Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 201: Mật thất ngầm

- Nhanh vào đi thôi!

Liễu Thành Trạch chột dạ nhìn xung quanh trước khi nhảy vào thông đạo.

Dù trong phòng luyện đan thật trống rỗng, mà Nhiếp Vân cũng không cố ý che giấu, nhưng Liễu Thành Trạch vẫn không nhìn thấy hắn, cường giả chí tôn có thể sử dụng chân khí thay đổi ánh sáng bên người, làm cho mình dung nhập tự nhiên, cho dù đứng trước mặt cũng không nhìn thấy.

Đây là thủ đoạn của cường giả chí tôn, xuất thần nhập hóa, quả thật không thể dùng võ thuật hay võ công miêu tả. Nói trắng ra là pháp, là thuật!

- Nơi này còn có mật đạo, xem ra Liễu Thành Trạch đã sớm biết sẽ có hôm nay, cố ý để lại đường rút quân cho mình!

Nhìn thấy hai cha con chui vào thông đạo, Nhiếp Vân cười nhạt nhủ thầm. May mắn mình tới nhanh chóng, nếu không bọn hắn chui vào nơi đây mình muốn tìm cũng phải mất thời gian.

Chỉ có Nhiếp Vân mới suy nghĩ như vậy, đổi lại là người khác, dù là chí tôn nhưng nếu Liễu Thành Trạch đã ẩn núp trước đó, khẳng định vẫn không thể phát hiện, đừng nói phí thời gian hay công phu, dù làm gì cũng không tìm được.

Dù sao không phải ai cũng là truy tung sư.

Dù có thể trốn lại trốn thoát được truy tung sư sao?

Lúc trước La Vũ chỉ dùng một tia khí tức đã có thể ngoài ngàn dặm tìm được hài cốt của La Nghiêm, truy tung sư cường đại đã không thể dùng ngôn ngữ hình dung.

Thân thể chợt nhoáng lên, Nhiếp Vân cũng đi vào thông đạo, vừa đi vào liền nghe tiếng chi nha, lô đỉnh đã ngăn chặn lối vào đường hầm.

Thông đạo hẹp hòi dài nhỏ, đi thêm bảy tám trăm thước lúc này mới rộng mở trong sáng, trước mắt là một mật thất chừng bốn năm mươi thước vuông.

- Thật biết che giấu, lối đi này luôn kéo dài xuống dưới, bên dưới sâu như vậy, dù là cường giả chí tôn dùng tinh thần lực cũng không thể thẩm thấu đi vào!

- Phụ thân, nơi này…thật nhiều đan dược!

Nhiếp Vân còn đang trầm tư đột nhiên nghe được tiếng kinh hô của Liễu Uyên, ngẩng đầu nhìn lên, quả nhiên thấy rõ trên những cái giá trong mật thất trưng bày rậm rạp những bình ngọc lớn nhỏ, bên trong có đủ loại đan dược.

Dùng tinh thần tùy tiện lướt qua quan sát, lại có tới mấy trăm chủng loại.

Ở một bên là một chuỗi xà ngang, mặt trên đặt đủ loại dược liệu, mỗi loại phải hơn ngàn năm, vô cùng quý trọng.

Chứng kiến cảnh này, Nhiếp Vân không khỏi cảm khái, người này không hổ là đệ tam luyện đan sư của Thần Phong đế quốc, thu thập bảo bối thật sự là quá nhiều.

- Con làm gì vậy, nhiều đan dược như vậy chúng ta căn bản không khả năng lấy đi toàn bộ, muốn lấy chỉ lấy trọng yếu!

Thấy con mình vừa nhìn thấy đan dược thì điên cuồng lao tới muốn lấy đi sạch sẽ, Liễu Thành Trạch vội vàng trách mắng một câu.

Bọn hắn cũng không có nạp vật đan điền, chỉ dùng hai tay chỉ cầm theo mười mấy bình ngọc cũng đã không tệ rồi, muốn lấy hết quả thật là nằm mộng.

- Lấy trọng yếu? Cha, những đan dược này bình nào mới trọng yếu? Sao con thấy giống nhau đây?

Liễu Uyên sửng sốt, nhìn hồi lâu cũng không biết đan dược nào mới trân quý.

- Bỏ đi, để cho cha lấy!

Thấy bộ dáng của hắn, Liễu Thành Trạch lắc đầu:

- Đây là Đại Hồi đan, có thể giúp thân thể bị thương khôi phục trong thời gian ngắn, nhất định phải mang theo, một khi bị thương có thể dùng được, đây…

Liễu Thành Trạch liên tục chỉ vào bảy tám loại đan dược, đều là loại thuốc dùng đào mạng, hắn đem đan dược bỏ vào trong lòng lúc này mới quay người lại đưa tay nhấn lên giá đỡ.

Chi nha!

Căn phòng chợt xuất hiện một khe hở.

Đi qua khe hở lại là một căn phòng rộng lớn.

- Những đan dược vừa rồi chỉ là phụ trợ, thứ trọng yếu nhất cha giấu ở nơi này!

Đi vào phòng, Liễu Thành Trạch nhìn hồ lô kim hoàng sắc đặt ở trung ương, ánh mắt toát ra vẻ hưng phấn.

- Thứ trọng yếu nhất? Chẳng lẽ nằm trong hồ lô?

Liễu Uyên có chút mơ hồ.

- Không sai, đây là tinh hoa mà cha chiết xuất trong luyện đan hơn hai mươi năm, có thể làm cho người duyên niên ích thọ, hấp thu một hớp có thể gia tăng năm năm sống lâu!

Liễu Thành Trạch cười nói.

- Tinh hoa chiết xuất từ dược liệu? Làm cho người ta kéo dài tuổi thọ? Sao con chưa từng nghe qua thứ này? Tên gọi là gì?

Liễu Uyên không nghĩ tới còn có thứ lợi hại như vậy, hai mắt mờ mịt hỏi.

- Tên gọi là gì? Ha ha, dù nói với con thì con cũng không biết, đây là Nguyên Tinh Khí, là bộ phận tinh hoa nhất của toàn bộ dược liệu!

Liễu Thành Trạch nói.

- Nguyên Tinh Khí?

Liễu Uyên không biết đó là vật gì, nhưng Nhiếp Vân vừa nghe ánh mắt chợt hưng phấn đỏ lên.

Thật sự là đi mòn giày sắt tìm không thấy, được tới không uổng phí công phu!

Trước đó hắn còn đang suy nghĩ làm sao giúp lực lượng thân thể gia tăng nhanh hơn, nhưng không nghĩ tới đột nhiên nhìn thấy thứ tốt.

Tên gọi của Nguyên Tinh khí tuy rằng rất giống Nguyên Tinh linh dịch, nhưng lại hoàn toàn bất đồng, Nguyên Tinh linh dịch là chất lỏng do thiên địa linh khí hội tụ, mà Nguyên Tinh khí là tinh hoa của nguyên tố, chỉ cần hấp thu một ngụm là giúp tuổi thọ gia tăng, nếu muốn dùng tẩm bổ thân thể, dù tầng thứ ba của Linh Tê luyện thể quyết không đạt tới đại thành cũng tuyệt đối không kém bao nhiêu.

Hít sâu một hơi, Nhiếp Vân dằn nén kích động trong lòng, thân thể chợt nhoáng lên, hiển lộ thân hình, bàn tay chộp tới đã thu lấy hồ tô trong tay.

- A?

- Nhiếp Vân? Ngươi vào bằng cách nào?

Hắn vừa hiện ra thân hình hai người Liễu Thành Trạch hoảng sợ kinh hô.

- Như thế nào, các ngươi muốn chạy trốn?

Nhìn thấy vẻ kinh ngạc của hai người, trên mặt Nhiếp Vân lộ ý cười nghiền ngẫm.

- Ta…chúng tôi không dám, Nhiếp Vân đại nhân, ngài là đại nhân bất kể tội tiểu nhân, hãy bỏ qua cho chúng tôi đi…

Liễu Thành Trạch biết nếu đối phương có thể truy tới nơi đây, khẳng định chuyện gì cũng đã biết, không tiếp tục giải thích, vì thế quỳ sụp xuống đất trực tiếp cầu xin tha thứ.

- Phải đó, Nhiếp Vân đại nhân, là ta có mắt không tròng, đắc tội ngươi, khẩn cầu ngươi rộng lòng tha mạng chó của ta một lần…

Liễu Uyên cũng vội vàng quỳ xuống, không còn vẻ cao ngạo tự đại như trước đó.

- Bỏ qua cho các ngươi? Ha ha, ta chưa bao giờ lưu lại hậu hoạn cho mình. Lúc các ngươi muốn giết ta thì nên nghĩ tới kết cục hôm nay đi!

Nhiếp Vân cười nhạt, không để ý lời cầu xin của bọn họ, bàn tay nhấn xuống!

Phanh! Phanh!

Đầu của Liễu Thành Trạch cùng Liễu Uyên chợt nổ tung, biến thành hai cỗ thi thể lạnh băng.

Chặt cỏ phải trừ tận gốc, tuy thực lực hai người này chẳng ra gì, nhưng không bảo đảm bọn hắn sẽ không đối phó người nhà của mình, khó bảo đảm bọn hắn sẽ không đi tìm kẻ càng thêm cường đại đối phó chính mình.

Người nhà là nghịch lân lớn nhất của mình, mình tuyệt đối sẽ không lưu tai họa ngầm!

Truyện convert hay : Nông Môn Trưởng Tỷ Có Không Gian
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi