Chương Trước/15Chương Sau

Xú Giai Nhân

Chương 10

Nhiếp Viễn Phi sau khi an bày cho ta xong liền lập tức mang quân trở lại kinh thành, để lại sau lưng một bầu không khí tĩnh lặng lạnh căm, thỉnh thoảng vang lên tiếng kẽo kẹt của những cánh cửa bị gió lắc lay, cùng với tiếng vù vù của những cơn gió thổi xuyên qua những tàn cây, bất ngờ đập mình vào đá núi.

Biệt viện này xem ra khá đầy đủ, hơn nữa có lẽ do ở trong một khu vực hoang sơ nên hàng rào bao xung quanh được xây khá cao và chắc chắc, bên ngoài hàng rào còn có một vài hố bẫy và cọc nhọn để chống thú dữ. Bên trong là một khoảng sân rộng phủ tuyết trắng xóa, bên tay phải là một mảnh đất có vẻ như trước đây đã từng được phân luống trồng cây, cạnh bên là vài cái chuồng gà.

Nơi góc trái biệt viện là chuồng ngựa, hiện tại Tiểu Bạch đang khoanh mình nằm trong đống rơm ấm áp nhắm mắt lim dim. Tiểu Bạch là con ngựa phụ thân đặc biệt an bày cho ta mang theo, đề phòng vạn nhất, nếu có chuyện gì xảy ra, ta còn có thể mang theo Tiểu Bạch liều mạng thoát thân. Tiểu Hoàng được đặc cách ở trong nhà, cho dù không cho, hắn cũng nhất quyết không chui ra ngoài trong thời tiết lạnh lẽo như thế này.

Vật dụng trong nhà khá đầy đủ, điều đó khiến cho đồ vật Duyệt Lăng Vương tặng cho biến thành dư thừa, ta thật không biết làm sao, đành cười khổ nhờ người mang về trả lại cho hắn.

Ngôi nhà này có một phòng khách, không lớn lắm nhưng khá ấm cúng, kế đó là hai phòng ngủ, một cho ta, một cho Yến Nhi, còn lại là nhà bếp.

Đoàn người đã rời đi được mấy ngày, để lại ta cùng Yến Nhi hai nữ tử sinh sống một mình nơi đây. Ta chống cằm ngồi trước hiên nhà nhìn ngắm những hạt tuyết đang lặng lẽ rơi, tự hỏi không biết hiện tại phụ thân cùng nương đang làm gì, Linh Phân như thế nào, nàng ấy có khỏe không? Còn có con mèo nhỏ, Duyệt Lăng vương có tin lời ta mà đi tìm hắn hay không?

Ngồi nửa ngày, ta có cảm giác như đã mơ thấy cả một đời, cảm thấy ươn ướt nơi khóe mắt, sao đó là cái gì đó vươn vươn. Nước mắt chưa kịp trào ra, đã bị gió lạnh lùng thổi qua mà hóa thành băng rồi.

Cả đời ta không hề tranh đua, rốt cuộc lại bị người ám toán, ta không xinh đẹp như người, không tranh giành tình thương với người, phú quý cũng tìm cách nhường lại cho người, kết quả cuối cùng lại bị người khiến cho một mình ngồi đây ngẩn người nơi gió tuyết.

Uất ức vừa trào ra liền bị gió mang đi

Hạnh phúc vừa tìm thấy liền bị người đánh vỡ

Ta khẽ rùng mình co người lại, càng về chiều gió càng mạnh, càng lạnh. Rét buốt không ngại độ dày quần áo mà tìm cách len lỏi vào da thịt. Bỗng một thứ mềm mềm ấm ấm luồn vào lòng ta. Ta cúi đầu nhìn, không khỏi bật cười lên, bên trong lòng ta là một cục vàng vàng xù lông béo núc đang cuộn mình lim dim mắt. Ta nâng đầu Tiểu Hoàng lên gãi yêu nơi cổ nó, cứ thế trước hiên nhà, một người một cẩu ôm ấp sưởi ấm lẫn nhau trong một ngày tuyết rơi thật dày.

* * *

Ngày hôm nay gió lặng, tuyết cũng không rơi, là một dạng thời tiết hiếm thấy trong mùa đông khắc nghiệt như thế này, ta nổi hứng muốn khám phá xung quanh, liền bỏ lại Yến Nhi ở nhà, một mình mang theo Tiểu Hoàng tung tăng đi dạo khắp nơi.

Mùa đông nơi này mang theo một không khí ảm đạm cô tịch, nơi nơi chỉ còn lại hai màu đen trắng, màu trắng của tuyết, màu đen của cây khô cùng đất đá, đơn giản đến quạnh quẻ lòng người. Ta cứ thế dẫn Tiểu Hoàng bước đi, càng đi càng thêm sâu vào bên trong núi, mãi đến non nửa ngày mới phát hiện ra mình đã hoàn toàn mất dấu về nhà. Lão thiên gia, không phải chứ, trời còn khoảng chưa tới một canh giờ nữa là trở tối, như thế nào ta lại trở thành kẻ đi lạc đây? Lúc này tuyết lại rơi dày, Tiểu Hoàng ư ử nhìn ta, thông báo nó cũng vô phương đánh hơi về nhà khi tuyết rơi dày như thế này.

Buổi sáng còn thấy nắng ấm, làm sao lúc này tuyết lại rơi? Trời thật muốn diệt ta sao?

Ta cười mếu máo, có lẽ ta thật sự là yêu quái chuyển thế rồi.

Trong sát na ta quay người bước đi, một cảm giác lơ lửng hụt hẫng bỗng dâng lên trong lòng, sau đó là tiếng sủa vang dội của Tiểu Hoàng mang theo lo lắng ngập tràn. Ta khẽ rên rĩ muốn đưa tay xoa đầu, trước khi đôi mắt bị hàng vạn ánh sao cùng bóng tối che khuất, bên tai lại vang lên giọng nói ồm ồm từ nơi nào vọng tới.

- Sụp bẫy! Tối nay có thịt ăn rồi! Ha ha!

Ta cứ thế lọt hố bẫy, đầu đập vào đá ngất đi, chuẩn bị thành thức ăn dự trữ trong mùa đông cho một bộ tộc ăn thịt người nào đấy…

* * *

Ánh nến lung linh đập vào mắt khiến cho ta hoa lên, ta nhíu mày chớp chớp mắt khó khăn chống tay ngồi dậy. Tiểu Hoàng kêu lên một tiếng vui mừng, nhảy chồm lên giường ra sức liếm vào mặt ta nũng nịu. Ta mỉm cười vuốt ve Tiểu Hoàng, sau khi xác định bản thân cùng nó không có chuyện gì mới xoay đầu nhìn kỹ lại xung quanh. Nơi này là một căn phòng gỗ bày biện đơn giản, ở cạnh tường bên tay phải còn có một giá gỗ chất đầy sách, còn có một vào bức họa treo trên tường, trông bình thường nhưng lại đầy ý vị, có lẽ là thuộc về một người có ăn học.

Ta bước xuống giường, gấp lại chăn, chỉnh trang lại quần áo, sau đó nhẹ nhàng rời khỏi phòng.

- Cô nương tỉnh rồi sao?

Trước mặt ta là một chiếc bàn lớn, bên cạnh đó là một nam tử đang ngồi, tay y cầm quyển sách, mắt hướng ta nhẹ nhàng mỉm cười thăm hỏi. Nếu trên đời này thật có thần tiên, ta nguyện dùng hai chữ này để chỉ về hắn. Không phải nói về dung mạo, mà là chỉ về cốt cách. Hắn thật sự là con người sao?

Nam tử trước mặt tướng mạo không hề xuất chúng như Duyệt Lăng vương gia, cũng không yêu mị như hoàng đế đáng ghét, chỉ có thể gọi là thanh tú, đường nét ngay thẳng, ngũ quan đoan chính mà thôi. Nhưng lạ kỳ, ở hắn lại có một sức hút khiến người khác không thể rời mắt, cảm giác cứ như cả người hắn đang phát ra một vầng sáng ưu nhã thánh khiết của thần tiên vậy.

Ta ngại ngùng gật đầu, cố gắng lôi kéo ánh mắt ra khỏi người hắn, tuyệt không thể nhìn thêm, lần đầu tiên ta có cảm giác không uống rượu mà tâm thần lại loáng thoáng say. Có lẽ, ta lọt vào ổ hồ ly tinh rồi.

- Hố bẫy đó là A Tam nhà ta làm ra để bắt thú, không ngờ lại khiến cô nương gặp tai nạn, may mắn là cô nương không bị làm sao, nếu không ta thật không biết phải làm thế nào, xin nhận một lời xin lỗi của ta.

Nam tử đã đứng lên cúi người thật sâu, xin lỗi hoàn toàn thành khẩn. Ta ngưng mắt đánh giá hắn, xem ra có vẻ không phải là người xấu, liền gật nhẹ đầu.

- Cũng là lỗi do ta bất cẩn không nhìn đến trước sau, công tử không cần tự trách.

Nam tử khẽ cười, đưa tay ra dấu mời ta đến bên bàn ngồi, sau đó cẩn thận rót cho mỗi người một chén trà nóng. Trà vừa rời khỏi ấm đã bốc lên hơi nước dày đặc, có vẻ là vừa mới pha, hương thơm thanh dịu lan toả trong không khí khiến cho ta không khỏi khoan khoái hít dài một hơi. Khẽ nhấp một ngụm, hương thơm tràn ngập trong khoang miệng khiến ta không khỏi nhíu mày tấm tắc khen trong lòng, loại trà này trước nay ta chưa từng uống, làm quan thượng thư như cha ta cũng chưa chắc có cơ hội được thử qua. Mùi vị thanh tân như thế, có lẽ chỉ nên xuất hiện ở cõi thần tiên, ngay cả hoàng đế có lòng cầu cũng không có duyên thưởng thức, như thế nào người này…

- Ta họ Tần, tên Tử Xuyên, cô nương cứ gọi ta là Tử Xuyên, chẳng hay cô nương cao danh quý tánh là gì?

- Tiểu nữ họ Hà, tên gọi My Thiền.

- My Thiền cô nương, thứ Tử Xuyên thất lễ, nhưng một nữ tử như cô nương tại sao lại đi lại một mình trong rừng như thế, thật sự rất nguy hiểm.

Ta thoáng trầm ngâm, lại nhìn vào Tần Tử Xuyên, xoáy sâu vào trong đôi mắt hắn. Không hiểu sao ta lại có cảm giác như muốn trút hết nỗi lòng cùng người này, kể cho hắn nghe hết thảy mọi u uất trong lòng, cứ như tận trong thâm tâm đã biến hắn thành tri kỷ tâm giao của mình.

Nhắm mắt đè xuống tạp niệm đang trỗi dậy trong lòng, chỉ nhìn Tần Tử Xuyên cười khẽ.

- Ta là yêu ma hại nước hại dân, bị hoàng đế đày đến nơi này, hiện tại cư ngụ ở lưng chừng núi phía Đông, nếu rãnh rỗi, mời công tử đến viếng thăm.

Tần Tử Xuyên chăm chú nhìn ta, đôi mắt trong vắt của hắn cứ như muốn từ cặp đồng tử của ta mà đọc hết tất cả tâm tư, hắn vừa mở miệng đang định nói gì thì một tiếng “Phừng” cùng với tiếng hô hoán “Cháy! Cháy!” đột nhiên vang lên cắt ngang tất cả. Ta thoáng giật mình, tiếng kêu này cùng với giọng nói lúc chiều ta nghe thấy trước khi ngất là của cùng một người, có lẽ là A Tam trong lời nói lúc nãy, vậy ra Tần Tử Xuyên không phải chỉ sống có một mình. Vừa suy nghĩ ta vừa theo Tần Tử Xuyên lao ra sau bếp. Tiểu Hoàng cũng bị khiến cho kinh hoảng mà sủa lên inh ỏi, cùng với một bóng dáng to lớn vạm vỡ đang chật vật trong đám khói lửa khiến cho nhà bếp trở thành một nơi loạn thất bát tao.

* * *

Ta cười đến mếu nhìn đống thịt đen ngòm trong chảo, Tần Tử Xuyên đang chật vật xử lí nhưng đốm lửa vươn vải cuối cùng, A Tam thì bất đắc dĩ gom hết đống tro tàn lại rồi bắt đầu vệ sinh nhà bếp. Ta nhìn lại Tần Tử Xuyên lúc này mặt đầy nhọ đen, tóc tai rơi ra vài cọng lơ thơ tiêu điều, một thân áo trắng phiêu dật giờ đây cháy hết phân nữa, tay áo còn có vài điểm đen đang bốc khói, trông không thể nào tàn tạ hơn được nữa. Nhưng ta lại thích hắn như thế này, mất đi cốt cách thần tiên, ta cũng dễ đối mặt cùng hắn hơn một chút. Vừa dọn dẹp Tần Tử Xuyên vừa lắc đầu thở dài, hướng ta nói.

- Xem ra cơm tối phải đợi rồi. My Thiền cô nương, nơi này buổi tối rất nguy hiểm, đành ủy khuất cô nương ở lại nơi này một đêm vậy.

Ta không nói gì, chỉ gật đầu. Tần Tử Xuyên nhìn thấy ta không có ý kiến gì khác cũng thở dài nhẹ nhõm.

- My Thiền cô nương tắm trước đi vậy, A Tam sẽ đun nước giúp nàng, cơm tối cứ để ta lo.

Hắn nấu sao? Nghe xong ta không khỏi tròn mắt đi theo A Tam. Chủ tớ nhà này cũng thú vị thật.

Một lúc sau ta cũng tắm xong. Không biết trong nước tắm có pha thêm loại thảo dược gì, không những thơm mát mà còn khiến cơ thể vô cùng cảm thấy thoải mái dễ chịu, làm cho ta không khỏi càng lúc càng tò mò về nam nhân tên Tần Tử Xuyên này. Ta vừa mới đi ra đã thấy Tần Tử Xuyên mặt mũi trầm trọng lao nhanh vào, xem ra nam nhân này hẳn rất yêu sạch sẽ, hơn nữa nhìn sơ qua bộ dáng của hắn, sự bẩn thỉu có lẽ đã đạt tới cực hạn chịu đựng.

Lúc Tần Tử Xuyên thong thả bước ra cũng là lúc A Tam hớn hở vừa dọn cơm vừa cùng ta trò chuyện.

- Hà cô nương, hôm nay là may mắn cho cô đấy, chẳng mấy khi công tử nhà ta tự tay xuống bếp đâu, ha hả, ta cũng thật may mắn, hôm nay không phải ăn cơm do chính tay mình nấu, ta nấu lúc nào cũng bị chê, bản thân ta cũng thấy nó dở, điều này thật khiến ta buồn phiền.

Ta chống cằm mỉm cười nhìn Tiểu Hoàng đang cấu xé khối thịt A Tam vừa vứt cho. A Tam con người này, có vẻ không bình thường cho lắm.

Thật ra hắn rất bình thường, tứ chi đầy đủ, nói năng lưu loát, không gian không mưu.

Nhưng hắn lại không giống người bình thường, điểm không giống, chính là hắn trông như hơn hai mươi, trí não lại có vẻ không vượt quá mười hai.

A Tam rất thành thật, nói chuyện cũng rất ngô nghê, may mắn hắn sống ở nơi này, nếu để hắn lọt tới nhưng nơi phồn hoa như kinh thành, không biết một đứa trẻ như hắn sẽ phải làm cách nào để sinh tồn.

- A Tam trước đây là do sư phụ ta nhặt được ở bìa rừng, có lẽ vì hắn phát triển không bình thường nên mới bị gia đình bỏ rơi. Khi nhỏ hắn rất tùy tiện, cũng rất khó dạy dỗ, hành động hoàn toàn theo bản năng. Nhưng chỉ cần bỏ ra chút ít thời gian, cố gắng một chút dạy cho hắn, hắn liền trở nên ngoan ngoãn hơn, cũng dễ bảo hơn. A Tam rất thành thật, cũng rất đáng yêu, ở nơi thâm sơn cùng cốc này, hắn là người duy nhất bầu bạn cùng Tử Xuyên ta.

Tần Tử Xuyên vừa ngồi xuống ghế vừa nhìn A Tam mà mỉm cười nói chuyện. Hắn giống như là vừa muốn nói cho ta nghe, cũng là vừa muốn nói chính bản thân mình. Ta mỉm cười nhìn A Tam, cảm thấy hắn thật khoái hoạt, vui vẻ sống ngày qua ngày, không cần phải mãi lo lắng về chuyện ngày sau, không cần bày mưu, không cần tính kế, không cần tranh đấu cùng người, cười cười nói nói cho đến hết đời, sống như vậy thoải mái biết bao.

Truyện convert hay : Tà Đế Triền Sủng: Thần Y Cửu Tiểu Thư
Chương Trước/15Chương Sau

Theo Dõi