Saved Font

Trước/308Sau

Vợ Yêu, Em Phải Là Của Tôi!

Chương 100: Chữ Viết Bị Lấy Đi

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tô Tuyết Vy hiện tại vẫn chưa muốn rời khỏi quán trà, những câu hỏi này cứ hiện lên trong đầu cô, cô muốn chỉnh lý lại mạch suy nghĩ hiện tại trong đầu mình, câu nói kia của Vương Phúc khiến cô rất để ý.

Chẳng lẽ mọi chuyện thật như những gì Tiêu Châu đã nói? Vương Phúc đã làm chuyện gì thực sự không thể nói sao?

Trong chén trà Phổ Nhỉ vẫn còn tỏa ra mùi thơm nhàn nhạt, Tô Tuyết Vy nhìn chén trà vẫn còn nóng như đun sôi kia, trong lòng chợt trầm xuống. Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?

Chuông cửa lại vang lên, tiếng bước chân đi về phía cô, Tiêu Châu ngồi xuống đối diện Tô Tuyết Vy hỏi: "Thế nào rồi? Hỏi chưa?"

Tô Tuyết Vy lắc đầu, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói thêm gì nữa.

Tiêu Châu nhìn cô như vậy, trong lòng có thêm một chút phỏng đoán, tự mình rót một tách trà và nói: "Vương Phúc không muốn rước lấy rắc rối vào thân. Vào thời điểm đó sự việc này đã gây chấn động cả thành phố. Những người biết sự thật thà bỏ trốn đi tha hương cũng không nguyện ý nói thêm một lời."

Ngụ ý chính là bối cảnh của chuyện này rất lớn, cho dù có người biết sự thật cũng không muốn nói ra, không ai muốn vô cớ rước họa vào thân.

Tô Tuyết Vy biết Tiêu Châu có ý gì, nhưng cô không muốn từ bỏ, cô muốn cho mình một lời giải thích, cô thật sự không thể buông bỏ những chuyện nhiều năm như vậy, thật sự hồi đó đã xảy ra chuyện gì?

“Đi thôi, tôi đưa cô đến một nơi.” Tiêu Châu đứng dậy nhìn cô, trầm mặc nói.

Cả hai cùng nhau bước ra khỏi quán trà.

Khi cái nắng chói chang, dòng xe cộ trên đường bị tắc phải xếp thành hàng thẳng, hầu như không có dấu hiệu đứt đoạn.

Lục Đan Bạch nhìn dòng xe cộ dài đằng đẵng phía trước, cảm thấy tức tối vô cớ. Cô ấy nghĩ đến những gì Chu Hạo Thanh nói, trong lòng cô ấy càng thêm cáu kỉnh, bấm còi một hồi lâu.

Dựa vào đâu mà Chu Hạo Thanh lại lên mặt dạy đời cô ấy chứ?

Rõ ràng là lỗi của anh ta, càng nghĩ lại càng tức giận. Cô ấy nhìn chiếc xe trước mặt bất động, chán nản nhìn xuống cửa sổ rồi thò đầu ra xem có chuyện gì đang xảy ra trước mặt.

Cảnh sát đặc biệt bảo cô ấy hôm nay phải đi sớm, làm sao bây giờ cô ấy có thể đi được? Bây giờ bị chặn lại như thế này thì làm sao mà đến kịp? Đều do tên Chu Hạo Thanh, nếu không phải vì cãi nhau với anh ta, cô ấy đã đến đồn cảnh sát từ lâu rồi.

Tiếng còi nối tiếp nhau vang lên, cuối cùng chiếc xe phía trước cũng chậm rãi khởi động.

Chiếc Bentley màu đen vững vàng dừng lại trước đồn cảnh sát.

Một người đàn ông đeo kính râm và đeo khẩu trang chậm rãi đi vào đồn cảnh sát, những người trong đồn cảnh sát nhìn người đàn ông lạ mặt, khả nghi và hỏi: "Anh, có chuyện gì không?"

“Tôi tới lấy kết quả của chữ viết tay của đêm qua.” Cách lớp khẩu trang, giọng anh ta hơi ồm ồm.

Nhìn người đàn ông đeo khẩu trang trước mặt, vì an toàn của bản viết tay này, viên cảnh sát hỏi: "Tôi nhớ kết quả này là do một cô gái yêu cầu."

"Tôi là bạn của Lục Đan Bạch. Cô ấy có việc phải làm. Để tôi đến lấy kết quả giúp cô ấy."

Viên cảnh sát gật đầu khi anh ta nói họ tên của Lục Đan Bạch và đưa cho anh ta cái túi giấy trên tay.

Người đàn ông nhận lấy đồ vật rồi cảm ơn, sau đó chậm rãi đi ra khỏi đồn cảnh sát. Sau khi trở lại xe, anh ta tháo kính râm và khẩu trang, lạnh lùng nhìn bản báo cáo, rồi nhếch mép xé tờ giấy thành từng mảnh.

"Lục Đan Bạch, có phải nên trừ khử cô ta không?" Sau khi ý nghĩ lóe lên trong đầu, anh ta phóng xe đi thật nhanh. 'Không cần biết cô ta là ai, chỉ cần cô ta phá hoại kế hoạch của tôi thì đều phải chết.'

Ngay sau đó, Lục Đan Bạch lái xe đến vị trí vừa rồi dừng lại, vội vàng chạy về phía đồn cảnh sát.

Tới cửa, cô ấy vừa thở hổn hển vừa nói: "Tôi đến đây để lấy đồ đêm qua."

Viên cảnh sát ngạc nhiên nhìn cô ấy: "Sao cô lại ở đây? Vừa rồi có người nói là bạn của cô rồi lấy đồ đi rồi."

Lục Đan Bạch sửng sốt trước câu nói này, vội vàng bước ra khỏi đồn cảnh sát tuần tra trái phải, hiện tại cô ấy nhìn ai cũng thấy giống như hung thủ, nhưng không còn cách nào khác là quay lại đồn cảnh sát, hỏi: "Tôi có thể làm thêm một cái nữa được không?"

"Tất cả mọi thứ đều ở trong túi đó, anh ta đã lấy đi rồi."

"Vậy anh có thấy đó là ai không?"

"Đó là một người đàn ông, đeo kính râm và khẩu trang, tôi không thể nhận ra."

Lục Đan Bạch nhíu mày, vội vàng chạy ra ngoài, cô còn có thể tìm nó ở đâu nữa? Dung Thành này lớn như vậy, chắc chắn là mò kim đáy bể. Người này làm sao có thể biết được chuyện này, anh ta chính là chủ mưu sao?

Nếu người đó biết tên của cô ấy, hầu hết đều là những người biết cô ấy. Nhưng chuyện này ngoài cô ấy và Lâm Tịch Tuyết, và người đã đặt đồ này ở nhà của Lâm Tịch Tuyết ra thì không ai biết chuyện này.

Dù sao, trước tiên lái xe đến nhà của Lâm Tịch Tuyết rồi bàn tính tiếp.

Lâm Tịch Tuyết đã rất sốc khi nghe chuyện này, chẳng lẽ hung thủ đã lấy đi kết quả của chữ viết tay này sao?

"Không thể nào, ngoài tôi và cô ra có ai biết chuyện này không?"

Lục Đan Bạch làm một cử chỉ im lặng với cô ấy và nói: "Nhỏ giọng một chút, đó là lý do tại sao tôi đến gặp cô. Nếu biết người đó là ai thì tốt rồi, cảnh sát đã nói với tôi rằng đó là một người đàn ông đeo kính râm và bịt khẩu trang."

"Cô nghĩ người đã đưa cho tôi đã lấy đi sao? Có lẽ anh ta không muốn bị phát hiện ra mình là ai nên mới làm vậy sao?" Lâm Tịch Tuyết đoán.

"Nếu người đó thật sự không muốn bị người ta biết đến, thì tại sao anh ta lại đưa cho cô những thứ này? Làm vậy không phải là hành động thừa sao? Vả lại người đó còn biết tên tôi."

"Có rất nhiều người biết tên của cô, chẳng lẽ chúng ta phải kiểm tra từng người một à?"

Lục Đan Bạch khoát khoát tay, nói: "Không, có rất nhiều người biết tôi, nhưng người biết tôi cầm bản viết chữ tay này đi ngoại trừ tôi thì chính là cô. Cho nên người duy nhất có thể nghi ngờ chính là người đã nghe thấy cuộc trò chuyện của chúng ta. Kết luận lại là người trong nhà của cô."

Những chuyện này chỉ có thể khiến Lục Đan Bạch nghĩ đến có người nghe trộm cuộc nói chuyện của cô ấy và Lâm Tịch Tuyết, nếu không thì không có cách nào giải thích tất cả chuyện đã xảy ra hôm nay, chỉ cần tìm được người đó thì sẽ biết được kẻ chủ mưu của chuyện này.

Vẻ mặt của Lâm Tịch Tuyết lộ ra vẻ khó xử nói: "Ở phòng của tôi, tôi đã đặc biệt dặn dò qua, bình thường bọn họ sẽ không lên đây, cho nên sẽ không phải bọn họ làm, huống chi bọn họ cũng không biết Tuyết Vy là ai."

"Cô nghĩ có người ở đồn cảnh sát biết chữ viết tay của ai mà không dám đưa cho cô vì sợ gặp rắc rối không?"

Lục Đan Bạch vươn tay búng trán Lâm Tịch Tuyết, chửi bới: "Đồn cảnh sát là nơi như vậy sao?"

Lâm Tịch Tuyết sờ sờ trán thở dài, nhìn xuống đất nói: "Cũng đúng."

Lục Đan Bạch chán nản ngồi xuống ghế lắc lư xung quanh, nghĩ đi nghĩ lại cũng không nghĩ ra được lý do. Hai người lâm vào trầm tư, ai cũng đều không lên tiếng.

Đột nhiên, tiếng gõ cửa vang lên, kéo dòng suy nghĩ của hai người trở lại.

"Tịch Tuyết, dẫn bạn bè của con xuống ăn tối thôi."

"Con biết rồi, ba."

Lâm Tịch Tuyết kéo tay Lục Đan Bạch đi ra ngoài, người đứng ở cửa là Lâm Gia Thần, tổng giám đốc tập đoàn Minh Hải.

Lục Đan Bạch ngoan ngoãn đi theo sau lưng Lâm Tịch Tuyết lên tiếng chào hỏi: "Chào chú."

Lâm Gia Thần nhìn bóng lưng Lục Đan Bạch nhếch lên một nụ cười khó giải thích được, hãy tận hưởng những ngày tháng cuối cùng này đi, các người sẽ được gặp nhau sớm thôi.

Về phần gặp ai, chỉ có bản thân Lâm Gia Thần mới biết.

Toàn bộ chuyện này đang bùng lên trong bóng tối, sự thật cũng sắp được tiết lộ rồi.

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Nông Gia Tiểu Phúc Nữ