Chương Trước/144Chương Sau

Võng Du Chi Diễn Kĩ Nhất Lưu

Chương 141: Phiên ngoại: Chinh long (lục)

Hồ Long Uy nhất thời đông cứng nhưng phần nọ trên thân thể lại như đáp lại lời Suất Chinh nói, ngẩng đầu lên.

“Ta…” Hắn đang định lên tiếng, ngón tay Suất Chinh đã linh hoạt từ bắp đùi hắn luồn tới nội khố.

Hồ Long Uy giật nảy mình, tay phải gắt gao đè bàn tay nọ lại, liên thanh âm cũng run rẩy: “Ngươi.. định làm gi?”

Ngón tay Suất Chinh nhẹ nhàng ma sát.

Hồ Long Uy lập tức phát ra thanh âm gần như rên rỉ trong cổ họng làm hắn hận không thể kiếm cái lỗ nào chui vào.

“Ta chỉ muốn cho ngươi thoải mái như ở nhà.” Thanh âm Suất Chinh ám ách, nửa thân trên nhích lại gần người hắn, ngón tay không chịu thoái nhượng nửa phần.

Hồ Long Uy thiếu chút nữa ngất xỉu.

Hắn cũng không phải đi ra… Cái thứ đó, có gì xem như ở nhà chứ!

Dùng tay giải quyết cũng không phải hắn chưa từng làm nhưng để người khác làm cùng chính mình làm cảm giác rất khác biệt. Nhất là khi tay Suất Chinh ma sát, hắn cảm nhận rất rõ thân thể mình hưng phấn run lên. Loại cảm giác này một mình làm không thể có.

Tựa hồ cảm nhận được động tác của hắn, Suất Chinh dùng khuỷu tay trụ nửa người trên, nửa dưới tựa hờ vào người hắn nhẹ nhàng cọ xát, ngón tay linh hoạt di chuyển.

Hồ Long Uy nhất thời toàn thân vô lực, cũng dần dần buông tay ra.

Suất Chinh thấy hắn một bộ hưởng thụ, tâm lý càng thêm đắc ý, càng gắng ra sức, liều mạng muốn lấy lòng hắn.

Đại khái qua mười phút, Hồ Long Uy xuất ra.

Suất Chinh chùi tay xuống ra giường.

Hồ Long Uy nằm trên giường, nhẹ nhàng thở phì phò.

Qua một lát, Suất Chinh trở lại, trong tay còn cầm khăn lông ấm cùng khăn tay: “Cởi quần ra đi.”

Hồ Long Uy nghiêm mặt nhìn hắn. Quần ướt dính trên người đích xác không thoải mái. Hắn rất nhanh cởi quần, lại sợ bẩn chăn chiếu, lấy tay đẩy chăn mền ra.

Suất Chinh nhân cơ hội cầm khăn tay luồn tới ổ chăn, giúp hắn lau sạch sẽ rồi lại dùng khăn lông ấm lau lần thứ hai.

Cả quá trình, Hồ Long Uy ngay cả cử động nhỏ cũng không dám.

Lau xong, Suất Chinh đem khăn lông lẫn khăn tay đều vứt trên đất, quay người chui vào ổ chăn.

Tựa hồ cảm thấy hắn run run, Hồ Long Uy chột dạ mà dựa tới gần: “Lạnh hả?”

Suất Chinh lập tức dán tới, ôm hắn: “Lạnh chết ta rồi.”

Hồ Long Uy biết lúc nãy hắn chỉ mặc quần lót ra ngoài, càng thêm áy náy để mặc hắn ôm: “Ngủ sớm chút đi.”

“Ta khó chịu.” Suất Chinh lại cọ xát tới gần.

“Khó chịu chỗ nào?” Hồ Long Uy khẩn trương hỏi.

“Nơi này.” Suất Chinh cầm tay hắn, đưa đến thứ ngo ngoe đang muốn di chuyển của mình.

Hồ Long Uy thoáng cái sững người.

Nếu giờ bật đèn, nhất định có thể thấy vẻ mặt tái nhợt của hắn.

Suất Chinh dùng thân thể cọ xát hắn, thừa dịp hắn giật mình ngẩn người, lặng lẽ quàng một chân qua người hắn.

“Ngươi làm gì thế?” Hồ Long Uy thiếu chút nữa hoảng tới mức dựng tóc gáy.

Suất Chinh nhẹ nhàng xoa mông hắn: “Chúng ta thử xem.”

“Thử.. thử cái gì?” Hồ Long Uy run lập cập.

“Cái này.” Suất Chinh vừa nói vừa nhắm vị trí, thoáng cái phác tới, dùng lưỡi khiêu khai bờ môi hắn, tấn công trực diện.

Có lẽ bị hù choáng váng, có lẽ vì thân thể cứng lại, tóm lại, Hồ Long Uy hoàn toàn không có phản ứng, tùy ý Suất Chinh muốn làm gì thì làm. Đến khi Suất Chinh cởi xuống chướng ngại duy nhất trên người hắn – quần lót, Hồ Long Uy mới hồi phục tinh thần: “Không nên…”

Hắn hoảng sợ lui người đứng dậy.

Trong tình huống tên đã lên dây không thể không bắn, Suất Chinh sao có thể dung hắn đổi ý. Một bên dùng môi nhiệt tình ngặm nhấm vành tai cùng cần cổ hắn, một bên dùng thân thể cọ xát ** của hắn.

Hồ Long Uy bi ai phát hiện, bản thân đúng thực là sinh vật chỉ dùng nửa người dưới để suy nghĩ!

Ngón tay Suất Chinh nhân cơ hội chen vào.

Hồ Long Uy không khỏe mà rên rỉ.

Nhưng Suất Chinh rất nhanh rút ngón tay ra, đang lúc Hồ Long Uy tưởng tất cả chấm dứt, thân thể nghênh đón đòn đánh sâu vào hơn nữa.

“A.” Hắn ngẩng đầu lên, cố gắng hô hấp.

Suất Chinh đầu tiên dừng lại bất động, đợi Hồ Long Uy hô hấp hoãn lại mới từ từ di chuyển đứng lên.

Hai người đều là lần đầu làm chuyện này, phối hợp hơi non nớt nhưng rất nhanh bị tác động lẫn nhau cuốn hút.

Hồ Long Uy không ngừng nhéo tay Suất Chinh, tựa hồ muốn đem nỗi thống khổ bị hành hạ bởi đau đớn cùng hưng phấn biểu đạt ra ngoài.

Đợi đến khi vất vả chấm dứt, toàn thân Hồ Long Uy lập tức xụi lơ xuống, lý trí quay về, hắn lui tới cạnh giường, quay lưng về phía Suất Chinh.

Suất Chinh trong lòng hư không, nhất thời mông lung, hồi lâu mới nhặt khăn lông trên mặt đất lên, quay về phòng tắm, qua một lát, lại bưng chậu nước rửa mặt quay lại giúp hắn tẩy trừ. Nhưng vừa chạm tới thì Hồ Long Uy tựa như chim sợ cành cong, giật bắn người.

“Ta giúp ngươi rửa sạch.” Suất Chinh dụ dỗ.

“Ngươi…” Hồ Long Uy trừng mắt nhìn hắn. Hắn rất muốn lên tiếng mắng to nhưng chuyện vừa rồi cũng không thể phủ nhận phần sai của mình. Nhớ tới tiếng rên rỉ của bản thân, hắn hận không thể xóa sạch trí nhớ, dù cho biến thành kẻ ngốc cũng được.

Suất Chinh thấy hắn không phản ứng, đành tự mình động thủ.

“Tự ta làm.” Hồ Long Uy nhe răng nhe miệng đi vào phòng tắm.

Suất Chinh một lần nữa nằm xuống nhưng mắt lại chằm chằm nhìn hướng phòng tắm. Không có hưng phấn đem người kia nuốt vào bụng, lòng hắn giờ càng nhiều bất an. Dường như hắn chiếm được rồi nhưng lại bị người này chặn ngoài cửa nội tâm.

Hồ Long Uy đại khái nửa giờ sau mới ra. Hắn không lên giường nằm mà mặc quần áo, thu thập hành lý, khoác ba lô đi.

Cả quá trình, Suất Chinh vẫn mở to hai mắt nhìn.

Khoảnh khắc cửa mở, hắn cơ hồ sẽ tiến lên giữ người lại. Nhưng chỉ là cơ hồ.

Đợi khi cửa khép lại, hắn nhảy vọt xuống giường, mặc vội quần áo, cầm chìa khóa xe ra cửa.

Nửa đêm canh ba không dễ gọi xe.

Hồ Long Uy đứng ở ven đường, nhìn mặt đường lạnh băng, không chút biểu cảm.

Suất Chinh ngồi trong xe vừa đau lòng lại vừa ảo não nhìn bóng lưng hắn.

Xe taxi cuối cùng cũng tới, Hồ Long Uy chậm rãi lên xe.

Suất Chinh lặng lẽ lái xe theo sau.

Taxi dừng ở một nhà trọ u tĩnh. Hồ Long Uy khoác ba lô xuống xe.

Suất Chinh cũng đỗ xe, theo vào.

Nhà trọ này sinh ý không được tốt nên rất nhanh hắn thuê được phòng sát cạnh phòng Hồ Long Uy.

Suất Chinh đi vào phòng, cửa sổ rộng mở thoáng cái khiến trái tim vốn lạnh lẽo của hắn đông cứng.

Hắn chẳng buồn cởi quần áo, lăn ra giường nhìn chăm chú bức tường ngăn cách giữa hai người.

Một đêm không ngủ.

***

Suất Chinh mãi đến năm giờ hơn mới thiếp đi được chút.

Chờ hắn tỉnh dậy ra ngoài đã phát hiện cửa phòng bên cạnh rộng mở, nhân viên nhà khách đang quét dọn vệ sinh.

“Người thuê phòng này…”

Không đợi hắn nói hết, người bán hàng đã đáp: “Đi rồi.”

Suất Chinh cảm giác khí lực toàn thân thoáng cái bay biến.

Có lẽ như vậy cũng không tồi.

Ít nhất không cần tận mắt chứng kiến hắn rời đi, rời khỏi nhân sinh của mình.

Hắn dựa vào tường, giữa tiếng kinh hô của người bán hàng mà dần dần trượt xuống.

***

Vi Thạc cùng Khổng Quân Tử đều phát hiện, Hồ Long Uy từ sau khi du lịch trở về liền phi thường phi thường không đúng.

Đi đụng phải cửa không kêu đau mà lại ngẩn người.

Bị người vỗ không nhìn xem là ai mà che mông trước.

Thấy người dễ nhìn liền chằm chằm theo dõi khiến người khác thiếu chút nữa xấu hổ đến mức muốn viết lên mặt hắn mấy chữ “Rất xấu, rất vô sỉ” mới thôi.

Tóm lại, điểm quái dị nhiều vô kể. Mà trong đó quái dị nhất chính là lúc rảnh rỗi hắn sẽ ghé vào chỗ bọn họ, dùng ánh mắt vô cùng quỷ dị nhìn bọn họ.

“Rút cuộc ngươi bị làm sao vậy?” Vi Thạc lần thứ mười tám muốn thân thiết Khổng Quân Tử lại bị cái bóng đèn to đùng này quấy phá, nhịn không nổi rít gào.

Hồ Long Uy ngồi trên giường mình trầm mặc nhưng ánh mắt tựa như đang nhắn nhủ ta có trăm nghìn lời muốn nói nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Vi Thạc sập cửa lại, khóa kỹ rồi khoanh tay trừng mắt nhìn hắn.

Khổng Quân Tử đang ngồi trên giường Vi Thạc cũng hiếu kỳ nâng cằm.

“Cái kia,” Hồ Long Uy gian nan mở miệng, “Kỳ thực ta biết cả rồi.”

“Biết cái gì?” Vi Thạc cực kỳ muốn giẫm bẹp kem đánh răng, sau này khỏi mất công ma răng làm gì!

“Chính là chuyện của các ngươi.” Hồ Long Uy quyết định thẳng thắn.

Vi Thạc cùng Khổng Quân Tử không chút kinh ngạc.

Vi Thạc: “Ta còn nghĩ ngươi sẽ thay chúng ta giữ kín đến chết chứ.”

Hồ Long Uy lập tức giơ tay thề: “Ta tuyệt đối sẽ không nói ra ngoài!”

“Rồi. Thế sau đó?” Vi Thạc liếc hắn.

Hồ Long Uy cúi đầu, lí nhí hỏi: “Các ngươi thế nào quyết định đến với nhau?”

Vi Thạc tức giận đáp: “Vừa mắt liền xong.”

Khổng Quân Tử như ngộ ra: “Không phải ngươi thích bạn nam nào rồi chứ?”

Hồ Long Uy đột nhiên trừng lớn mắt.

Vi Thạc nhướn mày: “Nhanh vậy sao?”

Hồ Long Uy giật giật khóe miệng: “Cái gì gọi là nhanh như vậy?”

Vi Thạc: “Nhìn mấy bộ phim trong máy ngươi, ta biết sớm muộn gì cũng có ngày hôm nay.”

“Ngươi..ngươi xem qua?” Hồ Long Uy lắp bắp.

Vi Thạc gật đầu: “Hơi khoa trương chút nhưng đa số không tệ.”

Hồ Long Uy bị chấn động hồi lâu không nói nên lời. Nguyên lai, bí mật lâu nay của hắn sớm đã không còn là bí mật.

Khổng Quân Tử chậm rãi nói: “Nếu ngươi đồng ý nói ra, chúng ta có thể phân tích giúp ngươi.”

Vi Thạc lập tức tìm chỗ tốt, chuẩn bị làm quần chúng vây xem.

Hồ Long Uy xấu hổ nhìn hắn, do dự hồi lâu cuối cùng quyết định… nói. Dù sao hôm nay không nói, một ngày nào đó cũng lộ. Hắn đột nhiên hoài nghi năng lực bảo thủ bí mật của bản thân.

Từ chuyện của Suất suất suất cùng Thủy Tiên hòa thượng cũng như chuyện của Suất Chinh và Hồ Long Uy, Vi Thạc và Khổng Quân Tử đều tỏ vẻ, chuyện rất thú vị sinh động, nhân vật chính rất ngu ngốc. Nhất là kẻ đang ngồi đây.

Khổng Quân Tử nhìn Hồ Long Uy vừa xấu hổ bất an lại vừa mong chờ, mở miệng giảng giải: “Thế giới này có hai loại người. Một là trước khi làm luôn nghĩ tới cái lợi có được rồi dũng cảm thực hiện. Loại thứ hai luôn nghĩ đến khó khăn cùng phiền toái, sợ đầu sợ đuôi, là kẻ vô tích sự. Kỳ thật chuyện bọn họ đối mặt có thể giống nhau nhưng kết quả hoàn toàn bất đồng. Ngươi hiểu ý ta chứ?”

Hồ Long Uy: “Nhưng loại sự tình này…”

Vi Thạc cắt ngang: “Cái gì gọi là loại sự tình này? Chẳng phải là hai nam nhân ưng ý nhau sao? Ngươi nghĩ nghiêm trọng mức độ nào? Làm thủng tầng ô-zôn hay phá vỡ cân bằng sinh thái? Đừng quá đề cao bản thân thế! Hiểu rõ mình nên sống cả đời với ai mới là đúng!”

Hồ Long Uy bị nghẹn không nói nên lời.

Khổng Quân Tử cùng Vi Thạc cũng hiểu được đủ thì thôi, còn lại cần hắn tự suy nghĩ.

Màn đêm buông xuống, Hồ Long Uy lật qua lật lại trên giường cả đêm.

Hôm sau, tờ mờ sáng.

Khổng Quân Tử dụi mắt, đang do dự nên dậy hay không đã nghe Hồ Long Uy nhỏ giọng hỏi: “Ngươi nói, tiếp theo ta nên làm gì bây giờ?”

“Ngươi hiểu rõ chứ?” Khổng Quân Tử ngáp một cái.

“Ừm. Cứ thử xem.” Thốt ra ba chữ mất cả đêm suy nghĩ, Hồ Long Uy cảm giác nhẹ nhõm chút.

Khổng Quân Tử nghĩ chút nói: “Trước chờ một chút.”

“Chờ cái gì?”

“Chờ hắn tới tìm.”

“…Hắn có lẽ sẽ không đến đâu?” Kỳ thật ngày đó hắn biết Suất Chinh đi theo đến nhà trọ nhưng tâm hắn loạn như ma, hoàn toàn không muốn thấy người kia. Bây giờ ngẫm lại mình ra đi dứt khoát như vậy nói không chừng tổn thương đến hắn rồi.

“Ta cảm thấy hắn sẽ đến.” Mặc dù chưa từng thấy Suất suất suất nhưng chỉ qua lời kể, hắn cảm giác được người này rất có mục đích, cũng không dễ dàng bỏ cuộc.

Hồ Long Uy có điểm thất vọng, quyết định thử xem. Từ giờ khắc đó trở đi, ý nghĩ muốn gặp Suất Chinh không ngừng đảo điên đầu óc hắn nhưng hắn quyết định nghe lời Khổng Quân Tử, dù sao cũng là người từng trải, đối loại vấn đề này chắc chắn hiểu hơn hắn.

Từ đó trở đi, Hồ Long Uy thập phần quan tâm máy tính cùng di động. Trên cơ bản cung ứng điện 24/7.

Giằng co như thế nửa tháng.

Lòng Hồ Long Uy có chút lạnh lẽo.

Khổng Quân Tử cũng buông lỏng khuyên hắn tìm cơ hội thử dò xét.

Nhưng Hồ Long Uy từ chờ mong đến thất vọng, đả kích tâm lý, ngược lại không nghĩ chủ động tìm.

Vì thế, chuyện liền không minh bạch trì hoãn lại.

Vi Thạc thấy bộ dạng này của hắn hận không rèn sắt thành thép nói qua mấy lần, có khi còn nóng nảy nói thẳng: “Loại người không kiên trì thế này có tìm đến cũng vô dụng, sau này chắc chắn chia tay! Vậy xem như ngươi xui xẻo đi! Còn suốt ngày nhớ thương làm gì?”

Hồ Long Uy bị hắn nói càng thêm bơ phờ.

Khổng Quân Tử đành giảng hòa: “Chẳng phải người kia công việc bận rộn sao? Nói không chừng chưa sắp xếp được thời gian rảnh.”

“Có bận đến nỗi ngay cả gọi điện hay nhắn tin đều không xong không?” Vi Thạc nói, “Ta nói cho ngươi, người như thế không đáng. Sau này hắn thực tìm đến cũng đừng gặp.”

Trên hành lang đột nhiên có người hô lớn: “Hồ Long Uy, dưới lầu có người tìm!”

Hồ Long Uy run lên.

Vi Thạc cũng ngây ngẩn, đừng bảo là thiêng thế chứ.

Khổng Quân Tử đứng dậy, ngó ra cửa sổ: “Là người này sao?”

Hồ Long Uy nhào qua.

Trong bóng chiều, một thanh niên mặc áo lông xám, hai tay đút túi, có chút không được tự nhiên. Phảng phất như cảm ứng được ánh mắt hắn, thanh niên ngẩng lên, nhìn đến hắn khi, nhãn tình nhất thời tỏa sáng như ánh sao đêm.

Hồ Long Uy vớ vội áo khoác chạy xuống lầu.

Vi Thạc nhìn cánh cửa sổ lay động, cau mày: “Nói hắn đừng để ý, một chút kiên trì cũng không có.”

Khổng Quân Tử mỉm cười: “Ngươi rất kiên trì. Đến giờ cũng chưa chịu gấp quần áo.”

Vi Thạc quét mắt nhìn đống quần áo sạch sẽ nhưng vứt toán loạn trên giường, bĩu môi: “Đương nhiên, ta là chủ gia đình mà.”

“Long Uy chắc buổi tối không về rồi.” Khổng Quân Tử dừng chút, “Nhưng chúng ta phân giường ngủ.”

“…” Vi Thạc im lặng tới cạnh giường, bắt đầu gấp quần áo.

Khổng Quân Tử cười thầm, ánh mắt lại trở về bãi đất trống trước lầu.

Chỉ thấy Hồ Long Uy dùng tốc độ rùa bò đến chỗ người thanh niên kia. Bất quá không đợi hắn bò tới nơi, người kia đã chạy tới, ôm chặt hắn.

Mặt trời xuống núi.

Hai bóng dáng kề sát, quất quít một chỗ.

Truyện convert hay : Nữ Thần Siêu Cấp Người Ở Rể
Chương Trước/144Chương Sau

Theo Dõi