Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 302: Đứng thành hàng

- Vân Đồng, ngươi không sao chớ!

Vừa chuẩn bị hết thảy xong, chợt nghe đến một thanh âm lo lắng, một nhân ảnh xinh đẹp chạy gấp tới, vẻ mặt sốt ruột.

Người đến đúng là Bách Hoa Tu, lúc này nàng đi tuốt ở đàng trước, sau lưng là hai tỷ muội Mộ Thanh, Mộ Hà, trên mặt ba người đều lộ ra vẻ mệt mỏi, vừa xem đã biết rõ cũng bị thương không nhẹ, ba người còn lại thì núp ở phía sau, bất quá thoạt nhìn bị thương rất nặng, nhất là Tề Dương, mặt mũi tràn đầy máu đọng, khí tức cả người thấp xuống một mảng lớn, trong mọi người chỉ có Tường Thủy sư Âu Dương Thành thoạt nhìn không có vấn đề quá lớn.

Tề Dương thân là Trị liệu sư, chỉ cần không phải thương thế quá lớn có thể lập tức trị hết, nhưng hắn bây giờ không chữa tốt máu ứ đọng trên mặt, xem ra lực lượng hao tổn quá lớn, đối với trị liệu thân thể đã hữu tâm vô lực!

Dù sao chân khí thông qua trị liệu đan điền ngưng tụ thành trị liệu chi khí, là cực kỳ hao phí, dưới tình huống chân khí không đủ, chỉ cần thương thế không nặng, vẫn là tiết kiệm một chút cho thỏa đáng.

- Ân? Thiếu gia, thằng này vẫn không chết!

Nghe tiếng la của Bách Hoa Tu, đưa đến lực chú ý của mọi người, khi thấy rõ bộ dáng của Nhiếp Vân, Mộc Thắng Tuyết hiện lên một tia hận ý, nhẹ nói.

- Đồ vật đáng giận, cũng dám đặt Mịch Hồng phấn ở trước bẩy rập, làm hại ta bị thương, cho dù trước kia không chết, hiện tại cũng nên chết!

Tề Dương hừ lạnh một tiếng, đi nhanh tới.

Trong nội tâm Tề Dương nộ ah, trước kia hắn để cho Nhiếp Vân dẫn đường, mình vì hiển lộ anh hùng khí khái, đi ở phía trước, ai ngờ còn đi không bao xa liền gặp bẩy rập, như thế tốt rồi, Yêu thánh lưu lại bẩy rập có thể nghĩ! Nếu như không phải mình sớm có át chủ bài, lại phế đi tâm huyết thật lớn, chỉ sợ sớm đã ngã xuống rồi!

Sau bẩy rập ấy, hắn cũng không dám đi ở phía trước rồi, Bách Hoa Tu đã cùng Vân Đồng này quan hệ tốt, liền để nàng đi ở phía trước a!

Lại để cho hắn phiền muộn chính là, sau lần Mịch Hồng phấn lưu lại dấu vết có vấn đề, một đường đi tới, ngoại trừ kinh nghiệm mấy trận chiến đấu không lớn, Bách Hoa Tu vậy mà bình yên vô sự!

Có thể trở thành một trong các tuổi trẻ tài tuấn của Thần Thánh đế quốc, nổi tiếng Chí Tôn Địa Bảng Top 10, Tề Dương lại không phải người ngu, tự nhiên biết rõ sự tình trước kia, là thiếu niên này cố ý gây ra, cho nên vừa nhìn thấy thiếu niên kia còn chưa chết, lửa giận thoáng một phát liền thiêu đốt lên.

- Vân Đồng, để ngươi dẫn đường cũng dám dẫn ta vào bẩy rập, cố ý xếp đặt thiết kế minh hữu, tội ác tày trời, lẽ ra nên xử tử! Ta nhân từ đã tha cho ngươi sống lâu một thời gian ngắn, hiện tại liền chết đi cho ta!

Hai bước đi đến trước mặt Nhiếp Vân, Tề Dương hừ lạnh một tiếng, bàn tay đưa ra ngoài.

- Ngươi muốn giết ta?

Nhiếp Vân thấy đối phương vạch mặt, cố ý giả bộ như khiếp sợ.

- Đúng vậy, ngươi sớm đáng chết rồi! Tề Dương thiếu gia là thân phận gì? Cho ngươi dẫn đường ngươi nên ngoan ngoãn đi về phía trước, không hề có câu oán hận, chết thì mới thôi, ngươi bây giờ chẳng những không chết, còn dám chơi âm mưu quỷ kế, ta nhìn ngươi thật sự là chán sống!

Mộc Thắng Tuyết thét dài, cũng từ phía sau đi tới.

- Ngươi giết ta chính là trái với điều ước! Lúc chúng ta tiến vào là đã nói rõ, không thể tàn sát lẫn nhau...

Nhiếp Vân hô.

- Đúng vậy, ta nói không thể tàn sát lẫn nhau, bất quá bây giờ là ta giết ngươi, không phải lẫn nhau, ngươi an tâm đi cho ta a!

Tề Dương một quyền nện xuống, tuy chân khí tổn hao nhiều, lực lượng của hắn như trước kinh người, chân khí ở trong nước biển hình thành Trường Hà cuồn cuộn, bắn qua.

- Tề Dương ngươi muốn làm gì!

Nhiếp Vân còn không có ngăn cản, chợt nghe một tiếng kêu khẽ, một đạo chưởng phong nghênh đón, hai công kích va chạm, bọt nước bắn tung toé, Bách Hoa Tu cùng Tề Dương đồng thời lui về phía sau mấy bước, hiển nhiên thế lực ngang nhau!

Dựa theo lẽ thường, thực lực của Bách Hoa Tu xa xa không kịp Tề Dương, nhưng một là vì bị bẩy rập tra tấn, thực lực hao tổn nghiêm trọng, hai là hắn không nghĩ qua có người ngăn cản, không có phóng thích toàn lực, lúc này mới bị một chiêu đánh lui.

- Tiện nhân, ngươi dám ngăn ta? Muốn chết!

Tề Dương gào thét, ánh mắt hung ác.

- Tề Dương công tử, thời điểm đến chúng ta đã nói rồi, đồng cam cộng khổ, trước kia Vân Đồng đã cứu chúng ta không nói, ngươi lại để cho hắn đi phía trước dò đường, hắn cũng không có chối từ chút nào! Hiện tại thấy hắn bị thương, liền định giết người diệt khẩu, không khỏi làm người chạnh lòng a!

Không để ý tới lửa giận của hắn, Bách Hoa Tu nói.

Nhiếp Vân là người nàng mang đến, lại là hoàng đế của Nhiếp thị đế quốc, một khi chết, có thể tưởng tượng ba yêu sủng của hắn nhất định sẽ khuấy tung đế quốc, đến lúc đó đứng mũi chịu sào đúng là Bách Hoa Tông! Cho nên mặc kệ từ phương diện nào, nàng cũng không thể để cho Tề Dương giết hắn!

- Hừ, hôm nay ta muốn giết hắn, ngươi lập tức cút ngay, có thể tha cho ngươi một mạng, bằng không thì, hôm nay hai người các ngươi đều phải chết!

Tề Dương lộ ra khuôn mặt dữ tợn.

- Chư vị, các ngươi nghe Tề Dương công tử nói đi à nha, Vân Đồng đã cứu chúng ta, lại dẫn đường ở phía trước, hiện tại mất đi giá trị lợi dụng liền muốn giết hắn, chẳng lẽ các ngươi tùy ý hắn động thủ? Hắn có thể giết Vân Đồng, cũng có thể giết các ngươi, các ngươi suy nghĩ thật kỹ a!

Bách Hoa Tu nhìn quanh một vòng, cao giọng nói.

- Ha ha, Bách Hoa Tu, ngươi không cần ở chỗ này châm ngòi ly gián, Tề Dương công tử hào khí rộng lượng, nhân nghĩa vô song, chỉ cần chúng ta hảo hảo thuần phục, hắn sao có thể động thủ!

Mộc Thắng Tuyết cười ha ha.

- Ta cùng Tề Dương công tử hợp tác rất nhiều lần, cảm thấy hắn làm người cũng không tệ, ngươi chớ có tự lầm!

Âu Dương Thành âm dương quái khí nhìn Bách Hoa Tu, lạnh lùng cười cười.

Hai người nói hai câu, liền biểu lộ thái độ, cùng Tề Dương công tử một đường.

- Tốt, tốt! Mộ Thanh, Mộ Hà, hai người các ngươi thì sao? Chẳng lẽ cũng tùy ý Tề Dương lạm sát?

Bách Hoa Tu quay đầu nhìn về phía hai tỷ muội Mộ Thanh, Mộ Hà.

- Hai người các ngươi nên hiểu rõ ràng, theo ta, ăn ngon uống sướng, dám phản đối ta, đừng nhìn hiện tại ta chân khí hao tổn, đồng dạng có thể sát nhân!

Con mắt của Tề Dương nhìn về phía hai tỷ muội, ngữ khí lành lạnh.

- Chúng ta...

Nghe được uy hiếp, sắc mặt của Mộ Thanh lúc đỏ lúc trắng, do dự một chút không biết nên nói cái gì.

- Chúng ta đương nhiên thuần phục Tề Dương công tử, Vân Đồng này hung hăng càn quấy, sớm đã đáng chết rồi, cho dù công tử không động thủ, chúng ta cũng sẽ động thủ!

Truyện convert hay : Bộ Đội Đặc Chủng Ở Đô Thị
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi