Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 578: Bát đại tông môn (2)

Có thể làm cho đệ tử mấy đại tông môn liên hợp đồng loạt ra tay, chỉ sợ ít nhất cũng là nhiệm vụ siêu cấp, loại nhiệm vụ này, có thể liên hợp đệ tử tông môn khác tập sát, đạt được công huân sẽ không giảm bớt.

Hiện tại thoáng một phát đi ra đệ tử năm đại tông môn, xem ra nhiệm vụ này hoàn toàn chính xác không nhỏ.

- Tiểu nhị, tính tiền, chúng ta đi thôi, buổi tối hôm nay ở Bãi Vĩ Cốc tập hợp, đến lúc đó sẽ đến không ít đệ tử tông môn, đừng đi trễ!

Hai người vừa ăn vừa nói chuyện, một lát sau, sư huynh đột nhiên ném ra mấy viên trung phẩm linh thạch tính tiền, nói với sư đệ.

- Ân, đi thôi!

Sư đệ nhẹ gật đầu, cũng đứng lên, theo sát sau lưng sư huynh đi ra ngoài.

- Bãi Vĩ Cốc? Tiểu nhị, Bãi Vĩ Cốc ở đâu?

Thấy hai người ly khai, Nhiếp Vân cười hỏi tiểu nhị đang thu thập bàn ghế.

- Bãi Vĩ Cốc?

Tiểu nhị không biết tại sao Nhiếp Vân lại đột nhiên hỏi chỗ này, sửng sốt một chút.

Vừa rồi hai sư huynh đệ nói chuyện thanh âm không lớn, chỉ là Nhiếp Vân thực lực cường, mới nghe được nhất thanh nhị sở, người bình thường căn bản nghe không được, cho nên tiểu nhị căn bản không biết chuyện gì xảy ra.

- Bãi Vĩ Cốc ở phía đông Song Ngư thành, là một sơn cốc, giống như cá trong nước vẫy đuôi lưu lại, bởi vậy được gọi là Bãi Vĩ Cốc, nếu như tìm không thấy, bay đến thành đông tùy tiện xem xét liền có thể biết!

Tiểu nhị còn chưa nói, thiếu niên ngồi ở bàn bên cạnh liền cười trả lời.

- Bãi Vĩ Cốc? Song Ngư thành? Thú vị! Thú vị!

Nhiếp Vân cười một tiếng.

Hai địa danh đều có quan hệ tới cá, cái thành phố này thật đúng là có chút đặc thù.

- Vị huynh đệ này biết kỹ càng như vậy, hẳn là cũng muốn đi Bãi Vĩ Cốc a!

Nói xong, Nhiếp Vân nhìn về phía thiếu niên mới vừa nói, trên mặt vui vẻ.

Thiếu niên này thoạt nhìn cùng mình không sai biệt lắm, chỉ mười bảy, mười tám tuổi, vải thô áo gai, thoạt nhìn không có gì đặc thù, nhưng xuyên thấu qua Thiên Nhãn có thể thấy được trên người hắn thiêu đốt ra một cổ kiếm khí kinh người, khí tức này có thể ngăn cách hết thảy chung quanh, ngay cả Nhiếp Vân ở trước khi hắn không nói chuyện, cũng không có phát giác dị thường!

- Ta chỉ là người tùy tiện uống rượu mà thôi, trùng hợp biết rõ!

Thiếu niên tựa hồ không thích nói chuyện phiếm, tiện tay cầm lấy bầu rượu, rót một chén đầy, kẹp khối thịt nhấm nuốt.

- Ah? Nếu là người uống rượu, ta càng thích, tới, chúng ta uống một ly!

Nhiếp Vân cười ha ha, đi tới đối diện, bàn tay nhẹ nhàng bắn ra, bầu rượu vèo một phát, tự mình bay lên, lăng không rót đầy chén rượu.

Chiêu thức ấy cực kỳ tinh diệu, cũng không phải là dùng lực bố trí, toàn bộ bằng một cổ xảo kình khống chế lực lượng, cổ lực lượng này hơi chút kém, chẳng những không có hiệu quả, chỉ sợ còn có thể làm bầu rượu vỡ vụn, mất hết mặt mũi.

- Tốt! Uống rượu!

Chứng kiến Nhiếp Vân tiện tay lộ ra năng lực khống chế lực lượng lợi hại như thế, ánh mắt không hề quan tâm của thiếu niên rốt cục lộ ra vẻ ngưng trọng, bất quá cũng không nhiều lời, mà nâng chén rượu, ngửa đầu uống cạn.

- Cung kính không bằng tuân mệnh!

Nhiếp Vân cười nhạt một tiếng, cũng ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.

- Hảo tửu! Ta rót cho ngươi!

Thấy Nhiếp Vân uống xong, thiếu niên cười nhạt một tiếng, ngón tay bắn về phía trước.

Vèo!

Một đạo kiếm khí từ đầu ngón tay của hắn bắn ra, kiếm khí sắc bén đụng bình rượu, lập tức biến thành nhu chỉ, nhẹ nhẹ một chút, bầu rượu bay bổng lên, chậm rãi ngã xuống, rượu ngon óng ánh vừa vặn rót đầy chén, một giọt không rơi.

- Hảo kiếm khí, hảo thực lực!

Kiếm khí gần đây dùng sắc bén uy mãnh làm chủ, chủ công phá hư, rất khó khống chế, thiếu niên có thể thi triển kiếm khí như cánh tay, coi như là Nhiếp Vân, cũng nhịn không được kêu tốt, ngửa đầu uống rượu.

Hai người thi triển thủ đoạn, rất nhanh liền uống sạch một bầu rượu.

- Lại đến một vò!

Uống sạch trong bầu, thiếu niên hô một tiếng.

- Có ngay!

Hai người tựa như đấu pháp thủ đoạn tầng tầng lớp lớp, đã sớm hấp dẫn toàn bộ quán rượu chú ý, tất cả mọi người nhìn qua, tiểu nhị cũng sớm chuẩn bị xong vò rượu, nghe hắn gọi, lập tức bưng lên.

- Tới, thử xem chiêu này của ta, phá băng kiếm!

Tiểu nhị vừa đưa rượu đến, thiếu niên liền cười ha ha, ngón tay bắn ra phá vỡ giấy dán, kiếm khí hóa thành một đạo hàn băng, theo bầu rượu đi ra, đảo mãn chén rượu.

Một chiêu này chẳng những cần năng lực khống chế với kiếm khí còn cần nhãn lực, lực khống chế, đối với pháp lực ngưng tụ, những cái này được thiếu niên khống chế hoàn mỹ vô khuyết, có thể nói đáng sợ!

- Phá băng kiếm, hảo kiếm khí, xem Vũ Xuân tửu của ta!

Nhiếp Vân thân là người của hai thế giới, các loại thủ đoạn nhiều như sao, tự nhiên sẽ không sợ hãi, bàn tay vỗ mặt bàn, rượu ngon liền hóa thành sương mù, bay ra không trung, những khí tức này gặp lạnh liền ngưng tụ thành nước, giọt giọt rơi vào trong chén rượu của đối phương.

- Mưa xuân hóa tơ, nhuận vật im ắng! Ha ha, Công Tôn Trường Phong, người khác một mực tịnh xưng ngươi cùng ta, được xưng song kiêu trong tám đại tông môn, trước kia ta một mực không phục, hiện tại xem ra, quả nhiên danh bất hư truyền!

Thấy chiêu thức ấy của Nhiếp Vân, thiếu niên đột nhiên nở nụ cười, cao giọng nói.

- Công Tôn Trường Phong? Chẳng lẽ nói chính là siêu cấp thiên tài của Tiên Võ Tông?

- Ta nghe nói qua, nghe nói là thiên tài lợi hại nhất của Tiên Võ Tông, nhập môn mới bảy năm, liền thành công tấn cấp đệ tử hạch tâm, cường giả Lĩnh Vực cảnh đỉnh phong, thực lực rất mạnh!

- Có thể cùng Công Tôn Trường Phong tịnh xưng, chẳng lẽ thiếu niên này là Kiếm Thần tông tuyệt thế thiên tài Diệp Kiếm Tinh?

- Truyền thuyết người này ba tuổi ngộ kiếm, bảy tuổi liền chém giết một cao thủ Chí Tôn cấp, thời điểm mười bảy tuổi, đã bằng vào kiếm thuật cùng một ít trưởng lão nội các của tông môn tương xứng, thực lực không phải chuyện đùa!

- Hai người này ở trong tám đại tông môn xưng tuyệt đại Song Kiêu, không nghĩ tới vậy mà ở chỗ này gặp được, còn bị chúng ta thấy...

Thiếu niên vừa dứt lời, lập tức đưa tới toàn bộ quán rượu oanh động.

Xem ra Diệp Kiếm Tinh này cùng Công Tôn Trường Phong gì kia, danh khí đều rất lớn.

- Nguyên lai ngươi chính là Diệp Kiếm Tinh, kiếm pháp của Diệp huynh quả nhiên cao minh, bất quá, ánh mắt không quá cao minh nha, tại hạ Vân Đồng, không phải Công Tôn Trường Phong gì kia! Chắc hẳn Diệp huynh nhận lầm rồi!

Nhiếp Vân vừa cười vừa nói.

Bởi vì kết thù với Di Thần Tông, trước khi Nhiếp Vân tiến vào Song Ngư thành liền dùng thiên phú Ngụy Trang sư cải biến dung mạo và khí chất, hiện tại từ bên ngoài nhìn vào, là thiếu niên phong độ nhẹ nhàng, cho nên cũng không nói tên thật, lần nữa báo ra biệt hiệu trước kia.

Truyện convert hay : Tiên Ma Đồng Tu
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi