Chương Trước/16Chương Sau

Xung Hỉ

Chương 13

Edit: 明明

Beta: Thảo

Khóa biểu diễn kết thúc, Uông Linh bảo Tiểu Chu tiễn giáo viên xuống lầu.

“Em đợi chút, hỏi em một việc.”

Từ Trường Mệnh vừa rút điện thoại muốn gửi wechat cho bà xã, nghe vậy, lại thả điện thoại vào trong túi.

“Em biết Quý Lâm Uyên làm việc không?”

Từ Trường Mệnh vừa thấy nét mặt nghiêm túc của Uông Linh còn tưởng việc gì. Cậu nở nụ cười, thở phào nhẹ nhõm nói: “Lâm Uyên anh ấy làm buôn bán nhỏ.” Lại hỏi: “Chị Linh sao vậy?”

“Không có gì.” Uông Linh thấy Từ Trường Mệnh không xem trọng, nghĩ chắc là mình nghĩ quá nhiều.

Người họ Quý nhiều như vậy, sao có thể tùy tiện gặp được người Quý gia trùm bất động sản.

“Chị đưa em đi làm quen hai người này, em thấy thích hợp thì cùng em vào đoàn. Đến khi đó chị không qua nữa, có việc gì liên lạc với chị là được.” Uông Linh mang Từ Trường Mệnh vào văn phòng.

Từ Trường Mệnh: “Chị Linh, có phải hơi nhiều người không? Một mình Tiểu Chu được rồi.”

“Không nhiều. Tiểu Chu xử lý việc đoàn phim cùng em, hai người kia chạy vặt, bình thường em muốn cái gì– Thôi, em thấy quá nhiều thì chọn một người thôi.” Uông Linh nghĩ đến tính cách Từ Trường Mệnh trước giờ không quá nhiều chuyện, liền thuận theo cậu.

Từ Trường Mệnh thuận tay đẩy cửa văn phòng, bên trong có năm vị tiểu thịt tươi trẻ tuổi ngồi trên sofa, nhìn thấy Từ Trường Mệnh dồn dập đứng lên, gọi: “Chào anh Từ.”

“Chào mọi người.” Từ Trường Mệnh bị dọa sợ, nghĩ ngoại hình mấy người nhận làm trợ lý này cũng xuất sắc quá đi? Dáng họ đều cao, thấp nhất 1m8, tuổi cũng tầm 18, 19.

Uông Linh biết Từ Trường Mệnh hiểu nhầm, giải thích nói: “Đây là người công ty mới tuyển để bồi dưỡng thành nghệ sĩ” Gần đây cô đang bận việc này, công ty dự tính lập một nhóm nhạc nam. Người bộ phận kinh tế đối với việc dẫn dắt người mới còn có chút lạ lẫm, lão tổng để cho Uông Linh chú ý giúp đỡ một chút trước, dù sao nhân viên công ty cũng phải gọi Uông Linh một tiếng Uông tổng.

“Các cậu đi phòng hội nghị đợi tôi.” Uông Linh nói với nhóm tiểu thịt tươi.

Tiểu thịt tươi ngay ngắn ngoan ngoãn trả lời, lúc ra ngoài lần lượt cúi chào Từ Trường Mệnh, vô cùng khách khí: “Anh Từ, tụi em đi trước.”

Từ Trường Mệnh chưa từng nhận được đối đãi này, bị một đám cúi chào liền được sủng ái mà lo sợ, chỉ là trên mặt không có biểu hiện kinh hãi như vậy, đều nhờ vào tướng mạo thanh cao của cậu. Uông Linh nhấn số trợ lý, bảo Từ Trường Mệnh ngồi, không lâu thì hai vị trợ lý mới liền đến.

Một nam một nữ, người nam tầm 27, 28 tuổi, tướng mạo không tệ, người nữ trẻ tuổi như sinh viên mới tốt nghiệp đại học, vóc dáng cao lớn tướng mạo bình thường.

Làm quen lẫn nhau, nói chuyện đôi câu, Uông Linh hỏi Từ Trường Mệnh muốn mang ai.

“Chọn Ngô Phương là được.” Từ Trường Mệnh muốn nữ. Cậu là cong, trở về phải báo cáo cho bà xã Lâm Uyên, thật sự là lanh trí.

Uông Linh gật đầu, nói: “Được rồi, Tiểu Ngô em theo Trường Mệnh, cái gì không hiểu thì hỏi Tiểu Chu trước. Tiểu Vương, em giờ cứ ở lại công ty, bên này cũng bận…”

Xử lý xong việc trợ lý, Uông Linh đứng lên còn muốn đi phòng hội nghị mở họp, Từ Trường Mệnh cũng không ở lại công ty, trực tiếp trở về khu trọ.

Tiểu Chu ngồi ở ghế phụ, nhìn thấy người mới Ngô Phương, còn khá vui vẻ, trên đường cùng Ngô Phương trò chuyện mấy câu như quê ở đâu, học trường nào vân vân. Từ Trường Mệnh ngồi trên ghế nghịch điện thoại giờ mới rảnh gửi wechat cho bà xã.

[Bà xã anh ở đâu? Nhớ anh, tôi hiện tại trên đường về nhà.] Còn gửi meme thỏ moa moa.

Trên wechat Từ Trường Mệnh chọc ghẹo rất lẳng lơ, chẳng hề run tay xấu hổ.

Đối phương không có trả lời tin nhắn, Từ Trường Mệnh chụp hình tự sướng gửi qua, gõ chữ [Ông xã gợi cảm đang online, bà xã mau tới đây hôn hôn nào.]

Đầu bên kia, Quý Lâm Uyên đang họp, bên tay điện thoại rung hai cái, lướt màn hình nhìn thấy wechat nhắc nhở tin nhắn đến, đáy mắt không khỏi mang theo ý cười, mở điện thoại gõ chữ: [Tôi đang đi làm, hôn hôn ông xã Trường Mệnh.]

Từ Trường Mệnh cầm điện thoại nhìn màn hình wechat cười ra hai tiếng ngu si như heo kêu.

A a a a Lâm Uyên bà xã nhà cậu thật sự quá dễ thương.

Ngô Phương bị dọa sợ, trộm liếc nhìn, Tiểu Chu vừa nghe thì đoán Từ Trường Mệnh lại gửi wechat cho ngài Quý, làm như không thấy ánh mắt tò mò của Ngô Phương, tiếp tục tán gẫu: “Em có bằng lái xe không?”

“Ồ, có, nhưng em chưa lái trên đường.” Sự chú ý của Ngô Phương bị kéo về.

Bà xã tuy đáng yêu siêu cấp vô địch, thế nhưng anh đang làm việc, Từ Trường Mệnh không nỡ quấy rầy. Về đến khu nhà trọ, Tiểu Chu và Tiểu Ngô cũng rời đi, bản thân cậu oa ở trên sofa nhìn chằm chằm tin nhắn bà xã, hì hì hì hì cười không ngừng, não bổ các loại ba ba ba, vợ khen ngợi cậu uy mãnh như thế nào, sau đó vừa nhìn thời gian, vậy mà đã qua nửa tiếng.

Cậu liền giật mình, ôm điện thoại hôn một cái, luyến tiếc đặt điện thoại lên trên bàn bắt đầu xem kịch bản.

Cậu phải nỗ lực làm việc, kiếm tiền.

Từ Trường Mệnh lần đầu tiên xem kịch bản, vừa mới bắt đầu đọc còn có chút không quen, nhưng không lâu sau liền nhập tâm.

‘Leng keng–’

Tiếng chuông cửa.

Suy nghĩ của Từ Trường Mệnh bị kéo khỏi kịch bản, vừa ngẩng đầu đã nhìn ánh sáng trong phòng khách đã ảm đạm, cậu xoa mắt mang dép lê đi mở cửa. Trước cửa là Quý Lâm Uyên, mặc tây trang, trong tay xách túi nhựa, vừa nhìn hốc mắt Từ Trường Mệnh đỏ lên, hỏi: “Sao vậy?”

“Không có gì.” Giọng Từ Trường Mệnh có chút khàn, cường công ưa sĩ diện ở trước mặt bà xã đương nhiên sẽ không thừa nhận bản thân xem kịch bản thiếu chút nữa xem khóc.

Liếc mắt một vòng phòng khách, Quý Lâm Uyên nhìn thấy kịch bản trên bàn trà cũng đoán được những vẫn cho ông xã Trường Mệnh nhà anh mặt mũi, đổi dép, cười nói: “Tôi mua bơ và sữa bò tách kem, trưa nay em ăn gì?”

Từ Trường Mệnh:…

Quý Lâm Uyên vừa nhìn thì biết không ăn, vừa định nói chuyện, Từ Trường Mệnh đã chột dạ giành trước một bước, học phương pháp trong tiểu thuyết thợ săn bá đạo, nhón chân muốn hôn Quý Lâm Uyên.

Không có cái gì không phải moa moa không thể giải quyết, nếu không thể giải quyết thì có thể ba ba ba. Từ Trường Mệnh rất tiếc là bây giờ không thể ba ba ba.

Từ Trường Mệnh hóa thân thợ săn bá đạo đã quên mất chiều cao của mình, hôn đến cằm của bà xã nhà cậu, vẫn là Quý Lâm Uyên ôm lấy eo cậu, cúi đầu đón nhận nụ hôn này.

Hiệp nghị trước kết hôn cái gì đều trở thành chó má hết.

Quý Lâm Uyên ôm eo ông xã Từ Trường Mệnh nhà anh làm nụ hôn thêm sâu. Từ Trường Mệnh bị hôn đến thở gấp, khóe mắt phiếm đỏ, đợi nụ hôn này kết thúc bộ dáng giống như sắp nghẹt thở, nếu chỗ này có gương, Từ Trường Mệnh nhìn thấy bản thân trong gương thì biết giống cái gì.

Hiển nhiên là giống tiểu tú tài trắng trắng mềm mềm khóe mắt hàm chứa xuân đôi môi đỏ hồng. Nhưng không giống tiểu tú tài xấu hổ, cậu hứng thú bừng bừng nhìn Quý Lâm Uyên, đề nghị: “Thêm cái nữa?” Đâu còn bộ dáng xem kịch bản sắp chết không còn gì lưu luyến vừa rồi.

Quý Lâm Uyên rất nghe lời ông xã Trường Mệnh, chủ động cúi đầu lại đón nhận một nụ hôn dài triền miên.

Từ Trường Mệnh bị hôn có chút thiếu dưỡng khí, ánh mắt chứa hơi nước thân thể có chút trì trệ, bị Quý Lâm Uyên nắm tay dẫn dắt ngồi yên trên sofa. Quý Lâm Uyên cầm lấy túi nhựa đặt trên kệ giày đi đến phòng bếp. Từ Trường Mệnh chậm rãi nở nụ cười hì hì vui thích, khỏe như vâm tìm tòi đến phòng bếp, Quý Lâm Uyên cởi áo khoác âu phục, chỉ mặc sơ mi, thân hình anh yếu ớt gầy gò, áo sơ mi có chút trống không lộ ra vài phần cảm giác mảnh mai, Từ Trường Mệnh vừa nhìn liền thu lại đống tinh trùng lên não, không nỡ để bà xã động tay làm, rửa tay đi qua làm trợ thủ.

Sau đó.

“Bà xã.”

“Anh thật đẹp, moa moa ta.”

Lại không biết xấu hổ quấn lấy Quý Lâm Uyên hôn một trận.

Cuối cùng Quý Lâm Uyên bất đắc dĩ bật cười, dỗ dành Từ Trường Mệnh đang lải nhải ra ngoài đợi, nếu lại tiếp tục như vậy, anh sẽ nhịn không được nữa.

Buổi tối Từ Trường Mệnh chỉ ăn nửa trái bơ và một ly sữa bò tách kem, đói đến mức mắt hoa lên nhìn chằm chằm đồ ăn trên bàn, chính là không động vào. Quý Lâm Uyên thấy thế cũng không khuyên Từ Trường Mệnh ăn thêm chút, vì sự nghiệp mà Từ Trường Mệnh bụng đói đến mắt lấp lánh phát sáng, anh tôn trọng nỗ lực của ông xã Trường Mệnh nhà anh.

Sau khi tắm rửa thay quần áo ngủ hai người nằm trên giường.

Buổi chiều xem kịch không cảm thấy đói, buổi tối vừa ăn bây giờ đói đến mức đầu choáng mắt hoa.

“Ông xã Trường Mệnh, đói sao?” Quý Lâm Uyên nghiêng người nhìn về phía Từ Trường Mệnh đáng thương nhăn mặt.

Từ Trường Mệnh phản ứng lại: “Đói, không thể ăn, anh đừng bảo tôi ăn gì.”

“Vậy hôn thì sao?” Quý Lâm Uyên nói rồi chậm rãi đến gần, hai người trao đổi nụ hôn đầy mùi vị kem đánh răng bạc hà tươi mát. Quý Lâm Uyên đáy mắt dịu dàng, quả nhiên nhìn thấy ông xã Trường Mệnh bị hình dáng của anh say đắm đến thần trí không rõ ràng, nhếch môi cười, nhỏ giọng nói: “Khen thưởng.”

Từ Trường Mệnh giống như được uống thuốc thập toàn đại bổ.

Mấy ngày sau, sáng Từ Trường Mệnh đến công ty học diễn xuất, chiều thì tâp gym ở phòng tập của công ty, tối ăn thức ăn dinh dưỡng xong thì tắm rửa lên giường xem kịch bản, nhưng mắt nhìn về phía Quý Lâm Uyên bên cạnh.

“Lâm Uyên bà xã, tôi đói rồi.”

Lộ ra biểu tình đợi được moa moa ta.

Quý Lâm Uyên cười, phụ họa ‘khen thưởng’ ông xã Trường Mệnh một phen. Nhưng thực ra trong lòng, nhìn thấy Từ Trường Mệnh bộ dáng đầy mặt khát khao nhìn mình, nụ hôn đơn thuần dường như càng ngày càng không thỏa mãn nổi anh.

Thấm thoát thời gian đã đến ngày sáu tháng mười một.

Tiểu Chu ở phòng khách đợi, Ngô Phương không lên mà ở trong xe dưới lầu.

Tối qua hành lý đã được thu dọn xong, đặt ở phòng khách, Tiểu Chu có năng lực, biết điều nói: “Anh Từ, em cầm hành lý xuống xe trước, chúng em ở trên xe đợi anh, máy bay 11 giờ cất cánh anh đừng quên.”

Đợi Tiểu Chu đi khỏi, trong phòng khách chỉ còn dư lại hai người. Quý Lâm Uyên hôm nay không đi làm.

Từ Trường Mệnh ánh mắt giống như kẹo cao su dính đến trên người Quý Lâm Uyên, sắp đến lúc biệt ly gan chó cũng cũng lớn hơn, duỗi tay túm lấy eo bà xã nhà cậu: “Hình như so với trước đây rắn chắc hơn, nhưng vẫn là quá gầy.” Làm bộ làm tịch lấy danh nghĩa quan tâm nhéo hai cái, đậu hũ của bà xã ăn thật ngon.

“Đúng là đôi chồng chồng gầy như que củi.” Từ Trường Mệnh nghĩ đến thể trọng của mình cũng cười giỡn ha ha.

Quý Lâm Uyên không mở miệng, tay của người nào đó men theo eo anh hướng xuống dưới, không khỏi cười dịu dàng đỡ lấy eo Từ Trường Mệnh, móng vuốt đang hướng xuống dưới đằng sau quả nhiên sợ hãi rụt trở về, đặt ở trên eo anh. Quý Lâm Uyên đáy mắt nét mặt dần nồng đậm, âm thanh trầm thấp lại dịu dàng: “Muốn sao?”

Từ Trường Mệnh: !!!

Là cái ba ba ba mà cậu đang nghĩ sao?!

Chúc mọi người có một cái tết ấm êm, hạnh phúc, nhưng đừng quên bảo vệ mình tránh khỏi corona nhé, tết năm nay tui lại phải ở lại không về quê, vì về là bị bế đi cách ly, nghĩ mà nó chán. Chuyện buồn là beta nhà tui bận, nên từ giờ đến lúc bản về thì mới có chương mới mọi người nhé, mãi yêu

Chương Trước/16Chương Sau

Theo Dõi