Saved Font

Trước/55Sau

Xuyên Đến Năm 70 Gả Đầu Bếp

Chương 44: Triệu Gia Từ Hôn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Không còn bà già ầm ĩ và thằng nhãi không lễ phép, đường trở về của Hoắc Nhung vô cùng thoải mái.

Ghế dài lúc này ngồi thoải mái hơn nhiều, cô nằm bò bên cửa sổ nhìn ra ngoài một lúc lâu, mệt thì dựa lên vai Đảng Thành Quân.

Ngoài quýt Đảng Thành Quân còn mang hai miếng bánh dày hạt kê vàng(1), cũng tự anh làm, thật ra phương pháp rất đơn giản, ngâm hạt kê nếp vàng rồi cho vào nồi hấp chín, lấy ra bỏ vào cối đá giã, đợi tất cả hạt kê dính vào nhau liền thành bánh dày hạt kê vàng.

Ăn riêng nó thì không có vị, anh dính một lớp đường mỏng bên ngoài, gói trong giấy dầu, để phòng nó lạnh bị cứng lại, còn đặt nó trong túi dựa sát quần áo, có thể giữ ấm đầy đủ, khi lấy ra vẫn còn mềm, cắn một miếng dẻo nhưng không dính răng, hạt đường trắng tan trong miệng, ngọt lịm.

Hàng ghế dơ phía trước được người bán vé đậy lại, lúc này một bác gái hòa nhã ngồi đó, thấy anh lấy bánh dày hạt kê vàng ra cho vợ ăn không thể không líu lưỡi khen ngợi: "Thảo nào trước khi xe chạy thằng nhóc kia thèm, cũng quá chăm sóc người khác, hết quýt rồi bánh dày, đối với vợ thật tốt, cô gái cũng vậy, nhìn là thấy có phúc."

Hoắc Nhung cười, Đảng Thành Quân ngược lại rất tự nhiên: "Cô ấy không ăn gì sẽ say xe."

Bác gái nghe xong càng cười vui vẻ: "Nhìn xem, nhìn xem, quả thật chu đáo, sau này nếu con gái tôi tìm được người đàn ông đối tốt với nó như vậy thì tốt rồi."

Hoắc Nhung thấy bác ấy càng nói càng xa, nhanh chóng lấy quýt ra chia mỗi người một quả, bác gái liên tục từ chối nhưng không được, dứt khoát lấy bành quai chèo(2) trong túi của mình ra đổi lấy quýt với cô.

Thời buổi này dầu rất quý, bánh quai chèo giống Lưu Quế Hương chiên, với người trong thôn mà nói cũng là đồ quý giá, Hoắc Nhung nếm thử, vừa thơm vừa giòn, làm cô có chút nhớ mẹ mình.

Nhưng nghĩ tới không bao lâu sẽ tới nhà, cô rất vui vẻ.

Lần này trở về chỉ có hai người họ, Hoắc Nhung không để anh cả gửi tin cho cha mẹ, nếu cha mẹ biết lại chịu gió lạnh nửa buổi chiều ra đón, dù sao công xã cách Hoắc gia thôn không quá xa, đi cũng đi bộ thôi, nếu không đi được thì để Đảng Thành Quân cõng cô cũng được, dù sao trời tối sầm cũng không ai thấy.

Thế nhưng mong muốn này của cô lại không thành, bởi vì khi hai người xuống xe tới công xã đúng lúc gặp được đội xe bò của đội sản xuất tới nhận giống lương thực cần gieo trồng vào đầu xuân, người dẫn đầu nhìn Hoắc Nhung liền nhận ra cô, nghe nói hai người từ Bình thành trở về, muốn về trong thôn, dứt khoát kéo người lên xe.

Hoắc Nhung ngồi trên xe bò, Đảng Thành Quân đi chậm theo bên cạnh, chú đánh xe tuy không nói nhiều với Hoắc Nhung, nhưng quan hệ với cha cô lại rất tốt, nghe nói Hoắc Nhung mới từ Bình thành trở về, mặt cười hỏi cô trải qua những gì trong thành phố.

Dẫu sao cũng là người trong thôn, không giống nhà Hoắc Nhung có người thân trong thành phố, lớn như vậy cũng chưa từng đi vào thành phố, thấy ai từ thành phố về cũng nhịn không được hỏi hai câu.

Tuy cô không nhớ được tên cụ thể của người này, nhưng mặt rất quen thuộc, thấy chú ấy nhiệt tình, hỏi gì nói đó, làm người ta tấm tắc ngạc nhiên.

Chờ sắp tới trong thôn, chú ấy mới nhớ tới một chuyện.

Nhưng khi muốn mở miệng hỏi lại cảm thấy chuyện này hình như không cần nói với cô.

Hoắc Nhung thấy người này ấp úng, dứt khoát hỏi: "Chú, làm sao vậy?"

"Chính là nghe nói chỗ thanh niên trí thức có người muốn về thành phố, nghe nói danh sách về thành phố phải nộp lên đại đội, Hoắc Ni nhà cháu hình như cũng đi cùng, cháu biết không?"

Lời ra khỏi miệng chú ấy lại cảm thấy ngại ngùng, nhất thời hồ đồ chỉ nghĩ thanh niên Chu kia đã kết hôn với Hoắc Ni, đã quên mất trước kia hắn cũng qua lại với Hoắc Nhung, giờ lại hỏi câu này trước mặt hai vợ chồng Hoắc Nhung, chú ấy cảm thấy mình cũng giống như người nhiều chuyện, vừa lắm miệng vừa làm người ta ghét.

Không nghĩ tới hai vợ chồng này không tức giận, nhìn nhau một cái rồi thản nhiên hỏi lại: "Phải không ạ? Chưa nghe nói gì cả."

Chú ấy vừa nói Hoắc Nhung liền biết đang nói tới Chu Văn Thanh, cô không muốn quan tâm tới việc không quan trọng với các cô, không hứng thú gì với hai người đó, về thành phố thì về. Bất luận Chu Văn Thanh nghĩ ra biện pháp gì trở về trước, có thể mang Hoắc Ni đi cuối cùng cũng không mất lương tâm.

Thấy hai vợ chồng Hoắc Nhung dửng dưng, cũng không có dáng vẻ hứng thú, ngại hỏi nhiều, xấu hổ sờ đầu: "Cũng chỉ nghe nói, chú cũng không biết có thật hay không."

Kế tiếp sợ bản thân lại nói sai, không nói gì cho tới khi đưa hai người tới tận nhà.

"Cảm ơn chú, người vào nhà uống miếng nước đã!"

Chú ấy liên tục xua tay: "Không được, không được, còn phải đem đồ tới chỗ đội trưởng báo cáo kết quả nữa, các cháu nhanh vào nhà đi."

Hoắc Nhung không miễn cưỡng nữa, nói tạm biệt với người ta rồi kéo Đảng Thành Quân mở cổng vào nhà.

Các cô vừa vào sân liền nghe được tiếng Lưu Quế Hương truyền tới: "Ai đấy?"

Đã lâu Hoắc Nhung không được nghe tiếng Lưu Quế Hương nói chuyện, đột nhiên nghe thấy trong lòng có hơi chua, Đảng Thành Quân muốn trả lời nhanh chóng bị cô bịt miệng lại.

Lưu Quế Hương nghe được bên ngoài có tiếng mở cửa, gọi một tiếng lại không có ai trả lời, nghi ngờ từ trong nhà vén rèm đi ra, liếc mắt một cái liền thấy Hoắc Nhung và Đảng Thành Quân đứng ở trong sân, tức thì vui sướng trợn tròn mắt.

"Tiểu Dung! Thành Quân! Sao các con về rồi!"

Vốn dĩ trong tay Hoắc Nhung không cầm thứ gì, chỉ mỗi bình nước, ném vào ngực Đảng Thành Quân, liền nhanh chóng lao lên ôm lấy người.

"Mẹ."

Lưu Quế Hương được cô ôm như vậy nước mắt liền rơi, vội kéo người vào nhà, vừa vào vừa kêu: "Mau xem, ai về này!"

Hoắc Tam Hưng đang ngồi xổm cạnh chậu than nướng đậu phộng, vừa nghe giọng nói này của mẹ liền biết em gái đã về, nhanh chóng đứng lên, quả nhiên thấy mẹ dẫn hai người vào.

"Anh ba." Hai người đồng thời gọi Hoắc Tam Hưng một tiếng.

Hoắc Tam Hưng tiến lên nhận đồ trong tay Đảng Thành Quân, hỏi.

"Sao trở về không nói một tiếng, anh sẽ nhanh chóng ra đón? Trời lạnh vậy sao mang nhiều thứ thế."

Hoắc Nhung đâu thể không biết xấu hổ nói suy nghĩ của mình, nhanh chóng nói sang chuyện khác: "Đồ cũng không nhiều lắm, hơn nữa chúng em vừa gặp được xe bò trong đội, chở chúng em về. Cha đâu?"

Hoắc Nhung vừa dứt lời, liền nghe tiếng Hoắc Đại Thành từ bên ngoài đi vào, hô to: "Ở đây."

Ông vén rèm lên, trong tay bưng bát nước đường đỏ nóng hổi, trước đây Hoắc Nhung còn ngửi được mùi gừng.

"Nước gừng ngọt? Ai uống?"

Dùng nước gừng tươi, bình thường trong nhà có người cảm lạnh sinh bệnh mới uống.

Hoắc Đại Thành đưa bát cho vợ mình, thở dài: "Mẹ con uống, hai ngày này bà ấy có phần không thoải mái."

Hoắc Nhung lập tức bắt đầu lo lắng: "Chỗ nào không thoải mái vậy mẹ?"

Lưu Quế Hương nhanh chóng vỗ tay cô: "Không có việc gì không có việc gì, chỉ có hơi đau đầu, dự đoán là gió thổi bị lạnh, uống chút nước gừng ngọt đắp chăn ngủ một đêm là tốt thôi."

Đảng Thành Quân thấy cô sốt ruột, nói.

"Để mẹ uống nước gừng ngọt đắp chăn trước, ngày mai anh đưa mẹ đi Sở vệ sinh nhìn xem."

"Lại không phải bệnh lớn gì, đâu phải tới Sở vệ sinh, thật sự không có việc gì, hai đứa đừng lo nghĩ linh tinh."

Lưu Quế Hương và Hoắc Đại Thành xua tay liên tục nói không cần, Hoắc Nhung vẫn không yên tâm, vừa nãy ở bên ngoài trời đen như mực nên cô không nhìn ra, vào trong mới nhìn thấy vành mắt của bà đỏ ửng, giống như từng khóc qua.

Trong lòng Hoắc Nhung càng thấy bất thường, quay đầu nhìn hai lần hỏi: "Anh hai con đâu?"

Lúc này ba người trong nhà không nói gì, trong lòng cô lộp bộp một tiếng, kéo cánh tay anh ba: "Anh ba, anh hai em đâu? Anh mau nói cho em đi?"

Hoắc Tam Hưng nhìn Lưu Quế Hương một cái, bà lại bắt đầu lau nước mắt, gật đầu với anh.

Lúc này anh mới nói: "Anh hai không có việc gì, đang ngủ trong phòng."

Hoắc Nhung bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm, nhưng nghĩ nghĩ lại cảm thấy không đúng, nếu anh hai cô chỉ ngủ trong phòng, vì sao cả nhà lại ấp úng không muốn nói?

Thấy thế cô cũng không hỏi nữa, buông Hoắc Tam Hưng ra, quay đầu chạy vào phòng của Hoắc Nhị Quân.

"A, em gái trước đừng đi..."

Hoắc Tam Hưng kêu cũng không được, Hoắc Nhung đã chạy rồi, ngược lại Đảng Thành Quân không chạy, kéo Hoắc Tam Hưng hỏi: "Anh ba, rốt cuộc có chuyện gì thế, mọi người nên nói với cô ấy đi, nếu không cô ấy càng lo lắng."

Hoắc Đại Thành thở dài, Lưu Quế Hương ôm mặt, quay sang một bên.

Hoắc Nhung tiến vào cửa phòng Hoắc Nhị Quân đã ngửi thấy một mùi rượu nồng nặc, trong phòng không thắp đèn, cô tìm diêm thắp đèn lên, mới nhìn thấy anh hai cô thật sự ở trong phòng, anh ở trên giường, đắp cái chăn dày, đầu cũng vùi ở bên trong.

"Anh hai?" Hoắc Nhung nhỏ giọng gọi hai tiếng, trong chăn không có động tĩnh.

Cô xốc chăn lên, gương mặt say rượu đỏ bừng của Hoắc Nhị Quân hiện ra, ấn đường luôn nhăn lại, đâu còn chút dáng vẻ khí thế hăng hái như ngày xưa.

Hoắc Nhung không biết anh sao lại thế này, trong lòng khó chịu vô cùng, lại gọi anh hai tiếng.

"Anh hai, anh hai, em về rồi, anh hai anh tỉnh dậy."

Cuối cùng Hoắc Nhị Quân có chút động tĩnh, gương mặt mờ mịt mở mắt ra, điều chỉnh tiêu điểm một lúc lâu mới nhìn thấy Hoắc Nhung trước mặt, dù cho mày cau lại thành chữ xuyên, khóe miệng lại theo bản năng nhếch lên cười với Hoắc Nhung.

"Em gái, em về rồi à."

Vừa nói xong, men say lại dâng lên, nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.

Hoắc Nhung kéo chăn cẩn thận cho anh, nhìn thấy tay anh đặt dưới chăn.

Khớp xương mu bàn tay một mảng máu thịt lẫn lộn, nhìn giống như chưa được xử lí, máu trộn lẫn bụi đất cứng lại thành vảy máu màu đỏ đen, đập vào mắt trông đáng sợ.

Hoắc Nhung đứng lên, tắt đèn, quay đầu ra ngoài.

"Cha, mẹ, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"

Hiện giờ Hoắc Nhung rất tức giận, cô tới gia đình này lâu như vậy còn chưa thấy qua dáng vẻ sa sút thất bại của Hoắc Nhị Quân như thế.

Trong nhà có 3 anh trai, đều rất thương cô, nhưng muốn nói cẩn thận, không ai tinh tế bằng Hoắc Nhị Quân, tâm tư anh tinh tế, lại rất ra dáng anh trai, ngoại trừ người trong nhà chuyện gì cũng không để trong lòng, Hoắc Nhung không nghĩ ra được trên người anh phát sinh chuyện gì có thể khiến anh thành thế này.

Lưu Quế Hương khóc đỏ mắt, nhìn con gái thở dài một hơi nói: "Anh hai con và chị Hồng Mai... hủy hôn rồi."

Hoắc Nhung trợn mắt tròn xoe: "Cái gì?"

Tuy Hoắc Nhung chưa từng gặp qua Triệu Hồng Mai nhưng đã thấy qua trong kí ức của Hoắc Tiểu Dung, cười lên thẹn thùng, đầu nhỏ, nhưng lớn lên không tệ, đứng chung với Hoắc Nhị Quân rất xứng đôi.

Trọng điểm là Hoắc Nhị Quân thích.

Triệu Hồng Mai và Hoắc Nhị Quân cũng quen biết nhờ xem mắt, điều kiện trong nhà cô ấy không tốt, cho nên khi xem mắt đã nói muốn tìm người có điều kiện tốt một chút, mới đầu Lưu Quế Hương có ý kiến về chuyện này, nhưng sau khi hai người gặp mặt Hoắc Nhị Quân liền coi trọng cô gái đó, hơn nữa Lưu Quế Hương thấy tính cách thẹn thùng người cũng có năng lực, dường như cũng vừa ý con trai mình, vì vậy chấp nhận.

Tóm lại là con trai lấy vợ, về sau cũng không trải qua cả đời với bà.

Sau đó hai người liền đính hôn, Lưu Quế Hương đã chuẩn bị tốt sính lễ và đồ vật để Hoắc Nhị Quân cùng bà mối đích thân mang sang Triệu gia, còn chọn xong ngày kết hôn nữa.

Kết quả chưa kết hôn cha của Triệu Hồng Mai đã ốm không dậy nổi.

Triệu Hồng Mai là con cả trong nhà, tuy vóc dáng nhỏ bé nhưng việc trong nhà làm rất tốt, chuyện lớn chuyện bé trong nhà đều dựa hết vào cô, cha cô bệnh không xuống giường được, cơ thể mẹ cô cũng không tốt, nếu cô gả đi rồi trong nhà không có người tin cậy, vì thế mẹ Triệu Hồng Mai đích thân tới gặp Lưu Quế Hương, sau khi nói xong một lời hay, hỏi có thể lùi ngày kết hôn lại hay không.

Tất nhiên Lưu Quế Hương không vui, ba đứa con trai của bà được nuôi dạy tốt, lại hiểu chuyện, ngoại trừ Tam Hưng lớn như vậy, hai đứa kia không cần bà bận tâm đến, chỉ việc hôn nhân đại sự, ba anh em cố chấp như nhau, xem mắt thì có thể nhưng kết hôn nhất định phải tìm người mình thích, bằng không cho dù cô đơn cũng không muốn kết hôn.

Hoắc Nhất Minh là tự mình nói chuyện, tuy kết hôn không sớm nhưng trong thành phố có sự nghiệp, Hoắc Đại Thành và Lưu Quế Hương đều không lo lắng, tuổi Hoắc Tam Hưng chưa lớn, riêng Hoắc Nhị Quân khi xem mắt với Triệu Hồng Mai đã 24 tuổi rồi, không dễ gì nhìn trúng một người, chắc chắn Lưu Quế Hương muốn hai người kết hôn sớm một chút.

Hơn nữa nào có chuyện tiền sính lễ đã nhận lại muốn đẩy ngày kết hôn lùi lại?

Thấy bà không vui, mẹ Triệu Hồng Mai vừa khóc vừa thề, nói thật sự không có ý khác, chính là mấy đứa con khác trong nhà quá nhỏ, cha bọn nhỏ lại bệnh, nếu Hồng Mai lấy chồng trong nhà liền không có người chủ trì, bản thân là một phụ nữ ốm yếu, cả thùng cơm heo cũng không nhấc nổi, càng đừng nói làm việc trong ruộng.

Lưu Quế Hương còn đang do dự, Hoắc Nhị Quân đã đồng ý rồi.

Không phải anh không vội, nhưng anh đau lòng cho người vợ chưa qua cửa này, tuy hai người còn chưa kết hôn, nhưng chỉ cần đính hôn hai người không khác gì vợ chồng, nếu bên Triệu Hồng Mai có việc gì anh có thể tới giúp đỡ.

Ngày thường Hoắc Nhị Quân nghe lời hiểu chuyện, tính cách cố chấp nhất trong ba đứa, anh không có ý kiến thì bà đương nhiên cũng không có biện pháp gì, chỉ có thể đồng ý.

Dù sao hai người đã đính hôn, sính lễ đã nhận, nghĩ tới Triệu gia sẽ không mặc kệ thanh danh con gái, phá hủy cuộc hôn nhân tốt đẹp.

Ngày kết hôn đã lùi hơn một năm, không dễ gì qua năm này cha Triệu Hồng Mai tốt hơn chút, chuyện hôn nhân của Hoắc Nhung đã ổn định, Lưu quế Hương muốn tới nhà xác định ngày để hai người kết hôn, nhưng họ còn chưa tới, nhà họ Triệu bên kia đã để bà mối sang nói một tin tức lớn động trời.

Nhà họ Triệu muốn thay đổi việc hôn nhân này, việc kết hôn này, không làm nữa.

"Vì sao chứ?" Đợi Lưu Quế Hương nói xong ngọn nguồn, Hoắc Nhung vừa tức giận vừa nghi hoặc.

Tuy cô chưa gặp qua Triệu Hồng Mai, nhưng trong ấn tượng của Hoắc Tiểu Dung, người chị dâu chưa qua cửa này của cô cũng rất thích anh hai, hơn nữa thời buổi này đính hôn rồi lại hủy hôn, không giống với tình huống của Hoắc Tiểu Dung, đang êm đẹp nhà họ Triệu không có lý do gì để làm vậy a?

Hoắc Đại Thành lại thở dài, chỉ nhìn Hoắc Nhung lúc này ông cũng đã thở dài mấy lần, tuy ông không giống vợ có chuyện gì đều hiện lên mặt, nhưng liên quan tới Hoắc Nhị Quân, sao ông có thể không buồn rầu chứ.

"Có người giới thiệu cho chị Hồng Mai của con nhà chồng mới, nói là muốn cho 300 đồng sính lễ, nhà đó đồng ý rồi."

300 đồng lễ hỏi, với một gia đình nghèo khổ không có lao động khỏe mạnh mà nói, xác thực là giá trên trời, cuộc sống nhà Hoắc Nhung trong thôn coi như rất tốt, lúc đó Đảng Thành Quân đưa cho cha cô 100 đồng tiền sính lễ, đều khiến cho mấy người Lưu Quế Hương sửng sốt một hồi đấy.

Chuyện kết hôn của anh hai đã sớm bàn bạc, nhưng cha mẹ cũng không nghĩ bạc đãi nhà bên đó, không tính đồ vật là 60 đồng tiền sính lễ, nghĩ nhà Triệu Hồng Mai không dễ dàng, đồ cũng cầm không ít, đặt trong thôn coi như bọn họ rất hào phóng, không hề bạc đãi nhà gái.

Ai lại nghĩ chính vì 300 đồng tiền sính lễ, nhà họ Triệu thà rằng không cần thể diện của con gái, sống chết muốn hủy hôn.

Hoắc Nhung nghe xong muốn tức cười.

"Nhà bọn họ là gả con gái hay bán con gái đấy? Còn kêu ai ra giá cao sẽ được nữa? Bỏ nhiều tiền như vậy cưới vợ, nhà người này có tiền hay là đánh chủ ý gì khác?"

Không phải lòng dạ Hoắc Nhung nhỏ, thời buổi này 300 đồng thật sự không ít tiền đâu, có thể tiêu nhiều tiền như vậy cưới vợ, hoặc là thật sự coi trọng Triệu Hồng Mai này, hoặc là chắc chắn không phải gia đình trong sạch gì. Thực sự không phải cô cảm thấy Triệu Hồng Mai này không tìm được người tốt hơn anh hai cô, nhưng rõ ràng chuyện này là bánh có nhân từ trên trời rớt xuống, nếu nói không có gì mờ ám, cô thật sự không tin!

Quả nhiên sau khi nghe cô hỏi vậy, Lưu Quế Hương liền trả lời luôn: "Nhà trai cha mẹ nghe nói là người thành phố Bình thành, có công việc, con trai... Con trai hai năm trước làm việc ngã từ trên lầu xuống, đầu óc xảy ra vấn đề, không đứng lên được, đi vệ sinh phải có người bưng chậu vào phòng. Vợ chạy đi với người khác, để lại đứa trẻ 7-8 tuổi, bọn họ sợ chết rồi không có người chăm sóc con trai và cháu trai, vì vậy nhờ người tìm được nhà chị Hồng Mai của con."

Hoắc Nhung nghe thế liền hiểu rõ, cái này đâu phải tìm vợ, rỏ ràng là tìm bảo mẫu chăm sóc con trai và cháu trai bọn họ cả đời!

Từ tình huống này của con trai bọn họ, ở trong thành phố mời một người chăm sóc, một tháng cũng bỏ không ít tiền công đi, thời đại này không thể mời bảo mẫu, tiêu 300 đồng liền có thể tìm được một người vợ chăm sóc con trai họ cả đời, quả thực không cần quá tính toán.

Gia đình này gảy bàn tính tốt như vậy, Hoắc Nhung nhìn một lần là ra, nhà họ Triệu có thể không rõ sao?

Vậy là coi như đồng ý để Triệu Hồng Mai nhảy vào chỗ chết?

"Chị Hồng Mai thì sao? Bản thân chị ấy nghĩ gì?" Hoắc Nhung nghĩ kỹ, cũng bình tĩnh lại đôi chút.

Từ nãy Hoắc Tam Hưng không nói chuyện, lúc này nhịn không được nhảy ra nói: "Chính là Chị Hồng Mai cũng đồng ý, nếu không sao anh hai có thể đau lòng như vậy!"

Thấy Hoắc Tam Hưng cực kì phẫn nộ, Lưu Quế Hương kéo anh một cái: "Đừng nói thế, chị Hồng Mai của con cũng chỉ là một cô gái, có thể có cách gì?"

Tuy bà tức giận nhưng bà cũng là phụ nữ, biết Triệu Hồng Mai khó xử, một bên là cha mẹ, một bên là Hoắc Nhị Quân, khiến cô lựa chọn kiểu gì.

Hoắc Nhung lại không nghĩ vậy, nói cho cùng cô không phải người của thời đại này, không lĩnh hội được cảm giác cha mẹ là trời, cô cho rằng yêu đi cùng tôn kính, cha mẹ Triệu Hồng Mai rõ ràng đem cô ấy thành cây rụng tiền, cô không tin trong lòng cô ấy không có chút oán giận nào.

"Vậy tay anh hai bị thương như thế nào?"

Lúc này cô bình tĩnh vững vàng, khiến Hoắc Tam Hưng quên mất đây là em gái nhỏ hơn mình 3 tuổi, nhẫn nại không oán giận: "Chiều hôm qua sau khi bà mối qua đây nói chuyện này, anh hai cả đêm không ngủ, muốn đi thôn Bình Khê hỏi chị Hồng Mai, mẹ sợ trong này có gì hiểu lầm, không cho đi. Sáng nay bọn anh cùng đi, kết quả bị thím của chị Hồng Mai đuổi ra ngoài, còn nói một đống lời khó nghe, tay anh hai là do anh ấy đấm vào cây cột chuồng heo bên ngoài nhà chị ấy nên bị thương."

Đột nhiên cô nhớ ra, năm ngoái sau khi cô đính hôn với Đảng Thành Quân, nhà xí nối với chuồng heo của nhà họ Triệu bị tuyết làm sụp, là anh hai và anh ba cùng đi sửa lại.

Cô có thể nghĩ được lúc nghe tin này anh hai có bao nhiêu đau lòng, sợ là ý nghĩ muốn giết người cũng có, lại không xuống tay được với Triệu Hồng Mai, ngược lại làm bị thương chính mình mới có thể xả giận.

Hoắc Nhung làm rõ nguyên nhân sự việc, trong lòng bắt đầu tính toán.

Đảng Thành Quân nghe xong im lặng nửa ngày, vẫn luôn không phát biểu ý kiến gì với vấn đề này, tuy anh đã kết hôn với Hoắc Nhung, nhưng đây là việc riêng của Hoắc Nhị Quân, anh thật sự không tiện chen vào chỉ dẫn cái gì.

Cho đến khi mọi người nói xong, anh thấy Hoắc Nhung cau mày, cuối cùng mở miệng nói: "Cha, mẹ, nếu nhà họ Triệu muốn tiền, trong tay con và Tiểu Dung có chút tiền, lấy 300 cho anh hai, cha mẹ thấy được không?"

Hoắc Nhung nhìn anh, còn chưa nói gì, vợ chồng Hoắc Đại Thành đã nhảy dựng lên.

"Nói gì đấy, chắc chắn không được, tiền của các con là của các con, đâu thể lấy cho Hoắc Nhị Quân."

Hai vợ chồng trăm miệng một lời, mỗi người một câu nói hồi lâu, đều nói cho dù không thực hiện việc kết hôn này, cũng tuyệt đối không thể lấy tiền của hai người.

Lấy tiền của con gái con rể cho con trai, bọn họ không làm được loại chuyện này, đau lòng con trai, chẳng lẽ không đau lòng con gái sao? Lại nói cũng không phải tiền của con gái, là tự con rể tích cóp từng chút một.

Con rể đau lòng nguyện ý lấy ra cho bọn họ là vì thằng bé hiểu chuyện, nếu bọn họ thật sự lấy thì thành cái gì?

Hoắc Nhung cũng không đồng ý biện pháp này của anh.

Đảng Thành Quân bằng lòng suy nghĩ vì gia đình cô, trong lòng cô thực sự rất vui vẻ, nhưng cô biết giữa anh hai và Triệu Hồng Mai chẳng đơn giản là 300 đồng này, chỉ lấy tiền ra căn bản không giải quyết được vấn đề.

300 đồng nếu cho Triệu Hồng Mai cô khẳng định không có tí xíu ý kiến gì, nhưng nếu cho người nhà họ Triệu thấy tiền là sáng mắt thì cô không đồng ý.

Hôm này nhà họ Triệu có thể vì 300 đồng này không màng tới danh dự của con gái mà hủy hôn, ngày mai có thể vì 400 đồng xúi bẩy con gái ly hôn với Hoắc Nhị Quân, chỉ cần lòng Triệu Hồng Mai luôn hướng về cha mẹ mình, thì dù hôm nay giải quyết được vấn đề 300 đồng tiền sính lễ, cuộc sống sau này của anh hai và cô ấy cũng không trôi qua không tốt.

Hoắc Nhung không phải người có nhiều ý tốt, cô đồng cảm với hoàn cảnh của Triệu Hồng Mai, nhưng không cho phép cô ấy kéo anh hai cô vào tình huống khó quyết định hơn nữa.

Trước kia Hoắc Nhị Quân giúp nhà Triệu Hồng Mai làm nhiều việc như vậy, đó là vì anh hai cô đau lòng chị dâu tương lai, cô sẽ không nói gì. Nhưng nếu sau này hai người kết hôn rồi, Hoắc Nhị Quân xuất lực không tính, còn bị nhà vợ hút máu, cô tuyệt đối không đồng ý.

Tiền của chồng cô là anh tự mình tích cóp từng đồng một, muốn cô cam tâm tình nguyện bỏ ra số tiền này, trừ phi Triệu Hồng Mai đồng ý từ bỏ quan hệ với cha mẹ, bằng không cho dù Đảng Thành Quân đồng ý, cô tuyệt đối cũng không.

Trước/55Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trùng Sinh Thời Năm 1970: Quân Trưởng, Cường Thế Sủng