Saved Font

Trước/308Sau

Vợ Yêu, Em Phải Là Của Tôi!

Chương 259: Bại Lộ

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Ngoài cửa sổ, tiếng sét lần lượt vang lên, tiếng mưa rơi cũng dần lớn hơn, Dương Lâm Tây nhìn cô bộ dạng này, kéo một cái mang cô đi tới phòng ngủ.

Tiện tay kéo ra tủ quần áo, cầm ra một bộ áo ngủ đặt ở trên tay Lâm Tịch Tuyết, đẩy cô tới trong phòng tắm, nói: "Đồ đều ở bên trong, con tắm trước đi, dì đi làm ít đồ ăn cho con."

Nói xong liền đóng lại phòng tắm, sắc mặt thay đổi trong nháy mắt, từ ôn nhu hiền thục trở thành lạnh nhạt đi tới cửa phòng Trình Vũ Thanh thì phát hiện cửa đã bị khóa trái.

Lấy ra chuỗi chìa khoá từ trong túi để mở cửa phòng, nhìn vào ở khung cửa thấy hình dáng Trình Vũ Thanh thần khí lải nhải, đóng cửa lại đi vào nói:

"Làm sao? Đại vu sư thấy cái gì?"

Trình Vũ Thanh xoay người hung ác nhìn bà, nghe được sự giễu cợt trong giọng nói, hừ lạnh một tiếng: "Tôi thấy cái gì bà quản được sao.!"

Dương Lâm Tây hai tay khoác lên trên bả vai cô, tiến tới bên tai cô sâu kín nói:

"Cô có phải hay không quên tôi là người bệnh tâm thần, những thứ này không phải là tôi dạy cho cô sao??"

Trình Vũ Thanh bị người đâm trúng chỗ đau, đúng là Dương Lâm Tây dạy cho cô những thứ này, hơn nữa từ nhỏ cô liền thường nghe thấy, để cho cô tin tưởng những thứ này là thật.

"Tôi không biết nên nói cô ngu hay là nói cô ngây thơ nữa, những thứ này nếu như có thể tin tưởng thì tôi đã sớm đem Trình Tú Anh sống lại."

Trình Vũ Thanh sắc mặt cực kỳ khó coi nhìn chằm chằm bà, hai mắt cô có vẻ không tin, gầm nhẹ nói: "Bà cút đi!"

Dương Lâm Tây từ từ đứng thẳng người lên, vỗ tay một cái nói:

"Đừng quên ở đây là nhà tôi, cô nói chuyện phải chú ý cấp bậc, đến lúc đó đừng để mạng của mình mang vào."

Trước lúc xoay người rời đi thì bà còn nói thêm một câu:

"Trình Vũ Thanh, cô sớm muộn cũng phải đối mặt với thực tế, những thứ này đều là trò lừa bịp gạt người, cô đừng xem nó là thật, cô chính là người kế tiếp Từ Hiểu Uyên, cũng chính là người kế tiếp tôi."

Bỏ lại những lời này, Dương Lâm Tây liền đi ra khỏi phòng, thuận tiện đem cửa khóa trái.

Trình Vũ Thanh ở trong phòng nổi giận đùng đùng, đem lật mặt bàn cho rơi xuống đây, nhưng cô lại cố chịu đựng không kêu thành tiếng.

Nhìn bừa bãi trên mặt đất, cô tức giận tới mức thấy rõ lồng ngực mình phập phồng, Trình Vũ Thanh cố gắng bình phục hô hấp, cô biết sớm muộn phải đối mặt với thực tế.

Nhưng trước lúc này, cô chỉ có một yêu cầu, đó chính là cô gặp mặt Tô Tuyết Vy.

Sau khi ra khỏi thì Dương Lâm Tây nghe thấy tiếng vang bên trong, bà biết bà đã để cho Trình Vũ Thanh khôi phục bình thường thành công, nhưng sẽ phát sinh cái gì sau đó thì tất cả vẫn là ẩn số.

Lâm Tịch Tuyết mở ra vòi sen dùng nước nóng không ngừng tẩy rửa thân thể mình, không khóc cũng không có lên tiếng, chỉ có trong đầu đang nhớ lại thời gian cô cùng Lâm Gia Thần ở chung với nhau, nhớ lại lúc mẹ cô còn sống, ba người vui vẻ hòa thuận, sau khi mẹ qua đời, hai người mặc dù không có nói chuyện với nhau quá nhiều nhưng cũng coi như hạnh phúc mỹ mãn.

Yên lặng tắt lại vòi nước, hôm nay sự tồn tại của Dương Lâm Tây mang tới ấm áp cho cô, giống như là mẹ cô vậy, để cho cô cũng nhanh muốn đắm chìm trong đó.

Từng điểm từng điểm mặc lên quần áo ngủ, đột nhiên cô cảm thấy thật là ấm áp, Dương Lâm Tây từ từ đi ra phòng tắm.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi vẫn còn tiếp tục, tiếng sét cũng nổ ầm ầm hơn, nhìn thấy một ly trà nóng hổi trong phòng khách, trong phòng bếp bóng người Dương Lâm Tây đang bận rộn, đột nhiên cảm thấy tình hình bây giờ cũng không tệ.

Cô bưng ly trà lên rồi từ từ ngồi xuống ghế sa lon, nhìn kịch phim trong ti vi, nghe tiếng vang bên ngoài, giống như là hết thảy mọi thứ lúc này đều đã kết thúc.

Trình Vũ Thanh lặng lẽ mở cửa phòng ra, xuyên thấu qua khe hở nhìn người bên ngoài, có chút khinh thường hừ nhẹ một tiếng, cô còn tưởng rằng là người nào, thì ra là con gái của Lâm Gia Thần, căn bản không đáng giá để cô để ý tới.

Thịnh Vân Hạo lưng tựa vào ghế ngồi, có chút ngẩn người nhìn lên trần nhà, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi bắt đầu trở nên nhỏ lại, giống như là muốn dừng lại vậy, dần dần ẩn giấu lại bên trong thành phố vậy.

Trợ lý gõ cửa, mang một xấp tài liệu đứng ở bên cạnh Thịnh Vân Hạo, thận trọng nói: "Tổng giám đốc, tất cả tài liệu anh muốn đều ở chỗ này."

"Ừ."

Vừa lên tiếng đáp lại vừa lật tất cả tài liệu, lại không có ở bên trong tìm được đồ vật anh mong muốn, có chút không vui cau mày.

"Anh chắc chắn đây là toàn bộ chứ?" Thịnh Vân Hạo mắt lạnh nhìn trợ lý.

Anh trợ lý nuốt nước miếng một cái nơm nớp lo sợ nói: "Đây là toàn bộ tài liệu, nếu như tổng giám đốc không tìm được, tôi lập tức lại đi kiếm thêm."

Thịnh Vân Hạo cầm bút từng điểm từng điểm vẽ đồ vật lên giấy, chỉ mấy cái đầu ngọn bút, nói: "Không cần, liền cái này đi. Còn dư lại, chính tôi đi giải quyết."

Trợ lý nghe vậy đứng ở một bên không dám lên tiếng, hôm nay Thịnh Vân Hạo cực kỳ nóng nảy, khác xa so với ngày thường lý trí tỉnh táo.

Qua một lát, Thịnh Vân Hạo mới lạnh lùng mở miệng: "Anh trở về đi, không cần đưa tôi, tôi sẽ tự mình trở về."

Trợ lý như nhặt được đại xá vậy, vội vàng rời đi phòng làm việc, nếu như lại để cho anh đợi thêm ở phòng làm việc, nói không chừng anh sẽ tự mình hù dọa mình chết mất.

Cả người Thịnh Vân Hạo tản ra khí tức âm trầm để cho người ta không rét mà run, căn bản không một người có thể chịu đựng được cảm giác như vậy.

Trong tài liệu cũng để cho anh cảm thấy có chút xem không hiểu, nếu Trình Vũ Thanh muốn chạy trốn, liền nhất định sẽ đi nước Mỹ, mà cô ta cũng tuyệt đối sẽ không dùng thân phận bản thân đi mua vé máy bay.

Phía trên này biểu hiện những người này đều không phải là Trình Vũ Thanh có thể biết đến, cho dù có thể biết những người này nhưng họ chắc chắn cũng sẽ không giúp cô tạo thân phận giả, làm cho người không cảm giác được.

"Rốt cuộc sẽ là ai giúp đỡ cô ta?" Thịnh Vân Hạo yên lặng nói ra những lời này, trong đầu hiện lên không ít người, đầu tiên chính là tình nhân của Lâm Gia Thần, Dương Lâm Tây.

Dương Lâm Tây chẳng qua là một cái nho nhỏ phóng viên, lại có bản lĩnh gì có thể giúp được Trình Vũ Thanh?

Chuyện này thật giống như lại lâm vào ngõ cụt, Thịnh Vân Hạo nắn bóp huyệt Thái dương, không ngừng nhìn tài liệu trên mặt bàn, có chút không biết nên nói như thế nào.

Tô Tuyết Vy mấy người xem xong tất cả video ở đồn công an, ngồi tại chỗ không nói một lời, cũng không có động đậy cho dù là coi không được.

Có lẽ tất cả video không phải không hữu dụng, video cuối cùng để cho người ta cảm thấy sợ hãi, đó là một cái video hoả hoạn, bất ngờ nhất là người ở bên trong lại là Từ Hiểu Uyên.

"Tuyết Vy, chúng ta trở về đi thôi, máy thu hình liền để ở chỗ này, ngày mai tới cũng giống như vậy." Lục Đan Bạch thấp giọng nói.

Một bên công an chen vào nói: "Đúng rồi, xế chiều hôm nay thân phận mấy người phóng viên kia đã tra rõ, đều là do Trình Vũ Thanh phái tới."

Nghe được những lời này, Chu Hạo Thanh cau mày, chỉ có thể đọc từng chữ một hỏi: "khi đó Trình Vũ Thanh đã bị bắt, cô ta làm sao có thể triệu tập lại những người này?"

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Xuyên Qua Tinh Tế: Thê Vinh Phu Quý