Saved Font

Trước/308Sau

Vợ Yêu, Em Phải Là Của Tôi!

Chương 248: Trình Vũ Thanh Trốn Thoát

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Dương Lâm Tây đi tới ban công chăm chú nhìn xuống lầu, trong tay cầm điện thoại di động còn chưa cúp máy, nhìn thấy hai bóng dáng Tô Tuyết Vy liền trầm mặc không nói.

"Bọn họ ở ngoài cổng, cẩn thận đừng để bọn họ nhìn thấy."

Cô ta quay trở lại phòng khách và lặng lẽ chờ đợi sự xuất hiện của người đó, Mọi chuyện đang dần trở nên khó kiểm soát và không hề đơn giản như trước đó cô ta đã từng dữ liệu.

Chẳng mấy chốc đã có tiếng chìa khóa ở cửa, Dương Lâm Tây vô tư uống trà, liếc mắt nhìn người trước mặt nói: "Những gì tôi nói với cô, cô quên rồi sao?"

"Đương nhiên là không, nếu không tôi cũng sẽ không đến tìm cô."

Đồn cảnh sát cũng trở nên lộn xộn, mọi người đều có chút bối rối vì sự việc Trình Vũ Thanh bỏ trốn, họ đang không ngừng tìm kiếm mọi thông tin về Trình Vũ Thanh.

Khi Tô Tuyết Vy chạy tới đồn cảnh sát, mọi người đều nhìn cô như một vị cứu tinh, những câu hỏi về Trình Vũ Thanh nhiều vô kể khiến đầu óc cô bắt đầu quay cuồng.

Lâm Tịch Tuyết vội vàng nói lớn: "Chúng tôi không biết Trình Vũ Thanh ở đâu! Chúng tôi chỉ tới đây tìm Lâm Gia Thần!"

Một trong những cảnh sát lớn tuổi đi tới và nói: "Hai người đi theo tôi."

Lâm Gia Thần và Mạnh Tú Cầm sẽ bị đưa đến đồn cảnh sát cho đến khi tòa án đưa ra quyết định, trong thời gian đó họ cũng không thể ra ngoài.

Lâm Gia Thần liếc Mạnh Tú Cầm ở đối diện, ung dung nói: "Bắt đầu rồi, bên ngoài ồn ào quá."

"Tôi không biết ông đang nói gì. Trình Vũ Thanh muốn rời đi là chuyện của cô ta. Dù sao thì tôi cũng không liên quan tới. Tôi có rời đi hay không cũng không quan trọng."

Bây giờ bà ta đã không có khả năng trốn thoát, cho dù có cơ hội cũng không muốn trốn. Bà ta hiểu rất rõ phương pháp của Tô Xa Bình, trốn thoát là tương đương với cái chết.

Lâm Gia Thần nhìn bà ta giật giật khóe miệng, nói nhỏ: "Cô hiểu sai rồi, ý tôi là Trình Vũ Thanh đã bỏ trốn rồi."

Cuộc nói chuyện giữa hai người nhanh chóng bị cắt ngang, Lâm Gia Thần nhìn người cảnh sát bước vào lại khôi phục vẻ thờ ơ ban đầu, lúc nói chuyện với Lâm Tịch Tuyết, thái độ của ông ta lại hoàn toàn khác.

Ngay sau khi nhìn thấy Lâm Tịch Tuyết ở phía sau người cảnh sát, ông ta khẽ cau mày, sao cô ấy có thể đột nhiên xuất hiện ở đây chứ? Theo logic mà nói thì có thể giờ cô ấy đang ở nhà của Dương Lâm Tây.

Tô Tuyết Vy nhìn bộ dạng lãnh đạm của Mạnh Tú Cầm, trong lòng cảm thấy tuyệt vọng, cũng không có khoái cảm trả thù mà ngược lại còn cảm thấy khó chịu.

"Ồ, đây không phải là công chúa nhỏ của nhà họ Tô sao? Sao lại đến đồn cảnh sát tìm tôi vậy?" Giọng nói châm chọc của Mạnh Tú Cầm vang lên.

Tô Tuyết Vy không có tâm trạng nói nhảm mà sải bước đến bên bà ta, nở một nụ cười nói với giọng điệu thương cảm: "Mạnh Tú Cầm, bà thật đáng thương, mấy ngày nay chỉ có đứa con gái nuôi là tôi đây đến thăm bà."

Mạnh Tú Cầm vẻ mặt thay đổi, vừa muốn nói cái gì liền bị Tô Tuyết Vy chặn lại: "Nhưng dù bà chỉ là mẹ nuôi trên danh nghĩa của tôi thì bà cũng không xứng với hai chữ này."

Lâm Tịch Tuyết giật giật ống tay áo ra hiệu cô đừng nói gì nữa, nói xong câu cuối cùng, Tô Tuyết Vy xoay người đi đến phòng giam của Lâm Gia Thần.

"Mạnh Tú Cầm, nếu bà chết thì tôi sẽ rất nhớ bà đấy."

Mạnh Tú Cầm oán hận nhìn bóng lưng Tô Tuyết Vy, hung hăng nắm chặt tay, trầm giọng chửi rủa.

Lâm Gia Thần nhìn sự xuất hiện đột ngột của Lâm Tịch Tuyết, biết kế hoạch của ôn ta hẳn là thất bại nhưng vẫn hỏi với giọng điệu bình thường:

"Sao vậy, Tịch Tuyết? Bên ngoài đã xảy ra chuyện gì ư?"

Ngay khi Lâm Tịch Tuyết muốn trả lời chuyện này, Tô Tuyết Vy hỏi trước: "Làm sao ông biết bên ngoài đã xảy ra chuyện?"

Lâm Gia Thần có chút kinh ngạc trước sự cảnh giác của Tô Tuyết Vy, nhưng trong phút chốc liền khôi phục lại vẻ bình tĩnh ban đầu.

"Đương nhiên là tôi biết rồi, nếu không thì làm sao cô có thể tới tìm tôi chứ?"

Tô Tuyết Vy bị lời nói của ông ta lừa đến mức không tìm được phương hướng, chỉ có thể nói: "Bên ngoài đã xảy ra chuyện, vậy tôi có thể nói vài câu với ông chứ?"

"Ồ? Cô muốn nói gì với tôi?" Lâm Gia Thần biết lý do nhưng vẫn không nói ra.

"Trình Vũ Thanh chạy trốn rồi."

Lâm Gia Thần không có trả lời nhưng Mạnh Tú Cầm ở bên cạnh lại cười to, không ngừng phun ra những lời ác độc”

"Tô Tuyết Vy! Cẩn thận! Nếu cô chết chắc hẳn tôi sẽ buồn lắm đấy. Cô ta sẽ trả lại cho cô tất cả những thù hận. Cẩn thận Trình Vũ Thanh đột nhiên xuất hiện và giết cô nhé."

Tô Tuyết Vy xoay người lại, bình tĩnh nhìn bà ta rồi khịt mũi: "Thật sao? Xem chừng bà cũng có kinh nghiệm như vậy. Bà đừng lo lắng, tôi sẽ không để bà ở lại một mình trên đời này đâu."

Anh cảnh sát lấy dùi cui điện trên tay gõ vào hàng rào sắt và nói: "Nếu có chuyện gì thì nói nhanh đi. Đừng lãng phí thời gian ở đây".

Lâm Tịch Tuyết vội vàng nói: "Ba, ba có biết Trình Vũ Thanh sẽ tìm ai nếu cô ta trốn thoát không?"

Lâm Gia Thần lắc đầu nói: "Chuyện này ba không biết. Cô ta vẫn luôn liên lạc với ba qua email hoặc tin nhắn nên ba không biết cô ta có thể trốn ở đâu."

Tô Tuyết Vy dừng một chút muốn nói gì đó nhưng lại bị Mạnh Tú Cầm ở bên cạnh cắt ngang: "Tô Tuyết Vy, đồ khốn kiếp, cô nhất định phải chết!"

Bởi vì lời nguyền của Mạnh Tú Cầm, cuộc thẩm vấn của hai người không thể diễn ra như mong đợi, Tô Tuyết Vy bước đến chỗ Mạnh Tú Cầm bằng đôi mắt rực lửa, nhìn bà ta một cách kiên định và mỉm cười chế giễu.

"Bà giết chết con gái của mình thậm chí còn giết cả chồng mình nữa. Trên lưng bà còn có ba cái mạng, bà nghĩ ai mới là người đáng chết?"

Mạnh Tú Cầm mặt mày tái mét khi nghe những lời này, bà ta không ngừng lắc đầu nói: "Chính là cô, không phải tôi. Chính cô là người đã giết con của tôi!"

Tô Tuyết Vy không có ý định nói nhảm với bà ta, xoay người tiếp tục nói chuyện với Lâm Gia Thần.

Việc trốn thoát của Trình Vũ Thanh không phải là một vấn đề đơn giản chút nào, nó liên quan đến sự an toàn của rất nhiều người.

Ở phía bên kia, bệnh viện.

Thịnh Vân Hạo quay lại bệnh viện ngay khi nhận được cuộc gọi, chuyện Trình Thiên Na bị Trình Vũ Thanh đe dọa cũng đã tới tai anh.

Thịnh Vân Hạo nhíu mày ngồi ở mép giường bệnh chờ Trình Thiên Na tỉnh lại, lúc này thể chất và tinh thần đều có chút mệt mỏi, cũng không muốn để ý đến chuyện đã xảy ra.

Trình Thiên Na mở mắt ra và nhìn thấy Thịnh Vân Hạo đang ngồi bên cạnh mình, bà ta ngạc nhiên kêu lên: "Vân Hạo?"

Thịnh Vân Hạo biểu cảm trong nháy mắt trở nên tối sầm lại, anh nhìn Trình Thiên Na đã tỉnh lại, trầm giọng nói: "Vì dì đã không sao, vậy tôi sẽ rời khỏi đây."

Trình Thiên Na vẫn nhắc nhở: "Trình Vũ Thanh chạy trốn rồi, dì không biết con bé sẽ làm gì nhưng con phải cẩn thận."

Thịnh Vân Hạo dừng lại, không quay đầu mà chỉ khó khăn nói: "Thôi, dì chỉ cần chăm sóc tốt bản thân là được rồi."

Trình Vũ Thanh trốn thoát thì anh cũng không biết cô ta sẽ đi đâu và sẽ làm gì nên đây không phải là những việc anh nên để tâm tới. Việc duy nhất anh cần làm tốt là quản tập đoàn là được rồi. Anh vừa đưa tay mở cửa, người đứng ở cửa lập tức thay đổi sắc mặt, vội vàng lùi lại một cách mất tự nhiên.

"Em đang làm gì ở đây vậy?"

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Khát Máu Nữ Đặc Công: Dị Năng Thái Tử Phi