Saved Font

Trước/149Sau

Xuyên Qua Chi Bá Ái Pháo Hôi

Chương 74: Hang Gấu

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trong đại điện học viện Thánh Đô.

Một khắc trước, Tần Song Song và Tần Phương Phương còn đang thấy may mắn mình thoát khỏi ma chưởng của yêu thú, chỉ là một khắc sau, bọn họ bỗng phát hiện mình thế mà đã về tới đại sảnh học viện Thánh Đô.

“Tỷ tỷ, chuyện gì xảy ra? Sao chúng ta trở lại rồi?”

“Đúng vậy, đây là có chuyện gì?” Nhìn muội muội, Tần Song Song cũng mang vẻ mặt mờ mịt.

"Hai người các ngươi trái với quy tắc điều năm, thương tổn người khác. Các ngươi bị đào thải!” một vị nữ đạo sư Đan Viện nghiêm túc báo cho.

“Chúng ta… chúng ta vi phạm quy định sao?” Nhìn tỷ tỷ, Tần Phương Phương hỏi.

“Dù chúng ta vi phạm quy định, ba người kia thì sao? Bọn họ thấy chết mà không cứu, bọn họ cũng nên bị đào thải!” Nhìn đạo sư, Tần Song Song đúng lý hợp tình mà nói.

“Trong mười hai quy tắc rèn luyện, không có quy tắc thấy chết mà không cứu bị đào thải!” Nữ đạo sư lạnh mặt trả lời.

“Dựa vào cái gì chứ? Chúng ta cùng nhau tham gia rèn luyện, mọi người còn có khả năng trở thành đồng môn, bọn họ thấy chết không cứu, vậy mà không đào thải bọn họ, muốn đào thải chúng ta?” Nhìn đạo sư, Tần Song Song không thể tin tưởng hỏi.

“Đúng vậy, vậy cũng quá không công bằng!” Đối với việc này, Tần Phương Phương cũng cảm thấy không công bằng.

“Hừ, công bằng? Các ngươi cho rằng các ngươi là ai chứ? Học viện Thánh Đô quy điều các ngươi cũng có thể khiêu khích ư?” nữ đạo sư trừng mắt, khó chịu chất vấn.

“Chuyện này vốn dĩ đã không công bằng rồi, không đúng sao?” Tần Song Song vẫn la hét không công bằng như cũ.

“Hừ, các ngươi cho rằng các ngươi là ai? Bèo nước gặp nhau, người ta dựa vào cái gì cứu các ngươi? Các ngươi lại có tư cách gì, có lý do gì để cho người khác bán mạng vì các ngươi?” Nhìn hai người, viện trưởng mỹ nữ khó chịu mà nói.

“Chuyện này……” Nghe được lời này, Tần Song Song không nói nên lời.

“Hừ, nơi này là học viện Thánh Đô, không phải nhà các ngươi, các ngươi muốn làm đại tiểu thư, về nhà mà làm. Nơi này, không có người nào bán mạng vì các ngươi, cũng không có người nào nghe các ngươi ra lệnh!” Nhìn hai người, viện trưởng béo khó chịu mà nói.

“Nhưng… nhưng bọn họ là đồng môn của chúng ta mà!” Nhìn hai vị viện trưởng, Tần Song Song có chút giận không phục như cũ.

"Quy tắc học viện chúng ta chỉ quy định, không cho phép bên trong học viện tàn sát đồng môn, không có quy định bắt buộc cứu giúp đồng môn.” Nhìn hai người, Râu Dê lạnh giọng nói.

Cứu giúp đồng môn? Không ám toán sau lưng đồng môn, vậy đã xem như phúc hậu. Hai nha đầu này có cần vô tri vậy không?

“Nhưng, chính là bọn họ……”

“Bọn họ thấy chết mà không cứu hoặc là rút đao tương trợ, đều là theo lý thường. Vậy cũng không xúc phạm mười hai quy tắc của chúng ta.” nữ đạo sư nghiêm túc mà nhắc lại.

“Được rồi, Tôn đạo sư. Không cần nói nhảm nhiều với các nàng như vậy. Mang hai nha đầu có chỉ số thông minh ba tuổi này ra ngoài đi. Nhìn là thấy đau đầu rồi!" viện trưởng mỹ nữ xua tay, ý bảo mang người đi đi.

“Ha ha ha ha……” Nghe được viện trưởng mỹ nữ nói, không ít đạo sư cũng không nhịn xuống, trực tiếp cười ra mặt.

Tâm nói: hai vị này là thiên binh ở đâu ra vậy? Chỉ số thông minh ba tuổi chỉ sợ cũng không có ấy chứ!

“Thỉnh đi!” Tôn đạo sư lạnh giọng mở miệng, làm ra một thủ thế mời.

“Các ngươi... các ngươi thật quá đáng!” Tỷ muội Tần gia mặt mũi xanh mét, nổi giận đùng đùng mà rời đại điện.

Nhìn chằm chằm gương đồng, ánh mắt Vô Tình từ đầu đến cuối vẫn luôn không rời khỏi ba thân ảnh đang chật vật chạy trốn kia.

“Vô Tình, tiểu tử kia dùng phù gì vậy? Mười tấm đã diệt được một con yêu thú cấp ba trung kỳ rồi?” Mập Mạp tò mò hỏi.

"Băng Phong phù cấp ba thượng phẩm!” Phù này đích xác xem như lợi hại!

“Oa, thượng phẩm phù cấp ba? Một tấm phải bảy, tám ngàn linh thạch đó? Mười tấm, không phải cần bảy tám vạn linh thạch sao?” Nhìn Vô Tình, Mập Mạp nhịn không được cứng lưỡi. Tâm nói: Tiểu tử này cũng thật phá của!

“Không... không phải là chính hắn vẽ ra đó chứ?” Nhìn Vô Tình, viện trưởng mỹ nữ không xác định hỏi.

Nếu Liễu Thiên Kỳ này là Phù Văn Sư cấp ba thượng phẩm, vậy đã quá nghịch thiên rồi!

“Không phải, lấy bản lĩnh hiện tại của hắn, vẽ không ra thượng phẩm phù cấp ba!” Vô Tình lắc đầu phủ nhận. Tuy y rất xác định phù kia không phải do thằng bé vẽ, nhưng khi đối phương sử dụng năm tấm phù, Vô Tình vẫn cảm giác được năm tấm phù đó có liên hệ rất sâu với thằng bé.

Chẳng lẽ là trưởng bối trong nhà đối phương vẽ?

Nghe được Vô Tình nói như vậy, viện trưởng mỹ nữ mới bình tĩnh lại. Còn nghĩ, không có khả năng nghịch thiên à?

Mười ngày sau……

Ba người Liễu Thiên Kỳ nhiều lần trải qua gian khổ, cuối cùng đã đi ra khỏi mảnh đất trung bộ.

“Thiên Kỳ, bả vai huynh còn đau không?” Nhìn ái nhân, Kiều Thụy lo lắng hỏi.

“Yên tâm đi, vết thương đều ổn!” Liễu Thiên Kỳ lắc đầu, nói không sao. Linh khí ở đây có thể chữa thương, đan dược và thuốc thoa ngoài da cũng tốt hơn so với thuốc hiện đại rất nhiều. Cho nên, loại thương thế trên da thịt này vẫn rất nhanh khỏi.

“Kiều Thụy, ta cũng là người bệnh nè, ngươi mỗi ngày đều hỏi Thiên Kỳ, sao ngươi không hỏi xem ta vậy?” Đổng Phong bất mãn mà oán giận ra tiếng.

“Ngươi có thể chạy có thể nhảy, còn cần ta hỏi à?” Kiều Thụy trừng mắt nhìn đối phương một cái, nói theo lý thường.

“Ôi, có vị hôn thê thật tốt mà!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ và Kiều Thụy hai người khanh khanh ta ta, Đổng Phong cảm khái liên tục.

“Chờ ngươi rời Thiên Mục Sơn, ngươi cũng có thể tìm một người mà?”

Nghe được lời này của Kiều Thụy, Đổng Phong khẽ gật đầu. “Nói cũng phải!”

Nắm tay ái nhân, Liễu Thiên Kỳ ẩn ẩn cảm giác được linh lực Kiều Thụy đang tiết ra bên ngoài.

“Tiểu Thụy, có phải đệ cảm giác được tầng che chắn kia rồi không?”

“Ừm, một tháng trước cảm giác được, nhưng mà ta không dám nếm thử, vẫn luôn áp chế lại.” Kiều Thụy gật đầu trả lời.

Kỳ thật, trước khi tham gia khảo hạch, sau khi hấp thu nửa bình Bổ Hồn Thủy, y đã ẩn ẩn cảm giác được một chút. Sau đó, đi vào Thiên Mục Sơn, mỗi ngày giết yêu thú, thực lực lại càng thêm ngưng thật. Cảm giác y càng ngày càng rõ ràng.

“Không được, chúng ta còn phải ở chỗ này suốt một tháng đó? Đệ không thể luôn đè nặng. Xem ra, chúng ta phải tìm một nơi an toàn, để đệ thăng cấp trước mới được."

“Không… không phải chứ? Ở chỗ này thăng cấp Trúc Cơ á? Có thể quá nguy hiểm rồi không?” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Đổng Phong kinh hô ra tiếng.

“Không có biện pháp, cần phải thăng cấp, linh lực của Tiểu Thụy đã bắt đầu tiết ra ngoài. Nếu không thăng cấp nữa, đệ ấy sẽ bạo thể!” Nói đến việc này, Liễu Thiên Kỳ cũng có chút bất đắc dĩ.

"Ờm, nói cũng phải." Đổng Phong gật đầu, cũng rõ ràng lợi và hại trong đó.

“Đi thôi, chúng ta tìm một sơn động thích hợp đi, như vậy hẳn là sẽ an toàn hơn một chút.” Nếu có một sơn động, tự nhiên là an toàn hơn so với bên ngoài rồi.

“Sơn động? Có khả năng sẽ có yêu thú đó?” Đổng Phong nhíu nhíu mày.

“Vậy giết, đoạt lấy là được. Dù sao đã rời khỏi trung bộ, bên này hẳn là sẽ không có yêu thú cấp ba nữa."

"Cũng đúng." Đổng Phong gật đầu tán đồng.

Ba ngày sau.

Trời không phụ người khổ tâm, ba người cùng tìm suốt ba ngày, rốt cuộc tìm được một cái sơn động.

Ngoài sơn động, ở nơi cách khoảng chừng mười mét, Liễu Thiên Kỳ cột Thiên Tàm Ti lên cây, dán linh phù vào, làm ra một cái bẫy rập chỉ có một đường vào. Sau đó, hắn lại thả ra thi thể một con yêu thú cấp hai vào đó.

Đổng Phong tránh phía sau đại thụ hơn mười mét ngoài, nhìn Liễu Thiên Kỳ làm cái bẫy kia, xuýt xoa. “Thiên Kỳ, ngươi cũng thật đủ âm hiểm. Thế mà lại tính kế một nhà yêu hùng* người ta!"

(*hùng ở đây là gấu ( ̄(エ) ̄)

“Hừ, lúc này không phải âm hiểm đâu, cái này gọi là mưu lược. Mưu lược ngươi hiểu hay không?” Kiều Thụy tàn nhẫn trừng mắt nhìn đối phương một cái, không phục mà cãi cọ.

“Đừng nói chuyện, chúng nó muốn ra tới rồi!” Liễu Thiên Kỳ xua tay, ý bảo hai người câm miệng.

Nghe được Liễu Thiên Kỳ nói, hai người vội vàng ngậm miệng lại.

Ước chừng qua một chén trà nhỏ công phu, một nhà ba người yêu hùng lảo đảo lắc lư mà đi về phía bẫy rập.

Nhìn thấy ba con to tướng tiến vào bẫy rập, ba người Liễu Thiên Kỳ, Kiều Thụy và Đổng Phong đồng thời kích hoạt bẫy rập. Truyền phù, Bạo Tạc phù, Hỏa phù, Lôi phù, và Kim phù, bị đồng thời kích hoạt, ba con gấu trực tiếp bị tạc chết.

Ba người chạy tới, lập tức thu hồi ba cỗ thi thể, Liễu Thiên Kỳ lấy hai cuộn Thiên Tàm Ti kia. Ba người cao hứng phấn chấn mà đi vào trong hang gấu.

“Không tồi, vừa lớn vừa rộng mở, để Kiều Thụy thăng cấp là thích hợp nhất rồi!” Nhìn một chút tình huống trong động, Đổng Phong gật đầu liên tục.

“Đổng Phong, Tiểu Thụy muốn thăng cấp, chỉ sợ phải trì hoãn một khoảng thời gian. Ngươi vẫn nên đi trước đi, đừng để trôi qua kỳ hạn ba tháng!” Liễu Thiên Kỳ nhìn Đổng Phong, nghiêm túc nói.

Nếu vượt qua kỳ hạn sẽ bị đào thải. Đổng Phong và bọn họ chỉ là bèo nước gặp nhau, Liễu Thiên Kỳ tất nhiên không hy vọng đối phương bởi vì hai người bọn họ mà bị đào thải.

“Thiên Kỳ, ngươi nói cái gì vậy? Một đường này đều là ngươi và Kiều Thụy chiếu cố ta. Lần này Kiều Thụy thăng cấp, sao ta có thể vứt bỏ hai người các ngươi được? Đổng Phong ta cũng không phải là người như vậy!” Đổng Phong lắc đầu, không muốn rời đi.

“Ngươi xác định ngươi muốn ở lại à?” Liễu Thiên Kỳ nhìn hắn, không yên tâm mà hỏi lại.

"Ừ, ta ở lại." Đổng Phong gật đầu, tỏ vẻ muốn ở lại.

"Được rồi." Liễu Thiên Kỳ gật đầu, lấy ra khối trận pháp bàn cấp ba, đặt trước cửa hang động, kích hoạt nó.

“Thiên Kỳ, đây là...?” Nhìn ánh sáng lam sát khí tận trời nơi cửa động, Đổng Phong nhìn Liễu Thiên Kỳ.

“Đây là sát trận cấp ba, có nó ở, bất luận là yêu thú cấp hai, cấp ba gì, cũng đừng hòng tiến vào!”

“Ha ha ha, cái này tuyệt!” Đổng Phong gật đầu tán thưởng.

Liễu Thiên Kỳ quay đầu, nhìn về phía ái nhân của mình.

“Tiểu Thụy, đây là Trúc Cơ đan, Tích Cốc đan và năm vạn linh thạch, đệ vào bên trong thăng cấp đi. Ta lại làm một đạo tường phòng hộ cho đệ, bảo đảm an toàn của đệ.” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ lấy ra hai viên đan dược cùng với một túi linh thạch, giao cho Kiều Thụy.

“Ừm.” Kiều Thụy gật đầu, cầm đan dược và linh thạch đi vào trong hang.

Liễu Thiên Kỳ lấy trong nhẫn không gian ra bốn thanh xương sườn yêu thú dài ngắn như nhau, đem cắm bốn thanh xương sườn này theo thứ tự khoảng cách nửa thước xuống đất, xếp thành một loạt. Sau đó, hắn lấy ra bốn tấm linh phù, phân biệt dán ở bốn đầu thanh xương.

Liễu Thiên Kỳ rót linh lực vào, kích hoạt linh phù theo thứ tự. Một bức tường nước màu lam lập tức phân cách hang động thành hai bộ phận.

"Hề hề, cái này tuyệt ghê!" Đổng Phong nhìn bức tường nước cao lớn, vui vẻ cười.

“Cửa động cũng phải bố trí một chút, ngươi lại đây giúp ta!” Nói rồi, Liễu Thiên Kỳ đi tới bên kia cửa động.

“Ừ!” Đổng Phong gật đầu, đi theo Liễu Thiên Kỳ lợi dụng thú cốt và Thiên Tàm Ti, ở cửa động cũng bố trí vòng phòng hộ.

“Vạn sự đại cát, chúng ta có thể ổn thỏa nghỉ ngơi một chút!” Nhìn Liễu Thiên Kỳ, Đổng Phong cười nói.

“Ừ, nghỉ ngơi một chút đi!” Liễu Thiên Kỳ gật đầu, ném một khối thịt nướng cho đối phương, hai người ngồi trong động bắt đầu ăn.

Trước/149Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Y Độc Song Tuyệt: Minh Vương Thiên Tài Sủng Phi