Chương Trước/159Chương Sau

Vợ Của Ta Là Quận Chúa

Chương 8

Theo bóng dáng, đó là một nữ tử, mặc một bộ trường bào thuần trắng, kéo dài tới mặt đất. Tuy rằng ta có chút lo lắng như vậy sẽ dơ, nhưng lại khiến cho người khác không khỏi cảm thấy bóng lưng của nàng đẹp quá. Tóc nàng đen và rất dài, xõa xuống thẳng tắp tựa như thác đổ, tựa hồ cũng dài chạm đất. Một cơn gió thổi qua, tóc nàng như quạt theo gió tản ra, cảnh tượng này, thật như họa đồ (bức họa) mỹ nhân sư phụ treo trong thư phòng.

Lại nhìn lại mình, tuy rằng ta cũng để tóc dài, nhưng bởi vì cải trang nam tử, tóc luôn được buộc cao, búi thành thố nhỏ (nồi tròn nhỏ).

Dù có gió thổi qua, một chút động tĩnh cũng không có, thực là chẳng chút mỹ cảm (cảm nhận cái đẹp).

Ai vậy nhỉ? Chẳng lẽ là quận chúa? Không có khả năng, quận chúa đến mở cửa sổ ra ngắm cảnh cũng khiến Vương gia phát hỏa, nên tuyệt không thể là quận chúa. Chẳng lẽ là nha hoàn? Vương phủ ngay cả nha hoàn cũng đều tuyển đẹp vậy sao? Cũng không phải là không có khả năng, ít nhất đáng tin hơn nhiều. Bất quá ta cũng không nên vội vàng như vậy cho rằng đây là mỹ nhân, nếu xoay qua diện kiến dung nhan lại... Cũng không phải là không thể.

Nghĩ như vậy, ta đem lê trong tay vứt đi, hướng chòi nghỉ mát đi tới.

Chậm rãi đến gần, ta càng ngây người. Đừng hiểu lầm, ta đây còn chưa thấy được mặt nàng, mà là, chiếc áo bào trắng trên người nàng được làm thật quá tinh tế! Xa xa xem còn tưởng chẳng có gì đặc biệt, đến gần, mới phát giác trên áo bào trắng được thêu từng đóa mẫu đơn trắng nhạt, mỗi đóa có độ sâu cạn khác nhau. Áo còn được dệt bằng loại vải rất tốt, tựa như bông vải, mặc vào hẳn rất ấm áp.

Thật đẹp a.

Nghĩ sao nói vậy, ta buột miệng nói ra.

Nữ tử ấy không ngờ rằng phía sau có người, vội vàng quay người xem xét. Mà ta còn đang thẫn thờ nhìn ngắm áo bào trắng mẫu đơn, tuy không biết là tâm đắc ở đâu, nhưng vẫn là không tự chủ được, nhất thời không lưu ý rằng chủ nhân áo bào trắng đã xoay người lại.

"Đây là cẩm tú (vải gấm) trong phường vải vóc kinh thành, Liễu nương tú đích Mẫu Đan." Chủ nhân áo bào trắng đột nhiên mở miệng nói, thanh âm rất ngọt, mang chút ổn trọng (chững chạc)... Thế nào lại thấy cảm giác như vậy quen thuộc.

Lúc này đến phiên ta bị giật mình, vội vàng ngẩng đầu, rồi lại ngây người.

Trắng nõn làn da, dài nhỏ lông mi, song đồng cắt nước, khéo léo lại cao thẳng mũi, hơi mỏng môi... Giờ phút này ta trong lòng nghĩ chắc là, nàng tuyệt đối không phải quận chúa, bởi vì nữ sanh như phụ (sinh con gái thì giống cha), mà Vương gia lớn lên chỉ giống kim quy (rùa), cho nên cô gái trước mặt ta đây tuyệt đối không phải quận chúa.

"Công tử lạ mặt, xin hỏi phải.." Nàng nói chuyện, thanh âm vẫn như vậy ngọt.

"Ta... ta... " Trời ạ, ta thậm chí bắt đầu cà lăm, "Ta... ta là tới giúp Vương gia, không, là tới giúp quận chúa xem bệnh."

"Giúp quận chúa xem bệnh?" Nàng cau mày, rồi lại lập tức hé miệng cười cười, "Người ngày đó giúp quận chúa xem mạch là công tử sao?"

"Phải, là ta." Ta gật gật đầu, may mắn lúc này ta không thấy được mặt mình, bằng không chắc chắn sẽ xấu hổ đến chết. Chính là, nàng hẳn cũng chưa thấy được, nếu không sẽ càng thẹn hơn.

"Vậy thì thật là đa tạ công tử, ta... Quận chúa thân mình trải qua đã khôi phục, quận chúa mấy ngày nay luôn luôn muốn đáp tạ công tử, nhưng không thấy công tử tái xuất hiện, chẳng biết tại sao?" Quả nhiên là người trong Vương phủ, giáo dưỡng đều hảo, lời nói đều vẻ nho nhã.

"Ta mấy ngày nay đều bận rộn tiêm thuốc, chờ tiêm hoàn (xong) thuốc thần tình đã đầy hỏa bụi, liền tránh về phòng rửa mặt." Ta ngượng ngùng thuyết, "Nhưng thật ra là tại hai vị sư huynh của ta, đem thuốc tiêm ném cho ta, không biết giờ đang ở nơi đâu ngắm cảnh." Nói rồi, ta lại bắt đầu nghiến răng nghiến lợi.

Nàng kia cúi đầu cười cười, lại ngẩng đầu nói: "Kia hai vị công tử bản thân ta là gặp qua, bọn hắn mấy ngày nay có chuyện quan trọng đã đi vùng ngoại ô, ngẫu nhiên trở về cũng sẽ lại đi dò hỏi quận chúa, nhưng thật ra công tử ngươi mặc dù cả ngày đứng ở vương phủ, lại không nhìn tới quận chúa một lần, thật là làm cho ta thấy rất kỳ quái."

Hai cái sư huynh này thế nhưng đã cùng quận chúa lén gặp mặt, cũng không bảo cho ta, quả nhiên trong lòng bọn hắn sư muội ta đây chẳng có địa vị gì.

"Ha ha ha ha ha..."

Rất muốn nói cho nàng biết ta là không có dục vọng muốn đi thấy quận chúa, nhưng cảm thấy được nói như vậy sẽ thực vô lễ, vì thế chỉ có thể cuồng tiếu (cười điên dại) vài tiếng để che dấu xấu hổ của mình. Nhưng lại phát giác làm như vậy thật trái hiệu quả, so với trước còn ngượng ngùng hơn, ta liền thẹn thùng gãi gãi đầu: "Ha ha ha... Ngươi cứ cho là ta thỉnh thoảng phát điên là được."

"Công tử thật sự là một người hảo thú vị." Cô gái chỉ ngẩn người, rồi lại nở nụ cười tươi.

Trời ạ, nàng thế nhưng cảm thấy rằng ta thú vị, nếu hành vi vừa rồi bị Nhị sư huynh chứng kiến, hắn nhất định sẽ cho rằng ta phát điên.

"Ngươi là vương phủ nha hoàn?" Ta sợ hãi hỏi.

Nàng cười lắc lắc đầu.

"Vậy... Ngươi là vương phủ khách nhân?"

Nàng lần này cười đến càng hoan (vui vẻ), không có trả lời.

Vậy là đúng rồi.

"Nha." Ta gật gật đầu tỏ vẻ hiểu rõ.

Nhất thời tĩnh lặng, tay cầm miếng tuyết lê ta đứng một bên, còn nàng thì ngồi ở ghế đá, lẳng lặng xem ta. Ta bị nàng xem đến ngay cả nói cũng không dám nói, đến cạnh bên nàng ngồi xổm xuống, xem xét áo bào trắng của nàng. Nói đến chiếc áo bào trắng này, thật sự khiến ta hâm mộ không thôi. Ta sống mười tám năm, cho tới bây giờ chưa từng thấy qua áo choàng xinh đẹp như vậy, Giờ xem ra, quần hoa tử của Tiểu Hoa so với cái này cũng chỉ là mấy khối bố vải (vải thô) mà thôi.

"Công tử đối với chiếc áo choàng này thực cảm thấy hứng thú?" Nàng hỏi.

"Đương nhiên, ta những mười tám năm, đều mơ ước mặc... Mặc như vậy vải dệt áo choàng." Ta thiếu chút nữa đã làm lộ, phát hiện ra liền đặc biệt đề cao âm điệu "Vải dệt".

"Công tử đã mười tám rồi, nhưng thật ra nhìn, vẫn là tiểu hài tử bộ dáng." Nghe được nàng nói như vậy, mặc dù có điểm khó chịu, nhưng vẫn là cười nói tiếng cám ơn.

"Cô nương kia, còn ngươi?" Ta ngồi chồm hổm trên mặt đất hỏi lại.

"Với công tử cùng tuổi." Nàng nói.

Lúc này, ta mới phát hiện ánh mắt của nàng thật sự rất đẹp, lông mi thật dài, khiến cho người nhìn có cảm giác như say đắm. Chờ chút đã, ta đang nghĩ gì vậy! Say đắm?! Sao ta có thể nghĩ đến từ ngữ ghê tởm như vậy! Không được, phải cực lực dồn hết sự chú ý vào áo bào trắng thôi.

"Hảo vải dệt, hảo vải dệt..." Nội tâm không khỏi lo lắng, trừ bỏ ngoài miệng khen tấm vải dệt, ta chẳng thể nghĩ ra được gì khác để khen, chỉ lo liên tục gật đầu, "Thật là hảo vải dệt, thật tốt quá vải dệt..."

"Vừa rồi công tử nói." Nàng tựa hồ cảm thấy được ta mất tự nhiên, liền chuyển khai thoại đề (mở đề tài), "Người mấy ngày nay đều phụ trách giúp quận chúa tiêm thuốc?"

"Ân, đúng vậy."

"Vương phủ nhiều hạ nhận như vậy, cớ sao lại làm phiền công tử tự mình giúp quận chúa tiêm thuốc đây?"

"Ngươi không biết được đâu." Thấy đối phương nói đến thế mạnh của mình, ta bắt đầu mở ra máy hát, "Thuốc của quận chúa không thể tùy tiện tiêm, loại thuốc này cần phải luôn canh chừng bên cạnh, lúc bắt đầu dùng lửa nhỏ, một lúc sau lại dùng lửa to, ba canh giờ... Có cùng ngươi nói nhiều như vậy ngươi cũng không biết được, tóm lại, nếu giao phó tùy tiện cho một hạ nhân tiêm là có thể tiêm được hảo, ta đây mười tám năm liền sống vô dụng rồi." Di, có phải ta vừa trộm ý của lời nói Nhị sư huynh không?

"Nguyên lai trình tự tiêm thuốc phức tạp như thế, thật là vất vả cho công tử." Nàng nghe xong ta thao thao bất tuyệt, vẻ mặt bội phục nói, "Quận chúa nàng có thể phải hảo hảo đa tạ công tử rồi."

"Không dám, không dám." Ta tự tin nhe răng tươi cười với nàng, "Kỳ thật ta cảm thấy quận chúa nên giống như ngươi vậy, đi ra ngoài nhiều một chút, hít thở nhiều không khí, như vậy thân mình mới khôi phục được nhanh hơn."

Nàng ngẩn người, lập tức cười nói, "Công tử nói rất đúng."

Truyện convert hay : Hồn Đế Võ Thần
Chương Trước/159Chương Sau

Theo Dõi