Saved Font

Trước/308Sau

Vợ Yêu, Em Phải Là Của Tôi!

Chương 74: Tô Tuyết Vy Bị Bệnh

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Chu Hạo Thanh và Thịnh Vân Hạo ở lại đồn cảnh sát cho đến rạng sáng.

"Thịnh Vân Hạo, anh định làm gì bây giờ?"

Khóe miệng Thịnh Vân Hạo nhếch lên nụ cười nhẹ, giễu cợt: "Làm gì sao? Tôi sẽ bắt bà ta phải trả cái giá thật đắt."

"Thật sao? Vậy tôi đi trước." Chu Hạo Thanh hiện tại đi tìm Tô Tuyết Vy, nhưng anh ta không cho Thịnh Vân Hạo biết, liền nói: "Nếu có chuyện gì, anh cứ liên lạc với tôi."

“Chu Hạo Thanh, cho dù anh giấu Tuyết Vy ở đâu, tôi cũng sẽ tìm được cô ấy.” Thịnh Vân Hạo lạnh lùng nói.

"Tôi sẽ không để anh tìm được cô ấy."

Nhìn theo bóng dáng Chu Hạo Thanh đi xa, Thịnh Vân Hạo thấp giọng chửi bới như muốn ăn tươi nuốt sống anh ta: "Mẹ kiếp!"

Chuyện cho tới bây giờ, cũng chẳng thể trách người khác được.

Chính là anh đã đánh mất cô, hoàn toàn mất đi cô, nếu có thể quay lại ngày ấy bốn năm trước, chỉ cần nghe một lời cô nói, anh cũng có thể không có tình cảnh như ngày hôm nay.

Thịnh Vân Hạo nuốt cay đắng vào lòng, chỉ cần tìm được Tô Tuyết Vy, cho dù anh phải đánh đổi bất cứ giá gì, thậm chí cả tính mạng anh cũng chấp nhận.

...

Bình minh đang từ từ ló dạng, từng chút một tràn vào biệt thự của Lục Đan Bạch.

“Tuyết Vy, dậy đi.” Lục Đan Bạch đến phòng Tô Tuyết Vy ngáp một cái, gõ cửa hồi lâu cũng không có người đáp lại, vội vàng gọi: “Tuyết Vy?"

Lục Đan Bạch lúc này có chút hoảng hốt, cũng không quan tâm nhiều như vậy, liền dùng chìa khóa mở cửa, gọi: "Tuyết Vy!"

Tô Tuyết Vy ngã xuống đất, hô hấp hỗn loạn, hai má ửng hồng, Lục Đan Bạch vội vàng chạy đến đỡ Tô Tuyết Vy lên, vừa chạm vào người cô liền nóng đến phát sợ.

Lục Đan Bạch vội vàng lấy điện thoại di động của Tô Tuyết Vy gọi cho Chu Hạo Thanh: "Anh mau tới đây, Tuyết Vy bị sốt rồi!"

“Cô ấy đang ở đâu!” Một giọng nói lo lắng phát ra từ đầu dây bên kia.

“Tôi sẽ gửi địa chỉ cho anh.” Lục Đan Bạch cúp máy sau khi nói xong.

Vội vàng lấy túi nước đá trong tủ lạnh ra đắp lên trán cho cô, Lục Đan Bạch vội vàng đi tới đi lui từ biệt thự to lớn, đột nhiên như nghĩ ra điều gì, vội vàng lấy điện thoại di động ra.

"Bác sĩ Lục, anh có thể qua đây không? Bạn tôi bị bệnh."

Chạm vào cơ thể ngày càng nóng của Tô Tuyết Vy, Lục Đan Bạch lo lắng.

“Đinh!”

Vội vàng chạy ra mở cửa, lúc nhìn thấy bác sĩ Lục, trong lòng thầm nói cảm ơn trời cuối cùng cũng đến rồi.

"Bác sĩ Lục, trên lầu, vào đi."

Trong vòng hai giây, chuông cửa lại vang lên, là Chu Hạo Thanh.

Ngay khi cánh cửa mở ra, anh ta hỏi: "Tuyết Vy đâu? Cô ấy thế nào rồi?"

Lục Đan Bạch kéo cổ tay anh ta đi lên lầu: "Tôi đã gọi điện thoại cho bác sĩ, bọn họ ở trên lầu."

Bác sĩ Lục nghĩ rằng họ quá ồn ào bên cạnh mình nên đã đuổi họ ra ngoài.

Khi nhìn thấy bác sĩ Lục, Chu Hạo Thanh thở phào nhẹ nhõm hỏi: "Làm sao mà cô ấy đột nhiên phát bệnh vậy?"

“Tôi không biết, ngày hôm qua vẫn ổn.” Lục Đan Bạch nhìn cánh cửa bên cạnh đột nhiên bị mở ra, liền kêu lên: “Thần Vũ? Dì đánh thức con rồi à?

“Dì, chú?” Bộ dạng Tô Thần Vũ còn đang ngái ngủ nói.

Lục Đan Bạch nói với Chu Hạo Thanh: "Tôi đưa Thần Vũ đi tắm rửa, anh ở đây nhé."

Chu Hạo Thanh gật đầu và đợi ở ngoài cửa cho đến khi bác sĩ Lục đi ra.

"Bác sĩ, tình hình cô ấy thế nào rồi?"

"Hiện tại đã ổn định, chỉ là không biết chuyện gì xảy ra với cô ấy? Sắc mặt của cô ấy phần lớn có vẻ là do thiếu ngủ trong nhiều ngày qua và chế độ ăn uống không đều đặn." Bác sĩ Lục lấy một tờ giấy cho Chu Hạo Thanh: "Anh cầm lấy đơn thuốc này, đến tiệm thuốc mua đơn giống vậy, tối nay cho cô ấy uống vào sẽ tốt hơn."

Chu Hạo Thanh nhận lấy đơn thuốc và nói: "Cảm ơn bác sĩ."

Bác sĩ Lục gật đầu và rời khỏi biệt thự.

Thịnh Vân Hạo không rời khỏi đồn cảnh sát, sau khi Chu Hạo Thanh rời đi, anh quay lại phòng thẩm vấn.

Người đàn ông nhìn người đàn ông giống như quỷ kia quay trở lại mà đôi chân mềm nhũn ra, anh ta đã sợ chết rồi, nhưng anh ta không còn cách nào khác, đành cắn môi nói: "Tổng… tổng giám đốc Hạo, còn có chuyện gì nữa sao?"

Thịnh Vân Hạo lấy điện thoại di động ra đặt trước mắt người đàn ông và nói: "Gọi cho Mạnh Tú Cầm."

Người đàn ông run rẩy cầm lấy điện thoại và nói: "Tổng giám đốc Hạo, tôi, chuyện này..."

“Cạch!”

Đặt bút ghi âm trong tay xuống bàn, Thịnh Vân Hạo nhìn thẳng vào anh ta: "Gọi đi, chẳng phải anh muốn đi sao? Chỉ cần anh gọi cho bà ta, tôi sẽ bảo đảm an toàn cho anh."

Chỉ cần anh ta không dám nói một lời, Thịnh Vân Hạo sẽ ngay lập tức cho anh ta trải nghiệm cái gì gọi là địa ngục. Người đàn ông đó ngay lập tức nghe lệnh của Thịnh Vân Hạo gọi cho Mạnh Tú Cầm và mở loa ngoài.

"Bà Mạnh, tôi đã hoàn thành công việc, số tiền còn lại bà tính sao?"

“Anh đang ở đâu?” Mạnh Tú Cầm không trả lời câu hỏi của anh ta mà trực tiếp hỏi nơi anh ta đang ở.

"Tôi, tôi đang ở nhà."

Mạnh Tú Cầm cười lạnh nói: "Ở nhà sao? Lúc đó anh đã quên lời tôi nói sao? Nếu như anh bị cảnh sát bắt được, một đồng anh cũng không nhận được đâu."

"Mạnh Tú Cầm, bà đừng có quá đáng, tôi đã làm toàn bộ theo yêu cầu của bà. Nếu như bà không đưa tiền cho tôi, bà có tin tôi sẽ nói mọi chuyện cho cảnh sát không!"

“Anh còn dám uy hiếp tôi?” Mạnh Tú Cầm cười nói: “Anh không sợ tôi sẽ nói ra chuyện anh buôn bán ma túy sao?”

Muốn nói là âm hiểm, đúng là không ai hơn Mạnh Tú Cầm, người như bà ta còn có thể giết chết con gái ruột của mình, bà ta còn sợ gì nữa?

“Bà...!” Người đàn ông hung ác nói: “Vậy thì bà cứ chờ vào tù đi!”

"Được thôi, chỉ cần tôi không thừa nhận, còn anh không có bằng chứng, ai có thể chứng minh tôi đã sai anh làm chứ?"

“Tút tút tút!”

Mạnh Tú Cầm cúp điện thoại ngay lập tức.

Nhìn cuộc gọi đã cúp máy, người đàn ông mang bộ mặt nịnh nọt nhìn Thịnh Vân Hạo và nói: "Tổng giám đốc Hạo, tôi đã gọi điện theo ý ngài, ngài sẽ không đổi ý chứ?"

“Đổi ý?” Thịnh Vân Hạo nhìn thẳng người đàn ông kia, dùng ngón tay chặn lại nút ghi âm, nhưng giọng nói của anh giống như một con quỷ trong địa ngục: “Vậy ai sẽ đổi ý chuyện bốn năm trước? Anh sẽ đổi ý sao?"

Người đàn ông quỳ trên mặt đất không ngừng nói: "Tổng giám đốc Hạo, tôi tham lam tiền bạc. Tô Minh Nguyệt và Mạnh Tú Cầm đã cho tôi rất nhiều tiền. Họ nói, chỉ cần tôi diễn kịch tốt, họ sẽ cho tôi nhiều tiền hơn nữa."

“Tiền?” Thịnh Vân Hạo cười: “Chỉ vì tiền mà anh đã hủy hoại một người sao.”

Người đàn ông tự tát mình và nói: "Tổng giám đốc Hạo, tất cả là lỗi của tôi. Đó là lỗi của tôi. Xin hãy tha thứ cho tôi, làm ơn, tôi sẵn sàng làm bất cứ điều gì ngài muốn."

Thịnh Vân Hạo lạnh giọng nói: "Tôi muốn anh giúp tôi tìm xem Mạnh Tú Cầm đang ở đâu."

Người đàn ông vừa khóc vừa nói: "Chỉ cần ngài thả tôi ra, tôi sẵn sàng làm trâu làm ngựa cho ngài."

Thịnh Vân Hạo phớt lờ anh ta kêu khóc, bỏ máy ghi âm vào túi và đi thẳng ra khỏi đồn cảnh sát.

Chỉ cần là chuyện khiến Tô Tuyết Vy đau lòng, anh sẽ không dễ dàng buông tha cho những người đó, đặc biệt là Mạnh Tú Cầm, người phụ nữ này đã thật sự nhẫn tâm muốn tự tay giết chết con gái của mình, bà ta còn sợ hãi làm gì nữa?

Thịnh Vân Hạo một bên nắm chặt tay nói: "Nhà họ Tô, tôi sẽ khiến các người phải trả giá!"

Lái xe trở về Tập đoàn Thịnh Lâm, việc mà anh phải giải quyết không chỉ riêng chuyện này, anh còn muốn tìm Tô Tuyết Vy và xin lỗi cô nữa, anh nhất định phải bù đắp món nợ mà anh đã nợ cô nhiều năm như vậy.

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyệt Thế Võ Hồn