Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 681: Diệp kiếm tinh quyết định

Trước đó khi mới nhìn thấy diệp kiếm tinh ngoài cốc, hắn lại đứng riêng với đám người tông nham, vừa nhìn thấy mình liền quyết đoán đi cùng cũng không muốn đi chung với người của tông môn, nhiếp vân đã đoán giữa hắn cùng tông nham có mâu thuẫn không nhỏ.

Nhiếp vân cũng không cho rằng mị lực của mình rất lớn cho nên diệp kiếm tinh tổ đội với mình là vì lo lắng an toàn cho mình.

Hơn nữa vừa rồi diệp kiếm tinh nghe được thực lực tông nham đột phá tới thiên kiều cảnh hậu kỳ thì thân thể chấn động, điều này nói lên có vấn đề lớn.

Thực lực đồng môn tăng trưởng hẳn nên cao hứng mới phải, diệp kiếm tinh lại giống như gặp được chuyện gì sợ hãi, tự nhiên không được bình thường.

- Có mâu thuẫn…

Diệp kiếm tinh lắc đầu, một lát sau thở dài:

- Kỳ thật không phải ta có mâu thuẫn với hắn, là văn húc sư thúc có mâu thuẫn với tông an sư thúc! Bỏ đi, những điều này là chuyện của tiền bối, hơn nữa văn húc sư thúc cũng đã mất, không nói cũng được!

- Tông an sư thúc? Là người lần trước lừa ngươi đi chém giết kịch độc vương sao?

Nghe được tên này, nhiếp vân chợt nhớ tới, sửng sốt.

- Phải, tông nham là cháu ruột của hắn!

Diệp kiếm tinh gật đầu nói:

- Ta là do một tay văn húc sư thúc bồi dưỡng, tông nham là do tông an sư thúc bồi dưỡng, bản thân hai vị sư thúc có mâu thuẫn, hơn nữa hiện tại ta tiến bộ rất nhanh, chiếm được sự xem trọng của nhiều thái thượng trưởng lão trong tông môn, tông an sư thúc sợ sau này ta đoạt vị trí của tông nham, cho nên…

- Vị trí? Tông nham lại có vị trí gì?

Nhiếp vân không nghĩ tới “danh môn chính phái” lại lục đục nghiêm trọng như vậy, khẽ lắc đầu hỏi.

- Một trong những người được đề cử làm chưởng giáo!

Diệp kiếm tinh nói:

- Người được đề cử đều lựa chọn trong hàng đệ tử hạch tâm, chỉ cần thực lực đạt tới thiên kiều cảnh sẽ có tư cách. Tuy rằng đệ tử hạch tâm rất nhiều, mà thực lực đạt tới thiên kiều cảnh không ít, nhưng chân chính có tư cách lại không nhiều…

Bất quá người được đề cử chưởng giáo nhưng vẫn chưa phải là chưởng giáo, hiện tại đã tranh giành địa vị, tông an đúng là lòng dạ hẹp hòi!

- Những điều này là nhờ sau khi ngươi nhắc nhở ta, ta trở lại tông môn điều tra được, trước kia ta vẫn cho rằng tông an sư thúc đối đãi với ta rất tốt…ai, bỏ đi, không nói nữa!

Diệp kiếm tinh lắc đầu.

- Ha ha!

Nhìn diễn cảm vắng vẻ của hắn, nhiếp vân cũng không hỏi nhiều.

- Xem ra tông nham đối với ngươi cũng không hảo tâm, chỉ sợ lần này thí luyện sẽ nghĩ biện pháp giết ngươi, bỏ đi, một khi đã như vậy ta sẽ giúp ngươi một chút chuyện, để cho hắn chịu chút đau khổ!

Nghĩ một chút, nhiếp vân hiểu được, khẽ cười.

- Tông nham là một người có thù tất báo, ngươi đánh trọng thương tiễn hoành làm hao tổn mặt mũi của hắn, tuy rằng lúc đó hắn không phát tác nhưng một khi gặp được khẳng định phiền toái không nhỏ!

Vẻ mặt diệp kiếm tinh lo lắng:

- Hơn nữa trên người tông nham có một bộ phù lục kiếm thuật vô thượng! Là do tông an sư thúc cấp cho, một khi khởi động cho dù ngươi thi triển đại bi thất tiên kiếm cũng không phải đối thủ!

- Phù lục vô thượng kiếm thuật?

Nhiếp vân sửng sốt:

- Không phải chỉ có trưởng lão đạt tới nạp hư cảnh mới được tu luyện vô thượng kiếm thuật sao? Nếu ta nhớ không sai, tông an sư thúc của ngươi chỉ tới thiên kiều cảnh đỉnh đi?

- lần trước sau sự kiện độc sư, tông an sư thúc đột phá tới nạp hư cảnh, hơn nữa lúc trước hắn cũng như văn húc sư thúc, cũng nhận được quán quân kiếm thần thí luyện, từng học được một bộ vô thượng kiếm thuật!

Diệp kiếm tinh nói.

- Đột phá?

Nhiếp vân không khỏi cảm thấy tông an kia thật may mắn.

- Đúng rồi, nhiếp vân, đại bi thất tiên kiếm là bí mật bất truyền của kiếm thần tông, gặp được người kiếm thần tông, ngươi tốt nhất đừng thi triển, một khi bị phát hiện, có thể sẽ làm cho thái thượng trưởng lão đích thân ra tay phế bỏ tu vi của ngươi…

Diệp kiếm tinh như nhớ được điều gì, sắc mặt ngưng trọng nói.

- Được!

Nhiếp vân gật gật đầu.

- Tốt lắm, không nói nữa, bọn hắn đang ở phía trước!

Thấy diệp kiếm tinh còn muốn nói chuyện, nhiếp vân chỉ về phía trước.

- Đang ở phía trước? Ở đâu?

Diệp kiếm tinh nhìn về phía trước, chỉ thấy dãy núi trùng điệp, căn bản không thấy bóng người, sửng sốt hỏi.

- ở trong sơn động, ngươi ở đây chờ, tìm địa phương ẩn thân, một lát ta trở lại!

Nhiếp vân cười nói.

- Tự ngươi đi qua? Rất nguy hiểm, để ta đi cùng ngươi, có thêm người giúp đỡ…

Diệp kiếm tinh hoảng sợ, đang định ngăn cản chợt thấy thân thể nhiếp vân nhoáng lên, lập tức biến mất, giống như trống rỗng chui vào lòng đất.

- Đây là…thiên phú địa hành sư? Làm thế nào…

Thấy một màn này, diệp kiếm tinh hoảng sợ.

Nhiếp vân lại có thiên phú địa hành sư?

Địa hành sư là một trong ba đại thiên phú chạy trốn nổi tiếng, có thiên phú như thế, dù bị phát hiện cũng không cần sợ hãi, khó trách hắn dám đi một mình.

- Thật sự là người kỳ quái!

Một lát sau diệp kiếm tinh không khỏi lắc đầu cười khổ, thì thào tự nhủ.

- Hắn rốt cục còn bao nhiêu lá bài tẩy mà ta không biết…xem ra sau này tuyệt đối không thể trở thành kẻ địch của hắn…

Khẽ lắc đầu, trong lòng diệp kiếm tinh làm ra quyết định.

- Sở thiếu, chúng ta bỏ qua như vậy sao? Tiểu tử đó làm bạch diện thảm hại như vậy, không giết thật sự khó tiêu mối hận trong lòng!

Trong sơn động, vài người nhìn bạch diện thanh niên nằm dưới đất không ngừng run rẩy, miệng sùi bọt mép, nhớ tới bộ dạng nhiếp vân, trên mặt lộ vẻ hung ác.

- Bỏ qua? Đương nhiên không thể nào, nhưng bây giờ còn chưa thể động thủ! Tiểu tử kia là độc sư, trên người không biết có lá bài tẩy hay không, hiện tại việc quan trọng nhất là đoạt ngọc bài, tu luyện kiếm pháp, nghĩ biện pháp lấy được danh ngạch trong thí luyện, không cần gây mâu thuẫn với hắn!

Sở dương cười lạnh:

- Bất quá…yên tâm đi, đem bạch diện biến thành như vậy, tuyệt đối không cho hắn sống dễ chịu!

- Nghe lời nói của sở thiếu, chẳng lẽ đã có biện pháp?

Ánh mắt mấy người kia sáng lên.

- Chẳng lẽ các ngươi đã quên những gì chúng ta nhìn thấy khi vừa tới thiên u cốc sao? Chỉ sợ tiểu tử kia có mâu thuẫn với đám người tông nham, chỉ cần trợ giúp một chút, làm cho tông nham tìm được hắn ở trong này, hắc hắc! Kết cục khẳng định phi thường thú vị!

Sở dương hắc hắc cười, trong mắt lóe ra âm mưu.

- Đúng vậy! Trước đó ta xem hắn khẳng định có mâu thuẫn với tiễn hoành, chỉ cần báo cho đám người tông nham, khẳng định có vở kịch hay xem!

Truyện convert hay : Vĩnh Hằng Thánh Vương
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi