Saved Font

Trước/308Sau

Vợ Yêu, Em Phải Là Của Tôi!

Chương 242: Người Phụ Nữ Tên Dương Lâm Tây

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lâm Tịch Tuyết nhìn địa chỉ trong hộp thư rồi từ từ lái xe đến nơi, mục đích hôm nay của cô ấy là muốn lấy lại số tiền thuộc về Minh Hải.

Cô ấy chưa bao giờ nghĩ rằng bố mình sẽ làm ra những chuyện như chăm sóc cho người tình bé bỏng ở bên ngoài, không chỉ có một mà những vài người, sự thật này bỗng khiến cô ấy cảm thấy ớn lạnh.

Nghĩ đến lời hứa của Lâm Gia Thần với mẹ khi đó, cô ấy liền cảm thấy trái tim có chút đau. Vậy mà hôm nay còn rơi nước mắt vì người đàn ông này, thật là nực cười, người này không xứng làm ba của Lâm Tịch Tuyết.

Sau khi đỗ xe ổn định ở nơi cần tới, Lâm Tịch Tuyết nhanh chóng bước xuống xe, đóng cửa xe thật mạnh. Xốc lại tinh thần của mình rồi mạnh mẽ bước vào tòa nhà này, cô ấy sẽ phải lấy lại tất cả những gì mấy người phụ nữ kia đã từng đoạt được.

Khi cô ấy vừa bước vào tòa nhà, một nhân viên bảo vệ đi ngang qua chặn cô ấy lại và hỏi: "Cô ơi, cô tìm ai thì vui lòng ra ngoài đăng ký trước".

Nghe nhân viên bảo vệ tra hỏi cùng với những biện pháp bảo an nghiêm ngặt như vậy, Lâm Tịch Tuyết nhíu mày thắc mắc Lâm Gia Thần rốt cuộc đang che giấu điều gì? Những người tình bé nhỏ này có xứng đáng với những gì ông ta bỏ ra hay không? Lâm Tịch Tuyết chỉ cảm thấy sự tồn tại của mình chính là một trò đùa.

“Xin chào, tôi tìm Dương Lâm Tây ở tầng 20, tôi là em gái của bạn trai cô ấy, anh trai tôi đang có chuyện cần tìm tới cô ấy.” Lâm Tịch Tuyết mặt không đổi sắc nhanh chóng nói dối.

Bảo vệ nhìn qua một lượt thấy không có gì bất thường liền dẫn cô ấy ra quầy lễ tân, lấy trong ngăn kéo ra một cuốn sổ và cây viết rồi nói: “Trường hợp này cô cứ đăng ký trước đi, lát nữa lên thẳng.. "

Lâm Tịch Tuyết ngọt ngào nói: "Cảm ơn."

Sau khi cầm bút lên, cô ấy viết tên mình, trong đó có mục đích riêng và lý do được bịa ra một cách tùy tiện, sau khi viết xong, Lâm Tịch Tuyết đóng sổ lại và bước vào thang máy.

Sau khi vươn tay ấn tầng thứ hai mươi, Lâm Tịch Tuyết tiếp tục yên lặng chờ đợi, trong lòng lặp đi lặp lại những câu nói để đòi lại tiền mà trước đó cô ấy đã chuẩn bị. Hít một hơi thật sâu và tự nhủ bản thân phải bình tĩnh.

Thang máy vừa lên đến tầng 20 liền báo ‘’đinh’’ một tiếng, Lâm Tịch Tuyết vững vàng đi tới trước cửa nhà Dương Lâm Tây. Cô ấy giơ tay gõ cửa, một giọng nữ dễ chịu vang lên:

"Đây rồi,ai tới vậy?"

Lâm Tịch Tuyết không nói, chỉ yên lặng chờ Dương Lâm Tây mở cửa cho cô ấy. Hôm nay nhất định phải đòi lại tiền về cho Minh Hải, cho dù người đàn ông đó làm đủ những chuyện tồi tệ thì tập đoàn Minh Hải nhất định sẽ không phá sản.

Cửa được mở ra, Dương Lâm Tây nhìn Lâm Tịch Tuyết ở cửa, chỉ là mơ hồ cảm thấy quen thuộc nhưng trong trí nhớ cô ta dường như không có người này. Dương Lâm Tây nhíu mày hỏi:

“Cô là ai? Tôi không nghĩ chúng ta quen biết nhau.” Dương Lâm Tây nhìn Lâm Tịch Tuyết có chút cảnh giác.

Khi Lâm Tịch Tuyết nhìn thấy ánh mắt của Dương Lâm Tây, cô ấy đã sửng sốt vì người phụ nữ này trông rất giống với người mẹ đã qua đời của Lâm Tịch Tuyết, không có gì lạ khi Lâm Gia Thần lại cặp kè với cô ta.

"Tôi là con gái của Lâm Gia Thần, Lâm Tịch Tuyết."

Người phụ nữ trước mặt dường như biết trước sự việc này sẽ đến, cô ta cười nhẹ một tiếng rồi mở cửa để Lâm Tịch Tuyết bước vào: "Tôi biết cô, Lâm Gia Thần đã từng nói với tôi rất nhiều lần rồi, có chuyện gì không? Cứ vào nhà rồi nói sau."

Lâm Tịch Tuyết ngạc nhiên với phản ứng của cô ta, lẽ ra cô ta phải cảm thấy phiền hoặc chột dạ khi Lâm Tịch Tuyết mò tới đây chứ? Sao lại bình tĩnh được tới vậy.

“Cô nên biết tôi đến đây làm gì, không sợ tôi sẽ gây gổ với cô hay cãi nhau với cô sao?” Lâm Tịch Tuyết kinh ngạc trước phản ứng của người phụ nữ trước mặt.

Dương Lâm Tây vừa nói vừa rót nước: "Đương nhiên tôi biết cô đến đây làm gì. Lâm Gia Thần đã nói với tôi trước khi xảy ra tai nạn, nhưng tôi nghĩ cô đã hiểu lầm. Quan hệ giữa tôi và anh ấy là bình thường."

“Cô nói câu này là có ý gì?” Lâm Tịch Tuyết không hiểu.

"Khi tôi gặp anh ấy, tôi nghĩ anh ấy có hứng thú với tôi. Nhưng sau đó tôi phát hiện ra rằng tôi đã sai. Tôi chỉ giống như người vợ đã chết của anh ấy nên anh ấy mới tiếp cận tôi mà thôi." Dương Lâm Tây lúc này mới hoàn toàn thả lỏng nói.

Lâm Tịch Tuyết rất kinh ngạc, khó có thể tưởng tượng được người phụ nữ này sẽ bình tĩnh như thế. Lẽ ra cô ta nên hận Lâm Gia Thần mới phải chứ?

Dương Lâm Tây đặt cốc nước đến trước mặt Lâm Tịch Tuyết rồi nói: "Tôi biết cô muốn nói gì, nhưng cô cũng biết Lâm Gia Thần tuyệt đối sẽ không nói cho tôi biết mọi chuyện. Anh ấy chỉ để lại cho tôi một tấm thẻ. Nói rằng nó chắc chắn sẽ hữu ích trong tương lai. ". Truyện Teen Hay

“Thẻ gì vậy?” Lâm Tịch Tuyết đột nhiên cảm thấy chuyện này dường như trái ngược với ý muốn ban đầu của cô ấy.

"Một cái thẻ ngân hàng nhưng tôi chưa từng đụng đến cái thẻ đó. Tôi nghĩ nó có ích nên mới cất giữ mà thôi." Dương Lâm Tây mỉm cười nhìn cô ấy.

Lâm Tịch Tuyết bị nụ cười của cô ta làm cho có chút bối rối, cô ta thật giống mẹ của Lâm Tịch Tuyết như tạc. Nếu không phải vì cô ấy đã biết mẹ mình đã qua đời, cô ấy nhất định sẽ cho rằng bà đang ngồi ở phía trước.

"Nhưng cô không cảm thấy bản thân mình sai sao? Ba tôi cũng đã từng tới đây..." Nói được nửa câu, Lâm Tịch Tuyết đột nhiên cảm thấy mình không có lý do gì để hỏi câu này.

"Không, dù sao tôi với Lâm Gia Thần cũng không phải là tình nhân. Chúng tôi chỉ là bạn bè bình thường. Anh ấy đã giúp đỡ tôi rất nhiều và nói với tôi rất nhiều điều. Chỉ là tôi trông giống như người vợ đã chết của anh ấy nên mới có tình cảm khác biệt mà thôi."

"Thật không? Trông không giống như phong cách thường ngày của bố tôi." Lâm Tịch Tuyết ngốc nghếch nói.

Người phụ nữ trước mặt quả thực giống mẹ của cô ấy, thậm chí cả tính cách cũng rất giống, Lâm Tịch Tuyết ngây ngốc nói: “Nếu không phải mẹ tôi đã qua đời thì tôi nhất định sẽ nghĩ rằng cô là mẹ tôi. "

Sau khi định thần lại Lâm Tịch Tuyết mới hiểu ra mình vừa nói cái gì, vội vàng xua tay giải thích: "Ý của tôi không phải như vậy, tôi chỉ cảm thấy hai người thật giống nhau."

Dương Lâm Tây cười và nói: "Không sao đâu. Nhân tiện cô cứ ngồi đây, tôi sẽ đưa cho cô tấm thẻ đó. Nó sẽ rất hữu ích cho cô."

Lâm Tịch Tuyết đi theo cô ta vào phòng ngủ và không quên đề cao cảnh giác. Mặc dù cô ta trông giống mẹ ruột của Lâm Tịch Tuyết nhưng cô ấy vẫn phải có những biện pháp phòng ngừa.

Dương Lâm Tây vừa đi vừa nói: "Cô gái, lúc trước Lâm Gia Thần có nói với tôi một số chuyện. Anh ấy nói chỉ cần đưa tấm thiệp này cho cô, cô nhất định sẽ khiến Minh Hải vực dậy dù bị đánh gục thế nào đi chăng nữa."

Lâm Tịch Tuyết rốt cuộc hiểu được tại sao cô ta lại có thể được Lâm Gia Thần tin tưởng giao tấm thẻ cho, quả là một người phụ nữ thông minh và hiền hậu. Chiếc thẻ này hẳn là chứa đựng những khoản thuế nợ năm đó.

Lâm Gia Thần là một người ba tốt, ông ta đã sắp xếp mọi thứ vô cùng chu toàn.

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Lăng Thiên Thần Đế