Chương Trước/131Chương Sau

Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt Ngào

Chương 102: Không Tiếc Bán Đứng Nhan Sắc

Editor: Cẩm Tiên (Pi xđ)

"Thí sinh diễn vai công chúa Bạch Tuyết là em rút ra, em sẽ phụ trách tới cùng." Tư Hạ mở miệng.

Tư Hạ dứt lời, trong nháy mắt bên trong hội trường nhỏ yên tĩnh không tiếng động, tất cả mọi người đều bởi vì chuyện này phát triển bất ngờ ngoài dự liệu mà trợn tròn mắt.

"Nếu bạn học Tư Hạ đã nói thế, vậy tạm thời cứ như vậy đi, có vấn đề gì em tùy thời có thể đến liên lạc với cô."

Nói cái gì cả lớp liên danh thư, đến cuối cùng Lương Lệ Hoa tự nhiên vẫn là lấy ý kiến của Tư Hạ làm chủ, vì vậy thái độ ôn hòa nói xong câu này liền rời đi.

Sau khi Lương Lệ Hoa rời đi, Trình Tuyết không thể nhịn được nữa hướng về phía Tư Hạ hô lên, "Tư Hạ, Tại sao cậu phải giúp cái con ma kia nói chuyện!"

Tư Hạ không trả lời, thậm chí có khả năng đều không nghe được lời nói của Trình Tuyết, giờ phút này, sự chú ý cùng ánh mắt của hắn đều rơi vào trên người của Diệp Oản Oản.

Trong ánh mắt chăm chú kia, lại làm cho người ta có một loại ôn nhu tình thâm, ảo giác đã chờ đợi qua nhiều năm...

Ánh mắt như vậy thật là hoàn toàn đốt lên lửa giận của Trình Tuyết, cô ta xoay người liền hướng phía Diệp Oản Oản tiến lên, chợt giơ lên tay, "Diệp Oản Oản! cô là cái loại tiện nhân không biết xấu hổ, rốt cuộc cô đã làm gì với Tư Hạ!"

Còn không đợi Diệp Oản Oản bên này phản ứng, đột nhiên một bóng người cực nhanh mà vọt đến trước mặt của cô.

Sau đó chính là "Chát" một tiếng giòn tan.

Cái bàn tay kia của Trình Tuyết không có đánh trên mặt của cô , lại đánh trên người Tư Hạ.

Bởi vì thân hình chênh lệch, bàn tay của Trình Tuyết tát đến gần cằm của Tư Hạ, móng tay bén nhọn trong nháy mắt tại da thịt trắng nõn của hắn để lại vết máu chói mắt.

Trình Tuyết thấy mình không cẩn thận đánh vào Tư Hạ, cả người đều bị hù dọa bối rối, "Tư Hạ...!Cậu...!Tớ...!Tớ không phải cố ý...!Xin lỗi....."

Đáy mắt Tư Hạ không có một tí nhiệt độ thoáng qua một tia sát ý rét lạnh, "Thu hồi lời nói vừa rồi của cô, nếu có lần sau, đừng trách tôi không nhắc nhở cô."

Diệp Oản Oản thời khắc này nội tâm tan vỡ: "..."

Người này rốt có thù oán gì với cô! Trong mấy giây ngắn ngủi, ít nhất hắn đã kéo đến cho cô cả tấn hận thù! Các cô gái oán niệm đều sắp hóa thành thật mà định hướng phía cô nhào tới!

Nhưng mà cái này cũng chưa tính, thời điểm Tư Hạ chuyển hướng qua cô, ánh mắt lạnh lẽo nhất thời hòa tan, thậm chí mang theo một tia cẩn thận từng li từng tí cùng lấy lòng, "Không có sao chứ? Hù dọa cậu sao?"

Diệp Oản Oản: "..."

Đúng rồi! Hù dọa! Tớ đều sắp bị cậu hù chết rồi đấy, đại ca à!

Ai có thể nói cho cô biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì không?

Coi như cô có ngu ngốc đến mấy cũng đã nhìn ra cả ngày hôm nay Tư Hạ là đang tận lực trêu cô.

Nhưng cô nghĩ tới nghĩ lui đều không nghĩ ra mình rốt cuộc đã đắc tội hắn ở chỗ nào, để cho hắn phải trả thù mình như thế.

Trình Tuyết hung tợn trừng mắt nhìn cô, sau đó khóc chạy xa, bên trong hội trường nhỏ những người khác cũng nghi ngờ không thôi mà lần lượt rời đi.

Chờ lúc chỉ còn lại hai người Diệp Oản Oản cùng Tư Hạ, Diệp Oản Oản rốt cuộc không nhịn được mở miệng, "Cái đó, xin hỏi, Hot Boy đại nhân tôn kính, Tớ rốt cuộc là đã chọc tới chỗ nào của cậu? Chẳng lẽ cũng là bởi vì tớ trước đó nói bạn trai tớ đẹp trai hơn cậu, cho nên ghi hận trong lòng? Ách, vì vậy liền không tiếc bán đứng nhan sắc, cái này hy sinh cũng quá lớn rồi?"

"Nhan sắc..." Tư Hạ chậm rãi lau khôn mặt mình bởi vì vết máu đã thêm mấy phần diêm dúa, "Gương mặt này, cậu thích không? Vinh hạnh của nó."

Diệp Oản Oản: "..." người này chú ý chỗ này cũng thật là quá quỷ dị đi!

Ánh mắt Tư Hạ phức tạp mà sâu thẳm nhìn cô gái trước mắt vẻ mặt im lặng, thất thần lẩm bẩm mở miệng, "Thật...!Không nhớ tớ sao..."

Thanh âm của hắn quá thấp, Diệp Oản Oản không có nghe rõ, "À? Cậu nói cái gì?"

"Không có gì." Thiếu niên hơi rũ mặt mày, đáy mắt dường như xẹt qua một tia cô đơn không dễ dàng phát hiện.

Diệp Oản Oản đang định tiếp tục hỏi rõ, lại thấy đối phương đột nhiên hướng phía cô đến gần.

Diệp Oản Oản theo bản năng lui về sau một bước, đối phương lại đột nhiên ở trước gót chân của cô ngồi chồm hổm xuống, nửa quỳ ở nơi đó, bắt đầu đưa tay ra giúp cô cột lại dây giày mà cô không cẩn thận làm tuột ra…

Tiểu thiếu gia cao quý lại ngạo mạn như thế, nhưng giờ phút này tư thế vô cùng thành kính thậm chí có phần hèn mọn...

------------------------The End Chap 102---------------------

Mems đọc xong bỏ ra 10s cmt một vài câu cho Ad thêm động lực để edit nha.

Không mất nhiều thời gian lắm đâu nè.

Yêu mems ❤.

Truyện convert hay : Trọng Sinh 80 Làm Đoàn Sủng Tiểu Phúc Bảo
Chương Trước/131Chương Sau

Theo Dõi