Chương Trước/540Chương Sau

Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 277

“Còn nữa, cám ơn anh.” An Điềm cắn môi. Cô nhận ra mỗi lần mình gặp nguy hiểm, đều là Cố Thiên Tuấn xuất hiện kịp thời bên cạnh mình.

Mình đúng là nghiệt duyên chưa dứt, suốt đời cùng với Cố Thiên Tuấn cắt chẳng được, gỡ càng rối. An Điềm thở dài bất lực.

“Không cần cám ơn.” Trên khuôn mặt đẹp trai của Cố Thiên Tuấn lộ ra vẻ mặt hớn hở chỉ có khi những đứa trẻ nhận được lời khen ngợi.

An Điềm nhìn vào vẻ mặt tự hào của Cố Thiên Tuấn, rồi liếc nhìn tay mình, sau đó vội vàng thả tà áo của Cố Thiên Tuấn ra. Cô cúi gầm mặt xuống và đi dép vào rồi nói: “Tôi đi trước đây, nếu không, các đồng nghiệp nhìn thấy thì sẽ hiểu lầm.”

“Ai cho phép em đi?” Cố Thiên Tuấn vội bắt An Điềm ngồi lại trên giường. “Ngoan ngoãn ở lại đây để nghỉ ngơi.”

“Nhưng…”

“Lâm Hiểu Hiểu và Lâm Kính Trạch đã về trước rồi. Ngoài Tô Thanh Dương ra, chắc không ai biết cô đang ở chỗ tôi đâu.” Cố Thiên Tuấn cưỡng chế đắp chăn cho An Điềm.

“Nhưng… Ưm…”

An Điềm trợn to hai mắt, không ngờ lời nói tiếp theo của mình đã bị Cố Thiên Tuấn dùng môi chặn lại. Cô cảm giác rằng Cố Thiên Tuấn đang hôn môi mình một cách vô cùng nhẹ nhàng, như thể đang che chở cho thứ gì đó.

Trái tim trong lồng ngực đang đập dữ dội. An Điềm hoảng hốt đưa tay ra, cố gắng đẩy Cố Thiên Tuấn ra khỏi mình, nhưng tay cô đã bị anh chụp lấy rất đúng lúc.

Nụ hôn của Cố Thiên Tuấn rơi trên môi, trên khóe miệng, trên má của An Điềm, và cuối cùng đến bên tai cô: “Ngoan ngoãn ở lại đây, nếu không, cứ nói thêm một câu, anh sẽ trừng phạt em như vậy một lần.”

Hơi thở ấm áp của Cố Thiên Tuấn quanh quẩn bên tai An Điềm, làm cô rùng mình cả người.

An Điềm cúi đầu xuống, trong lòng rối như tơ vò. Cô biết rằng Cố Thiên Tuấn làm vậy là không đúng, mình không chống cự cũng là không đúng.

Nhưng vào buổi tối kinh hoàng như đêm qua, sự xuất hiện kịp thời của Cố Thiên Tuấn, đã làm cô giờ đây không thể đẩy Cố Thiên Tuấn ra xa.

“Cộc, cộc, cộc…” Bên ngoài lại vang lên tiếng gõ cửa.

Cố Thiên Tuấn quay người lại, có chút bực bội. Anh nhìn vào An Điềm, nghiêm túc để lại một câu “ngoan ngoãn ngồi đây”, rồi mới quay người đi ra phía cửa.

Cố Thiên Tuấn hơi mất hứng: Tại sao mỗi khi anh muốn tiến thêm một bước với An Điềm thì luôn có người đến làm phiền?

Mở cửa ra, là Tô Thanh Dương đang đứng trước cửa.

Cố Thiên Tuấn vô thức tiến lên một bước, chặn ngang ánh mắt đang nhìn vào trong phòng của Tô Thanh Dương: “Anh Tô, có chuyện gì không?”

“An Điềm đỡ chút nào chưa?” Tô Thanh Dương có lẽ cũng đã biết chuyện, anh rất thất vọng về Lâm Hiểu Hiểu, nhưng càng lo cho An Điềm hơn.

“Có sự chăm sóc của tôi, cô ấy khỏe hơn nhiều rồi.” Cố Thiên Tuấn nói rõ tình trạng của An Điềm, đồng thời còn cố tình nhấn mạnh An Điềm được anh chăm sóc.

Tô Thanh Dương dĩ nhiên nghe ra được ý trong lời nói của Cố Thiên Tuấn. Anh dừng lại một lúc rồi nói thẳng: “Tôi muốn vào thăm An Điềm.”

“Bây giờ An Điềm cần nghỉ ngơi. Anh đi đi.” Cố Thiên Tuấn trước nay không thích nói chuyện vô nghĩa, cũng không thích lãng phí thời gian. Nên sau khi nói xong, anh liền đóng cửa lại.

“Rầm” một tiếng! Tô Thanh Dương đưa tay ra kịp thời, chặn cánh cửa mà Cố Thiên Tuấn sắp đóng lại.

Các vệ sĩ đứng trước cửa phòng Cố Thiên Tuấn thấy vậy liền lập tức bước tới.

Cố Thiên Tuấn liếc mắt qua, họ liền cúi đầu và trở về vị trí ban đầu của mình.

Cố Thiên Tuấn khoanh hai tay trước ngực, chiếc áo cotton rộng màu xám đang mặc trên người khiến anh trông hơi lười biếng và bất cần: “Anh Tô làm vậy là có ý gì?”

Tô Thanh Dương phớt lờ giọng điệu đó của Cố Thiên Tuấn, chỉ ngước lên nhìn anh hỏi gay gắt: “Để An Điềm nằm trong phòng của một người đàn ông đã có vợ, vậy không hay lắm thì phải?”

“An Điềm muốn thế.” Cố Thiên Tuấn nhướn mày lên, mỉm cười hơi bất hảo. Bắt nạt một doanh nhân có phong thái nghệ sĩ như Tô Thanh Dương, Cố Thiên Tuấn rất giỏi việc đó.

Tất nhiên, dù là bắt nạt loại doanh nhân nào, Cố Thiên Tuấn cũng đều rất giỏi.

Tô Thanh Dương quả thực không ngờ rằng Cố Thiên Tuấn sẽ nói thế. Anh hơi bất ngờ, cũng có chút tức giận: “Anh không nghĩ đến danh dự của An Điềm à?”

“Chỉ cần anh không nói ra, sẽ không ai biết chuyện An Điềm đang ở trong phòng của tôi.” Cố Thiên Tuấn cười nhẹ. “Vì vậy, danh dự của An Điềm cần anh bảo vệ.”

“Anh!” Tô Thanh Dương bỗng nghẹn họng, rõ ràng anh đến để đòi người từ tay Cố Thiên Tuấn, sao lại trở thành người giúp đỡ cho Cố Thiên Tuấn rồi?

“Rốt cuộc anh có quan hệ gì với An Điềm?” Tô Thanh Dương nhìn vào Cố Thiên Tuấn và đưa ra câu hỏi mà anh đã cố giữ trong lòng từ lâu nay.

“Đến bây giờ mà An Điềm vẫn chưa nói cho anh biết?” Cố Thiên Tuấn cười khẩy. Anh nhận ra, mối quan hệ giữa An Điềm và Tô Thanh Dương không thân thiết như mình đã nghĩ.

“Lẽ nào có quan hệ thật?” Tô Thanh Dương nhíu đôi chân mày đẹp lại, nhưng vẫn không thể nghĩ ra mối quan hệ giữa hai người họ là gì.

“Tôi nhớ lần trước anh cũng đã hỏi tôi vấn đề này. Lúc đó tôi đã nói, hãy để An Điềm tự nói với anh.” Cố Thiên Tuấn dựa lưng vào cửa với vẻ nhàn nhã, và liếc nhìn Tô Thanh Dương. “Chỉ đáng tiếc, đã một thời gian qua rồi, vậy mà anh vẫn không biết việc này.”

“Tôi…” Tô Thanh Dương xưa nay luôn ít lời và biết tự kìm chế. Anh cũng chưa bao giờ đứng trước mặt ai đó mà tỏ ra giận dữ. Tuy nhiên, khi đối mặt với Cố Thiên Tuấn, lúc nào trong ngực anh cũng có một cơn giận ngầm, như thể Cố Thiên Tuấn đã nhìn thấu anh, mặc sức thao túng anh, còn anh lại không thể làm được gì.

Vẻ mặt của Tô Thanh Dương ngày càng khó coi, còn biểu cảm của Cố Thiên Tuấn thì ngày càng ung dung hơn. Anh nhún vai và nói với vẻ kiên nhẫn: “Được rồi. Những gì anh Tô nên hỏi cũng đã hỏi rồi, mời anh về cho. Tôi phải vào xem An Điềm thế nào.”

“Tôi phải đưa An Điềm về.” Tô Thanh Dương vẫn đứng trước cửa phòng Cố Thiên Tuấn chứ không chịu rời đi. Về mặt ngôn ngữ, anh không thể đánh bại Cố Thiên Tuấn dày dặn kinh nghiệm thương trường, nhưng điều đó không có nghĩa là anh sẽ dễ dàng chịu thua.

Cố Thiên Tuấn mỉm cười vui vẻ, sau đó lắc đầu với vẻ kiên quyết: “Không được.”

“Anh…”

“Cố Thiên Tuấn! Tô tổng!” Không biết từ khi nào, An Điềm đã ra khỏi giường. Lòng bàn chân cô vẫn còn nguyên vết thương lúc chạy trốn ngày hôm qua, nên cô phải đi cà nhắc, trông hơi buồn cười.

An Điềm đi đến trước cửa phòng cúi gằm mặt xuống, không nhìn vào bất kỳ ai. “Tô tổng, cám ơn anh đã quan tâm, tôi không sao. Cố Thiên Tuấn, tôi phải về đây.”

An Điềm nói xong liền bước ra ngoài.

“An Điềm!” Cố Thiên Tuấn nắm lấy cổ tay của An Điềm. “Em vẫn chưa khỏe hẳn, sao có thể…”

“An Điềm, để tôi đưa cô về!” Tô Thanh Dương giữ vai An Điềm, giọng nói trong trẻo và kiên quyết, nhưng không thèm nhìn vào Cố Thiên Tuấn.

“Thôi không cần đâu, cả hai!” An Điềm ra sức giãy giụa.

Cố Thiên Tuấn và Tô Thanh Dương thấy cơ thể của An Điềm vẫn còn yếu, thế là cả hai đều lập tức buông tay ra.

“Tôi tự đi được!” Sau khi thoát khỏi bàn tay của hai người, An Điềm không thèm nhìn vào ai, chỉ vịn vào tường và đi tiếp về phía trước.

“An Điềm, cẩn thận.” Tô Thanh Dương nhìn vào bóng dáng đi lại khó khăn của An Điềm, không kìm được lòng và bước tới, một lần nữa giữ vai cô. “Có cần tôi giúp cô không?”

“Không cần đâu.” An Điềm lắc đầu và tiếp tục tiến lên từng bước.

Cố Thiên Tuấn nhìn thấy điều này, cuối cùng cũng biết lý do tại sao Tô Thanh Dương đã cố gắng bấy lâu nay nhưng vẫn giậm chân tại chỗ. Anh khẽ cười và bước về phía trước.

Tô Thanh Dương và An Điềm đều chưa kịp có phản ứng gì, Cố Thiên Tuấn đã duỗi đôi tay to lớn ra và bế An Điềm lên. Anh bước đôi chân dài và đi về phía trước một cách thận trọng.

“Cố Thiên Tuấn, anh làm gì vậy? Mau đặt tôi xuống!” An Điềm đã bị giật mình.

Truyện convert hay : Thần Y Kiều Thê Táp Bạo
Chương Trước/540Chương Sau

Theo Dõi