Chương Trước/82Chương Sau

Vô Tình Nhặt Được Idol

Chương 1: Lên Đường Đi Du Lịch

Tác giả: Thơ Thơ

Ở tại một thị trấn nhỏ êm đềm tĩnh lặng, cư dân thưa thớt thuộc miền tây sông nước. Nơi đây có một căn nhà nhỏ màu hồng với tường cao bao bọc, bên ngoài có hoa Tường Vi đan xen phủ kín nhằm ngăn chặn con mắt tò mò của những người bên ngoài.

Một cô gái trẻ đang ngồi đung đưa xích đu dưới giàn hoa Tường Vi vàng rực rỡ, mái tóc dài hờ hững buông xõa trên vai. Trên tay cô là cái smartphone hiện đại, trong mắt cô chỉ có các oppa Hàn Quốc đẹp trai rạng ngời, bên tai cô chỉ nghe tiếng các nam thần đang trò chuyện nói cười với cô. Cô chăm chú ngắm thần tượng mà quên cả thời gian, không gian. Thậm chí cô chẳng buồn để ý tới ba mẹ cô đang cãi nhau ở trong nhà, mà lần nào nguyên nhân của các cuộc cãi vã cũng là cô.

Ông Tâm - bố cô nói với giọng tức giận: “Đấy bà xem đi, bà xem đi. Con lại ngồi ôm điện thoại ngắm thần tượng, mơ mộng hão huyền. Nó đã trưởng thành rồi mà chẳng chịu ra ngoài giao du với ai, ngay cả hàng xóm nhà mình tên gì nó cũng chẳng biết. Bà lại cứ mãi nhốt nó ru rú trong nhà như thế làm nó chẳng chịu đi đâu, sợ gặp người lạ. Vài hôm nữa nó vào đại học sống xa nhà thì phải làm sao đây?”

Bà Tâm - mẹ cô nhỏ nhẹ nói: “Dạy con cũng phải từ từ chứ, thôi để mai tôi gởi nó về nhà bà ngoại để bà dạy bảo cháu.”

Nghe thế, bố cô càng thêm tức giận: “Về nhà ngoại để hai bà cháu cùng nhau xem phim Hàn Quốc hả? Tôi đã quyết định rồi, tôi sẽ mua cho con một chuyến du lịch xa vài ngày để nó ra ngoài giao du với người ta, mở mang tầm mắt.”

Bà Tâm đành thở dài, nhưng cũng cố vớt vát: “Hay là để tôi đi với con ông ạ, để con đi một mình tôi không yên tâm. Vả lại không có tôi thì con cũng chẳng chịu đi đâu.”

Ông Tâm bực tức hầm hừ: “Hừ, bà cứ theo bên con kè kè như thế thì khi nào con nó mới tự lập được. Lần này tôi mua cho con tour ra nước ngoài du lịch, đi Hàn Quốc đấy. Con mình nó mê phim Hàn như thế, bảo đảm lần này con mình sẽ không từ chối đâu.”

Bà Tâm sụt sùi: “Sao ông ác với con thế? Con mình còn nhỏ vậy mà ông lại để con một thân một mình đi tận Hàn Quốc xa xôi, lạ nước lạ cái. Nếu con xảy ra chuyện gì chắc tôi không sống nổi.”

Ông Tâm vỗ bàn một cái rầm, không kiềm được cơn nóng nảy: “Bà có thôi đi không hả, bà cứ như vậy thì khi nào con mới khôn lớn được. Bà có biết hằng năm có mấy trăm ngàn người Việt mình đi du lịch Hàn Quốc không hả? Có ai xảy ra chuyện gì không, bà nói tôi nghe xem? Hơn nữa con đi theo đoàn, có hướng dẫn viên. Trong đoàn có cả trăm người Việt đi cùng, làm sao xảy ra chuyện gì được hả? Biết đâu cho con đi ra ngoài trực tiếp nhìn thấy thế giới muôn màu muôn vẻ sẽ làm con mình thay đổi tính cách, không còn nhìn đời qua cái điện thoại nữa.”

Lần này ông Tâm giữ vững quyết tâm sắt đá, hễ nói là làm. Ông đi hỏi thăm hết ý kiến của bạn bè, tham khảo tất cả các công ty du lịch lữ hành trong thị trấn. Hai vợ chồng ông chỉ có một cô con gái rượu, cưng như trứng hứng như hoa. Ông để con đi xa một mình ông cũng xót lắm. Nhưng con gái đã lớn, cần phải ra ngoài giao du kết bạn, chứ cha mẹ không thể theo bên cạnh che chở bảo ban cả đời được.

Mà lần này bà Tâm cũng không dám ngăn cản nữa. Bà thấy cảnh mấy bà bạn khi ngồi tụ họp với nhau cứ than thở chuyện con gái lớn không kết bạn với ai, không chịu có người yêu rồi tích cực nhờ người mai mối mà bà lo ngay ngáy. Nghĩ đến viễn cảnh mai này hai vợ chồng bà ra đi để lại con gái cưng một mình cô lẽ là bà lại đau lòng rơi nước mắt. Chồng bà nói đúng, không thể giữ mãi con gái trong nhà, cho con đi du lịch cũng là một ý kiến hay.

Một tháng sau.

Sao Kim lạ lẫm đưa mắt nhìn chung quanh. Nơi này thật đông đúc náo nhiệt khác hẳn với nơi quê cô yên ắng nhẹ nhàng. Dòng người tất bật, tay xách tay kéo hành lý hối hả ra vào ở sân bay Tân Sơn Nhất.

Gia đình bà Tâm đang đi tiễn cô con gái duy nhất lên đường đi du lịch. Dù cho con đi du lịch để con được trải nghiệm thế giới bên ngoài nhưng bà vẫn không yên tâm, bà đành phải sang bên nhà anh chị hai xin cho Ngọc đi cùng. Ngọc là con gái lớn của anh chị hai, tánh Ngọc lanh lợi hoạt bát, lại thường hay đi du lịch, có thể coi như từng trải. Có chị có em chăm sóc nhau vẫn hơn. Mà công ty du lịch này cũng do Ngọc giới thiệu để vợ chồng bà chọn mặt gởi vàng. Bà Tâm không biết rằng mình đã quyết định sai lầm giao trứng cho ác, điều này sẽ khiến cho bà hối hận nhanh thôi.

Bà Tâm bịn rịn cầm tay con dặn dò: “Con qua Hàn nhớ thường xuyên điện thoại cho mẹ. Buổi tối bên Hàn lạnh lắm, con nhớ mặc thêm áo ấm, mẹ đã chuẩn bị sẳn trong hành lý cho con rồi đấy. Con nhớ phải đi theo đoàn, nhớ theo sát chị hướng dẫn viên. Con muốn làm chuyện gì thì phải hỏi ý kiến chị Ngọc nhé...”

Sao Kim chỉ luôn miệng vâng dạ, nỗi háo hức mong chờ đến nơi cô hằng mơ ước khiến cô quên đi nỗi sợ hãi dù đây là lần đầu tiên cô xa rời vòng tay mẹ. Chính cô cũng không ngờ có bao nguy hiểm đang chờ cô ở phía trước.

Bà Tâm dặn dò không ngớt khiến ông Tâm phát cáu: “Bà có thôi đi không, con đi chơi có mấy ngày à, thời gian đâu có bao nhiêu mà bà còn bắt nó gọi điện thoại cho bà nữa. Con gái, con cứ chơi cho thoải mái, không cần phải gọi điện thoại về nhà đâu. Nhớ chụp nhiều hình về cho ba mẹ xem là được rồi.”

Ngọc nhanh nhảu xen vào: “Dì dượng cứ yên tâm giao em Kim cho cháu. Cháu bảo đảm sẽ chăm sóc em cẩn thận, khi trở về sẽ không mất một cọng tóc nào đâu.”

Hoàng Anh là hướng dẫn viên người Việt cho đoàn tham quan Hàn Quốc lần này chạy tới: “Mọi người xong chưa, nhanh vào hàng thôi, chúng ta điểm danh chuẩn bị lên máy bay.”

Đưa con đi rồi mà hai vợ chồng bà Tâm vẫn còn nấn ná, họ đứng tần ngần nhìn xem chiếc máy bay của hãng Vietnam airline đang từ từ bay lên rồi lao vút vào không trung xanh thẳm: “Con gái yêu, lên đường bình an nhé! Mau sớm trở về với ba mẹ nhé.”

Chương Trước/82Chương Sau

Theo Dõi