Chương Trước/1274Chương Sau

Vợ Yêu Nóng Bỏng Đừng Hòng Trốn

Chương 1298

Chương 1298

Phong Linh Đàm là nơi ở của Lê Nhật Linh và Lâm Quân năm đó, từ sau khi ra nước ngoài trở về cũng không ở đó mà ở chỗ ông Lâm.

Nhưng kinh ngạc thì kinh ngạc, trợ lý Lưu cũng không có tư cách cũng như bản lĩnh chất vấn Lâm Quân nên nghe anh nói thế thì lập tức.

gật đầu rồi lái xe hướng về phía Phong Linh Đàm.

Trên đường đi, phong cảnh ven đường vừa xa lạ lại vừa quen thuộc khiến cho những suy nghĩ của Lâm Quân bay xa. Con đường này đã từng là nơi anh đi qua hàng ngày, anh bỗng nhận ra, trong mỗi tấc trí nhớ của anh đều có hình ảnh thuộc về Lê Nhật Linh.

Phong Linh Đàm đã thật lâu chưa có người ở tuy nhiên anh vẫn luôn cho người tới đây lau dọn sạch sẽ, nhưng nó vẫn thiếu đi hương vị quen thuộc của quá khứ, an tĩnh và trống rỗng.

Lâm Quân quen chân đi về phía phòng ngủ, thả người xuống giường, anh trở về là để tìm kiếm lại những ký ức cùng những dấu vết của anh và cô từ những chốn xưa, anh đã tìm thấy nhưng nó lại chỉ làm cho bản thân anh càng thêm bất an hơn.

Anh thật sự không biết mình sẽ ra sao nếu như Lê Nhật Linh thực.

sự biến mất, có lẽ anh sẽ cô độc đợi cô đến già, tới khi rời khỏi thế gian chăng?

Lâm Quân thở dài rồi bảo mẹ Trương đón ba đứa trẻ về Phong Linh Đàm ở một đêm, có lẽ ngày mai, cũng có lẽ là ngày kia, cũng có thể sẽ là vài ngày nữa anh sẽ lại rời đi Hà Nội. Hiện tại anh đột nhiên hiểu ra, có thể ở bên cạnh những thứ quan trọng là việc may mắn và cần thiết đến mức nào.

“Cha! Cha!” Ba đứa trẻ vừa vào cửa đã lập tức lao vào lòng Lâm Quân, khuôn mặt nhỏ nhắn nhằm thẳng mặt Lâm Quân mà dụi dụi như con mèo nhỏ, có vẻ mấy đứa cũng rất nhớ anh.

Lâm Quân ôm lấy mấy đứa trẻ, lại giơ tay nhéo nhéo má Hạ Ly. Nói con gái giống mẹ quả nhiên không sai mà, Hạ Ly càng lớn càng trở nên giống Lê Nhật Linh.

“Cậu chủ, khi cậu không có ở đây Hòa Phong và Hạ Ly mỗi ngày đều hỏi cậu và mợ đấy”

“Đúng rồi, cha ơi, mẹ đâu rồi?” Hạ Ly đổ nhiên nhận ra không thấy mẹ của mình đâu, cô bé ngó nghiêng ra sau lưng Lâm Quân, như thể sợ Lê Nhật Linh sẽ đột nhiên nhảy ra hù dọa cô bé vậy.

Thế nhưng Hạ Ly lại vẫn không thể thấy được bóng dáng của mẹ mình, nên đành phải ngẩng đầu hỏi Lâm Quân.

Lâm Quân nhấp môi, anh không biết mở lời nói với mấy đứa bé thế nào đây, chỉ biết im lặng hồi lâu rồi mới ngập ngừng mở miệng nói: “Một thời gian nữa mẹ các con mới quay lại, đừng lo lắng”

Cũng may mấy đứa trẻ hiểu chuyện, không còn tiếp tục gặng hỏi thêm nữa mà ngoan ngoãn gật đầu.

Lâm Quân dẫn theo mấy đứa trẻ đi ăn tối rồi dỗ cho chúng ngủ.

Lúc này, đột nhiên điện thoại vang lên từng hồi, người gọi tới là Lâm Vân Hàng, Lâm Quân tiếp điện thoại thì lập tức nghe thấy được giọng nói mệt mỏi của Lê Vân Hàng truyền đến: “Alo, Lâm Quân à, Hạ Linh nói hôm nay con chọn cho cha, có chuyện gì không?”

“Cha, bây giờ cha mới tan làm về sao?” Lâm Quân nhìn đồng hồ đeo tay, nhẩm tính thời gian rồi không nhịn được hỏi ông.

“Đúng vậy, cha tăng ca một chút, dạo này công ty nhiều việc lắm, bây giờ ngày nào cha cũng bận như ruồi mất đầu vậy, cứ loạn hết lên thôi” Lúc này Lê Vân Hàng đang nằm mệt mỏi trên giường, ông nhắm mắt, xoa xoa huyệt thái dương, giọng nói mệt mỏi, nghe tựa như đã già thêm mấy tuổi.

Thấy ông như vậy, Lâm Quân càng không biết phải mở miệng nói với ông chuyện của Nhật Linh thế nào đây.

Nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng Lâm Quân vẫn quyết định nói. Đây không phải là chuyện một mình anh có thể xử lý được. Bây giờ, Hà Dĩ Phong cũng sắp lên chức cha nên không thể đến quấy rầy anh ấy được, hơn nữa, Lê Vân Hàng là cha của Lê Nhật Linh nên ông cũng có quyền biết việc này.

Truyện convert hay : Tu La Đan Đế
Chương Trước/1274Chương Sau

Theo Dõi