Chương Trước/144Chương Sau

Võng Du Chi Diễn Kĩ Nhất Lưu

Chương 112: Tương lai tươi sáng (thượng)

Thấy Trương Tri bước vào, phản ứng đầu tiên của Kiều Dĩ Hàng là trợn tròn mắt, trong lòng chột dạ, không nhịn được mà liếc trộm Trầm Thận Nguyên. Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ quan hệ giữa hắn và Trương Tri cộng tác ở công ty đĩa nhạc, không tính thân thiết. Sự xuất hiện của Trương Tri ở đây khó tránh khiến người khác nghĩ nhiều.

Trầm Thận Nguyên cũng sửng sốt nhưng rồi rất nhanh đứng dậy: “Trương.. Trương tổng giám cũng đến thăm tù à?“ Dù biết hắn là Chiến Hồn Vô Cực nhưng lần đầu gặp mặt trong hiện thực rất khó đem hình tượng hai người liên tưởng, đừng nói là gọi tên.

Lời vừa thốt ra, cả ba người ở đây đều 囧.

Trầm Thận Nguyên xấu hổ muốn đào hố chui xuống. Tất cả là do chức danh tổng giám kia làm hắn liên tưởng đến ngục giam, cuối cùng thuận miệng nói ra câu kia.

Kiều Dĩ Hàng cười giải vây: “Thực ra bị bệnh cũng chẳng khác vào tù lắm.“

Trầm Thận Nguyên nghĩ chút rồi quyết định giải thích: “Sư huynh, ta không có ý trù ẻo ngươi đâu.“

Kiều Dĩ Hàng gật đầu: “Ta biết, kiểu nói bóng gió tinh diệu này ngươi có muốn cũng không nghĩ ra được.“

“…“ Trầm Thận Nguyên cẩn thận ngẫm lại câu này. Sao nghe không đơn giản chút nào nhỉ?

Trương Tri xách theo một túi đồ lớn, yên lặng tới cạnh giường rồi lôi từng thứ ra.

Sushi, cá om dưa, bò bít tết, pizza… Đồ ăn các nước tề tụ đầy đủ khiến mắt Kiều Dĩ Hàng có điểm mệt. Chắc chắn hắn tới để phá rối! Nhiều món thế này, trừ phi Trầm Thận Nguyên ngu ngốc mới không thấy được điểm bất thường. Hắn khóc không ra nước mắt.

Trầm Thận Nguyên vui vẻ: “Trương tổng giám thật chu đáo. Sợ sư huynh không thích liền mua thật nhiều loại đồ ăn.“

“…“ Kiều Dĩ Hàng cười khan, “Đúng thế, Trương tổng giám, thực phiền ngài quá?“

Trương Tri nhướn mày: “Giữa chúng ta còn cần xấu hổ ngượng ngùng làm gì?“

“Cũng đúng. Ở công ty đĩa đã được ngài chiếu cố rồi.“ Kiều Dĩ Hàng vừa nói vừa xoay người, đưa lưng về phía Trầm Thận Nguyên, hướng Trương Tri hung hăng chớp mắt.

Trương Tri nâng tay, nhẹ nhành sờ mặt hắn, cười nhẹ: “Làm sao nhăn nhó vậy?“

Kiều Dĩ Hàng đông cứng.

Trong lúc đó, Trầm Thận Nguyên lại chẳng để ý đến hành vi bất thường của hai người này, mắt sáng lên chăm chú nhìn đống đồ ăn để đầu giường.

Dù từ lúc vào đến giờ Trương Tri không nói gì nhưng Kiều Dĩ Hàng có thể cảm thấy áp lực vô hình từ người hắn truyền tới. Hai mươi tuổi là thời kỳ chẳng thể dự đoán trước, tính trẻ con và sự chững chạc như hai đầu dây giằng co, chẳng ai biết kích thích một chút có thể khiến hắn làm ra chuyện động trời gì. Cứ xem vụ cưỡng hôn đêm sinh nhật cùng biểu hiện hôm nay của hắn là biết.

Nghĩ tới số lần bị hôn ngày càng tăng cộng thêm phản ứng bản thân ngày càng bình tĩnh, Kiều Dĩ Hàng bi ai phát hiện biểu hiện sa đọa của hắn đã rõ mười mươi rồi.

Kiều Dĩ Hàng quyết định bảo trì khoảng cách cùng Trầm Thận Nguyên, tốt nhất làm hắn rút lui trước khi Trương Tri kịp phát điên.

“Sư đệ à!“ Có ý đuổi người, Kiều Dĩ Hàng lập tức trưng ra vẻ mặt ôn hòa, đưa pizza Trương Tri đem tới cho hắn, “Vừa rồi ngươi nói chưa ăn sáng đúng không?“

Trầm Thận Nguyên thụ sủng nhược kinh*, mang theo vài phần không tin hỏi lại: “Cho ta sao?“

(*thụ sủng nhược kinh: được sủng ái mà lo sợ)

Kiều Dĩ Hàng: “Ta nghe nói gần đây lịch của ngươi rất chặt, cần ăn nhiều chút để bổ sung thể lực nha.“

Trầm Thận Nguyên ngẫm nghĩ một chút: “Ý sư huynh là chút nữa còn muốn mời ta đến căng tin ăn hả?“

“…“ Kiều Dĩ Hàng quay đầu, nhìn cá sốt dưa Trương Tri đặt ở đầu giường, khẽ cắn môi, dứt khoát đưa qua, “Còn lâu mới đến giờ cơm trưa, phần cá sốt dưa này ngươi cầm ăn đi.“

….

Pizza ăn cùng cá sốt dưa?

Trầm Thận Nguyên mờ mịt nhận lấy: “Thực ra có pizza lót bụng ta có thể chịu đến trưa.“

Sao nhất quyết không chịu đi thế này?

Kiều Dĩ Hàng ám chỉ: “Lịch của ngươi bận vậy, ta cũng không dám giữ.“

“Vì sư huynh, lịch làm việc sáng nay ta chuyển hết cả rồi. Mãi ba giờ chiều mới phải đi.“ Trầm Thận Nguyên chớp thời cơ, ra sức thể hiện tình nghĩa đồng môn.

Trương Tri đột nhiên móc từ trong túi ra phong kẹo cao su, ăn một cái, vừa nhai vừa nói với Kiều Dĩ Hàng: “Anh đi với tôi một chút.“

Kiều Dĩ Hàng cảnh giác: “Đi đâu?“

“Nhà vệ sinh.“

“…“ Hai người cùng vào nhà vệ sinh? Ánh mắt Kiều Dĩ Hàng nhìn Trương Tri tuyệt đối ẩn dấu dao nhọn, ý “nếu cậu dám xằng bậy, tôi tuyệt đối không hạ thủ lưu tình“.

“Hay là…“ Khóe miệng Trương Tri chậm rãi cong lên, lộ vẻ tự tiếu phi tiếu, “..Anh muốn chúng ta giải quyết ngay tại đây?“

Kiều Dĩ Hàng nghẹn họng.

Tình thế mạnh hơn người. Trong tình huống này, đóng cửa chỉ lưu lại không gian tưởng tượng mà mở rộng cửa thì rõ ràng là… tróc gian tại giường! Hắn không chút do dự lựa chọn phương án trước.

Nhìn Kiều Dĩ Hàng gương mẫu xuống giường đi vào nhà vệ sinh trước, Trương Tri cười tủm tỉm lướt qua trước mặt Trầm Thận Nguyên còn đang mờ mịt, cố ý cường điệu tiếng nhai kẹo.

Trong nhà vệ sinh, Kiều Dĩ Hàng khoanh tay đứng trước gương, đề phòng nhìn ra cửa. Thấy Trương Tri vào, hắn thấp giọng hỏi: “Nói đi, chuyện gì?“

“Mời anh ăn kẹo cao su.“ Trương Tri đưa kẹo đến trước mặt hắn.

Kiều Dĩ Hàng nhìn hắn hồ nghi.

Trương Tri vẫn không nhúc nhích.

Kiều Dĩ Hàng không đoán được hắn định làm gì, tiện tay lấy kẹo, bỏ vào miệng.

Trương Tri nhả bã kẹo ra, vứt vào thùng rác rồi đột ngột kéo Kiều Dĩ Hàng còn đang mê mang qua, hôn xuống.

“Rầm!“

Người ngồi bên ngoài đang định ăn pizza nghe thấy tiếng cửa nhà vệ sinh bị dập mãnh liệt rồi lại nhanh chóng khôi phục sự yên tĩnh.

Nhìn pizza trong tay, Trầm Thận Nguyên nuốt nước miếng, hướng nhà vệ sinh kêu: “Sư huynh, Trương tổng giám, hai người không việc gì chứ?“

Trong WC vẫn im lặng.

Qua một lát, cửa đột ngột mở ra.

Kiều Dĩ Hàng xông ra trước. Đôi môi vốn tái nhợt nay lại đỏ như bôi son.

Trương Tri chậm như rùa theo sau, mỉm cười, vẻ mặt hoàn toàn có thể viết ba chữ “rất đắc ý“.

Kiều Dĩ Hàng đột nhiên nhấm nuốt kẹo cao su như muốn trút giận vào đó.

Trầm Thận Nguyên nhìn hắn, lại nhìn Trương Tri: “Hai người… không việc gì chứ?“ Ngoài ba chữ “không việc gì“, hắn không thấy được vấn đề gì khác.

Trương Tri mỉm cười: “Không có gì. Chỉ là hết kẹo cao su để ăn mà thôi.“ Hắn dừng một chút, quay sang Kiều Dĩ Hàng, “Ăn ngon không?“

Động tác của Kiều Dĩ Hàng khựng lại, coi như trong nháy mắt lĩnh ngộ được ý đồ của Trương Tri, mặt nhất thời cũng đỏ như màu môi.

Thế nhưng sự cố gắng của diễn viên cũng không chiếm được sự đáp lại của người xem.

Trầm Thận Nguyên đột nhiên rất tò mò duỗi cổ ra hỏi: “Có phải gần đây công ty có dự định gì mới không?“

Trương Tri, Kiều Dĩ Hàng: “…“

“Đúng thế.“ Trương Tri thản nhiên nói tiếp, “Thực ra ta định gọi điện kêu ngươi đến công ty.“

Trầm Thận Nguyên mở to mắt: “Để làm gì?”

“Ta quyết định đẩy nhanh tiến độ ra đĩa của các ngươi. Dù không kịp dự giải Thiên Thanh nhưng có thể phối hợp với lễ Trung Thu. Kiều Dĩ Hàng bị thương nên thành ra chuyện tuyên truyền đành nhờ ngươi nỗ lực hơn rồi.“

“Không vấn đề.“ Trầm Thận Nguyên vỗ ngực cam đoan.

Trương Tri liếc hắn một cái: “Vậy sao còn chưa đi?“

“Đi đâu?“

“Công ty.“

“Được.“ Trầm Thận Nguyên ôm pizza cùng cá sốt dưa đi hai bước, “Còn Trương tổng giám?“

“Ta còn có việc cùng Kiều Dĩ Hàng thương lượng.“ Trương Tri nhìn Kiều Dĩ Hàng, trong mắt lóe lên vẻ u lãnh.

Kiều Dĩ Hàng dùng chân kéo thùng rác dưới giường ra, vứt bã kẹo cao su.

“Tốt rồi.“ Trầm Thận Nguyên quay sang Kiều Dĩ Hàng, “Tỷ, ta đây đi trước.“

“Tỷ?“ Trương Tri mãn cảm bắt được từ mấu chốt này.

Trầm Thận Nguyên nhìn Kiều Dĩ Hàng: “Tỷ phu còn chưa biết sao?“ Có chữ “tỷ“ mở đường, “tỷ phu“ cũng không khó gọi.

Trương Tri nhíu mày, trong đầu hiện ra một đáp án khó tin: “Ngươi là Đại Hồ?“

Trầm Thận Nguyên chân chó cười đáp: “Tỷ phu.“

Không thể phủ nhận, uy lực hai chữ này tương đối lớn.

Tỷ như vẻ mặt Trương Tri giờ phút này cùng lúc mới đến hoàn toàn khác biệt, đôi mắt hấp háy cười, chỉ kém tuyên chiếu ban thưởng!

Nhắc tới game, Trầm Thận Nguyên thuận miệng nói: “Gần đây tỷ phu ít login a.“

“Ừm, bận quá.“ Trương Tri nghĩ tới chuyện luôn canh cánh trong lòng, “Ngươi biết ai là Đại Dương không?“

“Biết a.“ Trầm Thận Nguyên đang định trả lời thì Kiều Dĩ Hàng xốc chăn, lộ đầu ra, “Sư đệ, chẳng phải ngươi nói cần phải đi sao?“

Trầm Thận Nguyên bừng tỉnh: “A, đúng thế, ta phải đi rồi. Tỷ, lần sau gặp.“ Nhưng câu tiếp theo lại tha trở về, “Tỷ phu, Đại Dương chính là ta. Lần sau login nhớ thêm bạn nha.“

“Nga.. chính là ngươi à~.“ Trương Tri kéo dài âm, nhìn không ra biểu cảm gì.

Trầm Thận Nguyên cảm giác câu này của hắn còn ẩn ý gì đó vì vẻ mặt Trương Tri thoáng cái u ám nhưng nghĩ tới nghĩ lui đều không hiểu bản thân đắc tội người này lúc nào. Trên thực tế, ngay cả cơ hội hắn cũng không có, đã được gặp lần nào đâu.

Kiều Dĩ Hàng nhớ tới lần Trương Tri dùng nick hắn vào game, vết thương trên trán ẩn ẩn đau: “Ngươi về trước đi. Ta muốn nghỉ.“

“Ừm.“ Trầm Thận Nguyên nhìn Trương Tri, “Tỷ phu không đi sao?“

“Ta ở lại với tỷ ngươi.“ Trương Tri thản nhiên đáp.

“Tốt. Vậy gặp lại sau.“

Trầm Thận Nguyên êm đẹp rời đi, Trương Tri chẳng nói câu nào nhưng khi quay đầu nhìn Kiều Dĩ Hàng, ánh mắt mang theo mùi nguy hiểm.

Kiều Dĩ Hàng ngồi dậy, ánh mắt nhìn hắn cũng không quá.. ôn nhu.

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh Chi Đại Lão Lại Điên Rồi
Chương Trước/144Chương Sau

Theo Dõi