Saved Font

Trước/72Sau

Võng Du Chi Phi Thường Đạo

Quyển 1 - Chương 3

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Giờ Vân Sinh chắc đang ở “Huyết Vũ Tinh Phong” luyện cấp đi? Hay là ở trong này an tĩnh nhàn nhã, liều mạng giết quái luyện cấp quả thật không thích hợp với mình, Tuyết Sinh vô cùng buồn chán nghĩ, một bên bốc một nắm gạo trong bát rãi xuống mặt đất, dẫn tới một đám tước điểu nhao nhao tranh đoạt (kết giới sơn cốc chỉ có thể ngăn trở những quái vật có tính uy hiếp dùng cho ngoạn gia luyện cấp, những động vật vô hại thì có thể vào kết giới, tuy đánh chết động vật vô hại cũng có thể tăng kinh nghiệm thăng cấp nhưng điểm công đức sẽ bị giảm xuống).

Thanh âm của hệ thống vang lên “Ngoạn gia Thiên Thu Tuyết bởi vì uy chim nhỏ ăn, nên giá trị công đức được +1″ vang lên không ngừng, phiền đến mức cậu phải tắt đi. Gạo này là lấy từ trong phòng ra, chỉ là một thùng gạo nhỏ mà sao lấy hoài lấy hoài không hết, khiến cho cậu không khỏi nghĩ, cái thùng gạo này không phải là thông với kho gạo nào đó đi? Ấn theo năng lực của chủ nhân trước, dùng pháp thuật khiến cho ngũ quỷ gì đó khuân vác xem ra cũng không phải việc khó. Gạo miễn phí, dù thế nào đi nữa cậu cũng không ăn, như thế liền uy điểu đi.

Thực vật hệ yêu vẫn có một chút chỗ tốt chính là không có độ đói khát, có nước và mặt trời là đủ rồi, so với người tiện lợi hơn nhiều lắm, không có lo chết đói, cũng không sợ bởi vì độ đói khát gia tăng mà năng lực giảm xuống, nghĩ nghĩ đến bộ dạng ngốc nghếch của các đại hiệp nhân tộc luyện cấp vừa đánh quái vừa cắn lương khô, chậc chậc, hình tượng chói lọi bị hủy trong chốc lát.

Khi cậu lần đầu tiên thấy được ảnh ngược của mình ở trong hồ nước tức thì bị đả kích không nhỏ: “mặt vẫn chính là mình như trước, chỉ là đổi lại một mái tóc dài ngân sắc có thể chấm đất, ánh mắt lục sắc như bảo thạch, này cũng thôi đi, chủ yếu chính là chịu ảnh hưởng của chủng tộc Hoa yêu, thân cậu vốn không cao lại còn ngâm trong nước!

Vốn thân cao 1m70 cậu đã rất không hài lòng, thế nhưng hiện tại nhìn lại, cậu cư nhiên chỉ có khoảng 1m55, ngất!

Nhỏ nhắn xinh xắn!

Cái từ đáng sợ.

Bị Vân Sinh thấy nhất định sẽ bị cười chết mất, vẫn là động vật yêu tộc hảo, có một cái sừng a, răng nanh gì gì đó a, vừa xinh đẹp vừa thực dụng (mồ hôi! Thẩm mỹ của cậu ta có vấn đề)

Mấy ngày nay cậu đều nỗ lực ở chỗ này luyện đan, thế nhưng điểm kinh nghiệm đạt được từ việc luyện kỹ năng sinh hoạt quá ít, đan dược đã luyện không ít, thế nhưng cậu lại chỉ lên 3 cấp, Vân Sinh đều đã tới cấp 15. Nhưng cậu cũng không vội, Tuyết Sinh hiện tại ở trong lòng tính toán: luyện một đống lớn đan dược, dùng để hấp dẫn Vân Sinh làm vật chủ cho cậu ký sinh dẫn cậu đi luyện cấp, bởi vì Vân Sinh luyện Kiếm Khách, thường hay oán hận không đủ tiền mua thuốc, dùng hàng đống hàng đống dược quăng ngất nó, không sợ nó không mắc mưu.

Đột nhiên Tuyết Sinh ngửi được một cỗ mùi máu tươi rất nhạt, chẳng lẽ lại có động vật bị thương sao? Lần trước có một con chim nhỏ bị thương được cậu chữa trị, nên được thưởng 200 điểm giá trị công đức, tuy rằng cậu tịnh không để ý việc này, nhưng là dược đầy cả phòng, không dùng thì cũng vô dụng thôi.

Ôm lấy ý niệm “tùy tiện” như vậy trong đầu, Tuyết Sinh theo hướng mùi máu tươi truyền đến nhìn lại, đã thấy một nam tử nhân tộc thân hình cao lớn đầy máu, áo giáp bị vỡ nát, cước bộ thất tha thất thiểu hướng đến bên hồ nhỏ đi tới.

Người a! Cư nhiên là người a! Đây là người đầu tiên cậu nhìn thấy từ khi tiến vào trò chơi nha, đương nhiên, NPC không tính!

Tuyết Sinh kềm nén không được tâm tình hưng phấn, chạy nhanh về phía người nọ.

Nhất định phải hỏi một chút đây là nơi nào, cậu làm sao đến được nơi đây? Ở chỗ này căn bản không biện pháp mở bản đồ, nếu không hắn sớm bảo Vân Sinh đến đón mình, một mình thật sự hảo nhàm chán a!

Ngoạn gia nhân tộc kia xem ra không chỉ bị trọng thương, hơn nữa lại mệt lại khát, phủ phục trên mặt đất liền một đầu nhập vào trong hồ nhỏ ngoác miệng uống lấy dòng nước mát lạnh trong hồ.

Tuyết Sinh hưng phấn bước nhanh đến gần ngoạn gia kia, thời điểm khoảng cách hai người còn có bốn năm bước, cậu đang chuẩn bị lên tiếng chào hỏi, ai ngờ người nọ bỗng nhiên xoay người lại bạo lên, một cây đao nương theo gió hướng cái cổ mảnh khảnh của cậu vung tới!

Tuyết Sinh dưới sự kinh hãi vội vàng xuất ra kỹ năng ‘Triền Nhiễu’ chưa bao giờ sử dụng qua, một mảng rễ cây hôi hắc sắc từ dưới đất chui lên, thuận lợi làm đao chệch hướng, nhưng chính là vẫn bị đao nhọn xẹt qua vai trái…

“Ngươi đã bị ngoạn gia Thiên Hồng công kích, giá trị sinh mệnh giảm 56 điểm.″

Thanh âm hệ thống vang lên bên tai, thiếu chút nữa đem Tuyết Sinh hù chết, giá trị sinh mệnh của cậu chỉ mới có 60 điểm, chỉ mới bị đầu nhọn mũi đao của người nọ đụng tới thì xém nữa bị miễu sát! May mắn là kỹ năng trời sinh cứu lại cậu một cái mạng nhỏ, vội vàng hốt hoảng lấy kim sang dược đắp lên vết thương.

Thiên Hồng — nam tử cao lớn kia cũng giật mình không nhỏ, mới vừa rồi nghe tiếng bước chân còn tưởng rằng là quái truy đến, ai ngờ chính là thiếu niên dung mạo xuất trần, thân hình nhỏ xinh, một đôi bích nhãn trong suốt bởi vì giật mình và tức giận mà trừng lớn, thế nhưng lại phi thường đáng yêu, tựa như con mèo nhỏ bị giẫm phải đuôi. Thấy mũi đao của mình xẹt qua vai trái người nọ, tóe ra một chùm máu trắng như tuyết, trong lòng không khỏi dâng lên nồng đậm hối hận (máu màu trắng do là hoa yêu nha).

“Ngươi đã bị ngoạn gia Thiên Thu Tuyết công kích lâm vào trạng thái không thể hành động”

Bởi vì cấp bậc sai biệt, rễ cây gì đó chỉ cần hắn phất phất đao một cái liền có thể giải quyết, nhưng lại bị Tuyết Sinh triệu hồi ra rễ cây trói hắn thành bánh chưng, Thiên Hồng căn bản không có ý niệm phản kháng trong đầu, còn đắm chìm trong trạng thái kinh diễm, trong đầu chỉ có suy nghĩ — nguyên lai cậu ấy tên là Thiên Thu Tuyết a, tên thật xứng với người a. (Yu Ming: Thiên Hồng bị sét oánh trúng rồi =)) Mộng: sét cấp 10 ~~)

Sau khi Tuyết Sinh thượng dược, giá trị sinh mệnh cuối cùng chậm rãi tăng lên, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, ngẩng đầu nhìn lại, cái người cao lớn kêu là Thiên Hồng kia còn bị rễ cây cậu triệu hồi ra trói nghiêm nghiêm thực thực (chặt chẽ), lại cũng không có giãy dụa, chỉ là ngơ ngác nhìn theo cậu. Tuyết Sinh thầm cảm thấy buồn cười, đây là tên ngốc a, phất tay cởi bỏ pháp thuật, thuận tiện ném một ít dược cho hắn, xem những vết thương trên người hắn cũng không nhẹ, nếu không trị liệu gấp thì cũng nhanh treo (đi đời nhà ma)

Nhìn bộ dạng Thiên Hồng cố hết sức đem dược trong uống ngoài thoa đau đến mức nhíu mày (trong trò chơi có 10% cảm giác đau), có ý muốn lên giúp, nhưng vẫn có một chút sợ hãi, Tuyết Sinh thẳng thắng hô một tiếng “Uy, ngươi vừa rồi vì cái gì chém ta?” hỏi trước cho rõ ràng, miễn cho bị chết không minh bạch, vạn nhất cứu một cái PK (đồ sát) cuồng, vậy cậu sẽ phải chết thảm.

“Thực xin lỗi…” Thiên Hồng lúng túng, khuôn mặt ngâm đen vậy mà nổi lên một thoáng đỏ ửng “ta còn tưởng rằng là quái đang truy đến… Bởi vì ta là bị quái đuổi nên mới chạy đến nơi này…”

Tuyết Sinh nháy mắt mấy cái, không nhìn lầm đi, một đại nam nhân cư nhiên còn xấu hổ?

“Thực sự xin lỗi, đã lộng thương ngươi.”

“Quên đi, coi như là tự giới thiệu, chẳng qua là lời giới thiệu ‘nhiệt tình’ này thiếu chút nữa muốn mạng của ta mà thôi.”

“Ha ha…” Thiên Hồng ngây ngô cười, ngượng ngùng gãi đầu.

Thiên Hồng biết mình từ lúc cùng Thiên Thu Tuyết gặp mặt đến nay mình luôn biểu hiện thành một thằng ngốc, kỳ thật hắn bình thường là một người có chút thông minh lanh lợi, cho dù từ nhỏ cũng chỉ có đối với nam hài tử có thiện cảm, cũng không hiểu tại sao chỉ liếc mắt một cái liền đối với Thiên Thu Tuyết sản sinh ra tình cảm không thể tin được, cái này có phải gọi là vừa thấy đã chung tình.

(Tốt lắm, anh công đã xuất chiến. Nhưng là cái đứa ngốc Thu Tuyết căn bản không biết người ta muốn theo đuổi cậu, khoảng cách lưỡng tình tương duyệt, còn phi thường ~~~~~ xa xôi….)

Trước/72Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Quan Bảng