Chương Trước/159Chương Sau

Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Chương 6

"Hơn nữa..." Vương gia tiếp tục nói, "Trong kinh thành đã có người âm thầm giám sát bổn vương, rất nhiều người quen cũng không thể tùy ý tiến vào vương phủ. Cho nên, bổn vương mới nhớ tới người đã cứu mình một mạng Lương thầy thuốc, mà việc lẩn trốn, chỉ có tuổi trẻ tráng lực mới có thể, Lương thầy thuốc liền nghĩ tới đem trọng trách phó thác nơi các vị." Lão tử đầu, tuổi trẻ tráng lực cũng đâu chỉ có mỗi chúng ta.

Đại sư huynh đột nhiên tiến lên một bước, nói, "Vương gia, vậy phiền ngài thỉnh quận chúa lập tức ra đây, cùng chúng ta rời khỏi kinh thành." Ngài thật sự là không lên tiếng thì thôi, đã lên tiếng thì ai cũng phải kinh ngạc, Đại sư huynh à, chúng ta vừa mới mất chín ngày đường để tới đây đấy?!

Vương gia khoát tay áo, thở dài: "Đừng vội, đừng vội. " Âm thầm thở phào, may mắn ngươi không phải cùng Đại sư huynh là điên giống nhau, "Ngưng nhi nàng, mấy ngày trước đột nhiên trúng cảm phong hàn, không thể lập tức đi ngay." Nói cách khác là nếu nàng không bệnh thì cũng muốn lập tức đi ngay sao?

"Phong hàn?" Nhị sư huynh cuối cùng đã chen miệng nói.

"Các vị cũng là người học y, có thể thay Ngưng nhi cầm tay bắt mạch chăng?" Vương gia lại híp mắt hỏi.

"Đương nhiên có thể, Vương gia." Nhị sư huynh gật gật đầu.

"Các vị bên này, thỉnh." Vương gia dẫn theo chúng ta, rời khỏi chính sảnh, rồi lại quay đầu hỏi, "Thật là có lỗi, các vị đã bôn ba nhiều ngày, không bằng trước tiên thu xếp tu dưỡng vài ngày?" Những lời này của ngươi hẳn là nên nói sớm hơn.

"Vương gia trước hết xin cứ dẫn đường, bệnh của quận chúa quan trọng hơn." Ta miễn cưỡng cười nói, dù sao cũng muốn được thấy dung mạo quận chúa này.

"Hảo hảo, mời các vị theo ta." Vương gia cũng cùng ta cười cười rồi tiếp tục hướng về phía trước.

Đi đến trước một căn phòng trang trí đặc biệt trang nhã, Vương gia dừng bước.

"Phiền các vị chờ ở trong nơi đây, ta vào bên trong cùng Ngưng nhi nói vài lời." Vương gia lại cười cười, xoay người đi vào bên trong đem cánh cửa đóng lại.

Nhìn thấy cửa gỗ hảo hạng được điêu khắc tinh xảo, ta nhịn không được nói: "Ai, quả đúng là tiểu thư khuê các, cánh cửa cũng giống như người."

"Đương nhiên, chúng ta đều là nam tử, đâu cần dùng loại họa tiết sặc rỡ này." Nhị sư huynh A Mộc nói.

"Này này này, đừng quên ta là..." Ý thức được thanh âm của mình quá lớn, ta hạ thấp giọng nói, "Ta là nữ tử!!"

"Nhưng ngươi đã mười tám năm là nam nhân a." Nhị sư huynh vẫn tỏ ra ngây ngô nói, nhưng ta hồ nghi đó là cố ý.

"Cái đó khác, ta là bị bức, thế mà cửa trước phòng ta cũng chẳng được sư phụ chiếu cố gì."Ta rầu rĩ oán hận nói.

"Ai, sư muội, thôi đi, sư phụ cũng là vì tốt cho ngươi." Nhị sư huynh như vẫn cố bênh vực cho sư phụ, có mà rõ ràng là lão tử đầu ấy không nỡ tiêu xài thì có.

Ta muốn Đại sư huynh ủng hộ, nhưng quay đầu chứng kiến bộ dạng vẫn một mực lạnh lùng của hắn lại thôi, để một kẻ như vậy giúp đỡ, thà rằng tự mình cố gắng còn hơn.

"Mời các vị vào." Vương gia hướng ra cửa nói.

Bước vào trong phòng, đã thấy một cỗ hương vị thơm ngát phảng phất vây quanh, thực rất thoải mái. Ngẫm lại phòng mình cũng là nữ gia, nhưng chỉ đầy toàn vị thuốc đông y, có lẽ đây đúng gọi là "tán bất đồng chuôi, mệnh bất đồng nhân

."(nguồn gốc khác nhau, con người khác nhau)

"Ngưng nhi thân thể suy yếu, không thể đứng dậy nhường các vị xem mạch, thỉnh thứ lỗi." Vương gia nói, dẫn bước chúng ta tới trước giường.

Quận chúa quả nhiên đúng là quận chúa, giường cũng được làm từ loại gỗ thượng hạng, mặt trên khắc đủ hoa văn tinh tế, còn treo móc lụa mỏng hồng nhạt, không nhìn thấy rõ được dung mạo người nằm bên trong. Chắc hẳn là thỉnh tất thảy thợ mộc tốt nhất kinh thành tạo ra a, lại nghĩ tới chiếc giường cứng nhắc thô kệch trong gian phòng mình, ta thật sự xấu hổ vô cùng.

"Xin hỏi các vị..." Thấy ba người chúng ta đứng ở trước giường ngơ ngác, không chút động tĩnh, Vương gia nét mặt tò mò hỏi.

Cũng kỳ quái thật, hai vị sư huynh làm chi còn không đến bắt mạch, chỉ đứng một bên ngượng ngùng. Vì thế ta quay đầu đi, chỉ thấy bọn họ hai mắt mở lớn chằm chằm nhìn ta.

"Nhìn ta làm cái gì?" Ta có dự cảm bất hảo.

"Sư đệ ngươi nhanh đến bắt mạch đi." Nhị sư huynh nói, đỏ mặt gãi gãi đầu.

Đại sư huynh chẳng biểu lộ bất cứ điều gì, vậy hắn cũng ngầm thừa nhận.

"Các ngươi..." Ta tức giận nhìn bọn hắn, sao đột nhiên có thể nhường người bệnh cho một kẻ bình thường chỉ phụ trách đi tiêm thuốc bắt mạch? Các ngươi thật quá ư mạo hiểm.

"Các vị có gì không tiện chăng?" Vương gia thấy chúng ta ríu rít lại không có gì tiến triển, liền lại hỏi.

"Vương gia xin chờ, ta muốn cùng hai vị sư huynh trao đổi một chút." Ta một bên cười hì hì một bên kéo lôi hai vị sư huynh tới góc.

"Hai người các ngươi đừng quá nhát gan chứ!" Ta nhỏ giọng nói, "Đây chính là quận chúa, Vương gia khuê nữ, sao các ngươi lại để cho ta bắt mạch? Một kẻ chỉ bình thường phụ trách tiêm thuốc!?"

"Sư muội, ta... Ta bình thường cũng chỉ phụ trách lên núi hái thuốc." Nhị sư huynh ngượng ngùng nói.

Ta nhìn hướng Đại sư huynh, nhưng hắn cũng chẳng đáp lại ý tứ của ta.

"Đại sư huynh bình thường cũng chỉ phụ trách luyện võ." Nhị sư huynh vội vàng bênh vực.

Lão tử đầu, mấy chục năm nay ngươi có thật sự truyền thụ cho chúng ta y thuật sao.

"Nhưng ta cũng chẳng khá hơn chút nào a!" Ta nhẹ giọng kêu lên, định lần nữa nhắc lại ta chỉ là phụ trách tiêm thuốc.

"Sư muội, ngươi bình thường sống ở y quán lâu nhất, huống hồ, mỗi lần có nữ bệnh nhân sư phụ đều tự mình bắt mạch, nói ta còn nhỏ, nam nữ thụ thụ bất thân." Nhị sư huynh lại ngượng ngùng gãi gãi đầu.

"Ngươi là ngu ngốc, sư phụ cũng là nam nhân! Rõ ràng chính hắn háo sắc ngươi lại nhìn không ra?!" Ta nhịn không được mắng.

"Không nên nói sư phụ như vậy, sư phụ thái độ làm người quang minh lỗi lạc, hơn nữa y thuật cao minh. Huống hồ..." Nhị sư huynh đỏ mặt, "Sư muội cũng là nữ, quận chúa cũng là nữ, tương đối dễ dàng mà."

Ta hoàn toàn chẳng thể nói gì, chỉ có thể đen mặt mà nói: "Nếu đã vậy, ta bắt sai mạch các ngươi cũng đừng oán trách."

"Sẽ không như vậy, sư muội cố lên." Nhị sư huynh cười cười híp mắt. Này này này, nói thế nếu ta không xem sai mạch thì ngươi oán trách ta à.

Đại sư huynh mặt không chút biểu tình. Vị nhân huynh này, nói cũng không nói, ngay cả biểu cảm cũng không thèm có.

"Xin hỏi các vị đã bàn bạc ổn thỏa chưa?" Thanh âm Vương gia từ xa truyền đến.

"Vương gia yên tâm, đã ổn thỏa rồi, ổn thỏa rồi." Nhị sư huynh xoay người, ngữ khí thập phần thoải mái.

Ta từ từ đi đến chiếc ghế dựa gỗ lim bên cạnh mép giường, nhìn về phía hai kẻ với vẻ mặt như chẳng có liên quan đến mình đứng ở đằng kia, rồi lại quay đầu.

"Quận chúa." Ta gắng sức vơ vét chút vốn từ nho nhã, "Tại hạ muốn thay ngài bắt mạch, có thể mượn thủ (tay) dùng lát hay không." Vốn định nói "Mượn ngọc thủ dùng lát", nhưng có vẻ như làm bộ quá nên thôi.

"Nhờ công tử." Thanh âm rất ngọt, mang theo trầm ổn lại có điểm hư yếu (mềm mại) , khiến cho ta không khỏi tò mò muốn một lần diện kiến dung nhan của người này.

Theo lời nói ngọt ngào, một bàn tay vươn ra màn lụa. Ác ác ác, ta rốt cục cũng hiểu cái gì được gọi là "thon thon tay ngọc", thật là hảo mịn màng, tựa như một món đồ trân quý thông thường.

"Sư muội có phải ngươi đang ngẩn người không?" Phía sau truyền đến thanh âm thúc giục của Nhị sư huynh. Đứng ở một bên xem cuộc vui thì đừng có nói leo được không.

5

"Ta, ta đang điều dưỡng khí tức của mình!" Ta bịa chuyện nói, "Như vậy bắt mạch sẽ chính xác hơn."

Giờ là thật đây. Ta hít sâu một hơi, nhớ tới khẩu quyết bình thường sư phụ cả ngày vẫn đọc " Mạch, phù trầm kiêm, phù thống ngũ mạch yếu minh khám, trầm hàm tứ mạch trọng phương đắc, phù trung trầm lý tứ mạch yên." (mạch đập gấp hai, tất cả năm mạch thì cần xem xét, chìm bốn mạch thì cần chú ý, ở giữa bốn mạch thì là yên ổn). Tuy rằng một câu nghe cũng không hiểu, nhưng nếu cứ nhẩm trong đầu vài lần hẳn cũng đảm bảo hơn chút.

Lại âm thầm niệm năm sáu lần, vươn tay phải, ta nhẹ nhàng đặt trên chỉ mạch của ngọc thủ kia.

Tuy rằng ta bắt mạch cũng chẳng phải cao siêu, nhưng một chút kỹ thuật căn bản vẫn phải có, này mạch của quận chúa dường như cũng đơn giản, một lát sau, ta dần dần cũng đã có chút trong lòng.

Buông tay ra, quay đầu hướng Vương gia ta nói, "Vương gia xin yên tâm, quận chúa đích thực bị nhiễm phòng hàn nhẹ, thân mình cũng yếu, nhưng chỉ cần tiêm mấy vị thuốc, tiếp tục tu dưỡng vài ngày là sẽ hồi phục."

Vương gia nhẹ nhàng thở ra, mày nhíu lại rốt cục cũng giãn mở, cười nói: "Như vậy ta an tâm, giờ ta liền phái người đi lấy thuốc, nhân tiện các vị cũng về phòng trước nghỉ ngơi."

Truyện convert hay : Trấn Quốc Chiến Thần
Chương Trước/159Chương Sau

Theo Dõi