Saved Font

Trước/149Sau

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 53: Cái Chết Của Liễu Hải

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Sau khi lão Đại và lão Nhị cùng chịu hình, Liễu Hán Thanh liền bảo tất cả mọi người rời khỏi viện của ông. Mà trước khi mọi người rời đi, Liễu Hán Thanh làm trò trước mặt mọi người, ban một khối ngọc bội khác cho Liễu Thiên Kỳ, coi như là bồi thường.

Bị phu nhân và nữ nhi nâng về, mặt lão Đại Liễu Giang đen thui, là người đầu tiên rời khỏi viện phụ thân.

Tô Hồng bị Liễu Ti nâng đuổi theo hai phụ tử Liễu Hà, trực tiếp quỳ gối trước mặt Liễu Hà.

“Nương!” Liễu Ti nhìn Tô Hồng quỳ gối trước mặt Tam thúc, kinh hô ra tiếng.

“Phu nhân, ngươi làm gì vậy?” Liễu Hải đi tới, cũng là một đầu mờ mịt.

“Nhị tẩu, ngài mau mau đứng lên. Tiểu đệ gánh không nổi một quỳ này của ngài!” Liễu Hà bất đắc dĩ mà nhìn Tô Hồng quỳ gối trước mặt mình, ý bảo đối phương đứng dậy.

“Tam đệ, nhị ca ngươi tính tình lỗ mãng, dễ dàng bị người ta lợi dụng. Ngươi làm đệ đệ hiểu biết nhất. Chuyện lần này nhị ca ngươi cũng là bị kẻ gian che giấu nên mới có thể làm Thiên Kỳ bị thương. Ngươi hãy nể mặt ngươi và nhị ca là thân huynh đệ, đừng so đo với nhị ca ngươi. Tẩu tử cầu xin ngươi!” Nói rồi, Tô Hồng dập đầu liên tục.

“Nhị tẩu, tẩu làm gì vậy? Liễu Vũ, Liễu Ti, các ngươi còn không mau mau đỡ nhị tẩu lên!” Liễu Hà nôn nóng nói.

“Không, nếu Tam đệ không tha thứ, ta sẽ không đứng dậy!” Tô Hồng cản nữ nhi muốn nâng mình lên, nghiêm túc vô cùng mà nói.

“Chuyện này……” Nghe vậy, Liễu Hà nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ.

Rốt cuộc, chuyện này nhi tử mình mới là người bị hại!

“Nhị bá mẫu, người hà tất như thế? Giờ phút này, người hai nhà chúng ta đều biết là ai ở trong tối hại chúng ta, cũng đều biết là ai muốn chém tận giết tuyệt chúng ta. Chúng ta lý nên liên hợp bên nhau nhất trí đối ngoại, chuyện lần này, chất nhi và phụ thân lại sao lại trách tội mọi người chứ?” Liễu Thiên Kỳ mở miệng, nói theo lý thường.

“Thiên Kỳ nói rất đúng, thanh đao của người ta đã duỗi đến cổ chúng ta rồi. Lúc này đã không phải lúc chúng ta giết hại lẫn nhau nữa. Chúng ta nên nhất trí đối ngoại.” Tô Hồng gật đầu chấp nhận.

“Nhị bá mẫu nhanh đứng dậy đi!”

“Ừ, Thiên Kỳ yên tâm, về sau ta sẽ nhìn nhị bá ngươi, tuyệt đối sẽ không để nhị bá ngươi lại bị kẻ gian lợi dụng, làm ra chuyện thương tổn đến ngươi.” Nói đến đây, Tô Hồng mới chậm rãi đứng dậy.

“Dạ, hy vọng Nhị bá mẫu xem trọng nhị bá. Cũng hy vọng sau khi trải qua chuyện này, người hai nhà chúng ta có thể cùng nhau trông coi, nhất trí đối ngoại.”

“Yên tâm đi Kỳ Nhi, Nhị bá mẫu biết nên làm như thế nào.”

“Như thế thì chất nhi an tâm rồi. Nhị bá và Nhị bá mẫu nhanh trở về dưỡng thương đi!"

“Đúng vậy, nhị ca nhị tẩu mau trở về chữa thương đi!”

“Ừm, Tam đệ, Kỳ Nhi, chúng ta đi đây.”

Nhìn nhìn phụ tử hai người Liễu Hà, một nhà bốn người Liễu Hải rời đi.

“Nhìn không ra, Nhị bá mẫu thật ra là một nhân vật lợi hại.” Không thể tưởng được gia hỏa Liễu Hải đầu to ngốc nghếch này vậy mà cưới một vị lão bà thông tuệ hơn người như vậy, khó trách Liễu Ti có tâm nhãn như vậy, hóa ra là di truyền từ mẫu thân nàng.

“Nhị bá mẫu con cũng là nữ nhi của đại gia tộc, nhưng đáng tiếc, sau đó gia tộc nghèo túng, nàng bị người phế linh căn ném vào trong kỹ viện. Thời điểm nhị bá ngươi tuổi trẻ phong lưu thành tánh, thường xuyên lưu luyến nơi trăng hoa, ở nơi đó gặp Nhị bá mẫu, chẳng những cho chuộc thân cho Nhị bá mẫu, còn thỉnh Diêu y sư giúp Nhị bá mẫu trị liệu linh mạch bị phế. Tuy trị liệu được linh mạch, nhưng bởi vì bị thương nghiêm trọng, Nhị bá mẫu tu luyện nhiều năm, vẫn chỉ là Luyện Khí tầng tám như cũ. Nhưng dù sao nàng cũng xuất thân từ đại gia tộc, mưu lược và thủ đoạn đều mạnh hơn Nhị bá con gấp trăm lần."

Nghe được phụ thân tự thuật, Liễu Thiên Kỳ gật đầu liên tục. “Thì ra là thế.”

Khó trách, lớn lên mỹ mạo như vậy, Nhị bá mẫu băng tuyết thông minh lại cắm lên bãi cứt trâu Nhị bá. Hóa ra là được Nhị bá cứu.

Năm ngày sau, trong viện Liễu Hà.

Liễu Hà ngồi trong thư phòng, đang dạy Liễu Thiên Kỳ vẽ bùa.

“Một nét bút này không đúng, quá cứng đờ rồi. Phải như vầy, đường này phải vẽ mềm mại hơn một chút.” Liễu Hà tay bắt tay mà dạy, dạy thập phần nghiêm túc, hận không thể đem toàn bộ những gì mình có đều dạy cho nhi tử.

“Phụ thân, là như thế này sao?” Liễu Hà dạy nghiêm túc, Liễu Thiên Kỳ học cũng thập phần nghiêm túc.

Một tấm vẽ không ổn thì vẽ tấm thứ hai, tấm thứ hai không ổn thì vẽ tấm thứ ba, yêu cầu với bản thân cực kỳ khắc nghiệt.

“Ừ, đúng đúng đúng, chính là như vậy!” Nhìn thấy sau khi nhi tử vẽ hai tấm, rốt cuộc vẽ ra một tấm làm mình vừa lòng, Liễu Hà gật đầu liên tục.

Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, cấm giấy phù văn trống tiếp tục vẽ bùa, mỗi bút đều vẽ phá lệ nghiêm túc.

“Ừ, tốt lắm, tấm này vẽ càng tốt!” Nhìn thấy phù do nhi tử vẽ ra, Liễu Hà cực cảm thấy an ủi, gật đầu liên tục.

“Tam gia!”

Bỗng nhiên, ngoài cửa truyền đến tiếng gọi nôn nóng của Liễu Đồng.

“Tiến vào đi!” Liễu Hà mở miệng, ý bảo Liễu Đồng tiến vào.

Lão nhân gia Liễu Đồng đi theo mình nhiều năm, biết rõ lúc mình đang vẽ bùa không thích bị người khác quấy nhiễu nhất. Cho nên Liễu Hà rõ ràng, nếu không có đại sư, Liễu Đồng sẽ không dám đến quấy rầy lúc này.

“Tam gia, đã xảy ra chuyện!” Liễu Đồng đi vào thư phòng, vẻ mặt hoảng loạn nhìn về phía Liễu Hà.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Nhị gia, Nhị gia ngã xuống rồi!” Liễu Đồng đem tin dữ nói cho Liễu Hà.

“Cái gì? Nhị ca, hắn……” Nghe thấy tin tức này, Liễu Hà khiếp sợ không thôi.

“Sao lại như vậy? Nhị bá chỉ là bị đánh mười lăm hồn tiên mà thôi, sao lại ngã xuống được?” Nhìn lão nhân gia, Liễu Thiên Kỳ cũng mang vẻ mặt nghi hoặc.

Liễu Hải là Trúc Cơ, đừng nói là mười lăm hồn tiên, dù có là ba mươi hồn tiên cũng không có khả năng lấy tính mệnh ông ta.

“Không, không phải bị đánh chết. Là... là trúng độc!”

“Chuyện này……” Nghe được lời này, Liễu Hà cuống quít đứng dậy, cất bước đi ra ngoài. Liễu Thiên Kỳ đi theo phụ thân, cũng rời đi thư phòng.

Trong viện Liễu Hải.

Thời điểm phụ tử Liễu Hà đuổi tới bên này, nha hoàng, người hầu trong viện Liễu Hải đều tất cung tất kính, phát run lẩy bẩy quỳ đầy đất. Đi vào phòng khách, Liễu Thiên Kỳ nhìn thấy một nhà ba người đại bá cùng với gia gia đã sớm đuổi tới rồi.

Giờ phút này, thi thể nhị bá nằm trên mặt đất, mẹ con ba người Tô Hồng đều vây quanh thi thể thương tâm khóc thút thít. Một bên, Diêu y sư đang kiểm tra thức ăn trên bàn.

“Phụ thân, đại ca, xảy ra chuyện gì? Nhị ca hắn…?” Nhìn nhìn thi thể trên mặt đất, Liễu Hà nhìn phụ thân cùng với đại ca mình.

“Nhị ca ngươi hắn đã trúng độc, ngã xuống!” Nói đến đây, Liễu Hán Thanh khẽ thở dài một tiếng.

“Trúng độc? Người này ở nhà sao lại trúng độc?” Liễu Hà nhìn phụ thân, không thể tin tưởng hỏi.

“Diêu y sư đang kiểm tra cơm sáng."

Nghe được lời này, Liễu Hà nhìn về phía Diêu y sư đang dùng ngân châm thử độc.

Liễu Thiên Kỳ ngẩng đầu, cũng nhìn hướng về phía Diêu y sư đang thử độc. Ánh mắt mọi người đều dừng trên người vị Diêu y sư này.

Nhìn thấy sau khi Diêu y sư dùng ngân châm từng món từng món kiểm tra qua, cuối cùng, ngâm châm rút ra từ chén canh xương lập tức biến thành màu đen, tất cả mọi người khiếp sợ không thôi.

“A, là canh xương? Canh xương thú có độc!” Mã thị kinh hô ra tiếng.

“Canh xương này là ai làm? Xương cốt là ai mua về?” Liễu Hán Thanh nghiêng đầu, nhìn về phía đại nhi tử.

“Phụ thân không cần sốt ruột, hài nhi đây đi tra ngay. Người đâu, gọi đầu bếp nữ và tạp dịch trong bếp, tất cả đều gọi lên đây cho ta!" Liễu Giang lớn tiếng phân phó.

“Dạ!” Theo tiếng, người hầu lập tức xoay người rời đi.

“Không, không có khả năng, xương thú là ta mua về, không có khả năng có độc, không có khả năng có độc?” Liễu Ti lắc đầu, không thể tin tưởng mà nói.

“Đúng vậy, phu quân ta thích nhất uống canh xương thú, hơn nữa thích nhất canh xương mới do xương thú mới làm ra. Mấy năm nay, vẫn luôn là Ti Nhi mỗi ngày dậy sớm cho mua xương thú cho hắn. Ti Nhi sao có thể hại thân sinh phụ thân, chuyện này tuyệt đối không thể!” Tô Hồng lắc đầu, cũng không tin.

“Nhị bá mẫu không cần sốt ruột, Tứ tỷ sao có thể độc hại nhị bá chứ? Canh xương này có độc, nói vậy vấn đề cũng nhất định là do trong phòng bếp, không có khả năng là Tứ tỷ làm!” Liễu Thiên Kỳ vội vàng vì Liễu Ti biện bạch.

“Ừ, Kỳ Nhi nói rất đúng, Ti Nhi là con gái ruột của lão Nhị, sao có thể hại phụ thân mình. Độc này nhất định là bên phòng bếp hạ. Lão Đại, cái nhà này ngươi coi kiểu gì? Phòng bếp quản kiểu gì vậy? Có người hạ độc nhị đệ ngươi, ngươi cũng không biết?” Liễu Hán Thanh quay đầu, nổi trận lôi đình mà nhìn về phía đại nhi tử.

“Dạ dạ dạ, là hài nhi thất trách, là hài nhi không quản gia tốt, hài nhi nhất định mau chóng tra ra chân tướng, truy tra hung phạm.” Liễu Giang gật đầu liên tục, vội vàng xưng dạ.

“Liễu gia chủ, ta đã nghiệm xem qua, ngoại trừ canh xương thú ra, các món ăn khác đều không có độc. Nói vậy, Nhị gia chính là bị canh xương thú độc hại!” Diêu y sư nói.

“Diêu y sư, ngươi có khả năng nhìn ra được bên trong canh xương thú là loại độc dược ra sao không?” Liễu Hán Thanh hỏi.

“Liễu gia chủ thứ tội, tại hạ cẩn thận xem xét thật lâu, cũng không có nhìn ra loại độc dược gì. Loại độc dược này cũng không thường thấy, cũng rất quỷ dị."

“Vậy à, phiền toái Diêu y sư rồi. Quản gia tiễn khách!”

“Tại hạ cáo từ!” Diêu y sư cúi thấp đầu, xoay người rời đi.

“Gia gia, ta đưa Diêu y sư đi!” Liễu Thiên Kỳ nói.

“Đi đi.” Liễu Hán Thanh xua tay, đáp ứng Liễu Thiên Kỳ thỉnh cầu.

“Dạ.” Theo tiếng, Liễu Thiên Kỳ lập tức đi nhanh đuổi theo.

Đưa Diêu y sư đến cửa viện, quản gia đưa qua một túi linh thạch. “Làm phiền Diêu y sư!”

“Quản gia không cần khách khí!” Diêu y sư gật đầu, tiếp nhận túi linh thạch kia.

“Diêu y sư!” Liễu Thiên Kỳ chạy sang bên này.

“Thất thiếu!” Liếc thấy là Liễu Thiên Kỳ, Diêu y sư và quản gia sôi nổi gật đầu.

“Quản gia, ngươi đi về trước đi, gia gia bảo ta đưa tiễn Diêu y sư."

“Vâng, vậy lão nô cáo lui!” quản gia cúi đầu hành lễ, xoay người rời đi.

Liếc thấy quản gia rời đi, Diêu y sư cười nhìn về phía Liễu Thiên Kỳ. “Thất thiếu tìm ta có việc?”

“Diêu y sư, nhị bá ta bị người độc hại chết trong nhà, rốt cuộc không phải là chuyện sáng rọi gì, ngài xem……”

“Thất thiếu yên tâm, lão phu tự sẽ không nhiều lời với người ngoài.” Liễu Thiên Kỳ vừa nói như vậy, Diêu y sư tự nhiên lập tức minh bạch ý tứ của đối phương.

“Như thế, đa tạ Diêu y sư!” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu, chắp tay thi lễ.

“Thất thiếu không cần khách khí!”

“Diêu y sư, vãn bối còn có một chuyện muốn nhờ!” Liễu Thiên Kỳ thận trọng mà nói.

“Thất thiếu có việc phân phó là được.”

“Cũng… cũng không phải đại sự, chỉ là muốn mua hai thanh ngân châm nghiệm độc của Diêu y sư.”

Nghe được lời này, Diêu y sư ngẩn người, ngay sau đó cười khẽ.

“Thất thiếu quả nhiên là tâm tư tỉ mỉ. Ngân châm này cũng không đáng giá tiền gì, nếu Thất thiếu thích, ba thanh ngân châm này cho Thất thiếu.” Nói rồi, Diêu y sư lấy ra ba thanh ngân châm, đưa cho Liễu Thiên Kỳ.

“Như vậy, đa tạ Diêu y sư.” Liễu Thiên Kỳ cúi đầu nói lời cảm tạ mới tiếp nhận ngân châm.

“Thất thiếu không cần khách khí, lão phu cáo từ!”

“Diêu y sư, đi thong thả.”

Trước/149Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Cái Thế Thần Y