Saved Font

Trước/16Sau

Vừa Vặn Gặp Được Anh

Chương 7: Tấm Ảnh Cũ

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trong ký ức đã chôn vùi từ lâu kia của cô, mẹ cô sẽ luôn đóng vai người mẹ hiền. Ôn hoà tỉ mỉ với cô, đồng hành cùng cô bằng tất cả sự dịu dàng và kiên nhẫn của mình, ngay cả khi cô mắc sai lầm cũng sẽ nhẹ nhàng dạy bảo cô, nói cho cô biết đạo lý trong đó, dạy cô trưởng thành.

Người ấm áp chu đáo như mẹ đương nhiên cũng rất tình cảm với cha cô, hai người ôn hoà hiền lành thường ngày hiếm khi xảy ra mâu thuẫn xích mích, họ sống những ngày tháng yên bình thoải mái, khiến mỗi một người quen biết họ đều vô cùng ngưỡng mộ, ngưỡng mộ tình yêu tưởng chừng như vĩnh cửu của họ, coi họ như hình mẫu. Vậy nên sau khi xảy ra chuyện, Trình An cũng mãi không hiểu được tại sao hai người từng yêu nhau lại đi đến cục diện tan vỡ như vậy.

Nhưng giờ nghĩ lại, cũng không phải là không có dấu vết gì. Có lẽ cuộc hôn nhân của hai người đã có vấn đề từ lâu, chỉ là vẫn luôn cố gắng giữ vẻ ngoài hoà thuận như thường, giấu giếm tất cả mọi người. Cho nên sau khi mẹ cô bị nghi ngờ ngoại tình mới có sự bộc phát bất ngờ như thế, tựa hồ muốn công khai hết tất thảy những oán hận đã kìm nén bấy lâu nay.

Mà cô, đứa con gái này dường như là vết nhơ trong đoạn tình cảm đã qua của hai người, lại giống như trách nhiệm mà cả hai đều không muốn gánh vác. Sau khi họ ly hôn, ngoài tiền chu cấp hàng tháng ra, không một người nào chủ động đến đón cô về nhà.

Càng mỉa mai hơn là, cô biết được từ người ngoài rằng mấy năm gần đây hai người đã lại có gia đình của riêng mình, cho đến hôm nay mới tận mắt nhìn thấy cái gọi là “gia đình mới” của họ. Nghe nói sau này mẹ kết hôn với một doanh nhân bất động sản giàu có, vậy thì đứa trẻ trong phòng khám nhi hôm nay cô nhìn thấy chắc là con gái của bà ấy và vị doanh nhân giàu có kia rồi.

Họ đều không cần cô nữa…

Nỗi đau bị người ta vứt bỏ này, hóa ra cô… chưa bao giờ quên được, nó vẫn luôn tích tụ sâu trong lòng, cho đến tận ngày hôm nay khi nhìn thấy một màn kia mới ào ào dâng lên, nước tràn bờ đê.

Chiếc điện thoại trên tủ đầu giường phát ra tiếng ù ù như đang hoà âm với sự thê lương của cô lúc này. Trình An bị tiếng chuông đánh thức, lúc mở mắt ra, nước mắt từ khóe mắt chầm chậm chảy xuống, cô đưa tay lên sờ, đầu ngón tay cảm nhận được giọt nước mắt ấm nóng ấy.

Điện thoại vẫn đang rung, Trình An chẳng còn thời gian điều chỉnh lại cảm xúc, vội vàng cầm điện thoại lên.

“Alo, xin chào…”

Lời vừa thốt ra, Trình An đã bị giọng nói khản đặc của mình làm cho giật mình.

Giọng nói vừa rồi… phát ra từ miệng mình sao…

Người ở đầu bên kia im lặng vài giây, giọng nói trầm thấp: “Là tôi, Thương Tắc.”

Trình An thoáng sững sờ, liếc nhìn tên hiển thị trên màn hình, đúng là anh thật. Cô giơ điện thoại ra xa, tay còn lại nắm thành quyền đặt bên miệng, khẽ ho vài tiếng, sau đó hắng giọng rồi mới đưa điện thoại sát lại tai.

“Vâng… thật ngại quá.”

Tiếng khàn vừa rồi đã tiêu tan đôi chút, thay vào đó là giọng mũi đặc sệt.

“Giọng sao thế?” Thương Tắc hỏi.

Nghe thấy câu hỏi quan tâm của anh, nỗi buồn vừa lắng xuống lại nổi lên trong lòng, tựa như có một sự ấm ức không thể kể xiết. Cũng vì đã rất lâu rồi không có người nói chuyện với cô bằng giọng điệu quan tâm như vậy, sống mũi Trình An cay cay, cúi thấp đầu, nước mắt trực trào nơi vành mắt không nhịn được nữa rơi xuống.

“À… không sao.” Cô cắn môi, môi không khống chế được mà run rẩy.

Nghe thấy vậy, đầu bên kia im lặng hồi lâu, giọng nói trầm thấp lạnh lùng ngày thường bỗng trở nên dịu dàng: “Vừa khóc à?”

Trình An không trả lời, sương mù nơi đáy mắt dần lan tràn ra toàn bộ hốc mắt.

Giọng nói từ tính êm tai vẫn đang tiếp tục bên tai cô: “Gặp phải chuyện gì rồi sao?”

Thương Tắc không nghe thấy tiếng nói, nhưng lại nghe thấy tiếng nức nở trầm thấp khe khẽ truyền đến từ trong điện thoại, nhẫn nhịn mà bi thương. Anh khựng lại, trái tim cũng mềm đi rất nhiều theo tiếng khóc ấy, giọng nói trầm ấm dịu dàng hơn, mang theo chút dỗ dành.

“Nếu không muốn nói, vậy thì cứ khóc một trận thật to, khóc xong đi rửa mặt sau đó lên giường nghỉ ngơi, được không?”

Khóc một trận xong, Trình An không quên đắp khăn nóng lên mắt. Buồn thì buồn, nhưng cuộc sống vẫn phải tiếp tục, ngày mai còn phải đi dạy nữa, nếu vác đôi mắt sưng đỏ xuất hiện trước mặt đám trẻ kia, cô sợ mình sẽ dọa sợ chúng mất.

Khóc xong cảm xúc đè nén trong lòng đã bốc hơi đi không ít, lại thêm hôm nay xảy ra quá nhiều chuyện nên cô cũng rất mệt, nằm lên giường rất nhanh đã thiếp đi. Hiếm khi ngủ được một giấc ngon lành, cả đêm không mộng mị gì.

Sáng sớm hôm sau, đồng hồ báo thức đặt cố định trong điện thoại đúng giờ vang lên, Trình An bò dậy khỏi giường, việc đầu tiên là vào phòng tắm soi gương. Nhìn gương mặt tái nhợt tiều tụy trong gương, cô lại thở phào nhẹ nhõm, may mà mắt không đỏ.

Trình An nhanh chóng đánh răng rửa mặt thay đồ, ăn sáng xong liền ra ngoài.

Trên đường đến trường, cô nhận được tin nhắn từ ngân hàng thông báo tiền lương tháng trước đã được chuyển vào tài khoản, cô kiểm tra luôn số dư tài khoản, mười trăm nghìn… Trình An lặng lẽ đếm con số hiển thị trên màn hình, cuối tháng trước cô vừa chuyển cho ông nội một khoản, hiện tại trong thẻ của cô ngoài tiền lương tháng này ra đã chẳng còn bao nhiêu.

Tiền lương hàng tháng của cô được chia ra một phần cất đi phòng trường hợp cần, một phần là tiền phụng dưỡng gửi cho ông bà, còn lại dùng để trả tiền thuê nhà, điện nước.

Sắp đến kỳ nghỉ đông rồi, cô vốn định nghỉ cái là về thành phố S luôn, nhưng vì đang phải điều trị chân trái nên Trình An chỉ đành hoãn lại. Tuy nhiên dù hoãn thế nào thì chắc chắn vẫn phải về trước tết, đặt vé tàu, sắm đồ tết, còn có lì xì cho người lớn tuổi trong nhà… Những thứ này tính ra cũng phải mất một khoản lớn.

Nghĩ đến đã thấy đau đầu.

Lúc Trình An đến văn phòng thì còn hơn nửa tiếng nữa mới bắt đầu tiết tự học buổi sáng, cô tranh thủ đang rảnh rỗi lên mạng tìm thử về việc làm gia sư, dù sao cuối tuần ở nhà cũng không có gì để làm, chẳng bằng lợi dụng khoảng thời gian này đi làm thêm kiếm ít tiền.

“Tiểu Trình à, xuất viện sớm thế, vết thương thế nào rồi, đỡ hơn chưa?” Bình thường chị Lâm được coi là người đi làm sớm nhất rồi, giờ thấy có người đến sớm hơn cả mình thì khó tránh khỏi bất ngờ, thấy người đó là Trình An lại càng kinh ngạc hơn.

“Chào buổi sáng chị Lâm.” Trình An sờ băng gạc trên trán, nói: “Đỡ hơn nhiều rồi ạ.”

“Bị thương ở đầu không phải chuyện nhỏ đâu, cũng không nghỉ ngơi thêm hai ngày đi, vội vàng quay lại như thế làm gì.” Chị Lâm thấy cô chăm chú nhìn màn hình máy tính, bèn hỏi thêm một câu: “Siêng năng vậy, đang làm gì thế? Soạn bài à?”

“Em đang tìm việc làm thêm.”

“Làm thêm á?” Chị Lâm cởi áo khoác, nhướng mày nói: “Gần đây em thiếu tiền à?”

“Hơi ạ.” Trình An chống trán, cười khổ: “Sắp đến kỳ nghỉ rồi, muốn tích ít tiền về quê.”

Chị Lâm cười thấu hiểu: “À đúng rồi, lúc trước em bảo quê em ở đâu ý nhỉ? Thành phố S à?”

“Vâng.”

“Cách thành phố A xa đấy, định đi máy bay hay ngồi tàu về?” Chị Lâm hỏi.

Trình An: “Ngồi tàu ạ.”

“Có người về cùng em không, hay là một mình em?”

“Một mình em thôi.”

Chị Lâm nói: “Giáp tết ga tàu đông người lắm, chẳng khác gì cái chợ, em một mình con gái liệu có bất tiện không?”

Trình An mỉm cười: “Dạ không sao, năm ngoái em cũng về một mình.”

Dù sao cũng là đồng nghiệp, chị Lâm có biết chút ít về hoàn cảnh của cô nên không tiếp tục chủ đề này nữa mà nói: “Mấy việc làm gia sư trên mạng không đáng tin lắm đâu, có cần chị giới thiệu cho không?”

“Được không ạ?” Mắt Trình An sáng lên.

“Đương nhiên, có gì đâu mà không được, để chị đi hỏi, có tin tức sẽ báo em.”

“Vâng, cảm ơn chị Lâm.” Trình An cười nói.

Vừa dứt lời thì cửa văn phòng bị đẩy ra từ bên ngoài, kèm theo đó còn có một giọng nói nũng nịu ngọt xớt: “Được nha, anh yêu tối đến đón em nhé, chúng ta cùng đi ăn đồ Pháp.”

“Vâng, được, thế nha, hôn một cái.”

Sau khi cúp máy, Tô Tinh mặt mũi rạng ngời đi đến bàn làm việc của mình, vui vẻ ngâm nga.

Trợ lý Tiểu Tần đến văn phòng đưa thông báo của chủ nhiệm đúng lúc nghe thấy cuộc gọi kia của Tô Tinh thì không kìm được run rẩy nổi da gà, đưa thông báo xong, cô ấy sán lại gần Trình An và chị Lâm thì thầm: “Tô Tinh này, từ khi qua lại với bạn trai phú nhị đại thì cứ rảnh cái là nấu cháo điện thoại, gặp người là kể bạn trai cô ta gần đây tặng cô ta những gì, wechat cũng toàn khoe khoang ân ái, cứ như sợ người khác không biết ấy. Trông bộ dạng đắc ý của cô ta kìa, ngứa hết cả mắt.”

Nói xong còn ngang nhiên trợn trắng mắt một cái. Trình An cong môi cười.

Đến khi tan học, Trình An đã may mắn gặp được vị bạn trai phú nhị đại kia của Tô Tinh, quả thật rất có tiền, lái một chiếc xe thể thao BMW Z Series mui trần, mặc một bộ vest Armani tinh xảo, chân đi đôi giày da AideBaou của Ý. Tóm lại chính là một công tử nhà giàu vận một thân hàng hiệu sang trọng.

Mặt mũi trông cũng được, ngũ quan đoan chính, có vài phần mọt sách, nhược điểm duy nhất chính là hơi lùn

Phú nhị đại lái xe thể thao mui trần dừng ở cổng trường thu hút sự chú ý của rất nhiều người qua đường. Lúc này đang là giờ tan học, cổng trường mở ra, học sinh cũng ào ào ra ngoài, một vài nam sinh dừng lại trước chiếc xe thể thao, nhìn chiếc xe và chủ nhân của nó với vẻ tò mò ngưỡng mộ.

“Wow, xe ngầu ghê.”

“Ngầu dã man!”

Trình An đang sắp xếp cho các học sinh rời đi, Tô Tinh giẫm giày cao gót đi tới trước mặt cô, lông mày nhướng lên: “Cô Trình, bạn trai tôi tới đón tôi, có cần thuận đường chở cô một đoạn không?” Vừa nói, cô ta vừa nhìn về phía người đàn ông đang đi tới ở cách đó không xa.

Trình An hờ hững, thản nhiên cười: “Cảm ơn, chúng ta không thuận đường.”

“Cũng đúng, cô Trình à chắc nhà cô ở xa lắm nhỉ, bọn tôi đang định đi nhà hàng Pháp ở trung tâm thành phố, đúng là không thuận đường thật.”

Nói xong vừa đúng lúc người đàn ông đến bên cạnh Tô Tinh, cũng chẳng quan tâm đây là đâu, xung quanh có bao nhiêu cặp mắt đang nhìn, anh ta vòng tay ôm lấy chiếc eo thon của Tô Tinh, đặt lên trán cô ta một nụ hôn: “Em yêu, em để anh đợi lâu lắm rồi đấy.”

“Đáng ghét, xung quanh có bao nhiêu người đang nhìn kìa.” Tô Tinh làm bộ tức giận đánh vào ngực người đàn ông, nhưng miệng lại cười không khép nổi. Hai người thể hiện tình cảm như thể xung quanh chẳng hề có ai, Trình An trực tiếp chọn cách phớt lờ. Nhưng có người lại thấy ngứa mắt, Kỷ Nhất Nguyên đứng bên cạnh kéo kéo tay cô, Trình An ngồi xổm xuống, nghe thấy cậu khẽ “xì” một tiếng: “Vừa lùn vừa xấu, còn chẳng đẹp bằng một đầu ngón tay của cậu em.”

Nghe thấy so sánh của cậu nhóc, Trình An phì cười.

Cô còn chưa kịp ngừng cười thì đã thấy hai mắt Kỷ Nhất Nguyên sáng lên, chỉ về một hướng, nói với mình: “Cô Trình ơi, cậu của em đến rồi.”

Trình An nhìn theo hướng cậu nhóc chỉ, liền thấy một bóng dáng bước xuống từ chiếc Audi, gương mặt anh tuấn lạnh lùng, áo sơ mi trắng thẳng thớm sạch sẽ, áo khoác dài sẫm màu mặc trên người khiến anh càng thêm thanh cao nổi bật.

Đợi xe trên đường qua hết rồi anh mới nhấc đôi chân dài đi về phía cổng trường, nhịp bước ung dung chậm rãi. Trình An lại vì câu hình dung kia của Kỷ Nhất Nguyên mà nhìn xuống tay anh, độ dài tay áo khoác của anh vừa thích hợp, lộ ra một chiếc cúc cổ tay áo sơ mi nho nhỏ, tay anh buông thõng tự nhiên bên chân, trắng trẻo như ngọc.

Cô lại lặng lẽ so sánh với bạn trai của Tô Tinh, thầm cảm thán… Đúng là không đẹp bằng một đầu ngón tay của anh thật.

Cái gì gọi là “không có so sánh sẽ không có đau thương”, hôm nay coi như Trình An đã được lĩnh hội.

Thương Tắc cao lớn đi tới gần, rất nhanh đã đến cổng trường, ánh mắt anh nhìn quanh một vòng, chẳng bao lâu sau đã thấy Trình An và Kỷ Nhất Nguyên, anh chuyển hướng đi tới chỗ họ.

Đến gần rồi mới phát hiện bạn trai của Tô Tinh thấp hơn Thương Tắc cả một cái đầu, Thương Tắc ở đó, thân hình cao lớn thẳng tắp, không có bất kỳ động tác hay lời nói gì, nhưng phong thái ưu tú nổi bật ấy phút chốc đã nhìn ra sự khác biệt, gì mà BMW Z Series, vest Armani, so với anh căn bản chẳng đáng nhìn.

Phú nhị đại rõ ràng cũng cảm nhận được khí thế của người tới cao hơn mình “một chút xíu”, những ánh mắt vốn đang đổ dồn về phía anh ta đều chuyển hết sang Thương Tắc. Bản tính hiếu thắng trời sinh của đàn ông tương đối mạnh, vừa so sánh như thế, anh ta liền thấy không vui rồi!

Phú nhị đại kéo kéo Tô Tinh cũng đang dán mắt vào Thương Tắc, hỏi: “Anh ta là ai?”

Tô Tinh nghe thấy thì không nhìn nữa, lúc này mới nhận ra bạn trai mình đang bực bội, vội nói: “Em cũng không biết, chắc là phụ huynh học sinh.” Cô ta đã từng gặp vài lần ở cổng trường, anh ấy hình như là phụ huynh của một học sinh trong lớp Trình An.

“Cậu ơi, cậu tới rồi.” Nhìn thấy người tới, Kỷ Nhất Nguyên lập tức nở nụ cười ngoan ngoãn.

“Ừ.” Sau khi hờ hững đáp một tiếng, Thương Tắc nhìn sang Trình An đang đứng bên cạnh.

Bốn mắt nhìn nhau, cô chợt nhớ tới cuộc điện thoại tối qua, còn có giọng điệu dịu dàng chưa từng có của anh nữa, Trình An đỏ mặt, vừa xấu hổ vừa lúng túng. Trong điện thoại anh bảo cô khóc thật to, cô còn khóc một trận thật, cũng không biết là ai cúp máy trước, cúp từ khi nào, cô chỉ nhớ mang máng là lúc mình khóc mệt rồi nằm trên giường thì cuộc gọi vẫn đang kết nối…

Vậy tức là… anh đã nghe tiếng khóc của cô cả một buổi tối!!

Mất mặt chết mất!

Ý thức được điều này, Trình An càng ngượng hơn, cô cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào anh.

“Về không?”

Nhìn đôi má trắng nõn của cô nổi lên rạng hồng, giọng Thương Tắc cũng vô thức nhẹ nhàng hơn.

Trình An gật đầu, giọng mềm mại: “Tôi… tôi phải đi bệnh viện.”

Nghe thấy câu này, Thương Tắc mới nhớ ra mỗi ngày cô đều phải đến bệnh viện tập luyện phục hồi chức năng, rồi lại nhớ đến những lời Lục Kế Viễn đã nói với mình kia, mắt anh loé sáng: “Tôi đưa cô đi.”

“Không sao đâu…”

“Vẫn còn muốn từ chối à?” Thương Tắc tiến lên một bước, cúi đầu nhìn cô, đôi mắt đen sâu thẳm không gợn sóng lại có khả năng trêu ghẹo lòng người khó tả, khiến Trình An nuốt lại những lời đã đến bên miệng xuống, cúi đầu khẽ nói: “Làm phiền anh rồi.”

“Không phiền.” Giọng nói trầm thấp, cuối âm còn hơi nâng cao lên: “Nếu cô thật lòng coi tôi là bạn thì không nên xa cách như vậy.”

“Thật lòng! Tôi, tôi thật lòng mà…” Nghe anh nói vậy, Trình An liền có chút gấp gáp, cô ngẩng đầu nhìn anh, giọng điệu nghiêm túc khẩn thiết, có những lời đã giấu tận sâu trong lòng cũng buột miệng thốt ra: “Làm bạn với anh là chuyện vinh hạnh biết bao, sao tôi có thể không thật lòng được?”

Thương Tắc thoáng ngẩn ra, khóe miệng cong lên, khẽ cười.

Tiếng cười ấy trầm thấp như tiếng đàn cello, Trình An cảm thấy lồ ng ngực mình cũng rúng động theo tiếng cười này, lại càng thêm quẫn bách. Cô cúi đầu nhỏ giọng hỏi: “Anh cười cái gì?”

Anh ngừng cười, nhìn cô chăm chú: “Câu nói vừa rồi, là đùa cô thôi.”

Trình An: “…”

Lúc họ đi ngang qua chiếc BMW Z Series kia, Kỷ Nhất Nguyên khẽ kéo ống tay áo của Thương Tắc, hỏi: “Cậu ơi, cậu thấy chiếc xe này thế nào ạ?”

Thương Tắc liếc nhìn, nói hai chữ ngắn gọn: “Bình thường.”

Phú nhị đại: “…” Mày lái Audi có tư cách gì nói BMW của tao như thế!

Sau khi đưa Trình An đến bệnh viện, Thương Tắc đưa Kỷ Nhất Nguyên rời đi, Trình An đến phòng tập chức năng như mọi khi. Y tá nói với cô hôm nay vừa hay bác sĩ Lục Kế Viễn trực, bảo cô tập một lượt như mọi ngày trước, lát nữa bác sĩ Lục sẽ xuống kiểm tra tình hình tập luyện của cô rồi căn cứ theo tình trạng của cô để tăng thêm một vài hạng mục tập luyện.

Thực ra bài tập luyện Lục Kế Viễn sắp xếp cho cô không khó, đầu tiên là khởi động giãn cơ, sau đó tiến hành đứng thẳng đi lại nhờ sự hỗ trợ của lan can thăng bằng trong phòng phục hồi chức năng, việc này khác với bình thường cô đi bộ, bình thường lúc đi cô dồn toàn bộ trọng lượng vào chân phải, nhưng tập luyện phục hồi chức năng cho phép cô mượn ngoại lực để lần nữa phục hồi hoạt động cơ chân trái, đạt hiệu quả điều trị bước đầu.

Đối với người bình thường mà nói, đây là một việc vô cùng đơn giản, nhưng để cô làm thì lại khó khăn tột cùng.

Hai tay cô nắm lấy thanh lan can thăng bằng, bước chân phải trước, lại bước chân trái, duy trì tư thế thẳng người bước đi, một bước, hai bước, ba bước…

Lan can cũng không dài, chỉ chừng bảy tám mét, nhưng mỗi lần sau khi đi lại ba bốn vòng cô đều có thể cảm nhận được trên trán mình chảy một tầng mồ hôi mỏng, cơ thể có sự mệt mỏi khi vận động xong, loại cảm giác này giống như vừa leo lên một ngọn núi vậy.

Hoàn thành bài tập đứng thẳng đi lại xong, để rèn luyện sức dẻo dai của cơ chân còn cần phải tiến hành một bài tập kiểu leo cầu thang, các bậc cầu thang không cao như bậc thông thường, chiều rộng cũng chỉ bằng khoảng cách dang rộng hai tay là có thể với tới. Giống như bài tập luyện trước, hai tay cô nắm lấy lan can hai bên, bước chân phải trước, sau đó chân trái…

Mãi mới lên đến bậc cao nhất, Trình An khẽ thở phào, vừa quay người định đi xuống thì chợt loáng thoáng thấy một bóng người cao lớn ở cửa phòng phục hồi chức năng, sự chú ý của cô lập tức bị bóng dáng ấy thu hút.

Cô khựng lại, trợn to mắt kinh ngạc.

Thương Tắc.

Chẳng phải anh ấy về rồi sao? Sao lại quay lại rồi?

Thương Tắc ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt cô, khoé miệng anh nhếch lên, một nụ cười nhàn nhạt thấp thoáng bên môi.

Trình An giật mình, mày mắt cong cong, lịch sự cười gật đầu với anh.

Mặc dù nghi hoặc, nhưng cứ xuống trước đã rồi tính.

Cô giữ chặt lan can bước xuống từng bước một, cảm giác tồn tại của bóng dáng kia quá mãnh liệt, Trình An còn cảm nhận được có ánh mắt vẫn luôn dõi theo mình, tim cô hẫng một nhịp, bỗng chốc thêm vài phần căng thẳng, bước chân cũng loạn theo. Lúc xuống đến mấy bậc cuối cùng, Thương Tắc đã đến phía trước.

“Thương Tắc, sao anh lại ở đây?” Đứng vững rồi Trình An ngẩng đầu hỏi: “Không phải anh đưa Kỷ Nhất Nguyên về nhà rồi sao? Sao lại quay lại?”

Thương Tắc vừa hạ tầm mắt xuống là thấy được mái tóc mềm mại của cô. Màu mắt anh trong veo như họa, giọng nói dịu dàng: “Tôi quay lại đón cô.”

“Khụ khụ.” Ngoài phòng phục hồi chức năng truyền đến tiếng ho khan, Lục Kế Viễn nhìn hai người đang kề sát gần nhau, che miệng nhắc nhở.

Nghe thấy tiếng, Trình An mới hoàn hồn lại từ câu ‘tôi quay lại đón cô’ của anh, lúc này mới ý thức được anh và mình quá gần nhau, cô vội vàng lùi lại một bước, kéo giãn khoảng cách với anh, gương mặt thanh tú nhuốm hồng.

Ánh mắt Thương Tắc dừng trên mặt cô chốc lát, sau đó rời mắt đi, liếc nhìn người tới.

Lục Kế Viễn bị ánh mắt lạnh lùng của anh quét qua, cười vô tội.

“Bài tập hôm nay tập xong chưa?” Lục Kế Viễn cầm lấy sổ ghi chép y tá bên cạnh đưa, lật xem.

“Xong rồi.” Trình An gật đầu đáp.

Lục Kế Viễn cầm bút viết lên cuốn sổ: “Bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ tăng thêm hai bài tập cho cô, mức độ tập luyện sắp tới sẽ nặng hơn, cô không cần phải đến đây mỗi ngày nữa, cách ngày tới một lần thôi, hôm nay đến đây đã.”

“Được, cảm ơn anh.”

“Không có gì.” Lục Kế Viễn gập cuốn sổ lại, liếc nhìn Thương Tắc ở bên cạnh, nụ cười mang theo chút ý tứ sâu xa: “Vừa đúng lúc, hôm nay có người đưa cô về rồi.”

Ngồi trên xe lăn do bệnh viện chuẩn bị, hai tay Trình An đan vào nhau, cảm thấy hơi gò bó, bình thường là y tá giúp cô đẩy xe lăn từ phòng phục hồi chức năng xuống sảnh tầng một, sau đó cô sẽ tự về. Nhưng hôm nay người đẩy xe lăn đã đổi, hơn nữa cảm giác tồn tại của người ở phía sau quá mãnh liệt khiến cô cứng đờ không biết phải làm gì.

Thương Tắc nhìn sống lưng thẳng tắp, còn có bả vai gầy gò hơi cứng ngắc mất tự nhiên ở trước mặt. Khóe miệng cong lên thấp thoáng ý cười, giọng điệu tự nhiên nói: “Bình thường về kiểu gì vậy?”

“Gọi xe.” Gần bệnh viện vốn có một trạm xe bus, nhưng Lục Kế Viễn bảo cô sau khi tập luyện tốt nhất là tránh đứng hoặc đi bộ lâu để không tăng thêm gánh nặng cho đôi chân, vậy nên cô hết cách chỉ đành gọi xe.

Thương Tắc nhướng mày nói: “Chi phí không thấp nhỉ.”

“Đúng là không thấp.” Trình An thầm ôm tim, mỗi tháng cô đều phải chi thêm một khoản.

“Có hứng thú quá giang xe không?” Thương Tắc thấp giọng cười một tiếng.

“Hả?” Quá giang xe gì?”

Đọc Full Tại Truyenfull

“Trong một tháng tới viện chúng tôi có hạng mục cần hợp tác với bệnh viện, tôi vừa hay là người phụ trách tổ hạng mục, chịu trách nhiệm đàm phán với bệnh viện. Cho nên thời gian tới tần suất ra vào bệnh viện của tôi chắc sẽ rất nhiều.”

Trình An ngẩn người, nghe xong mới hiểu ra quá giang xe mà anh chỉ là đi nhờ xe của anh…

“Liệu có phiền anh không…” Trình An chần chừ rồi nói, nợ anh nhiều ân tình như thế, cô thực sự rất ngại đó.

Cô vừa dứt lời, xe lăn cũng được đẩy tới bên cạnh chiếc Audi màu đen, Thương Tắc tiến lên một bước mở cửa ghế phụ lái, Trình An đang định chống tay cầm đứng dậy thì anh đã nhanh hơn cô một bước cúi người xuống, duỗi tay ra ôm lấy eo cô.

“Thương Tắc…” Trình An giật mình nắm lấy áo anh theo bản năng, nhưng sau đó nhận ra hành động của mình quá ám muội thì lại vội vàng buông tay ra, có chút ngại ngùng bối rối.

“Ừ.” Anh khẽ đáp một tiếng, đặt cô xuống ghế phụ lái, bàn tay xương khớp rõ ràng kéo dây an toàn, vòng qua người cô, “cạch” một tiếng cài khóa.

Trong suốt cả quá trình, Trình An đều nín thở nhìn gương mặt hoàn mỹ không tì vết gần trong gang tấc, đôi mắt hẹp dài trong veo, sống mũi cao thẳng… ở ngay gần, cô còn cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào mặt mình, tựa như gió xuân, cô cảm thấy trái tim mình sắp vọt nhảy ra ngoài luôn rồi.

Thương Tắc lại như không nhận ra sự khác thường của cô, nhìn cô chăm chú, đôi mắt trong veo loé sáng, anh nhếch miệng, nửa đùa nửa thật nói: “Cô căng thẳng cái gì, tôi đâu có ăn cô.”

Tối muộn, Trình An đứng bên cửa sổ nhìn chiếc xe Audi chậm rãi rời đi ở dưới lầu, chỉ cảm thấy trái tim đập loạn nhịp suốt dọc đường cuối cùng cũng trở lại bình thường, nếu còn tiếp tục ở riêng với anh, cô nghĩ tim mình sắp không tải nổi nữa mất.

Cô vào bếp rót cho mình một ly nước để bình tĩnh lại, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh tiếp xúc với Thương Tắc, cô ôm gò má nóng bừng của mình.

Đặt ly nước xuống, để tránh mình lại suy nghĩ lung tung, cô vội vàng trở về phòng bật laptop lên đánh máy.

Thuận lợi viết xong một chương, cô gửi bản thảo qua email cho Kẹo Hạnh Phúc, không lâu sau đã nhận được hồi âm.

Kẹo Hạnh Phúc: “Chị ngửi thấy một mùi cơm chó nồng nặc (Cười mỉm).”

Trình An: “…”

Chưa được vài phút, Kẹo Hạnh Phúc đã lại gửi một tin nhắn đến: “Chị ăn cơm chó xong rồi (Cười mỉm).”

Trình An: “…” Biên tập viên của mình hôm nay chịu phải k1ch thích gì rồi đây.

Kẹo Hạnh Phúc: “Phát triển thần tốc thế này, Thần An đại thần, em với S tiên sinh sắp ở bên nhau rồi ư? (Cười mỉm)”

Cô ấy hỏi một cách đơn giản trực tiếp lại khiến Trình An sửng sốt. Hồi lâu sau, Trình An thành khẩn trả lời: “Không hề.”

Kẹo Hạnh Phúc: “…” Vậy những câu từ và cảnh tượng em miêu tả kia là cái quái gì vậy!

Cô ấy còn chưa kịp bình tĩnh lại từ tin nhắn trên, Trình An đã lại gửi một câu tới: “Đường Đường, tiền bản thảo tháng này của em khi nào trả vậy?”

“Chắc trong hai ngày này, để lát chị hỏi bên tài vụ cho em, em cần tiền gấp à?” Kẹo Hạnh Phúc trả lời cô, trong ấn tượng của cô ấy, hình như Trình An chưa bao giờ chủ động hỏi về tiền bản thảo, bình thường đều là chuyển tiền xong báo cô một câu, cô mới trả lời.

Trình An: “Vâng, tuần sau định mời người khác ăn cơm.”

“Mời ai vậy?”

“S tiên sinh.”

Kẹo Hạnh Phúc: “…” Cô ấy cảm thấy mình không nên hỏi câu này.

Trình An nhìn một hàng dấu chấm đối phương gửi tới, mím môi cười, cô xem giờ định đi tắm, vừa lấy đồ ngủ trong tủ ra chuẩn bị vào phòng tắm thì điện thoại trên bàn đột nhiên đổ chuông. Là chị Lâm gọi tới.

“Alo chị Lâm ạ.”

“Tiểu Trình à, việc làm gia sư hôm nay em nhờ chị nghe ngóng ấy, có tin tức rồi, một người bạn của em họ chị vừa đưa cháu gái cậu ấy từ nơi khác về đây, bạn nó muốn cho cháu gái mình vào học trường tiểu học trọng điểm của thành phố, nhưng trước khi vào trường đó phải thi đầu vào, thông qua mới được trường nhận. Có điều thành tích môn ngữ văn của cô bé hình như không được tốt lắm nên muốn tìm người dạy thêm.”

“Chủ yếu dạy thêm chương trình học của lớp ba và lớp bốn, chị nghĩ chẳng phải em quá thích hợp rồi sao, vậy nên đã bảo em họ chị nói qua với bạn nó về tình hình của em, bên kia cũng đã đồng ý để cuối tuần này em đến dạy thử một buổi, chị đọc cho em phương thức liên lạc của cậu ấy, em ghi lại nhé.”

Trình An tìm giấy bút, viết dãy số mà chị Lâm đọc: “Vâng, cảm ơn chị Lâm, làm phiền chị rồi ạ.”

“Không có gì phiền cả, chuyện nhỏ thôi mà, em tự liên lạc với bên kia nhé.”

Sau khi kết thúc cuộc gọi với chị Lâm, Trình An gọi vào số điện thoại trên giấy.

Đầu bên kia rất nhanh đã được kết nối, một giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo truyền qua ống nghe: “Alo, xin chào.”

“Chào anh, tôi là giáo viên được cô Lâm Bình giới thiệu đến dạy thêm cho cháu gái của anh, tôi họ Trình.”

Đầu bên kia nghe vậy thì nói: “Xin chào cô Trình.”

Giới thiệu bản thân với người ở đầu bên kia xong Trình An liền hỏi về tình hình của cháu gái anh ấy, sau khi hai bên đã hiểu đại khái về nhau, người đó cho cô địa chỉ, mời cô hai giờ chiều thứ bảy đến dạy thử, đôi bên xác nhận không có vấn đề gì rồi mới tắt điện thoại.

Thứ bảy là một ngày mưa âm u, mưa nhỏ rả rích cả đêm. Sáng thức dậy, sắc trời bên ngoài u ám như phủ một lớp sương mù xám xịt, đến hít thở cũng có thể cảm nhận được sự ẩm lạnh ngột ngạt trong không khí, khiến lồ ng ngực đè nén khó chịu.

Bệnh cũ của Trình An lại tái phát, từ tối qua chân trái cứ đau âm ỉ suốt làm cô mất ngủ cả đêm, khó chịu trằn trọc, may là đến rạng sáng cơn đau giảm dần, cô gần như kiệt sức.

Cả đêm không ngủ nên sắc mặt cô rất kém, trạng thái tinh thần cũng không tốt, cô vốn định nói với anh Tưởng, người trao đổi qua điện thoại hôm qua là có việc đột xuất, chuyển sang hôm khác dạy thử được không. Nhưng nghĩ tới hôm qua chị Lâm bảo đối phương đang cần tìm gia sư gấp, hơn nữa tiền lương theo giờ trả rất cao, nếu hôm nay cô không đi thì có thể sẽ có người khác nhanh chân đến trước, nên nghĩ một hồi lại thôi không gọi nữa.

Cố chịu chút đi, dù sao cũng chỉ khoảng hai tiếng thôi, rất nhanh là qua rồi.

Nghĩ vậy, Trình An bèn đi chuẩn bị sách và tập đề cần dùng cho buổi dạy thêm hôm nay, năm nay cô bé học lớp ba, Trình An tìm một bài kiểm tra môn ngữ văn đợt trước xin đồng nghiệp, tính dùng để xem thử trình độ của cô bé, như vậy mới dễ dạy và hướng dẫn đúng những phần cô bé còn yếu.

Trước khi chủ nhiệm lớp của Kỷ Nhất Nguyên, cô cũng từng dạy lớp ba, sách và ghi chép hồi đó chắc vẫn còn giữ, Trình An nhớ mình đã thu lại để trong một chiếc hộp giấy, cô lôi hộp giấy dưới gầm giường ra, vỗ nhẹ lớp bụi trên mặt hộp, bên trong đựng rất nhiều sách và đồ cũ.

Sách và ghi chép bị cô nhét ở dưới cùng, Trình An lấy từng thứ trong hộp ra, cuối cùng nhìn thấy cuốn sách ở dưới đáy, hình như có thứ gì đó dính trên mặt bìa sau của sách, khoảnh khắc cô cầm lên, nó khẽ trượt rơi xuống đáy hộp đã cũ.

Là một tấm ảnh.

Chính xác mà nói là một tấm ảnh cũ.

Trong ảnh cô khoảng bảy, tám tuổi, dựa sát vào cha mẹ, nụ cười rạng rỡ, tươi tắn như nắng mai. Người phụ nữ trong ảnh gương mặt dịu hiền, hàng mày mềm mại nhuốm ánh nắng, tất thảy đều là ý cười dịu dàng tươi đẹp.

Người đàn ông trong ảnh ôn hoà nho nhã, đôi mắt trẻ trung tuấn tú dán vào vợ và con gái ở bên cạnh, khóe miệng cong cong một nụ cười yêu chiều.

Cô khựng lại, trái tim bỗng dâng lên chút chua chát.

Đây là một bức ảnh mà bất cứ ai nhìn vào cũng đều phải ngưỡng mộ không thôi, một gia đình từng hạnh phúc đầm ấm biết bao, giờ đây lại sụp đổ tan vỡ, mỗi người một ngả.

Trình An nắm chặt góc ảnh, do dùng sức nên ảnh hơi nhăn lại, ba khuôn mặt tươi cười đối diện với máy ảnh cũng bị méo thành bộ dạng quái dị xa lạ, tựa hồ đây mới là bộ mặt thật bị che giấu trong thời gian.

Lúc lâu sau, cô đặt bức ảnh về hộp và niêm phong lại.

Một rưỡi chiều, Trình An đến nhà học sinh dạy thêm trước nửa tiếng. Bên ngoài không mưa nhưng bầu trời vẫn âm u lạnh lẽo, cơn đau ở chân trái của cô vẫn chưa hết hẳn, trước khi ra ngoài cô đã dán một miếng cao giúp đỡ đau hơn, nhưng suốt một đường chuyển xe bus rồi lại chuyển tàu điện ngầm quả thật cũng khiến cô mệt rã rời.

Nơi này nằm ở đoạn đường sầm uất, trong tiểu khu cao cấp quản lý rất nghiêm ngặt, nhân viên bảo vệ trong phòng bảo vệ ngăn cô lại, hỏi cụ thể về hộ gia đình một hồi, yêu cầu cô ghi tên và số chứng minh thư rồi mới được vào.

Trước khi vào tiểu khu, Trình An còn quan sát các tòa nhà xung quanh, tựa hồ có chút ấn tượng với nơi này, hình như… nhà Thương Tắc ở gần đây.

Cô nhìn giờ, không nán lại thêm nữa, dựa theo địa chỉ tìm đến nhà anh Tưởng, đứng ngoài cửa bấm chuông.

Bên trong truyền đến một hồi âm thanh bịch bịch sột soạt, sau đó là tiếng bước chân. Người mở cửa là một cô bé non nớt.

“Chị ơi, chị tìm ai vậy ạ?” Bé gái ngẩng đầu lên, tò mò hỏi cô.

Đọc Full Tại Truyenfull

Cô bé này chính là đối tượng dạy thêm của cô hôm nay, Trình An cười dịu dàng với cô bé, hỏi: “Chào em gái, cho chị hỏi đây có phải là nhà anh Tưởng không?”

Nghe vậy, cô bé chớp chớp mắt, gật đầu nhìn cô một lúc, rồi có chút rụt rè hỏi: “Chị ơi, chị là cô giáo hôm nay đến dạy thêm cho em ạ?”

“Đúng rồi, chị họ Trình, tên là Trình An. Em gái, người nhà em có ở đây không?” Trình An cúi người, gương mặt dịu dàng ôn hoà nhìn cô bé.

“Chỉ có dì Lưu thôi ạ.” Bé gái dường như hơi sợ người lạ, xấu hổ cúi đầu, nhỏ giọng nói nói một câu. Lát sau, chợt nhớ ra gì đó, cô bé lại quay đầu hét vào trong nhà: “Dì Lưu ơi, cô giáo dạy thêm cho cháu đến rồi ạ.”

“Ơi, ra ngay đây.” Một giọng nữ trung niên hiền hoà từ trong nhà truyền ra.

Sau đó chủ nhân của giọng nói, một người phụ nữ trung niên búi tóc, đeo tạp dề đi tới trước mặt cô, trông có vẻ như vừa từ trong bếp đi ra. Lúc nhìn thấy người đứng ngoài cửa, nếp nhăn nơi khóe mắt bà ấy khẽ hiện lên, cười hiền hoà nói: “Cô là cô Trình phải không? Mau mau, mời vào.”

“Quấy rầy rồi ạ.” Trình An gật đầu với người phụ nữ.

“Không quấy rầy, không quấy rầy.” Dì Lưu dẫn cô đến huyền quan, lấy một đôi dép lê trong tủ giày ra đặt cạnh chân cô: “Sáng nay ông chủ có việc đột xuất phải ra ngoài, còn đặc biệt dặn dò tôi phải tiếp đãi cô giáo hôm nay đến dạy thêm cho Như Như thật tốt nữa.”

“À đúng rồi, cô Trình, đây chính là Như Như.” Dì Lưu kéo cô bé đang nép sau lưng mình ra: “Như Như, đây là gia sư chú nhỏ của cháu đã nhắc tới với cháu, mau chào cô Trình đi.”

“Em chào cô Trình ạ.” Cô bé lễ phép nói.

“Chào Như Như.” Trình An cười đáp.

Dì Lưu tính cách ngay thẳng, có gì nói nấy, thấy Trình An bước đi khập khiễng thì không khỏi nghi hoặc hỏi: “Cô Trình, chân của cô… là bị ngã sao?”

Trình An thoáng ngẩn ra rồi lắc đầu, dường như đã không còn để ý đến cái nhìn của người khác về chân bị thương của mình nữa, khóe miệng cô nhếch lên mang theo ý cười: “Không phải, trước đây bị tai nạn xe sau đó thành thế này ạ.”

“Trời ạ.” Như không nghĩ tới sẽ thế này, dì Lưu kinh ngạc, khẽ cảm thán một tiếng, sau đó mới ý thức được sự thất thố của mình: “Thực xin lỗi, cô Trình, tôi không ngờ…”

“Không sao ạ.” Trình An lắc đầu biểu thị mình không để ý.

Dì Lưu đưa cô vào phòng của Như Như, phòng của cô bé rất rộng, hồng phấn đáng yêu, thiết kế phòng công chúa tone hồng rất dễ thương và tinh tế.

Bước tới thu dọn đống quần áo lộn xộn trên giường xong, dì Lưu kéo một chiếc ghế đặt trước bàn sách, nói: “Cô Trình, mời cô ngồi, tôi đi rót cho cô cốc nước.”

“Vâng, phiền dì Lưu rồi ạ.”

Sau khi dì Lưu đi, cô bé bên cạnh Trình An liền ‘bạch bạch bạch’ chạy tới trước bàn học, leo lên ghế lấy đồ chơi giấu sau giá sách ra, bắt đầu tự chơi một mình.

Hóa ra là một cô nhóc trước mặt người khác thì ngoan ngoãn, sau lưng lại ham chơi.

Trình An bước tới vuốt mái tóc đen mượt của cô bé, dịu dàng nói: “Như Như, đồ chơi để lát nữa chúng ta chơi, giờ chị dạy em học trước nhé, được không nào?”

Cô bé ngẩng đầu chớp chớp mắt nhìn cô, ngoan ngoãn gật đầu.

Trình An cong mắt cười: “Như Như thật ngoan.”

Trong hai tiếng tiếp theo, đầu tiên Trình An giảng cho Như Như vài bài văn ngắn trong sách giáo khoa lớp ba, dụ cô bé chăm chú lắng nghe mình giảng bằng cách kể chuyện, sau khi dạy một số kiến thức cơ bản thì để cô bé làm bài kiểm tra cô mang tới.

Khoảng hai mươi phút sau Như Như đã làm xong, Trình An cho phép cô bé nghỉ ngơi chơi gấu bông một lúc, còn mình cầm bài của cô bé lên xem. Sau khi kiểm tra một lượt, cô phát hiện phần “đọc bính âm viết chữ Hán” là cô bé sai nhiều nhất, chắc do bình thường không tích lũy nhiều nên nhiều từ mới bị lạ lẫm không viết được như vậy.

Cô đặt bài kiểm tra trong tay xuống, đang định gọi cô bé đến sửa đề thì thấy trên tay cô bé lại có thêm một cây đũa thần vẫy vẫy, đang vui vẻ chơi đùa với con gấu bông trong tay, trên gương mặt non nớt dễ thương ấy là nụ cười rạng rỡ.

Trình An bị nụ cười hồn nhiên ngây thơ của cô bé lây nhiễm, khóe miệng dần dần cong lên, gương mặt phảng phất một nụ cười ôn hòa. Bạn học nhỏ Như Như dường như cảm giác được có người đang nhìn mình, quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Trình An, nhìn nhau vài giây, đôi mắt linh hoạt của cô bé đảo đảo, đưa con gấu bông trong tay cho cô, nhẹ nhàng nói: “Chị ơi, cùng nhau chơi đi.”

Trình An nhận lấy con gấu bông cô bé đưa, cười hỏi: “Con búp bê này có tên không?”

“Có ạ.” Cô bé gật đầu, “Nó tên là Steven.”

“Steven.” Trình An lắc lắc con gấu bông trong tay, nghiêm túc nói: “Như Như làm sai rất nhiều câu, chúng ta nhờ nó sửa, sửa xong lại chơi tiếp, được không nào?”

Nghe vậy, cô bé lặng lẽ thò đầu qua ngó bài kiểm tra, lẩm bẩm: “Sai nhiều lắm thật sao…”

Trình An mỉm cười, đẩy bài kiểm tra đến trước mặt cô bé, giảng giải cho bé nghe.

Hai tiếng rất nhanh đã trôi qua, nhưng Trình An vẫn chưa đợi được anh Tưởng kia về, cũng không biết lần dạy thử này của mình liệu có được tính hay không, có qua hay không nữa. Nhưng cô cũng không thể đợi mãi như vậy, hay là đợi về rồi gọi điện thoại cho anh ấy xác nhận sau. Nghĩ thế, cô đang định đứng dậy tạm biệt thì bên ngoài chợt truyền tới tiếng mở cửa.

Cô bé vốn đang ngồi trước bàn nghe thấy tiếng động này liền “két” xô ghế đứng dậy, Trình An còn chưa kịp phản ứng, cô nhóc đã mở cửa phòng chạy ra ngoài.

Người đàn ông vừa bước vào huyền quan thay giày bất ngờ bị một thân hình nhỏ bé mềm mại nhào vào lòng.

“Aiya, bé ngoan của chú.” Người đàn ông dùng hai tay bế cô bé lên xoay một vòng tại chỗ.

“Chú nhỏ.”

Đặt Như Như xuống đất, người đàn ông xoa xoa đỉnh đầu với mái tóc đen nhánh của cô bé, cười hỏi: “Cô giáo hôm nay đến dạy thêm đâu?”

“Ở trong phòng ạ.” Như Như giơ tay chỉ vào cửa.

Sau khi Như Như chạy ra ngoài, Trình An xếp lại sách vở và tập đề trên bàn, thu dọn đồ đạc của mình bỏ vào túi rồi xách lên, đẩy cửa đi ra ngoài.

Ngón tay của cô bé vừa hay chỉ vào người cô, nói: “Chú nhỏ, cô giáo ra rồi.”

Trình An đóng cửa lại, vừa định nhấc chân đi về phía này thì ánh mắt cô bỗng dừng lại, vào khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú kia, cả người cô cứng đờ tại chỗ.

Vậy mà lại là anh ấy!

Người lần trước đụng phải ở bệnh viện kia!

Vậy…

Trình An chấn động, rời mắt nhìn về phía cô bé đang đứng dựa vào người đàn ông ở bên cạnh, giây phút ấy ánh mắt cô chợt trở nên trầm tĩnh phức tạp.

Cô bé… cô bé chính là đứa trẻ mình nhìn thấy trong phòng khám nhi ngày hôm đó.

Không ngờ lại trùng hợp như vậy!

Có một khoảnh khắc, Trình An không biết phải miêu tả tâm trạng của mình như thế nào nữa, chỉ cảm thấy đây đúng là một trò đùa cực lớn ông trời dành cho mình.

Sự trùng hợp trên thế giới nhiều như vậy, lại để cô gặp phải rồi, vào thời điểm không thích hợp nhất.

Ánh mắt Tưởng Quân Nhiên đã thuận theo hướng ngón tay Như Như chỉ nhìn qua, ánh mắt anh ta không thay đổi, tựa như không nhận ra cô là người không cẩn thận đụng phải mình ở bệnh viện hôm đó, lịch sự gật đầu với cô: “Chào cô Trình.”

Trình An vội vàng giấu đi cảm xúc nơi đáy mắt, cũng gật đầu với anh ta, nói: “Chào anh.”

Mắt Như Như đảo một vòng, vươn tay ôm lấy đùi chú mình, ra hiệu anh ta cúi xuống, Tưởng Quân Nhiên phối hợp cúi xuống, nghe thấy cô bé thì thầm bên tai: “Chú nhỏ, cháu thích cô giáo này.”

Tưởng Quân Nhiên nghe vậy liền cười, xoa đầu cô bé, giọng nói dịu dàng: “Như Như thích à, vậy sau này chúng ta để cô Trình đến dạy thêm cho cháu nhé được không?”

“Được ạ.”

“Anh Tưởng…”

Hai tiếng nói đồng thời vang lên, sau khi Như Như đồng ý, Trình An khẽ nhíu mày, có chút khó xử: “Anh Tưởng, tôi…”

Cô ngập ngừng không nói nên lời khiến Tưởng Quân Nhiên nghiêng đầu nhìn qua: “Sao vậy? Cô Trình có vấn đề gì sao?”

Trình An nhéo nhéo lòng bàn tay, hàng lông mày đẹp đẽ khẽ nhíu, ánh mắt hơi tối lại, môi mím chặt thành một đường thẳng cứng ngắc: “Anh Tưởng, thật xin lỗi, tôi đột nhiên nhớ ra còn vài việc, khả năng là không thể dạy thêm cho Như Như được rồi…”

Đây là chuyện trước khi đến cô cũng không thể nào ngờ tới, vào một giây trước khi gặp anh, Trình An vẫn còn mong có thể ở lại dạy thêm cho Như Như, ngoài mức lương hấp dẫn ra, trong hai tiếng đồng hồ này, cô và cô bé tiếp xúc rất vui vẻ. Thực ra cô hy vọng có thể ở lại, nhưng…

Tưởng Quân Nhiên khá bất ngờ trước những lời này của cô, hôm nay cô có thể đến dạy thử, anh ta cứ tưởng…

Anh ta khẽ cau mày, hỏi: “Cô Trình, mạo muội hỏi một câu, cô có điều gì không hài lòng sao? Nếu là vấn đề thời gian, chúng ta có thể xem xét, giờ Như Như tạm thời chưa phải đi học, đợi cô có thời gian qua là được.”

Thấy Trình An không nói gì, Tưởng Quân Nhiên lại nghĩ đến một khả năng khác: “Nếu là vì vấn đề tiền lương, tôi có thể tăng thêm cho cô một khoản thích hợp, hiếm khi Như Như gặp được giáo viên yêu thích.”

“Không phải vì những thứ này.” Trình An cúi đầu, gương mặt mang theo vài phần ảm đạm, làm sao có thể giải thích với họ rằng, với thân phận của cô, ở trước mặt họ có biết bao khó xử, mà cô bé trước mặt này rất có thể chính là em gái cùng mẹ khác cha của cô.

“Anh Tưởng, thật xin lỗi, tự nhiên tôi nhớ ra một số việc, thực sự không cách nào dạy thêm cho Như Như được rồi, hôm nay tôi tới là để xin lỗi, thực sự xin lỗi.” Giọng Trình An rất nhỏ, đến cuối gần như không thể nghe thấy nữa..

“Chú nhỏ…” Như Như kéo kéo góc áo của Tưởng Quân Nhiên, bĩu môi bày tỏ sự không vui.

Tưởng Quân Nhiên vỗ đầu Như Như an ủi, thấy Trình An đã hạ quyết tâm, anh ta cũng không cưỡng cầu nữa, bèn nói: “Vậy được, hai ngày này nếu như cô Trình đổi ý, xin hãy gọi điện cho tôi.”

“Được, thật sự xin lỗi.” Sau khi xin lỗi lần nữa, Trình An khoác túi trong tay lên vai, chuẩn bị rời đi.

Thấy cô bước đi khập khiễng về phía huyền quan, trong mắt Tưởng Quân Nhiên lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng hàm dưỡng cực cao đã khiến những nghi vấn không thể buột ra khỏi miệng, ngược lại nói: “Cô Trình, làm phiền cô đường xa tới đây một chuyến, nếu cô không để ý thì để tôi tiễn cô về.”

“Không sao, không cần làm phiền đâu.” Trình An lắc đầu từ chối.

Tưởng Quân Nhiên không kiên trì nữa, khẽ gật đầu, đi về phía cô: “Vậy để tôi tiễn cô ra ngoài.”

Đến huyền quan, Trình An vịn vào tủ giày để thay giày, lúc mở cửa định bước ra ngoài, cô dừng lại, quay đầu nhìn về phía người đàn ông cao lớn tuấn tú kia, ánh mắt khẽ động, thoáng qua một tia cảm xúc khó phát giác: “Anh Tưởng, tôi có thể hỏi một câu không?”

“Cô hỏi đi.”

“Cha mẹ Như Như đâu? Sao không thấy họ vậy?”

“Họ không ở đây.” Mặc dù không hiểu tại sao cô lại hỏi chuyện này, nhưng Tưởng Quân Nhiên suy nghĩ một hồi, vẫn nói thật: “Anh trai và chị dâu tôi dạo này bận quá, không có thời gian chăm sóc Như Như cho nên tạm thời gửi con bé ở chỗ tôi.”

Trình An im lặng rời mắt đi, vẻ mặt bình tĩnh nói: “Lúc trước tôi nghe chị Lâm, à, là cô Lâm Bình giới thiệu tôi tới đây, chị ấy nói Như Như định chuyển đến đây học, các anh tính ở thành phố A lâu dài sao?”

Tưởng Quân Nhiên nhìn cô chằm chằm, gật đầu nói: “Có kế hoạch này.”

Cô nhóc ngồi trong phòng khách nghe cuộc trò chuyện của họ, thấy nhắc đến chủ đề này thì chạy tới ôm đùi Tưởng Quân Nhiên, nũng nịu nói: “Chú nhỏ, khi nào cha và mẹ mới về ạ? Cháu nhớ họ lắm.”

Tưởng Quân Nhiên nhéo mũi cô bé, gương mặt anh tuấn không nhịn được tràn đầy sự cưng chiều: “Cháu ấy, hỏi câu này bao nhiêu lần rồi, chẳng phải đã nói là qua một thời gian nữa sao?”

Nghe vậy, Như Như chán nản nói: “Nhưng cháu muốn thấy họ ngay bây giờ.”

Tưởng Quân Nhiên vác cô bé trên vai, vỗ vỗ cơ thể nhỏ bé, nói: “Đi, chú đưa cháu về phòng gọi video.”

Trình An định thần lại, gật đầu với Tưởng Quân Nhiên: “Anh Tưởng, vậy tôi đi trước đây, tạm biệt.”

“Như Như, chào tạm biệt cô Trình đi.”

Cô bé vẫy tay với cô nói: “Tạm biệt chị.”

Khoé miệng Trình An giật giật, nhưng làm thế nào cũng không nặn ra nổi một nụ cười.

Đến khi bước vào thang máy, khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại ấy, cơ thể căng cứng của cô mới dần thả lỏng. Tựa người vào cửa thang máy, cô chỉ cảm thấy máu toàn thân đều đang ùng ục những cảm xúc u ám lạnh lẽo.

Sao có thể… thế này chứ… Người vốn tưởng cả đời này sẽ không bao giờ gặp lại, đột nhiên xuất hiện trước mặt khi cô không chút phòng bị, Trình An ôm trán, nỗi chua xót trong lòng như muốn trào ra.

Ngoài trời lại mưa nhỏ rả rích, bầu trời xám xịt, hạt mưa rơi xuống mặt đất, đan xen thành những tiếng vọng ngột ngạt nặng nề.

Trình An đứng ở cửa toà nhà, vẻ mặt ảm đạm xen lẫn vài phần thẫn thờ, ngơ ngác nhìn hạt mưa từ trên trời rơi xuống. Cô mở ô chậm rãi bước ra ngoài, nhưng vừa đi được vài bước, chân trái lại truyền đến cảm giác đau nhói.

Chuyện bất hạnh thường xảy đến liên tiếp, không lâu sau mưa trở nên nặng hạt.

Cô khẽ nhíu mày, lúc này bỗng thấy ảo não vì sự vô năng của bản thân, thậm chí cô còn muốn đập thật mạnh vào chân trái của mình, sao có thể vô dụng như vậy chứ…

Hạt mưa đập trên mặt ô, âm thanh cô tịch mà trống rỗng vang vọng vô tận bên tai, chỉ còn mình cô đứng trên con đường xám xịt vắng vẻ. Năm ngón tay lạnh lẽo dần dần cuộn lại, tất cả sự trống rỗng trong lòng giờ phút này đều dâng lên, lan tràn rồi dần dần vùi lấp cô, cô bỗng nhiên không muốn cứ tiếp tục thế này nữa.

“Trình An?”

Không biết đã đứng im tại chỗ bao lâu, chợt nghe thấy có người gọi cô.

Cô hơi nâng ô lên, sau đó liền nhìn thấy người đàn ông xuyên qua màn mưa bước về phía mình, anh mặc một chiếc áo gió màu đen, cổ áo dựng lên khiến khuôn mặt góc cạnh rõ ràng càng thêm ôn nhuận như ngọc. Anh cầm một chiếc ô màu đen, đi trong màn mưa mờ mịt, bước đi ung dung vững vàng, từng bước tiến vào mắt cô…

Trước/16Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Lục Minh Chí Tôn Thần Điện