Saved Font

Trước/308Sau

Vợ Yêu, Em Phải Là Của Tôi!

Chương 82: Tới Nhà Họ Tô Một Lần Nữa

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Tại cổng cục cảnh sát.

Trong mắt Chu Hạo Thanh tràn đầy kinh ngạc, vừa rồi phảng phất nghe thấy đều là lời nói có chút không thiết thực.

Mới mấy ngày thôi, rõ ràng ngay ở cục cảnh sát, một giây trước còn êm đẹp, một giây sau làm sao lại đột nhiên chết.

Gọi điện thoại mấy lần cho nhà họ Tô đều là không có người bắt máy, khó khăn lắm mới có thể gọi được, Tô Hồng Dịch lại nói cho anh ta biết, Mạnh Tú Cầm còn chưa có trở về, gần đây bận việc tang lễ của Tô Minh Nguyệt, ông ta cũng không có tâm tình đi quản Mạnh Tú Cầm đang ở nơi nào.

Đến cùng là xảy ra chuyện gì?

Chu Hạo Thanh ở trước cổng cục cảnh sát đi tới đi lui, từ đầu đến cuối không cách nào nghĩ thông tại sao lại xảy ra chuyện như vậy, đến cùng là ai dùng toàn nhà họ Tô dấu diếm thứ gì.

Đến cùng xảy ra chuyện gì?

Chu Hạo Thanh nhìn thấy Thịnh Vân Hạo đột nhiên xuất hiện ngoài cổng, sững sờ hỏi: "Đến nhanh vậy sao?"

"Ừ!" Anh trả lời một câu đơn giản rồi tiếp tục nói: "Có chuyện gì xảy ra?"

Chu Hạo Thanh dẫn người đi vào cục cảnh sát, nói: "Tôi hôm nay gọi điện thoại cho Tô Hồng Dịch, vốn muốn hỏi sự việc liên quan tới Mạnh Tú Cầm, ông ta nói cho tôi, Mạnh Tú Cầm vẫn chưa có trở về, tôi liền nghĩ đến cục cảnh sát xem tình hình thế nào."

"Mạnh Tú Cầm còn chưa trở về nữa à?" Thịnh Vân Hạo cất giọng tràn đầy hoài nghi.

"Đúng vậy." sau đó tôi liền đến nơi này, người ở bên trong nói cho tôi biết, đêm qua anh ta đã chết.

Cảnh sát trông thấy hai người, dẫn hai người đi vào nhà xác, kéo ra trong đó một xác chết, chỉ vào cái thi thể hỏi: "Có phải là anh ta hay không?"

Nhìn người đàn ông đôi môi trắng bệch đã chết, hai người không thể tin được đây lại chính là người đi theo bọn anh cầu xin tha thứ, mới mấy ngày ngắn ngủi đã chết rồi.

"Chết như thế nào?" Thịnh Vân Hạo hỏi.

Cảnh sát kéo lại tấm vải trắng nói: "Trúng độc Potassium."

"Mấy ngày nay có người tới tìm anh ta không?" Chu Hạo Thanh hỏi.

Cảnh sát lại dẫn hai người ra bàn bên ngoài ngồi xuống, rót cho hai người hai chén nước.

Ngồi xuống đối diện hai người nói: "Hôm trước có một người phụ nữ đến tìm anh ta, chưa quá hai phút bà ta nổi giận đùng đùng đi ra, trong miệng còn đang mắng, sớm muộn gì anh ta sẽ phải chết."

Hai người nghe thấy lời này quay qua nhìn nhau, hỏi: "Người phụ nữ nào, các ông biết tên họ là gì không?"

Cảnh sát đứng dậy từ trong ngăn kéo lấy ra một bản đăng ký mỏng lật ra tìm kiếm, qua nửa ngày mới lên tiếng: "Có, là người này, gọi là Mạnh Tú Cầm."

Mạnh Tú Cầm?

Thịnh Vân Hạo nguy hiểm híp mắt lại, việc này sao lại có thể trùng hợp như vậy, chân trước vừa đi, chân sau người đàn ông này liền chết tại cục cảnh sát.

"Sau đó bà ta còn đến đây nữa không?" Chu Hạo Thanh hỏi.

Cảnh sát gật gật đầu, còn nói thêm: "Chuyện này, chúng tôi cũng cảm thấy không có cách giải quyết, lý giải như nào chúng tôi cũng thật khó xử."

"Làm phiền anh rồi." Chu Hạo Thanh đứng dậy nói với cảnh sát, cùng Thịnh Vân Hạo đưa mắt liếc qua một cái.

Hai người đứng dậy đi ra khỏi cục cảnh sát, về trên xe Thịnh Vân Hạo.

Trên xe hai người đều mang tâm sự riêng không nói lời gì, nửa ngày sau, Thịnh Vân Hạo mới chậm rãi mở miệng nói: "Nhà họ Lục, Tuyết Vy có phải là đang ở nhà họ Lục?"

Trong giọng nói đều là khẳng định tuyệt đối, không dung thứ cho lời nói dối mà Chu Hạo Thanh đang định nói:

"Tôi không biết Tuyết Vy ở đâu, chỉ biết là cô ấy rất an toàn." Chu Hạo Thanh châm chọc nói.

"Mặc kệ anh giấu diếm như nào, tôi cũng sẽ tìm được cô ấy." Đôi mắt sắc bén nhìn chòng chọc vào Chu Hạo Thanh.

Chu Hạo Thanh hừ nhẹ một tiếng nói: "Tìm được lại như thế nào? Anh còn muốn làm tổn thương cô ấy một lần nữa sao?"

Bị câu nói này chặn họng nói không ra lời, Thịnh Vân Hạo biết anh ta nói đều là lời nói thật lòng, bàn tay không tự chủ được nắm càng thêm chặt, qua hồi lâu, qua yết hầu phát ra âm thanh: "Sẽ không, tôi sẽ không lại làm tổn thương cô ấy."

Nghe thấy trong âm thanh Thịnh Vân Hạo phát ra tia đau đớn, Chu Hạo Thanh biết anh từ sâu trong lòng đang tự trách mình.

"Anh cảm thấy cô ấy sẽ còn tin tưởng anh sao?" Chu Hạo Thanh kích động anh, tiếp tục nói: "Anh cảm thấy cô ấy sau khi chịu đựng nhiều thống khổ như vậy, sẽ còn tha thứ cho anh sao?"

Âm thanh của Thịnh Vân Hạo khàn khàn lộ ra thống khổ: "Tôi muốn tìm Tuyết Vy, không cầu sự tha thứ của cô ấy, chỉ muốn đền bù cho cô ấy những gì tôi nợ cô ấy, toàn bộ đền bù đắp cho cô, tôi chỉ là muốn cô ấy trở về!"

Nói đến phần sau dường như là đang hét ra.

Chu Hạo Thanh bị bộ dạng này của Thịnh Vân Hạo hù dọa, nhất thời, hai người trong xe đều không nói gì, Thịnh Vân Hạo cực lực nhẫn nại với tính tình của mình, đầu ngón tay bị bóp trắng bệch, anh biết Chu Hạo Thanh là manh mối để anh tìm thấy Tô Tuyết Vy.

Chu Hạo Thanh dừng một chút vẫn là mở miệng hỏi: "Bây giờ đi đâu?"

"Nhà họ Tô." Thịnh Vân Hạo thu hồi thống khổ trên mặt, thay đổi lạnh lùng nói: "Tìm Mạnh Tú Cầm."

Lần này, anh nhất định phải tìm được Mạnh Tú Cầm, Tô Tuyết Vy chịu thống khổ như nào, anh đều muốn đòi lại từng cái trên người Mạnh Tú Cầm, tất cả thời gian đó đều muốn bà ta chịu đựng.

Xe nhanh chóng hướng về nhà họ Tô tăng tốc.

......

Nhà họ Tô.

Tô Hồng Dịch nhìn di ảnh của Tô Minh Nguyệt trong phòng khách, nội tâm quét qua một trận vừa buồn vừa sợ, trong miệng lẩm bẩm nói: "Nghiệp chướng, đây đều là nghiệp chướng."

Nếu như bốn năm trước ông ta kịp thời phát hiện và ngăn cản được mọi chuyện, những chuyện sau này chắc chắn không thể nào xảy ra, ông ta cũng sẽ không làm việc này với Tô Tuyết Vy, đây hết thảy đều là báo ứng.

Cả người suy sụp ngồi ở trên ghế salon, nhìn cái nhà quạnh quẽ này, không khỏi cảm thấy một trận lạnh lẽo, đến cùng là vì cái gì? Một ngôi nhà đang êm đẹp sao lại biến thành bộ dáng như bây giờ?

Mà người đang ở trên lầu lại là khác biệt tâm tư, bà ta nghĩ đến ngày đó tìm người đàn ông kia về, ai biết được không bao lâu anh ta liền chết, lần này trách nhiệm cũng chỉ có thể đổ trên người bà ta.

Đôi mắt chiếu rọi ra âm tàn, người đàn ông kia xem ra là nhất định phải để bà ta cùng chết, ông ta đã vô tình như vậy cũng đừng trách bà ta không niệm tình năm xưa.

Mạnh Tú Cầm đứng ở trên ban công, bỗng nhiên nhìn thấy xe của Thịnh Vân Hạo chậm rãi lái vào cửa nhà họ Tô, trong lòng vô cùng hoảng hốt, vội vàng khóa trái cửa phòng. Thịnh Vân Hạo nhất định đã biết chuyện người đàn ông kia chết rồi.

Thịnh Vân Hạo và Chu Hạo Thanh lần nữa đạp chân lên mảnh đất này của nhà họ Tô, hai người có thể rõ ràng cảm giác được nhà họ Tô ngoại trừ bi thương bao phủ, cũng chỉ còn một loại lạnh lẽo thê lương vây quanh.

Tô Hồng Dịch nhìn hai người mới đến này, đã sớm biết đến để hỏi việc của Mạnh Tú Cầm, nhưng ông ta có tư tâm, không muốn để cho nhà họ Tô lần nữa bị cuốn vào bên trong sự việc này.

"Tổng giám đốc Hạo, hôm nay tới đây là có chuyện gì sao?" Tô Hồng Dịch tiến đến đón hai người: "Hai vị ngồi trước, tôi đi rót nước."

Tô Hồng Dịch đi hướng phòng bếp, hai người ngồi ở phòng khách, nhìn quanh nhà họ Tô, giữa phòng khách là di ảnh của Tô Minh Nguyệt. Thịnh Vân Hạo vẫn như cũ cảm giác được bi ai, bi ai cho Tô minh Nguyệt.

Lúc Tô Hồng Dịch quay lại, trong tay còn cầm hai chén cà phê, vững vàng đặt ở trước mặt hai người nói: "Gần đây trong nhà xảy ra chút việc, chỉ có loại cà phê này chiêu đãi các vị."

"Mạnh Tú Cầm chưa từng trở về sao?" Thịnh Vân Hạo là người hỏi trước.

Tô Hồng Dịch che giấu đi tâm tư, nói: "Mấy ngày nay cũng không thấy bóng người, tổng giám đốc Hạo, ngài có thể nói cho tôi, Mạnh Tú Cầm đến cùng đã làm những gì được không?"

"Chúng tôi vừa nãy đi một chuyến đến cục cảnh sát, vị cảnh sát kia nói cho chúng tôi biết, người đàn ông đâm chết Tô Minh Nguyệt, sau khi Mạnh Tú Cầm đi không lâu đã chết rồi." Chu Hạo Thanh nói mọi việc cho ông ta.

Trước/308Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Phu Nhân Nàng Áo Choàng Lại Oanh Động Toàn Thành