Chương Trước/159Chương Sau

Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Chương 5

Đêm không ngủ.

Không phải vì việc ngày mai thượng kinh, mà là vì đêm nay sư phụ lại ngăn cản ta khôi phục thân nữ tử. Mười tám năm, mười tám năm ta đều đối với mọi người lấy thân nam tử, biết rõ ngọn ngành chỉ có sư phụ, Đại sư huynh cùng Nhị sư huynh. Thật sự quá khó tiếp thu. Nhớ rõ 15 tuổi năm ấy, ta thầm mến Nhị thiếu gia ở võ quán đối diện, muốn qua kết giao bằng hữu, thế nhưng hắn lại nói, "Sư phụ các ngươi không có chuyện gì lại mở y quán rồi thụ võ, rõ ràng là muốn cướp đoạt đường sống của chúng ta, ta không cần cùng ngươi làm bằng hữu."

Ngày đó ta khóc năm canh giờ.

Ta nghĩ, nếu ta lấy thân phận nữ tử hỏi Nhị thiếu gia, hắn sẽ không chút do dự đáp ứng yêu cầu của ta. Bởi vì ta không xấu, còn rất xinh đẹp. Hồi Tiểu Hoa mười tuổi, nàng từng lôi kéo góc áo của ta, giọng nũng nịu vui vẻ nói ta tương lai hãy làm tướng công nàng, ta cự tuyệt. Tuy rằng thân mặc nam trang ta rất tuấn tú, Nhưng thật sâu trong ta cũng hiểu được đạo lý, nữ tử cùng nữ tử là không thể.

Vì cái gì sư phụ cứ gắng bắt ta phải duy trì thân phận nam tử? Ta cảm giác ngoại trừ cái lý do hắn vẫn thường nói, còn có nguyên nhân khác. Có đôi khi, ta thật sự hi vọng rằng mình đúng là nam nhân, chính là lại sợ hãi sư phụ sẽ bức (ép buộc) ta mặc đồ nữ nhân, hay là, thật sư phụ có sở thích đó?

Nghĩ đi nghĩ lại, ta liền ngủ mất, tuy rằng bụng vẫn rất đói như cũ.

"Sư muội! Sư muội." Tựa hồ mới ngủ không bao lâu, cửa phòng đã vang lên tiếng gõ.

"A... Gì thế..." Ta trở mình lại, muốn lần nữa đi vào giấc ngủ.

"Trời đã sáng! Lên đường thôi!" Nghe thanh âm là Nhị sư huynh, hắn tựa hồ rất hưng phấn, bất quá, hắn vì cái gì hưng phấn vậy?

"Hiện tại trời còn chưa sáng mà?" Ta ngồi dậy, dụi dụi mắt.

"Sư phụ cùng Đại sư huynh đang chờ ngươi, xe ngựa cũng đã chuẩn bị rồi." Giọng điệu Nhị sư huynh nghe thật giống đi chơi xuân, van ngươi, xem sư phụ kìa, chúng ta là đi chịu chết đó.

Quay đầu nhìn trời vẫn còn tối đen, ta chẳng muốn động.

"Sư muội? Sư muội, ngươi có ở bên trong không sư muội?!" Nhị sư huynh đột nhiên khẩn trương hơn.

Sợ Nhị sư huynh có thể bất thình lình xô cửa mà vào, ta vội vàng đáp, "Có, ta đây."

Xe ngựa đang dừng trước cửa, sư phụ vẻ mặt nghiêm túc đứng ở bên tường, Đại sư huynh thì hình như đã lên xe. Nhị sư huynh tiếp nhận hành lý của ta, hưng phấn nói cùng sư phụ rồi nhảy lên xe ngựa, hoàn toàn chẳng còn chút bộ dạng luyến lưu nào như tối qua.

Ta hướng sư phụ nói tiếng bảo trọng rồi cũng lên xe, hắn gọi ta lại.

"Nhược Hề." Thậm chí kêu chính nhủ danh (tên chính thức),sư phụ, ngươi không phải thật sự cho rằng ta không về chứ.

Ta có chút kinh ngạc xoay người, lại chứng kiến sư phụ chảy xuống hai hàng nước mắt vui mừng. Má ơi, xem ra lần này thật là chỉ có đi mà không về rồi, để bảo toàn tính mệnh, ta có nên hay không cự tuyệt thượng kinh?

"Ai, Vi sư, Vi sư thật không nỡ..." Hắn bắt đầu nghẹn ngào, khóc tựa như tiểu hài tử, tuy rằng hắn bình thường cũng là một Lão Ngoan Đồng (người già có tính trẻ con).

"Sư phụ..." Ta có chút đau lòng gọi hắn, bộ dạng sư phụ luống cuống thế này là lần đầu tiên ta thấy. Được rồi, Thành Nhược Hề, nắm chắc cơ hội!

"Sư phụ, đồ nhi cũng luyến tiếc người..." Ta đi tới ôm lấy sư phụ, đứng thẳng lên nói, "Sư phụ, nếu như vậy, người hãy chỉ phái A Vân cùng A mộc đi thôi, ta lưu lại chiếu cố (quan tâm chăm sóc)lão nhân gia người." Mau đáp ứng đi, mau đáp ứng (đồng ý) đi.

"Ai, A Thành." Lại khôi phục rồi, cái xưng hô dành cho công nhân bến tàu kia, "Hãy hảo hảo bảo trọng thân thể, Vi sư ở đây không sao cả, ngươi cứ an tâm đi đi." Quả nhiên, lão nhân này vẫn quan tâm nhất là mình mà.

Không còn cách nào khác ngoài kết thúc màn thầy trò chia lìa đầy cảm động, ta nói tiếng bảo trọng rồi xoay người lên xe.

Đại sư huynh vẫn vẻ mặt lạnh lùng, trong tay ôm kiếm, ngồi sát trong cùng. Còn Nhị sư huynh nhấc tấm rèm vải hướng ngoài cửa sổ nhìn ngắm, này này này, xe ngựa còn chưa chạy mà, vội vã ngắm cảnh như vậy làm gì!?

"Đi!!" Xa phu thét to lên một tiếng, xe ngựa lập tức hướng về phía trước chạy nhanh. Điên thât, xe sóc quá, không thể nghĩ rằng lão tử đầu kia đem chúng ta ném vào nước sôi lửa bỏng, cũng không bỏ được ít ngân lượng thuê cái xe tốt hơn.

"Lần này sư phụ đối với chúng ta thật tốt a." Nhị sư huynh đột nhiên thực thỏa mãn nói.

"Hả?" Ta cho là mình nghe lầm.

"Lần trước ta cùng sư phụ ra ngoại thành chẩn y, chiếc xe ngựa đó so với cỗ này còn tệ hơn, lần này sư phụ chắc phải bỏ không ít tiền?" Nghe xong Nhị sư huynh trả lời như vậy, ta thật sự đối với lão nhân kia không còn bất cứ ý kiến gì.

Trong xe nhất thời tĩnh lặng, Đại sư huynh bắt đầu nhắm mắt dưỡng thần (nghỉ ngơi) dù mày vẫn cau, ta thì như cũ lo lắng cho tương lai sắp tới, còn Nhị sư huynh lại hướng đầu ra ngoài cửa sổ thưởng thức phong cảnh. Hình như trong ba người chúng ta, chỉ có mình hắn là chẳng hề lo lắng gì.

Mất chín ngày để chúng ta đến tới kinh thành. Đôi khi ngụ ở dịch trạm ven đường, có đôi khi cứ như vậy ngủ trong xe ngựa. Đại sư huynh suốt dọc đường không hề nói chuyện, Nhị sư huynh cũng dần dần từ ngắm phong cảnh chuyển sang cúi đầu ngủ gà ngủ gật, còn ta thì bắt đầu từ lo lắng chuyển sang muốn thật nhanh đến nơi, đi xe ngựa như thế này thật muốn phát điên, ta nghĩ có khi chưa thấy được cửa kinh thành ta đã bị bức điên mà chết rồi.

"Mấy vị quan khách, đã đến Tấn vương phủ." Xe ngựa đột nhiên dừng lại, ngồi ở phía trước xa phu hướng chúng ta nói.

Ta bước xuống cửa sau xe ngựa, chứng kiến trước mặt chẳng hề có cái đại môn (cửa lớn) xanh vàng rực rỡ nào như thường tưởng tượng, chỉ thấy có một cái cửa gỗ nhỏ chẳng khác cửa phòng chứa củi ở y quán là bao. Ta hướng xa phu nhìn, vẻ mặt như hỏi ngươi có phải đi nhầm chăng.

"Đây là cửa sau của Tấn vương phủ." Xa phu đang bề bộn giúp dọn sạch hành lý, chứng kiến nét mặt của ta liền hảo tâm nói cho ta hay.

"Mấy vị đây là do Lương thầy thuốc phái tới a." Hai gia đinh (người hầu nam) đang đứng trước cửa, hành lễ xin mời vô, "Vương gia trong phủ đợi chờ đã lâu." Tiến vào bên trong, ta mới thật sự có cảm giác đây đích thực vương phủ, bên trong có đủ các loại trang hoàng (đồ dùng, trang trí) bằng vàng kim rất rực rỡ.

Bước vào chính sảnh, ta nhìn thấy một vị lão nhân râu hình chữ bát đang ngồi sâu bên trong, hẳn đó chính là Vương gia. Chỉ là hai phiết râu dài lại mọc dài hơn nữa, khiến cho hắn thoạt nhìn càng giống kim quy, ta cố gắng nén xuống để không cười thành tiếng.

"Bái kiến Vương gia." Bước đến trước mặt Vương gia, chúng ta hướng hắn ôm quyền hành lễ.

"Không cần đa lễ." Vương gia đứng dậy, cười cười, nhưng vẫn lộ ra thập phần mỏi mệt, "Các vị đường xa bôn ba, thật là khổ cực." Biết là tốt rồi.

Nhị sư huynh lại vẻ mặt thành khẩn nói, "Vương gia, ngài còn bệnh nặng trong người, sao không trở về phòng nghỉ ngơi, còn đặc biệt nghênh đón chúng ta." Người này đêm hôm đó căn bản là chẳng thèm nghe sư phụ nói chuyện, hoàn toàn chẳng nắm được gì.

Tấn vương gia có điểm kinh ngạc, còn đầu ta thì đeo một mảnh đen xì, Đại sư huynh đổi tay cầm kiếm.

"Ha ha ha ha, xem ra Lương thầy thuốc còn chưa đem hết sự tình nói rõ ràng cho các vị, thỉnh các vị ngồi xuống nghe ta nói rõ sự tình..." Vương gia nói xong định kêu người dâng trà, ta bước lên phía trước ngăn cản nói, "Vương gia không cần, ngài khỏi để ý đến Nhị sư huynh, xin cứ nói vào trọng điểm."

Vương gia lại chút kinh ngạc nhìn ta, rồi nói: "Hảo, vậy ta liền nói rõ ràng mọi chuyện."

"Chắc hẳn các vị đã biết, ta bị gian thần vu tội cướp ngôi, chuyện như vậy nếu Hoàng thượng tưởng thật, là phải mất đầu, mà gia nhân của ta nhất định sẽ liên quan trong đó. Cho nên lần này ta thỉnh (xin, mời) các vị, là muốn các vị mang theo nữ nhi của ta thoát khỏi kinh thành." Trọng điểm này quả thật là kinh bạo (chấn động mạnh).

"Vương gia, ngài là muốn cho chúng ta, mang con gái của ngài lẩn trốn?" Ta so với Vương gia còn kinh ngạc hơn, việc này nếu bị phát hiện cũng là chém đầu.

"Ai, bổn vương già rồi, nay với những lời đó cũng vắt bao nhiêu tâm huyết mong làm sáng tỏ, chứng minh tâm mình trong sạch, chỉ sợ e rằng không được bao lâu, Hoàng thượng lại muốn đưa mọi việc làm rõ ngọn ngành." Vương gia nói xong, sắc mặt càng ảm đạm, "Bổn vương chỉ có duy nhất một khuê nữ tròn mười tám tuổi, thật không đành lòng khiến nàng ở bên để bị giày vò."

"Vậy..." Mặc dù có chút không thích hợp, nhưng ta muốn được nói ra, "Vì cớ gì Vương gia lại tìm tới một vị thầy thuốc đã cứu mình nhiều năm trước, chẳng lẽ không còn người khác đáng tin?"

Vương gia đột nhiên vẻ mặt quả quyết nói, "Lương thầy thuốc xưa nay là người rất minh bạch, lại đã cứu bổn vương mạng, bổn vương tin hắn." Ách, xin hỏi một người đem chậu hoa lan người bệnh tặng nói thành chính mình tốn mấy trăm lượng bạc mua thì đáng tin không?

Truyện convert hay : Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương Trước/159Chương Sau

Theo Dõi