Chương Trước/540Chương Sau

Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 444

60444.Lúc này, Cố Thiên Kỳ chợt quay người lại nháy mắt với An Điềm: “Nhiên Nhiên, chờ thêm chút nữa nhé, bữa sáng sẽ có ngay thôi!”

“Chậc, không cần phiền vậy đâu.” An Điềm phẩy tay, “Chị tự nấu cũng được mà.”

“Không sao mà.” Cố Thiên Kỳ quay người lại đặt tay lên vai An Điềm rồi đẩy cô ra ngoài sofa phòng khách, “Chị cứ ngoan ngoãn ngồi chờ ở đây, bữa sáng sắp xong rồi, đảm bảo chị ăn lần đầu là sẽ thích ngay!”

“Nhưng mà…”

Cố Thiên Kỳ còn chưa đợi An Điềm nói xong đã quay lại bếp.

An Điềm thở dài, cảm thấy bắt Cố Thiên Kỳ nấu bữa sáng cho mình thế này thật sự có hơi ngại, nhưng ngửi mùi hương nức mũi tỏa ra từ trong bếp, trong lòng cô lại bất giác cảm thấy rất kì vọng.

Chưa đầy nửa tiếng sau, Cố Thiên Kỳ đã bưng mấy món ăn ngon lành từ trong bếp ra, gồm có cháo gạo lứt khoai lang, rau xào tôm, trứng gà hấp và vài món nhỏ khác nữa.

“Woa!” An Điềm nhìn Cố Thiên Kỳ há hốc mồm kinh ngạc, “Cố Thiên Kỳ, chỉ là ăn sáng thôi mà, sao em lại nấu ra mấy món thịnh soạn thế này?”

“Lúc trước, khi còn ở đây, em đã biết chị rất thích ăn mấy món ăn gia đình này rồi, cho nên bốn năm nay em đã luôn học nấu theo khẩu vị của chị đấy.” Cố Thiên Kỳ nhìn vào mắt An Điềm, nở nụ cười ấm áp khiến An Điềm ngẩn ngơ.

An Điềm chớp chớp mắt, lập tức nhận ra mình suýt nữa đã tan vào nụ cười ấy của Cố Thiên Kỳ.

“E hèm…” An Điềm bất giác đằng hắng rồi cười với Cố Thiên Kỳ, “Vậy… chúng ta ăn thôi!”

“Chị quên rồi à? Em ăn sáng rồi mà!” Cố Thiên Kỳ vuốt tóc An Điềm, “Mấy món này chị ăn là được rồi, em nấu theo đúng khẩu phần của chị đấy.”

“Chị… chị đâu có…” An Điềm càng nói càng nhỏ tiếng, cảm thấy chột dạ, “Chị đâu có ăn nhiều như vậy.”

“Được rồi, ăn cơm thôi!” Cố Thiên Kỳ cầm đũa lên đưa cho An Điềm.

“Ừ.” An Điềm gật đầu, nhìn mấy món ăn hấp dẫn trên bàn, quên cả khách sáo mà cầm đũa ăn ngay.

“Phải rồi.” Cố Thiên Kỳ nhìn An Điềm đang ăn ngon lành nói, “Nhiên Nhiên, ăn sáng xong thì đi siêu thị với em nhé!”

“Đi siêu thị?” An Điềm gắp một miếng tôm cho vào miệng rồi tò mò hỏi, “Sao em lại muốn đi siêu thị?”

“Do hôm qua em bắt đầu đến đây ở rồi, nhưng lại không có đồ dùng gì cả, quần áo mặc hàng ngày cũng không có.” Cố Thiên Kỳ cúi đầu, “Anh trai em lại vì chuyện của mẹ em mà có lẽ rất ghét em, cho nên anh ấy sẽ không mua cho em đâu, Nhiên Nhiên…”

Cố Thiên Kỳ nhìn An Điềm đầy kì vọng, ánh mắt như đang muốn cầu xin An Điềm một việc rất trọng đại vậy: “Nhiên Nhiên, chị đi siêu thị với em được không?”

“Chậc, chuyện này…”

“Nhiên Nhiên, chị không muốn sao?” Giọng của Cố Thiên Kỳ lập tức trở nên hụt hẫng.

“Trời ơi, thôi được rồi!” An Điềm liền gật đầu, “Chị đi với em là được chứ gì? Chẳng qua chỉ là đi siêu thị thôi mà!”

“Nhiên Nhiên, chị đồng ý rồi sao?” Cố Thiên Kỳ mừng rỡ đứng dậy.

“Chỉ là đi siêu thị thôi mà, đương nhiên là đồng ý rồi! Thiên Kỳ, em cứ ngồi xuống đi đã!” An Điềm cười méo xệch, kéo Cố Thiên Kỳ ngồi xuống: Thằng bé này chắc là đã sống rất khổ sở đây, chỉ là có người cùng đi siêu thị thôi mà lại vui đến vậy, sau này mình phải thương cậu ấy nhiều hơn mới được!

“Được!” Cố Thiên Kỳ ngồi xuống, trên gương mặt trẻ trung còn vương nét thiếu niên lúc này hiện lên một nét vui tươi sáng rực.

An Điềm ăn xong lập tức bị Cố Thiên Kỳ kéo ra ngoài biệt thự.

Lúc đầu, mấy người vệ sĩ phụ trách bảo vệ cho An Điềm không hề muốn cho An Điềm ra ngoài, nhưng Cố Thiên Kỳ nói họ chỉ ra siêu thị gần đây một chút, hơn nữa Cố Thiên Kỳ sẽ bảo vệ cho An Điềm.

Thế nên, mấy vệ sĩ sau khi do dự một lúc đã đồng ý để hai người họ ra ngoài.

Nhưng Cố Thiên Kỳ sau khi lái xe chở An Điềm ra ngoài lại không đi đến siêu thị gần đó mà chạy ra khỏi khu nhà giàu.

“Thiên Kỳ, đường em đi hình như không đúng!” An Điềm quay đầu nhìn cảnh vật sau xe hỏi, “Không phải chúng ta đi siêu thị gần đây sao?”

Cố Thiên Kỳ vừa lái xe vừa nói: “Chỉ cả ngày cứ ở trong biệt thự chắc là chán lắm, nhân cơ hội này, em sẽ chở chị đi chơi.”

“Chẹp, cũng được!” An Điềm lúc đầu ngẩn người, sau đó vui vẻ mìm cười. Đúng là chỉ có Thiên Kỳ hiểu mình! Từ sau khi bị thương, mình thật sự không được đi đâu chơi cả, hôm nay ra ngoài dạo một chút cũng tốt mà.

Cố Thiên Kỳ quay sang nhìn gương mặt vui vẻ của An Điềm thì khóe môi cũng không kìm được mà nở nụ cười ấm áp.

Hai người đến một siêu thị rất lớn ở trung tâm thành phố, bắt đầu đi chọn đồ, chủ yếu là các vật dụng hàng ngày của Cố Thiên Kỳ, tuy giúp việc trong biệt thự đã mua rồi, nhưng Cố Thiên Kỳ vẫn thích tự chọn cho mình hơn.

Lúc này, Cố Thiên Kỳ đẩy một xe đẩy đến trước mặt An Điềm rồi nói một cách bí ẩn: “Nào, Nhiên Nhiên, có muốn chơi trò này không?”

“Cái này…” An Điềm chỉ vào cái xe đẩy trước mặt mình, có hơi do dự, nhưng trong lòng cũng cảm thấy thích thú: Mình xem phim thường thấy cảnh nữ chính ngồi trong xe đẩy, được nam chính đẩy đi.

Nếu bản thân cũng có thể làm như vậy thì chắc sẽ vui lắm đây!

Có điều, giá mà người đẩy mình là Cố Thiên Tuấn thì tốt quá, An Điềm kì vọng nghĩ.

“Nhiên Nhiên, mau lên đi.” Cố Thiên Tuấn đứng bên cạnh thúc giục.

“Chẹp.” An Điềm mím môi, “Như thế thì không hay lắm đâu!”

“Có gì mà không được? Nhiên Nhiên, sao chị lại tự trói buộc mình như vậy?” Cố Thiên Kỳ lại đẩy cái xe lên phía trước động viên An Điềm.

“Vậy… chị thật sự có thể ngồi à?” An Điềm hỏi lại Cố Thiên Kỳ lần nữa.

Cố Thiên Kỳ thấy dáng vẻ rất muốn thử nhưng còn ngại của An Điềm thì liền bước đến trước mặt cô, rồi trong lúc cô chưa kịp phản ứng gì liền bế thốc cô lên đặt vào trong xe đẩy.

“Cố Thiên Kỳ!” An Điềm lọt thỏm trong chiếc xe, tuy rất phấn khích nhưng vẫn cảm thấy ngượng.

“Nhiên Nhiên, chúng ta đi thôi!” Cố Thiên Kỳ nói xong liền đẩy chiếc xe đi.

“Á, từ từ thôi, ha ha…” An Điềm vừa thấy sợ lại vừa thấy thích, đưa tay nắm chặt hai bên thành xe đẩy, tiếng gió lướt qua bên tai, các món hàng bày bán trên giá lao vun vút ra sau lưng rất nhanh.

Cứ thế, hai người chạy qua chạy lại trong một khu vực ít người ở siêu thị, An Điềm lúc đầu còn sợ, nhưng dần dần thấy rất vui, thả lỏng hai tay rồi từ từ giơ ngang, tưởng tượng mình đang bay lượn.

Nụ cười rạng rỡ của An Điềm hiện lên trong đáy mắt Cố Thiên Kỳ, khiến anh cảm thấy rất hạnh phúc.

“Nhiên Nhiên, ngồi cho chắc nhé, chuẩn bị rẽ này!” Cố Thiên Kỳ đang đẩy xe chợt giảm tốc rồi rẽ ngang một cái.

“Á!” Một tiếng hét thất thanh của phụ nữ vang lên.

Thì ra, Cố Thiên Kỳ vừa rẽ ngang thì phía trước chợt nhìn thấy một bóng người khiến cả An Điềm và Cố Thiên Kỳ đều giật bắn mình, cũng may Cố Thiên Kỳ phản ứng nhanh, kịp thời dừng xe lại.

Truyện convert hay : Bộ Đội Đặc Chủng Vương Ở Sơn Thôn
Chương Trước/540Chương Sau

Theo Dõi