Saved Font

Trước/540Sau

Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 387

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
“Cộp, cộp, cộp…”

Có tiếng bước chân nhẹ nhàng từ xa vọng lại, An Điềm khẽ động đậy ngón tay, từ từ mở mắt ra.

Đập vào mắt cô là một căn hầm tối tăm, xung quanh không có chút ánh sáng nào, một mùi ẩm mốc ngập tràn, An Điềm khẽ lắc cái đầu còn hơi choáng của mình rồi từ từ đứng dậy.

Bước lên phía trước một chút, An Điềm lúc này mới nhận ra mình đang bị nhốt trong một cái lồng sắt rất to, cô kinh ngạc trợn tròn mắt, cố dùng lực đẩy thật mạnh cửa lồng.

Âm thanh đập vào sắt vang vọng khắp tầng hầm, An Điềm vừa đập cửa vừa hét to: “Có ai không? Cứu tôi với?”

“Cứu mày sao? Cứu cái gì chứ?” Tiếng bước chân càng lúc càng gần hơn, người ấy cuối cùng dừng lại ở một chỗ tối trước cái lồng sắt, khiến người ta không thể nhìn rõ mặt.

Người ấy khoanh tay trước ngực, cất giọng nói âm hiểm: “Mày cứ chờ bị hành hạ cho đến chết đi!”

An Điềm bất giác lùi lại một bước, cô mím môi, cảm thấy giọng nói này rất quen, hình như từng nghe ở đâu rồi…

Đúng rồi!

“Chu Mộng Chỉ! Là cô sao?” An Điềm lập tức chạy đến trước cửa lồng quát lên, “Có phải cô điên rồi không?”

“Điên à?” Người đang đứng trong bóng tối kia bước lên một bước, vừa hay bước vào chỗ sáng, quả nhiên lộ ra gương mặt nhăn nhó của Chu Mộng Chỉ, cô ta mặc bộ đồ da bó sát màu đen, đi đôi giày cao gót bảy phân, mái tóc bình thường xõa ra bây giờ được buộc đuôi ngựa, môi được đánh son đỏ rực trông vô cùng kì dị, “Tao điên rồi đấy!”

“Đồ thần kinh!” An Điềm phẫn nộ đập vào cái lồng rồi quát lên, “Cô bây giờ là tội phạm rồi đấy có biết không? Tôi cảnh cáo cô, tốt nhất mau thả tôi ra, nếu không đừng trách tôi không khách sáo!”

“Ha ha ha…” Chu Mộng Chỉ ngửa mặt cười, “An Điềm, mày còn chưa biết tình hình hiện tại của mày sao? Mày sắp chết rồi đấy có biết không?”

“Cô…” An Điềm lùi về sau một bước, đột nhiên cảm thấy Chu Mộng Chỉ hiện giờ có hơi không bình thường.

“Người đâu! Mau lôi nó ra ngoài!” Chu Mộng Chỉ trừng mắt nhìn An Điềm rồi phẩy tay.

Ngay lập tức, có mấy người từ ngoài tầng hầm đột nhiên xông vào, mau chóng mở cửa lồng ra rồi áp sát An Điềm.

“Mau tránh ra hết cho tôi!” An Điềm vung tay múa chân loạng xạ, nhưng vẫn bị đám người ấy kéo ra khỏi lồng, đẩy ra đất.

“Bịch” một tiếng, An Điềm ngã khuỵu xuống đất.

Mặt sàn tầng hầm ẩm ướt bẩn thỉu lại thô ráp, lập tức khiến đầu gối An Điềm bị trầy, bộ váy hồng đang mặc trên người cũng bị bẩn.

An Điềm cau mày, quay lại căm phẫn nhìn Chu Mộng Chỉ, chợt trông thấy bên cạnh cô ta xuất hiện thêm một người nữa!

“Hiểu Hiểu?” An Điềm không tin được mà há hốc mồm, “Sao cô lại ở đây?”

“Tôi…” Lâm Hiểu Hiểu trông thấy ánh mắt thất vọng kinh ngạc của An Điềm thì có hơi sững người, nhưng ngay sau đó lại gân cổ lên nói với An Điềm, “Là… là tôi đấy, thì sao?”

An Điềm ngẩn người, rồi lập tức hiểu ra, cô lắc đầu hỏi: “Chính cô đã giúp Chu Mộng Chỉ bắt cóc tôi đến đây sao?”

Không hiểu vì sao, ánh mắt thất vọng của An Điềm khiến Lâm Hiểu Hiểu cảm thấy chột dạ vô cùng, rõ ràng cô đang đứng về chính nghĩa cơ mà!

“Tôi… không phải là giúp chị ba bắt cô đến đây đâu, tôi chỉ muốn giúp chị ấy gọi cô đến nói chuyện thôi!” Lâm Hiểu Hiểu tỏ vẻ không hề áy náy, ưỡn ngực nói.

Hai ngày trước, Lâm Hiểu Hiểu đang ngồi rảnh rỗi chán ngắt trong nhà thì Chu Mộng Chi chợt gọi điện thoại đến, Lâm Hiểu Hiểu còn chưa kịp hỏi gì thì Chu Mộng Chỉ đã bật khóc nức nở.

Lâm Hiểu Hiểu lúc ấy hốt hoảng, vội bảo Chu Mộng Chỉ có gì từ từ nói.

“Hiểu Hiểu, chị sợ lắm, Thiên Tuấn đã vì người thứ ba mà không cần chị nữa! Người đàn bà đó thông minh hơn chị, có nhiều mưu mô hơn chị, còn giả vờ đáng thương hơn chị nữa! Chị lần này thật sự bó tay rồi. Hiểu Hiểu, em phải giúp chị!” Chu Mộng Chỉ ở đầu dây bên kia nước mắt xối xả.

Lâm Hiểu Hiểu nghe Chu Mộng Chỉ nói như thế thì lập tức nổi giận đùng đùng: “Phụ nữ bây giờ đúng là không biết xấu hổ! Hở ra là lại làm người thứ ba! Chị ba, người đàn bà đó là ai? Nói cho em biết đi, em sẽ giúp chị trút cơn giận này!”

“Hiểu Hiểu, thật ra người đó em cũng quen đấy, chính là An Điềm!”

“An Điềm?” Lâm Hiểu Hiểu lặp lại lời Chu Mộng Chỉ, sau đó cười lạnh lùng: Quả nhiên, An Điềm vẫn chưa nhận được bài học, vẫn cứ xen vào giữa anh chị ba!

Lâm Hiểu Hiểu cầm chặt điện thoại trong tay, trên mặt hiện đầy vẻ khinh miệt An Điềm: Từ khi mình quay phim với An Điềm, trông thấy An Điềm lên xe của anh ba là đã cảm thấy chuyện này không đơn giản rồi! Thế nên mình mới liên tục thầm nhắc nhở An Điềm, để cô ta biết đường quay đầu!

Nhưng cuối cùng thì sao?

An Điềm vẫn cứ không biết hối hận! Lúc đầu mình đã nhìn lầm cô ta rồi! An Điềm đúng là một người phụ nữ không biết liêm sỉ!

“Đúng, chính là An Điềm.” Chu Mộng Chỉ sụt sịt mũi nói, “Thật ra, Hiểu Hiểu à, chị chỉ muốn nói chuyện tử tế với người đàn bà đó thôi, chứ không muốn hại gì cô ta, cho nên em phải giúp chị đấy!”

Lâm Hiểu Hiểu thấy dáng vẻ nhún nhường thấu tình đạt lí ấy của Chu Mộng Chỉ thì lại càng thấy ghét An Điềm nhiều hơn, cô mím môi nghĩ một chút rồi nói: “Thế này đi chị ba, em sẽ gọi điện thoại cho An Điềm, lật bài với cô ta, bảo cô ta đến nhận lỗi với chị!”

“Đừng đừng đừng, Hiểu Hiểu, em tuyệt đối đừng làm vậy!” Chu Mộng Chỉ hốt hoảng lắc đầu, “Bây giờ Thiên Tuấn đã bị trúng bùa mê thuốc lú, thế nên luôn bảo vệ An Điềm, nếu em mà chạy đi lật bài với An Điềm rồi bảo cô ta nhận sai thì e là cô ta sẽ chạy đến trước mặt Thiên Tuấn rồi đóng vai người bị hại đấy! Quan hệ giữa chị và Thiên Tuấn vốn đã căng thẳng rồi, giờ lại làm thế nữa thì bọn chị chẳng mấy chốc mà li hôn mất!”

“Nghiêm trọng vậy sao?” Lâm Hiểu Hiểu giật bắn mình, “Vậy chị ba nói đi, em phải làm sao để giúp chị?”

“Thế này, em cứ làm đúng theo lời chị nói là được!” Chu Mộng Chỉ trước tiên cảm ơn Lâm Hiểu Hiểu rối rít, sau đó nói ra kế hoạch của mình.

Vậy là, mọi chuyện đã xảy ra như thế, An Điềm đã bị bắt cóc đến căn hầm tối tăm này.

An Điềm nghe Lâm Hiểu Hiểu nói như thế thì không tin được mà lắc đầu nói: “Nói chuyện với chị ba của cô sao? Nói cái gì chứ? Có ai nói chuyện với người ta theo kiểu này không?”

“Đó là vì cô đã làm ra chuyện ghê tởm, tất nhiên phải bị đối xử thế này rồi!” Lâm Hiểu Hiểu vẫn không hề tỏ ra áy náy.

“Tôi đã làm ra chuyện ghê tởm sao? Tôi đã làm chuyện ghê tởm gì chứ?”

“Cô… cô đã phá hoại cuộc hôn nhân của anh chị ba!”

“Phá hoại cuộc hôn nhân của Cố Thiên Tuấn và Chu Mộng Chỉ sao?” An Điềm cười khẩy, rồi cô quay sang nhìn Chu Mộng Chỉ mà nói, “Lâm Hiểu Hiểu, cô có thể hỏi thẳng Chu Mộng Chỉ, bốn năm trước, là ai đã phá hoại cuộc hôn nhân của tôi? Rồi ai là người bốn năm sau lại làm ra chuyện phản bội Cố Thiên Tuấn?”

“Chuyện này…” Lâm Hiểu Hiểu lập tức ngẩn người với câu hỏi của An Điềm, sau đó quay sang hỏi Chu Mộng Chỉ, “Chị ba, An Điềm đang nói gì thế?”

Nhưng Chu Mộng Chỉ hoàn toàn không quan tâm Lâm Hiểu Hiểu, chỉ trừng mắt rồi bước thẳng đến trước mặt An Điềm, khom lưng bóp mạnh vào cằm của An Điềm: “Sao? Mày đã chịu nhận mình chính là An Nhiên mất tích bốn năm trước rồi đó à?”

Trước/540Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Võ Hồn