Saved Font

Trước/3792Sau

Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

Chương 3715

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chỉ cần không phải là không chào mà đã đi, không phải anh ta muốn bỏ rơi cô ấy, không phải anh ta không quan tâm cô ấy, còn những vấn đề khác cô ấy đều có thể đợi.

Dù đã nhận được một viên thuốc an thần từ anh ta, nhưng thế nào thì một đêm này Nguyễn Minh Tú cũng không ngủ được nữa rồi.

Ngày hôm sau xuống giường thì cô ấy cảm thấy cả người mệt mỏi, đôi mắt ửng hồng, mí mắt sưng vù lên, vô cùng đau nhức khó chịu, còn có quầng thâm quanh mắt, sắc mặt nhợt nhạt, không còn hồng hào như trước nữa.

Lúc cô ấy đi từ trên tầng xuống, Nguyễn Tri Hạ đang ngồi ăn bữa sáng, mặt mày tươi tắn, mỉm cười với người đàn ông bên cạnh, có vẻ tâm trạng cô rất tốt, Nguyễn Minh Tú không nhịn được mỉm cười nhẹ, chậm rãi bước từng bước xuống.

Đến khi cô ấy ngồi xuống bàn ăn thì đột nhiên có một người xuất hiện ở cửa, hùng hổ xông về phía cô ấy, anh ta vừa đi vừa chỉ tay vào mấy người phía trước, la lên: “Nguyễn Minh Tú, anh đã nói với em rồi, nếu em không chịu trở về với anh thì anh sẽ đi nói với bố em thật đó!” Ôn Đức Duy ngẩng đầu lên, tức giận đến mức đỏ cả mặt, khuôn mặt vốn thanh tú lại có phần hung dữ.

“Em mà dám trốn thì em có tin anh sẽ gọi điện thoại cho bố em ngay bây giờ luôn không!”

Nguyễn Minh Tú nhìn Ôn Đức Duy xông tới, cô ấy hơi ngạc nhiên, nhanh nhẹn đứng phắt dậy định chạy lên lầu, nhưng bị anh ta gào lên gọi lại, cô ấy chỉ có thể luống cuống trốn ra sau lưng Nguyễn Tri Hạ, lè lưỡi với anh ta: “Ngoại trừ mách lẻo ra thì anh có thể làm chứ hả!”

“Mèo trắng hay mèo đen, con nào bắt được chuột mới là mèo tốt, không cần nhiều chiêu, hữu dụng mới là tốt nhất, Nguyễn Minh Tú, anh nói cho em biết, mau theo anh trở về, anh đã giúp em nhận một kịch bản, đạo diễn là người nổi tiếng quốc tế, lần này là bộ phim chế tác lớn, bố em cũng đồng ý rồi, anh nhận cho em vai nữ hai, em phải biết nắm bắt cơ hội, em có thể đóng một bộ phim mà nổi tiếng!”

“Hơn nữa, bớt qua lại với mấy người quen qua mạng đi, mặc dù trông chỗ này cũng không tệ nhưng ai biết được chỗ này có phải của người đàn ông đó không! Bây giờ em càng ngày càng không biết sợ là gì nữa rồi, dám chạy đến chỗ bạn quen qua mạng, em giỏi lắm ha!”

Ôn Đức Duy kích động nói, Nguyễn Minh Tú không nói gì, ngồi phía sau Diệp Tri Hạ, cô ấy dẩu môi lên, đặt tay lên bàn nhất quyết không nói.

Ôn Đức Duy cứ lải nhải, vô cùng nhiều lời, dù người khác không nói câu gì thì anh ta cũng có thể một mình nói được.

“Chưa hết, khó khăn lắm mới thấy bố em buông bỏ được chút xíu thành kiến xuống, ông ấy muốn ủng hộ cái nghề này của em mà tốn không ít tiền đầu tư vào bộ phim này, vì vậy, cho dù thế nào thì nữ hai là em phải cố gắng hết sức, biết chưa hả, lần này em cũng gặp may lắm đó, đúng lúc đoàn phim đang thiếu vai nữ hai, cộng với vốn đầu tư của bố em và tài ăn nói của anh, đạo diễn mới miễn cưỡng để em đi thử vai, em nhìn đi, tài nguyên và cơ hội thế này, người khác nằm mơ cũng không có được, còn em thì lại vì một người đàn ông mà muốn vứt bỏ!”

Nói hồi lâu mà chẳng nhận được phản ứng gì, Ôn Đức Duy tức giận không có chỗ phát tiết, liếc nhìn Nguyễn Minh Tú, từ đầu đến cuối trốn sau lưng người ta, không một chút mảy may thay đổi chút nào, anh ta hận không thể bay qua lỗi người đi.

Khói từ bát hương tỏa lên giữa phòng khách, trong bầu không khí thoang thoảng mùi hương thanh nhã, mùi bạc hà nhẹ nhàng hòa quyện với hương nước hoa, dư hương dài lâu, có hai phần mát lạnh, trong lành, xen lẫn phần quyến rũ mê hoặc lòng người, vô cùng dễ chịu.

Nguyễn Minh Tú ngồi một bên, quơ quơ vạt váy để lộ ra đôi chân thon dài trắng mịn, buồn chán đá cái ghế của mình.

“Anh hỏi em lần cuối cùng, Tôn Minh Tú, rốt cuộc em có theo anh về không, em thực sự muốn hủy hoại toàn bộ sự nghiệp mình phấn đấu, kiên trì mười năm chỉ vì một người đàn ông thôi sao!” Đôi mắt Ôn Đức Duy tràn ngập lửa giận, anh ta nhìn cô mà chỉ tiếc không thể rèn sắt thành thép, vừa bất đắc dĩ vừa tiếc hận.

Nguyễn Minh Tú bối rối ngồi trên ghế, mím môi cúi đầu xuống, tay nắm vạt áo mình, liếc anh ta một cái: “Em không thể mà!”

“Còn kêu không! Đây chính là thái độ không thể của em sao? Không nói câu nào mà chạy đến chỗ này, Nguyễn Minh Tú, em đang cố tình chống đối anh hay muốn chọc tức bố em hả, em nghĩ thử đi, chúng ta đã cố gắng đến tận lúc này rồi, dễ dàng lắm sao!”

Trước/3792Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ta Là Người Ở Rể