Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 418: Đánh lên Kiền Khánh Tông (1)

Dù sao, Khí Hải đại lục xuất hiện nhiều ra một cường giả Bí Cảnh liền có chút khó tin, nếu nhiều hơn một cường giả Bí Cảnh linh hồn Linh cấp, quả thực không có khả năng!

Hoang Trần, Tử Quỳnh Hoàng có vô số bảo vật, linh hồn cũng chưa thăng cấp đến Linh cấp, đủ thấy khó khăn, thử nghĩ một chút, một cường giả Bí Cảnh có được linh hồn Linh cấp làm sao có thể vắng vẻ vô danh? Thậm chí ngay cả Bách Hoa Tu cũng chưa nghe nói qua?

- Sư phụ ta, chẳng lẽ Nhiếp Vân ngươi muốn...

Nghe được Nhiếp Vân phán đoán, lại nhớ tới lúc trước hắn nói, sắc mặt của Bách Hoa Tu trở nên tái nhợt, không có một tia huyết sắc.

- Dám thiết kế ta, sẽ trả giá thật lớn!

Nhiếp Vân thản nhiên nói:

- Ngươi hoặc là theo ta, hoặc là trở lại Tử Hoa động phủ!

- Ta quay về Tử Hoa động phủ đi!

Bách Hoa Tu do dự một chút, biết thiếu niên quyết định không thể sửa đổi, bất đắc dĩ lắc đầu.

- Thu!

Thu Bách Hoa Tu vào Tử Hoa động phủ, Nhiếp Vân thả người bay lên, bay về phía Kiền Khánh Tông.

- Lâm Tàn sư huynh, ngươi nói Nhiếp Vân kia có thể phát hiện tông chủ lừa hắn, giết trở lại hay không?

Kiền Khánh Tông Chính Ngọ điện, Hứa An hỏi sư huynh đi ở phía trước.

- Phát hiện tông chủ lừa hắn? Ha hả, hắn chính là một tên ngốc bức, không lừa hắn lừa ai? Nói sau, cho dù phát hiện thì làm thế nào? Tông chủ chúng ta chính là cường giả Bí Cảnh đệ nhị trọng, tinh thần lại đạt đến Linh cấp sơ kỳ, lấy chút công phu mèo quào của hắn, lại đây cũng là chịu chết!

Khóe miệng Lâm Tàn giơ lên, liên tục cười lạnh.

- Phải a, thực lực của hắn đích xác không phải đối thủ của tông chủ, linh hồn Linh cấp thật sự quá mạnh mẽ, mỗi lần nhìn thấy sư phụ, ta có loại cảm giác hô hấp cũng thở gấp không ra, đáng sợ!

Nhớ tới tông chủ đáng sợ, Hứa An gật đầu, cũng nở nụ cười.

- Đó là tự nhiên, tông chủ của chúng ta nếu xưng Khí Hải Đại Lục thứ hai, tuyệt không ai dám xưng thứ nhất, đời này có thể trở thành người của Kiền Khánh Tông, ngươi liền may mắn đi, sớm muộn gì cũng có một ngày có thể đột phá Chí Tôn, đạt tới Bí Cảnh!

Lâm Tàn giơ giơ đầu, cao ngạo đến cực điểm.

- Sư huynh, Lâm Tàn sư huynh, không tốt rồi...

Đúng lúc này, đệ tử tiếp khách ở ngoài cửa chạy vào, hét lớn.

- Làm càn, không biết bây giờ là lúc nghỉ trưa, tất cả mọi người nghỉ ngơi sao? Hét lớn như thế còn ra thể thống gì, ta xem ngươi cũng không cần ở tông môn, lập tức cút ra ngoài đi!

Lâm Tàn nhíu mày, đánh qua một cái tát, nổi giận đùng đùng.

BA~!

Vị đệ tử này bổ nhào té ngã trên đất, vẻ mặt ủy khuất.

- Sư huynh, không phải... Là Nhiếp Vân lại tới nữa, hắn nói muốn tìm tông chủ...

- Tìm tông chủ? Nói cho hắn biết, tông chủ không có ở đây…

Lâm Tàn hừ một tiếng, bất quá lời còn chưa nói hết, chợt nghe bên tai truyền tới một thanh âm.

- Tông chủ không ở đây? Khi nào thì ngươi biến thành Kiền Khánh Tông tông chủ rồi hả?

- A! Nhiếp Vân? A, nguyên lai là Nhiếp Vân huynh!

Nghe được thanh âm này, Lâm Tàn hoảng sợ, vội vàng xoay người, quả nhiên thấy thiếu niên đã đi tới, nhìn về phía mình, trên mặt lộ ra lãnh ý.

- Sư phụ đích xác không ở đây, thật sự ngượng ngùng...

Nhìn thấy bộ dạng này của thiếu niên, Lâm Tàn vội vàng nói, bất quá lời còn chưa nói hết, đã cảm thấy ngực lạnh lùng, một bàn tay đâm xuyên qua lồng ngực.

- Ngươi... Nơi này là Kiền Khánh Tông, ngươi... Dám giết ta, là muốn chết...

Cảm nhận được đau đớn trên người, Lâm Tàn không thể tin được.

- Hừ!

Không để ý tới hắn kêu to, lực lượng của Nhiếp Vân khẽ động.

- Thình thịch!

Lâm Tàn liền nổ thành một đống thịt nát.

- Sư phụ, cứu mạng, Nhiếp Vân...

Nhìn thấy cảnh tượng như thế, Hứa An sợ hãi, không còn tác phong nhanh nhẹn như trước, gầm rú một tiếng, thân thể cấp tốc chạy trốn, còn chưa đi ra hai bước, liền nhìn thấy thân thể cùng đầu lâu phân ra.

Thình thịch!

Thi thể rơi trên mặt đất, hoàn toàn chết rồi.

Thực lực của Nhiếp Vân bây giờ tiến nhanh, đối phó loại Bí Cảnh tiềm lực bảng này, nửa chiêu cũng không cần dùng đến.

- Giết người! Cứu mạng!

- Có người lên núi!

Sưu sưu sưu sưu!

Hứa An vừa chết, vô số đệ tử nhất thời kêu lên, trong nháy mắt toàn bộ ngọn núi vang lên tiếng chuông đề phòng, Thập Nhị Canh Khí Đại Trận chậm rãi xoay tròn, ngưng tụ ra linh khí.

- Dám ở Kiền Khánh Tông giết người, Nhiếp Vân, ngươi là tự mình muốn chết!

Đệ tử cấp tốc bay tới nhận ra Nhiếp Vân, một cái trong đó rít gào, đứng trên không trung khí thế lăng nhân.

- Ta không muốn giết người, chỉ muốn đòi một công đạo, tông chủ của các ngươi cầm đồ đạc của ta, cư nhiên gạt ta, không cho ra lý do, hôm nay các ngươi cũng đừng nghĩ sống!

Nhiếp Vân thản nhiên nói.

- Cho ngươi cái lý do? Thúi lắm, ngươi tính toán thơm bơ vậy sao? Tông chủ của chúng ta lừa ngươi liền lừa ngươi, còn muốn tìm lý do, ta xem ngươi là tìm...

Đệ tử kia rít gào một tiếng, bất quá hắn giống như Lâm Tàn, lời còn chưa nói hết đã cảm thấy thể nội bành trướng.

Thình thịch… liền nổ thành một đống huyết nhục, giống như Thiên Nữ Tán Hoa rơi xuống.

- Dừng tay!

Đệ tử này vừa mới tử vong, chợt nghe một tiếng gào thét vang lên, lập tức ba bóng người rất nhanh từ đàng xa bay tới.

- Ta tưởng ai, nguyên lai là Tử Quỳnh Hoàng cùng Hoang Trần, khó trách Kiền Khánh Tông tông chủ dám gạt ta, nguyên lai có nhị vị ở bên trong!

Nhìn đến ba người bay tới, Nhiếp Vân nhận ra hai cái.

Cái trước nhất thực lực cực mạnh, linh hồn ẩn ẩn đạt tới Linh cấp, hẳn chính là Kiền Khánh Tông tông chủ rồi.

- Nhiếp Vân, lần trước ngươi muốn đổi khí tức thủy linh, ta rót vào bảy bảy bốn mươi chín đạo khí tức cho ngươi, chẳng những hao phí tâm huyết, còn tổn thương căn nguyên của Thủy Linh Châu, ngươi chẳng những không có ơn tất báo, lại chạy đến nơi đây tùy tiện giết người, chẳng lẽ ngươi thực nghĩ Kiền Khánh Tông là quả hồng mềm, ngươi muốn nắm liền nắm?

Kiền Khánh Tông chủ nhìn về phía Nhiếp Vân, cười lạnh một tiếng.

- Tổn thương căn nguyên của Thủy Linh Châu? Hao phí tâm huyết? Ha ha, ngươi còn có mặt mũi nói!

Nghe được lời này của Kiền Khánh Tông chủ, Nhiếp Vân giận quá thành cười.

Thấy qua không biết xấu hổ, nhưng chưa thấy qua không biết xấu hổ như vậy!

- Như thế nào? Ngươi đã nhìn ra? Hừ, ngươi có năng lực nhìn ra thì như thế nào? Không sai, là ta lừa ngươi, đó cũng là ngươi nguyện ý mắc mưu, nói thật cho ngươi biết, vốn ta còn không muốn vạch mặt với ngươi, nhưng ngươi đã muốn chết như thế, vậy thì chết đi cho ta!

Nghe được thiếu niên châm chọc, Kiền Khánh Tông chủ biết sự tình bại lộ, cũng không ngụy trang, hắc hắc cười lạnh.

Truyện convert hay : Vô Địch Thiên Đế
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi