong thị vệ là... người bên cạnh Tấn vương gia..." Ngân Hạnh vẫn cau mày.

“Ngân Hạnh.” Ta nghiêm túc ngẩng đầu nhìn em ấy, nói: “Ta hiểu nỗi lo của ngươi, nhưng Thiên Chỉ là người ta rất rõ. Các ngươi rồi cũng đến tuổi thành thân,

chỉ cần ngươi thích, dù có là ai ta cũng ủng hộ, sẽ không vì thân phận mà cấm cản, các ngươi nên có cuộc sống của riêng mình."

Ngân Hạnh sững người một lúc lâu, nhưng cuối cùng cũng không nhiều lời nữa.

Trong lòng ta thấy thú vị hơn rồi, cuộc sống tẻ nhạt của ta như được tô thêm màu sắc. Đây cũng là chuyện vui.

Ta chưa bao giờ để ý đến Thiên Chỉ và Nam Phong. Mối quan hệ của các nhân vật nhỏ bé không bao giờ được viết ra trong truyện. Không biết Thiên Chỉ và

Nam Phong vốn dĩ đã có duyên, hay vì ta đã thay đổi tình tiết nên họ mới đến bên nhau.

Sau đó ta bắt đầu tìm hiểu, ngồi xổm ở con đường góc tường, vì ta nghe Hạnh Ngân nói, nếu ta vội vàng hỏi, e rằng Thiên Chỉ sẽ không nói sự thật, nên ta phải

tự mình tìm hiểu mới có thể giúp em ấy một tay.

Lần này vừa để ý đã phát hiện, Nam Phong thường đúng giờ đến tìm Thiên Chỉ. Nhưng Thiên Chỉ cứ trốn tránh không gặp, chắc hẳn nha đầu ngốc nghếch đó

đang kiêng kị thân phận của nhau, dù sao đi nữa Trọng Dạ Lan cũng coi như là chồng cũ trên danh nghĩa của ta.

Sau khi trở về Hoa phủ, Thiên Chỉ dường như luôn ưu sầu, ta tưởng em ấy lo lắng cho ta, nhưng xem ra là ta tự đa tình.

Ta đứng lên, đấm đấm vào hai chân đã tê dại vì ngồi xổm, nói nhỏ với Hoa Nhung Châu, người cũng đang ngồi xổm bên cạnh: “Đi thôi."

Hắn ngoan ngoãn theo ta rón rén rời đi. Ta nói cho mà mà, chui ở góc tường nghe lén là một nghệ thuật, hơn nữa chuyện này còn liên quan đến quyền riêng tư

của Thiên Chỉ, nên ta chỉ có thể rình mò nghe trộm với Hoa Nhung Châu.

Sau khi duỗi tay chân, ta nói với Hoa Nhung Châu: "Đi, chúng ta đi dạo phố, tiện thể thăm cửa hàng."

Từ đầu phố đến cuối phố, ta đều nghiên cứu rất kĩ vị trí, tình hình kinh doanh của tất cả các cửa hàng, vì sợ thiếu sót nên ta luôn cầm giấy và chì kẻ mày viết viết

vẽ vẽ. Thấy ta tâm trạng đang rất tốt mà trêu đùa chuyện của Thiên Chỉ trên đường đi, Hoa Nhung Châu đột nhiên cắt ngang: "Tiểu thư, có một chuyện ta

không hiểu."

“Chuyện gì vậy?"

“Lúc ta còn nhỏ, mẹ từng nói với ta, nếu hôn một ai đó thì phải chịu trách nhiệm.” Hoa Nhung Châu nhìn ta, rất nghiêm túc hỏi, giống như tiểu bạch thỏ chưa

biết mùi đời.

Ta bất giác bật cười: "Đúng vậy, mẹ ngươi nói đúng."

Nhìn Hoa Nhung Châu cúi đầu không lên tiếng, ta tò mò hỏi: "Ngươi đã hôn trộm..."

Ta chưa kịp nói xong thì Hoa Nhung Châu đột nhiên kéo mạnh ta một cái, cùng lúc đó, một bóng người gầy nhỏ ngã xuống đất nơi ta đang đứng.

Lúc này ta mới phản ứng lại, vừa nãy ta cứ lo nói chuyện mà không nhìn đường, suýt chút nữa đã bị một đứa trẻ ngã trên mặt đất này tông phải, là Hoa Nhung

Châu kịp thời kéo ta ra, nhưng đứa bé đã ngã xuống.

Nhìn kĩ đứa trẻ trên mặt đất, quần áo rách tơi tả, chắc là một nhóc ăn mày. Ta định vươn tay đỡ nó đứng dậy thì bị Hoa Nhung Châu giữ lại, lần này hắn lên

tiếng trước, không đợi ta nói đã thốt lên: "Bẩn."

Ta cau mày, vung tay khỏi tay hắn: "Ngươi học ở đâu ra thói thành kiến rồi đấy?"

Hắn đỡ nhóc ăn mày lên, thấy đầu gối của nó đã bị trầy xước, chắc chỉ mới sáu bảy tuổi. Nó nhìn ta, khuôn mặt gầy và đôi mắt to tròn hiện lên vẻ kinh ngạc.

"Ngươi không sao chứ? Đầu gối có đau không? Có muốn theo ta đến y quán khám không?" Ta nhẹ giọng nói, sợ sẽ làm nó sợ.

Đứa trẻ lắc đầu, vùng khỏi tay ta bỏ chạy. Nhưng mới chạy được vài bước đã bị Hoa Nhung Châu tóm lại trong lòng bàn tay to lớn, nhìn người ăn mày nhỏ bé

đang chật vật, ta còn chưa nói gì đã thấy Hoa Nhung Châu rút ra một chiếc hầu bao trong tay nhóc ăn xin. Ta chạm vào eo mình, quả nhiên trống rỗng.

Sau khi nhận lại hầu bao, ta thấy nhóc ăn xin đang thất thần co lại thành một cục run bần bật. Ta lấy trong ví ra vài miếng bạc vụn đưa cho nó, nhóc ăn mày

sáng mắt, cầm lấy bạc quay người bỏ chạy.

Trong lòng cảm thấy chua xót, vừa rồi ta thấy đầu gối của đứa trẻ vẫn đỏ ngầu.

"Tiểu thư, đứa trẻ đó ăn trộm không thành lại giả vờ đáng thương. Người không nên cho nó bạc. Cái mánh khoé bọn trẻ con hay dùng này, nếu là người khác

sẽ không bị lừa." Hoa Nhung Châu nói khi đứa trẻ đã chạy đi khá xa. Khuôn mặt đã mờ đi nét ngây thơ, con ngươi màu nâu ngày càng lãnh đạm, không có chút

hiếu thuận đơn thuần như trước nữa.

"Cái gì gọi là giả vờ đáng thương? Đầu gối của nó đã chảy máu rồi." Ta cau mày đáp.

“Người đúng là dễ bị lừa.” Hoa Nhung Châu nói xong tiếp tục bước đi.

Để lại ta đứng tại chỗ tức gần chết, đứa nhỏ này thật sự đến thời kì nổi loạn rồi sao?

Cuối cùng ta vẫn đi theo, đổi chủ đề: "Nói ra cũng là lỗi của ta. Ta chưa bao giờ để ý đến chuyện của ngươi, với Thiên Chỉ cũng vậy. Khoảng thời gian này em ấy

chắc là không dễ chịu gì, ta không biết..."

“Tiểu thư quả nhiên vừa có trí nhớ không tốt vừa bất cẩn.” Hoa Nhung Châu không nể tình đáp.

Ta kiềm chế không ra tay đánh người, cố tình kiếm chủ đề để xoa dịu không khí mà hắn còn không cảm kích?

"Người còn hay vênh mặt nữa..."

"Tiểu thư vẫn cảm thấy lần đầu tiên gặp ta là ở lễ tế tổ sao?"

Lẽ nào không phải sao? Thấy vẻ mặt nghiêm túc của Hoa Nhung Châu, ta cũng không nói gì, nghĩ kĩ lại, chẳng lẽ Hoa Thiển trước đây đã từng gặp hắn sao?

Hoa Nhung Châu đột nhiên dừng bước, ta vô thức nhìn hắn, chỉ nghe thấy hắn nói: "Đến rồi."

Trên đường lớn?

Ta vô thức nhìn xung quanh, không có chút ấn tượng nào, vậy đoán chắc người trước kia gặp hắn không phải ta rồi, ta cười ngượng nghịu nói: "Ồ, hóa ra là ở

đây à..."

“Không nhớ thì không cần nói.” Hoa Nhung Châu một lần nữa không chịu để cho ta một chút thể diện.

Đang lúc ta thấy không thoải mái thì Hoa Nhung Châu nói tiếp: "Nhưng người không nhớ ta cũng không sao, ta có thể nói cho người biết."

Ta nhìn đứa trẻ đã cao hơn ta nửa cái đầu, hắn nhìn ta với ánh mắt tràn đầy chân thành.

"Lần đầu tiên nhìn thấy người, ta suýt nữa đụng phải xe ngựa của người, người không những không trách tội ta mà còn khen ta còn nhỏ tuổi mà đã biết nhẫn

nhịn như vậy, ngày mai có thể đến phủ của người. Nhưng ta tự ti không đi, cũng không đi ăn xin nữa, bắt đầu nỗ lực kiếm tiền".

Đứa trẻ bị tông xe? Trong đầu có một chút ấn tượng, có phải ngày hôm đó ta về thăm nhà mẹ đẻ?

"Lần thứ hai ta nhìn thấy người là ở trong tửu lâu. Mặt người không chút dao động, dù cho bị vu khống chế nhạo. Nhưng chính ta lại không nhịn nổi trước mà

động tay động chân. Sau đó người nói với ta một câu, muốn bảo vệ người khác thì phải bảo vệ được mình trước, ta ghi nhớ kĩ. Sau khi rời khỏi tửu lâu thì đi

tòng quân”.

Tửu lâu? Là tên tạp dịch bị đánh lúc Hoa Thâm gây chuyện?

"Lần thứ ba nhìn thấy người là ở lễ tế tổ. Lần này cuối cùng ta cũng tự mình bảo vệ được người. Người vỗ vai khen ta, nói ta có tiền đồ."

Lần này thì ta biết đó là hắn.

"Lần thứ tư nhìn thấy người, ta đã thành công trở thành thị vệ trong viện của người. Ta canh gác ở Tấn vương phủ được nửa năm, cuối cùng cũng đủ tư cách

đứng trước mặt người."

Nghe vậy, ta có chút không kịp phản ứng, những cảnh tượng trong quá khứ từ từ hiện lên. Ăn mày, tạp dịch, binh phủ, tất cả đều là hắn?

Hoa Nhung Châu không dừng lại: "Người hỏi tên ta bốn lần, đến lần thứ tư mới nhớ tên ta, vậy nên tiểu thư, người vẫn không chịu thừa nhận mình có trí nhớ

không tốt sao?"

Nhóc ăn mày nói mình tên là "Châu", tên tạp dịch bị đánh đến nỗi nói ngọng nói mình tên "Châu Dũng", hóa ra đều là hắn.

Châu Dũng, Dũng Châu, Nhung... Châu.

Đối diện với ánh mắt mong đợi của Hoa Nhung Châu, nhịp tim của ta chậm lại vài nhịp, ta nói: "Bình thường không phải ngươi không thích nói chuyện sao? Sao

hôm nay lại nói nhiều như vậy?"

Hoa Nhung Châu nghiêm khắc đáp lại: "Là tiểu thư bắt ta sau này có gì cũng phải nói cho người biết."

Lớn thật rồi, dám dùng lời nói của chính ta để cãi ta.

“Ồ… ồ, chuyện đó… là lỗi của ta, sau này ta sẽ không thế nữa.” Ta hơi xấu hổ nói.

Hoa Nhung Châu cười rạng rỡ nhìn ta, giống như một đứa trẻ không hiểu thế sự, nhưng ta sẽ không bị dáng vẻ tiểu bạch thỏ của hắn lừa nữa, rõ ràng là một

con sói có cái đuôi to đội lốt thỏ con.

Vì thấy không thoải mái nên ta đã kết thúc chuyến đi sớm hơn dự định. Quay trở lại Hoa phủ, ta bắt đầu cẩn thận chọn một bộ trang sức hoàn chỉnh từ hộp

trang sức. Tất cả đều do Hoa Thâm tặng ta, mỗi cái đều có giá trị liên thành.

Sau khi thu xếp xong, ta gọi Thiên Chỉ vào, cũng không ngại Ngân Hạnh và Thúy Trúc ở đây, đưa hộp trang sức cho Thiên Chỉ.

Thiên Chỉ nhận với vẻ mặt khó hiểu, khi mở ra, mặt em ấy tái đi.

Thấy vậy, ta vội vàng giải thích: "Khế ước trong hộp là cửa hàng do ta đứng tên, ban ngày ta đã cẩn thận lựa chọn ra rồi. Tuy vị trí địa lý không thật sự tốt,

nhưng coi như cũng có khách hay lui tới. Dù sao đất đai phồn hoa ở đây đều là cửa tiệm của quan lại mở, ta sợ sau này ngươi không giữ được tiệm nếu không

có ta, bộ trang sức trong đó ta cũng chưa từng dùng, vẫn còn mới tinh, giấy bán thân của ngươi cũng trả lại cho ngươi, coi như thành toàn tình cảm chủ tớ bao

lâu nay giữa hai ta."

Thiên Chỉ không hề tỏ ra vui mừng, em ấy quỳ xuống, rơm rớm nước mắt nói: "Tiểu thư, nếu nô tì làm sai chuyện gì, người có thể đánh phạt nô tì, nô tì không

oán hận dù chỉ một chút, nhưng xin đừng đuổi nô tì đi..."

Ta vội đỡ em ấy dậy, nói: "Ta không đuổi ngươi đi, ta đang chuẩn bị của hồi môn cho ngươi."

"Tiểu thư, nô tì không muốn rời xa người, nô tì và Nam Phong chỉ là..." Thiên Chỉ hoảng sợ giải thích.

“Có lẽ vài ngày nữa ta phải rời khỏi kinh thành rồi, may mà là bây giờ ta đã biết, nếu không lúc đó ta đưa ngươi đi sẽ làm lỡ dở hạnh phúc của ngươi, cũng may

vẫn kịp tiễn ngươi xuất giá. Nếu sau này Nam Phong bắt nạt ngươi, ngay cả khi ta không ở kinh thành, chỉ cần nói với ta, ta sẽ quay lại chống lưng cho ngươi.”

Ta ngắt lời Thiên Chỉ, vỗ nhẹ vào tay em ấy.

Mắt Thiên Chỉ đỏ hoe: "Tiểu thư, nô tì muốn đi cùng người."

“Nha đầu ngốc.” Ta gõ đầu em ấy nói: “Kết hôn là chuyện cả đời, ta thấy Nam Phong cũng là người tốt, các ngươi vốn là ngươi tình ta nguyện, không cần để ý

đến ta. Hơn nữa, ta không thể nuôi ngươi cả đời. Ngươi đùng hòng ỷ lại vào ta.”

Thiên Chỉ bị ta chọc cười, cuối cùng không còn rơi nước mắt nữa.

Thấy vậy, ta bắt đầu thoải mái nói chuyện: "Chuyện của ngươi và Nam Phong bắt đầu từ lúc nào? Sao không nói cho ta biết? Chẳng lẽ sợ ta cấm cản?"

Thiên Chỉ có chút ngượng ngùng nói: "Từ... khi ở Tấn vương phủ, Nam Phong đến lấy con ấn của tiểu thư, ta không nhịn được nói vài câu với hắn. Sau đó... Sau

đó, là Nam Phong thị vệ phái thêm nhiều người trông coi hơn, mới giúp viện của chúng ta không phải chịu lạnh nhạt. Nô tì không nói cho người vì cảm thấy...

chuyện này là không thể... "

Trước đây ta cứ tưởng những người hầu của Tấn vương phủ vì ta có Hoa Tương hậu thuẫn nên mới không bạc đãi ta, hóa ra chuyện này còn có liên quan tới

Nam Phong.

Thị vệ của nam chính và nha hoàn của nữ phụ, sự kết đôi này đúng là kì lạ và hài hước. Tâm trạng đang vui vẻ, ta quay lại nói với Ngân Hạnh và Thúy Trúc: “Nếu

sau này các ngươi có ý trung nhân, có thể nói thẳng với ta, bất kể đối phương là ai, chỉ cần ngươi bằng lòng, ta sẽ để các ngươi xuất giá đàng hoàng."

Ta muốn nói thêm vài câu nữa, nhưng thấy Thúy Trúc cúi gằm mặt xuống, nhớ đến Hoa Nhung Châu, ta nhất thời không biết nói thêm gì. Kéo Thiên Chỉ đến nói

chuyện, em ấy nhất quyết ở lại với ta cho đến khi rời khỏi kinh thành, vì vậy ta cũng thôi không khuyên bảo nhiều nữa.

Mục Dao vẫn chưa có tin tức gì, nhốt Ngũ Sóc Mạc ở đây mãi cũng không hay, cho nên đầu óc ta phải hoạt động, không thể cứ ngồi chờ tin tức của Mục Dao

được nữa.

Lệnh cho Thiên Chỉ chuẩn bị một ít trà và điểm tâm, ta lại vào cung lần nữa.

Ngồi trong cung Thích quý phi, nàng kinh ngạc nhìn ta: "Sao Hoa tiểu thư lại nhớ đến ta vậy?"

Ta cười nói: "Chuyện Thích quý phi đề xuất hôm nọ, ta suy nghĩ một chút thấy không tồi, nên hôm nay cố ý tới đây trước."

“Ta đã nói Hoa tiểu thư là người thông minh mà.” Đôi mắt Thích quý phi lóe lên.

Ta lấy khăn tay lau nhẹ khóe miệng rồi mới lên tiếng: "Có điều ta không biết nhiều về hoàng cung, sợ sau này muốn giúp đỡ Thích tỷ tỷ chỉ đành lực bất tòng

tâm."

Thích quý phi ngồi gần hơn một chút, thì thào bên tai ta: "Những việc này muội muội có thể tới hỏi ta, nếu ta và muội hợp tác, nhất định sẽ dốc túi đưa người."

“Vậy không biết ngày thường hoàng thượng thích gì?” Ta giả vờ vui vẻ.

Thấy ta không chút giấu giếm thăm dò, Thích quý phi hơi khinh thường, nhưng nàng vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng ghé vào tai ta nói: "Muội muội hỏi đúng người

rồi đấy. Muội muội cũng biết hoàng thượng thích ăn đồ ngọt rồi đó, mật ong này... Tốt cho tim của hoàng thượng. "

Trước đây nghe nói Trọng Khê Ngọ rất thích ăn vải, chắc là nghiện đồ ngọt, nhưng mật ong...

Thích quý phi ngồi thẳng người lại: "Đây lại là chuyện rất ít người biết. Hoàng đế mà, lúc nào chẳng vui buồn thất thường. Ta ở trong cung này lâu nên mới biết. Muội muội, muội đừng truyền ra ngoài. Ta thấy hoàng thượng đối đãi muội đặc biệt, sau này nếu muội... xin đừng quên ta... "

Ta cười một cái, đang định nói thì nghe thấy một giọng nói sắc bén vang lên:

"Hoàng thượng giá đáo."

Thích quý phi liếc ta một cái, mỉm cười với ta rồi đứng dậy hành lễ.

Trọng Khê Ngọ mặc một chiếc áo long bào màu vàng, trông dáng vẻ giống như vội vàng chạy đến đây ngay sau khi giải quyết xong công vụ. Ta cảm nhận được

ánh mắt hắn đang đổ dồn vào ta, vì vậy cúi đầu không nói, làm ra vẻ ngại ngùng.

“Không cần đa lễ, trẫm đến tìm Hoa Thiển." Trọng Khê Ngọ nói thẳng, giọng điệu thậm chí không có một chút khách sáo.

Thích quý phi không hề để ý, cười nói: "Vậy hoàng thượng đến đúng lúc quá, Hoa muội muội và thiếp nói chuyện xong rồi."

Trong Khê Ngọ gật đầu rồi quay lưng bỏ đi, nhìn lại ta ra hiệu bảo đi theo.

Thích quý phi hiểu rõ ý người, chớp mắt với ta, ta đáp lại bằng một nụ cười khách khí rồi đi theo Trọng Khê Ngọ.

Sau khi ra khỏi cung nàng, Trọng Khê Ngọ đã hỏi: "Mấy ngày nay sao nàng chăm đến cung Thích Quý phi vậy?"

"Hình như hoàng thượng không muốn ta ở cạnh Thích phi nương nương thì phải? Đây là lần thứ hai người xông tới chen ngang rồi. Sao vậy?" Ta không đáp mà

hỏi vặn lại.

Trọng Khê Ngọ đành trả lời: "Hiếm khi nàng vào cung, không phải tìm mẫu hậu thì là Thích quý phi. Mẫu hậu thì không nói làm gì, nhưng dựa vào đâu mà số

lần Thích quý phi gặp nàng còn nhiều hơn ta?"

Nhìn Trọng Khê Ngọ càng nói càng không che giấu, ta không trả lời.

Một lúc sau Trọng Khê Ngọ lại lên tiếng: "Ta nghe nói mấy ngày nay nàng và thị vệ bên cạnh có phải thân thiết quá rồi không? Lần trước nàng nghe nói hắn bị

thương liền vội vàng rời đi, bỏ lại ta trơ trọi đứng đó. Một tên thị vệ thôi, có phải đã vượt quá thân phận của mình rồi không? "

“Hoa Nhung Châu là thị vệ của ta, trung thành với ta, sao ta có thể không quan tâm tới?” Ta đáp.

Trọng Khê Ngọ thâm sâu nhìn ta: "Chỉ là thị vệ thôi sao?"

Tim ta nhảy dựng, không muốn hắn để ý tới Hoa Nhung Châu nên đổi chủ đề: "Hoàng thượng thích ăn mật ong sao?"

Trọng Khê Ngọ nghe ta hỏi xong, trên mặt hắn cuối cùng cũng lộ ra vẻ vui mừng: "Nàng đang hỏi sở thích của ta à?"

Ta lại cúi đầu không nói gì, Trọng Khê Ngọ bước đến gần hơn một chút, ta muốn tránh nhưng bị hắn kéo lại, giọng nói của hắn vang lên bên tai: “Chuyện này

trong cung không ai biết đâu nhé. Ta bị dị ứng với mật ong. Hồi bé ăn phải, suýt chút nữa mất đi nửa cái mạng. Chuyện này liên quan đến an nguy của ta, nên

tất cả những cung nữ biết chuyện lúc đó đều bị hoàng hậu xử lý rồi, nhưng nói cho nàng ta không sợ, đừng nói với người khác là được."

“Thì ra có chuyện như vậy.” Ta kéo tay hắn ra, lạnh nhạt đáp.

Trọng Khê Ngọ không quan tâm đến sự thờ ơ của ta, thay vào đó, hắn cười nói: "Sau này nàng muốn biết gì thì cứ hỏi thẳng ta nhé.”

“Chuyện gì hoàng thượng cũng sẽ nói với ta sao?” Ta hỏi lại.

Trọng Khê Ngọ trịnh trọng gật nhẹ đầu.

Ta tiếp tục hỏi: “Thích khách giết huynh trưởng ta có tung tích gì chưa?”

Trọng Khê Ngọ sửng sốt một chút mới nói: “Thiển Thiển, những chuyện này giao cho ta được không? Ta cam đoan sẽ không bỏ qua cho kẻ đứng đằng sau, ta

không muốn nàng vất vả như thế. Có ta ở đây, nàng ở phía sau ta là được.”

“Nhưng....” Ta nhìn ánh mắt Trọng Khê Ngọ, không né tránh, nói: “Nếu ta biết kẻ đứng sau, chắn chắn sẽ đích thân... xử lý.”

Trọng Khê Ngọ không nói gì nữa, chỉ nhìn ta hồi lâu, cuối cùng hắn bất đắc dĩ lắc đầu, không thèm tranh luận với ta.

Sau khi hồi phủ, ta bắt đầu tập trung đến công chuyện ở cửa hàng hơn, dần dần tìm người chuyển nhượng cửa hàng trong tay, ngân lượng vẫn còn tương đối,

tóm lại ta... chưa từng nghĩ sẽ ở lâu tại cái kinh thành này.

Mấy ngày nay Hoa Nhung Châu đều đi theo ta, ta đi đâu hắn theo đấy, ta cũng để cho hắn theo.

Vô tình thấy bên đường bán hạt dẻ nướng, làm ta nhìn một cách thèm thuồng, món này không khác thời hiện đại là bao, ta quay đầu lại hỏi Hoa Nhung Châu:

“Muốn ăn hạt dẻ không?”

Hoa Nhung Châu khẽ gật đầu, lâu lắm rồi ta không thấy dáng vẻ trẻ con của hắn, nhìn chằm chằm rõ là thèm ăn, ta rộng lượng mua hẳn một túi lớn cho hắn.

Sau đó đi vài bước nữa lại có bàn tay đầy hạt dẻ xòe trước mặt ta, còn tay kia nắm mấy viên tròn tròn màu hạt dẻ, là vỏ vứt đi.

Trong lòng cảm thấy ấm áp, ta cầm hạt dẻ lên, mở miệng nói với hắn:”Cảm ơn.”

Hắn mím môi cười, tim ta đập loạn nhịp, muốn đưa tay xoa đỉnh đầu hắn, đúng lúc này lại có giọng nói chen vào: “Thiển Thiển.”

Tay ta không tự chủ được giật về, ngoảnh mặt thấy Trọng Khê Ngọc đứng cánh đó không xa, mặt không đổi sắc nhìn ta.

Hắn lại cải trang vi hành? Ta đang định đi tới, đột nhiên bên người truyền đến một tiếng rít, làm ta giật cả mình.

Một phụ nhân trung tuổi ngã xuống nền đất, bên cạnh là một nam tử đang đưa tay dìu, dường như là trượng phu bà ta, phụ nhân kia run rẩy chỉ tay hét lên: “Là

.... là ngươi.... tên tội phạm giết người.”

Mà hướng tay bà ta chỉ là – Hoa Nhung Châu.

Hoa Nhung Châu nhìn thấy phụ nhân kia, ánh mắt thoáng chốc giống như một con sói hung ác, sự tàn nhẫn tỏa ra, ta nhìn mà không khỏi rùng mình.

Hơi lo lắng khẽ giật ống tay áo hắn, hắn nhìn ta, thu lại vẻ tàn độc kia.

Phụ nhân kia tiếp tục gào khóc: “Quả nhiên là ngươi, cái tên tặc nhân đáng chém ngàn đao, không ngờ lại nhìn thấy ngươi ở nơi này, thật sự đáng thương cho

người công công già kia....”

Người hiếu kì càng vây lại nhiều hơn, ta chắn trước người Hoa Nhung Châu, mở miệng: “Vị phu nhân này, không thể ăn nói lung tung được, đây là thị vệ của ta,

ngươi đừng có vô duyên vô cớ chỉ trích, cẩn thận nhận lấy hậu quả.”

Phụ nhân kia lau nước mắt đứng lên, kéo trượng phu của bà ta, nói: “Lão gia, người xem này, đây không phải thằng ranh kia sao? Là nó hại công công, dù nó

hóa thành tro ta cũng nhận ra nó.”

Nam tử kia cũng nhìn chằm chằm Hoa Nhung Châu, hung dữ nói: “Không sai, chính hắn hại phụ thân ta.”

Người đi đường chỉ trỏ ngày càng nhiều, phụ nhân kia thấy vậy càng được đà: “Ta vốn là con dâu nhà phú thương Lý gia ở biên thành, lúc trước công công nhà

ta thấy thằng ranh con này đáng thương mới mua về làm người hầu, thế mà thằng trời đánh thánh đâm này lại thừa dịp chúng ta không để ý, giết công công

nhà ta rồi gom tiền bỏ chạy. Từ đó đến giờ đã là bảy năm ròng trôi qua, vẫn may ông trời có mắt để ta gặp lại nó, nhân tiện báo quan gô cổ nó lại......”

Ta bị bà ta nói đến đau cả đầu, mở miệng: “Ngươi nói là bảy năm, vậy nhận nhầm người cũng là điều dễ hiểu, không có chứng cứ mà cứ vu oan cho người trong

sạch vậy sao?”

Phu nhân Lý thị nói: “Đôi mắt màu nâu và khuôn mặt yêu nghiệt của hắn, lúc trước cũng vì tướng mạo nên mới mua hắn về, không ngờ lại dẫn sói vào nhà, có

đánh chết ta cũng không nhận lầm.”

“Thiên hạ này cũng không phải chỉ có mình hắn có đôi mắt màu nâu....”

“Trời đất ơi, quý nhân người tâm địa thiện lương nên mới bị tên tặc nhân này qua mắt. Thanh Thiên đại lão gia ơi, người mở mắt nhìn chút đi, chớ để cái tên tội

phạm này lại tiếp tục hại người.” Ta còn chưa nói xong đã bị phụ nhân kia cắt lời, bà ta ngồi sụp xuống kêu khóc.

Nói là tình cờ gặp, nhưng lại không hỏi thân phận của ta, mở miệng đã hỏi tội Hoa Nhung Châu, quả nhiên là màn kịch vụng về. Có điều con người trên đời này

đều ngu muội, dễ bị lời nói khiến bản thân xao động, phụ nhân kia kêu khóc lại được một đống người tới ủng hộ.

Thấy người đến ngày càng nhiều, lần này khéo thế nào ta lại chỉ dẫn một mình Hoa Nhung Châu đi cùng, ta quay đầu định bảo hắn đưa vợ chồng nhà kia đi

trước. Nhưng khi quay lại, thấy hắn siết chặt tay, mu bàn tay nổi đầy gân xanh, ánh mắt trở nên đỏ ngầu.

Tim ta thắt lại, kéo tay hắn, nói: “Không sao hết, có ta ở đây, ta sẽ không đứng nhìn ngươi bị bôi nhọ.”

“Nếu không phải bị bôi nhọ thì sao?”

Hoa Nhung Châu mở miệng, ta sững sờ, chỉ bắt gặp ánh mắt hắn nhìn ta, ánh nhìn khiến tim ta cảm thấy khó chịu, hắn nói: “Tiểu thư, ta đã nói ta từng giết

người.”

Tai phụ nhân kia thật thính, lại bắt đầu gào lên: “Nhìn xem, hắn thừa nhận giết người rồi kìa, mau bắt hắn đưa đến chỗ quan phủ.”

Đám đông hiếu kì ồn ào, ta lớn tiếng quát: “Làm càn, người của phủ tể tướng các ngươi cũng dám động vào sao?.”

“Quan lão gia tới, Kinh Triệu Doãn tới....” Đám người hô một tiếng.

Kinh Triệu Doãn mang theo mấy người, ngồi trên ngựa tiến vào, vị quan này sao mà đến nhanh thế.

Phu nhân kia thấy Kinh Triệu Doãn lập tức mở miệng: “Đại lão gia, xin người hãy làm chủ cho ta, chính tên tặc nhân kia đã giết công công nhà ta, nhân dịp này

hãy trói hắn lại để tránh hắn bỏ chạy...”

Kinh Triệu Doãn nhíu mày nghe phu nhân kia thuật lại chuyện đã xảy ra, khó hiểu nhìn ta: “Hoa tiểu thư, người xem chuyện này.....”

“Chuyện vừa bắt đầu, mới hơn một khắc, ta thật sự không biết tốc độ của nha môn nhanh đến như vậy.” Ta lạnh lùng mở miệng chế giễu, trên mặt Kinh Triệu

Doãn hiện ra vài phần xấu hổ.

“Thiển Thiển.” Đang lúc chúng ta giằng co, thanh âm của Trọng Khê Ngọ vang lên thêm lần nữa. Vừa rồi ồn ào như thế, ta đã quên mất hắn.

Hoa Nhung Châu nghe thấy giọng nói này thì vô thức nắm lấy tay ta.

“Tới đây, Thiển Thiển.” Trọng Khê Ngọ nói lần nữa, Kinh Triệu Doãn muốn hành lễ nhưng Trọng Khê Ngọ lắc đầu ngăn lại.

Ta không động đậy, vẫn đứng chắn trước mặt Hoa Nhung Châu, nói: “Có người cố ý muốn hãm hại ta, người giúp ta....”

Trọng Khê Ngọ thấy ta không nhúc nhích, trầm mặc đi tới bên cạnh: “Nàng hiểu rõ người đang lôi kéo nàng sao?”

Ta sững sờ, Trọng Khê Ngọ kéo ta về phía hắn, Hoa Nhung Châu nắm lấy tay ta cũng không dùng lực, kéo nhẹ một cái tay hắn đã buông lỏng ra.

Trọng Khê Ngọ không nói gì với Kinh Triệu Doãn, thấy Kinh Triệu Doãn muốn động thủ bắt Hoa Nhung Châu, ta cuống lên muốn chạy tới, nhưng thân thể lại bị

Trọng Khê Ngọ giữ chặt, trong đáy mắt của hắn dường như có vài phần tức giận: “Thiển Thiển, nghe lời ta đi.”

“Hoa Nhung Châu bịChap trước oan...” Ta lo lắng nói.

Truyện convert hay : Long Tế Lục Phàm
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi