Chương Trước/49Chương Sau

Xuyên Thành Mẹ Ruột Nhân Vật Phản Diện Phật Hệ Hằng Ngày

Chương 45: Giống Như Đang Ở Chỗ Này Chờ Đợi Cô

Việc Diệp Phạm một mực lén giấu đi sự thật bị Đô Đô trong nháy mắt vạch trần. Đô Đô lại không biết chút nào, tay nhỏ của bé quơ quơ, tràn đầy phấn khởi kể chuyện về Diệp Phạm.

"Mẹ siêu lợi hại."

Đô Đô chỉ chỉ TV trong phòng khách: "Mẹ còn ở trên TV xuất hiện qua." Ngay sau đó, Đô Đô lại bồi thêm một câu: "Giống như thúc thúc. Thúc thúc cũng siêu cấp ngầu."

Đô Đô chỉ nói dăm ba câu liền đem bối cảnh của Diệp Phạm kể sạch sẽ. Bởi vì trong mắt bé, thúc thúc đã là người phi thường đáng tin cậy.

Qua lời của Đô Đô, Hạ Hàn triệt để rõ ràng thân phận của Diệp Phạm. Nếu như nói trên thế giới có người cùng tên, nhưng diễn viên gọi là Diệp Phạm chỉ có một người. Nghe được Đô Đô nói, sợi dây căng trong lòng Hạ Hàn lập tức nới lỏng.

Anh nhớ tới khuôn mặt của Diệp Phạm, nếu có người mẹ như Diệp Phạm, đích xác cô sẽ dạy ra đứa bé Đô Đô hiểu chuyện đáng yêu như vậy. Ý cười trong đáy mắt Hạ Hàn dần dần nhiều lên, anh vỗ vỗ đầu Đô Đô.

"Thúc thúc có nhận biết mẹ của Đô Đô."

Đô Đô nghiêng đầu một chút, a một tiếng.

"Thúc thúc cùng mẹ là bạn bè sao?" Nhưng mẹ làm sao từ trước cho tới giờ không đề cập qua về thúc thúc đâu?

Mắt sắc của Hạ Hàn khẽ nhúc nhích: "Xem như thế đi."

Trình Bình ngồi ở một bên nghe được chút ý vị, bà không khỏi hoài nghi, người con gái mà Hạ Hàn nói thích kia, sẽ không phải Diệp Phạm chứ? Sự tình quanh đi quẩn lại, cư nhiên tới mức độ này.

Cho dù Diệp Phạm có đứa bé, Trình Bình căn bản cũng không thèm để ý. Ngược lại Đô Đô đứa bé này đáng yêu như thế, Trình Bình càng cảm thấy Diệp Phạm vất vả, con bé một mình nuôi đứa bé nhỏ như vậy, không kêu khổ cũng không than mệt mỏi.

Chỉ là Trình Bình từ trước đến nay không dò được tính tình của Hạ Hàn, Hạ Hàn luôn luôn đem ý nghĩ giấu rất sâu. Trình Bình sẽ không nhúng tay việc này, bà muốn nhìn xem Hạ Hàn có ý gì.

Hạ Hàn đem Đô Đô một nhấc lên, đặt ở bên cạnh ghế sô pha. Đô Đô đung đưa bắp chân, ngửa cái đầu nhìn Hạ Hàn.

"Thúc thúc, người tại sao lại biết mẹ?"

Hạ Hàn cúi đầu nhìn Đô Đô: "Chúng ta làm việc cùng với nhau."

Dừng vài giây, Hạ Hàn lại tiếp tục mở miệng.

"Mẹ của con có hay không nhắc tới ta?"

Đô Đô chống cằm, suy nghĩ kỹ một hồi, nghĩ đến đầu đều đau đớn, cũng không tìm ra một chuyện gì cùng Hạ Hàn có quan hệ.

Đô Đô quệt mồm, lắc đầu: "Không có." Bé cường điệu khẳng định một lần: "Một lần cũng không có."

Hạ Hàn mắt sắc sâu hơn, trên mặt không có biểu tình gì, để cho người ta đoán không ra tâm tư. Đô Đô nhìn Hạ Hàn không nói chuyện, bé không đành lòng an ủi Hạ Hàn.

"Mẹ làm việc bề bộn nhiều việc, bên trong thế giới của mẹ chỉ có Bảo Bảo."

Tay nhỏ của Đô Đô vỗ vỗ bả vai Hạ Hàn: "Không chỉ là thúc thúc, mẹ cũng không có đề cập tới người khác." Đô Đô buông tay, bả vai hơi nâng lên, cái đầu nhỏ lắc lắc.

Đáy mắt Hạ Hàn hiện lên ý cười, anh lại hỏi Đô Đô.

"Vậy mẹ của con ngày hôm nay sẽ tới đón con sao?"

Trình Bình khẽ giật mình, ý tứ Hạ Hàn có thể nói là rất rõ ràng. Vừa rồi ý nghĩ không xác định của bà lập tức tản đi. Bà cho tới bây giờ chưa từng thấy Hạ Hàn đối với cô gái nào để ý như vậy. Nếu như nói Hạ Hàn đối với Diệp Phạm không có chút ý tứ gì, bà không tin. Nhưng nhìn dáng vẻ Diệp Phạm, con bé căn bản cũng không rõ tâm tư của Hạ Hàn.

Đô Đô nghe được vấn đề của Hạ Hàn, bĩu môi, ngón tay mập mạp móc cùng một chỗ. Mu bàn tay trắng nõn nà mũm mĩm, nho nhỏ, rất là đáng yêu.

"Mẹ gần đây bề bộn nhiều việc, ngày mai mới có thời gian bồi Đô Đô."

Hạ Hàn: "Vậy ai đưa Đô Đô về nhà a?"

Đô Đô nhìn thoáng ra bên ngoài: "Bà bà sẽ đến đón ta."

Đô Đô đột nhiên cảm thấy có chút kỳ quái, bé ngẩng đầu nhìn về phía Hạ Hàn.

"Thúc thúc, người làm sao luôn hỏi về mẹ con a?"

Khóe miệng Hạ Hàn cong cong: "Bởi vì ta rất thích Đô Đô, cho nên mẹ của Đô Đô cũng giống như Đô Đô."

Lời của Hạ Hàn vòng vo.

Đô Đô không hiểu lắm, nhưng bé vẫn gật đầu.

"Vậy được rồi, nếu như thúc thúc muốn biết, đều có thể tới hỏi con nha." Đô Đô tuyệt không biết bé bị Hạ Hàn dụ dỗ.

Diệp Đạc tiểu bảo bối bị Diệp Phạm tỉ mỉ giấu đi, đã triệt để bại lộ.

Đợi đến thời điểm Hạ Hàn muốn rời đi, Trình Bình đứng ở cửa ra vào tiễn, nhịn không được gọi anh lại.

"A Hàn."

Hạ Hàn xoay người lại, ở dưới bóng đêm thâm trầm, ngũ quan Hạ Hàn càng trở nên cương nghị. Ánh mắt của anh lộ ra nghiêm túc. Hạ Hàn biết Trình Bình muốn nói cái gì, anh không đợi Trình Bình hỏi ra lời, liền nói.

"Đối với Diệp Phạm, con sẽ có chừng mực."

Thật đơn giản một câu, lại bình ổn trái tim của Trình Bình. Hạ Hàn nhìn về phía Trình Bình: "Trước đó, có thể phiền phức dì giúp con giữ bí mật được không?"

Trình Bình biết Hạ Hàn làm việc trầm ổn, bà nhẹ gật đầu.

"Được rồi."

Hạ Hàn lái xe rời khỏi nhà của Trình Bình. Trời đã tối đen, trên đường phố ánh đèn vừa lên lấp lánh. Trên đường lớn ngựa xe như nước, dòng người nườm nượp.

Xe hơi màu đen xuyên qua từng con đường đi, vững vàng hướng phía trước chạy tới. Hạ Hàn ngồi ở trên ghế lái, tầng tầng lớp lớp ánh đèn chiếu ở trên người anh.

Một lát sau, xe dừng tại trước một dãy biệt thự, Hạ Hàn khom người xuống xe, thân ảnh chìm trong bóng đêm. Căn nhà rộng như vậy chỉ có Hạ Hàn một người ở, bốn phía rất an tĩnh. Chỉ có tiếng hít thở của Hạ Hàn vang lên.

Hạ Hàn không có dừng lại, trực tiếp đi vào thư phòng.

Lạch cạch một thanh âm vang lên, đèn trong phòng bị mở lên, tia sáng màu vàng sáng chiếu sáng cả gian phòng. Hạ Hàn ngồi xuống ghế, thân thể anh dựa vào ghế. Hạ Hàn đem ngón tay đặt lên trên huyệt thái dương của mình, che lại cặp mắt của anh.

Hạ Hàn lại một lần nữa nhớ tới Diệp Phạm, anh không khỏi nở nụ cười. Diệp Phạm, Diệp Đạc, còn có lúc trước phát sinh đủ loại sự tình.

Tất cả mọi chuyện giữa anh cùng Diệp Phạm từng chút từng chút hiện lên. Để anh đủ tìm cơ hội, tới gần cô thêm một chút xíu.

Hạ Hàn nghĩ đến cảnh trước đó cùng Đô Đô gặp mặt, lại tưởng tượng nếu như Diệp Phạm biết quan hệ của Đô Đô với anh. Hạ Hàn nghĩ, Diệp Phạm tính tình băng lãnh như vậy, sẽ có cái phản ứng gì.

Hạ Hàn nhiều ít có thể đoán được ý nghĩ của Diệp Phạm đối với anh. Nhưng vậy thì đã sao, Diệp Phạm lui về sau bao nhiêu, anh liền tiến tới trước bấy nhiêu. Tóm lại sẽ không để cho Diệp Phạm trốn càng xa hơn.

Khí chất lạnh lẽo trên thân lúc đầu của Hạ Hàn, bỗng trở nên mềm mại. Giờ phút này, bóng đêm dịu dàng cũng vây quanh anh.

...

Hàng năm, đài truyền hình trứ danh đều nào đó sẽ tổ chức một lễ trao giải tên là " Giải thưởng phim truyền hình quốc gia".

Hai năm này phim truyền hình đều có tư cách tham dự, sau khi các bộ phim được lọt vào danh sách đề cử, ban giám khảo sẽ đưa ra khảo hạch, bình chọn ra giải thưởng hạng nhất.

Đương nhiên, khán giả để ý không chỉ là năm nay giải thưởng rơi vào nhà nào, còn có các nữ minh tinh trên thảm đỏ ganh đua sắc đẹp.

Đoàn đội Diệp Phạm giờ phút này đang gặp phải một vấn đề.

Đới Cận Sơn: "Năm nay chúng ta nhận được lời mời của Giải thưởng phim truyền hình quốc gia."

Diệp Phạm hơi kinh ngạc: "Nhưng « Thẩm tướng » còn chưa chỉnh sửa xong, nhanh nhất cũng phải sang năm mới có thể lên sóng."

Đới Cận Sơn gật đầu: "Đài truyền hình nhất định là thấy cô gần đây đang nổi, cho nên mới mời cô đi thảm đỏ một chút."

Nỗi lo lắng của Đới Cận Sơn cùng Diệp Phạm không khác là bao. Diệp Phạm chỉ diễn qua một vai phụ trong « Ẩn nấp Bến Thượng Hải », nếu như cứ như vậy mà đi thảm đỏ, khó tránh khỏi bị phóng viên làm khó dễ cùng cư dân mạng chất vấn.

Nhưng là Giải thưởng phim truyền hình quốc gia đã phát ra thư mời, giống cô một nghệ sĩ mới chưa có chỗ đứng ổn định, không thể cự tuyệt. Nếu như Diệp Phạm cự tuyệt, nói không chừng sẽ bị người có địa vị trong ngành cho rằng cô kiêu kỳ.

Người vừa mới nổi liền bị đen, ấn tượng như vậy cũng không tốt.

Có đi hay là không?

Đoàn đội Diệp Phạm ở vào tình thế khó xử.

Quay phim còn cần tiếp tục, Diệp Phạm trước tiên đem chuyện này ném đến sau đầu, chuyên chú làm việc. Cô nghiêm túc hoàn thành nốt những phân đoạn diễn của mình.

Không nghĩ tới, ngày hôm nay vừa kết thúc công việc, Diệp Phạm liền nhận được một cú điện thoại, chính là cùng chuyện giải thưởng có quan hệ.

Người gọi điện thoại tới là Lý Quỳnh.

Bọn họ lúc trước ở trong tiết mục « Cùng đi du lịch » từng có hợp tác.

"Diệp Phạm, Giải thưởng phim truyền hình quốc gia cuối tuần này sẽ đi sao?" Lý Quỳnh không biết từ nơi nào biết được tin tức này.

Diệp Phạm ăn ngay nói thật: "Tôi nhận được thiệp mời, nhưng tạm thời còn chưa nghĩ ra nên trả lời như thế nào."

Lý Quỳnh cười khẽ nói: "Cô không phải là đang lo lắng « Thẩm tướng » còn chưa có truyền bá, đi thì sẽ bị người khác đặt điều?"

Diệp Phạm nhàn nhạt ừ một tiếng. Lý Quỳnh là tiền bối giới giải trí, tâm tư của mình, một lần liền đoán chuẩn.

Lý Quỳnh: "Không bằng ngày đó chúng ta cùng đi?"

Diệp Phạm ngẩn người, Lý Quỳnh đã là một siêu tồn tại rồi, cùng cô ấy đi thảm đỏ hoàn toàn có thể ngăn chặn miệng của phóng viên. Nhưng là... Diệp Phạm cũng không muốn gây phiền phức cho Lý Quỳnh.

Lúc này, Lý Quỳnh mở miệng: "Đừng suy nghĩ nhiều, đây là lần đầu tiên cô đi thảm đỏ đi, ta chính là mang mang một chút vãn bối."

Diệp Phạm suy tư một lát: "Cám ơn tiền bối dìu dắt."

"Tôi đã ở trong giới bao nhiêu năm rồi, hạng người gì chưa thấy qua?" Lý Quỳnh cười, "Giống như cô, nói chuyện không vòng vèo, làm việc chân thật." Lý Quỳnh cũng thẳng tới thẳng lui nói: "Tôi rất thưởng thức tính tình của cô."

" Đến lúc đó xe của đoàn đội tôi sẽ đi qua đón cô."

Lý Quỳnh cúp điện thoại, Diệp Phạm đem chuyện này nói cho Đới Cận Sơn. Bởi vì lần đầu đi thảm đỏ mang ý nghĩa để lại ấn tượng tổng thể của cô cho người xem cùng truyền thông, cho nên đoàn đội rất xem trọng.

Bọn họ bận rộn hơn một tuần lễ, Giải thưởng phim truyền hình quốc gia cuối cùng đã tới. Đường Cẩm cũng được mời tham gia Giải thường lần này, cô ta đã khiêm tốn thật lâu, đoàn đội cũng yên tĩnh trở lại, chỉ là thỉnh thoảng mua chút hot search, nói Đường Cẩm rất khiêm tốn gì đó, tranh thủ đồng tình của đám fan hâm mộ.

Một chiêu này hiển nhiên rất hữu dụng, sự việc thế thân trước đó giống như đã bị quên đi.

Giới giải trí chính là như vậy, hỗn độn cực kì, không bao lâu liền sẽ có một sự kiện mới mẻ phát sinh, tốc độ đổi mới rất nhanh.

Đoàn đội Đường Cẩm đã thương lượng xong, lần này đi thảm đỏ nhất định phải xinh đẹp và cẩn thận, lễ phục của Đường Cẩm sẽ được chọn tỉ mỉ, trang điểm cũng sẽ cẩn thận nghiên cứu.

Cần phải cố gắng để mỗi một chi tiết nhỏ đều thật hoàn mỹ, sáng mai đầu đề tin giải trí bên trên cũng sẽ xuất hiện số lượng lớn tin tán dương Đường Cẩm, như vậy, chuyện lúc trước sẽ từ từ mà bị đè xuống.

Đường Cẩm ngồi ở trong xe, đang trên đường đi tới địa điểm tổ chức lễ trao giải Giải thưởng phim truyền hình quốc gia. Thợ trang điểm đang giúp Đường Cẩm bổ trang, cô đang nhìn còn có những địa phương nào bỏ sót, nếu như bị ống kính chụp tới sẽ không tốt.

Đường Cẩm ngày hôm nay khó có được tâm tình rất tốt, cô ta liếc qua mình trong kính, cười. Đường Cẩm khóe miệng mang theo tự tin, lần này cô ta nhất định sẽ kinh diễm toàn trường.

Xe lập tức sắp đến, đại diện Lý ngồi ở hàng phía trước quay đầu, dặn dò một câu: "Trên thảm đỏ, ngươi chú ý một chút hình tượng."

"Có chuyện gì, không cần treo ở trên mặt, những ký giả kia sẽ viết linh tinh."

Đường Cẩm: "Tôi đương nhiên biết rõ."

Cô ta cũng không ngốc, sẽ không lãng phí một cái cơ hội xoay người tốt như thế. Xe lập tức đến gần, còn chưa tới hiện trường, hai bên đã nghe thấy được fan hâm mộ lớn tiếng thét chói tai.

Bọn họ đều đang kêu tên thần tượng của mình, từng người tranh nhau chen lấn chen lên đến, hi vọng có thể cách thần tượng gần hơn một chút. Bảo an ở hiện trường duy trì trật tự, các phóng viên cầm đèn flash, tiếng tạch tạch liên tiếp không ngừng vang lên.

Đêm này, nhất định sẽ phi thường náo nhiệt.

Xe dừng lại, Đường Cẩm nhìn ra ngoài cửa sổ, khóe miệng nở nụ cười. Vừa xuống xe liền sẽ bị phóng viên chụp ảnh, cô ta nhất định sẽ để cho máy ảnh chụp tới biểu lộ đẹp nhất.

Cửa xe mở ra, vừa chạm mặt chính là răng rắc răng rắc thanh âm nhấn chụp, những ký giả kia vây quanh Đường Cẩm, càng không ngừng chụp.

Đường Cẩm là lưu lượng Tiểu Hoa, mặc dù phát sinh sự kiện thế thân, nhưng nhiệt độ của cô ta vẫn rất cao. Đường Cẩm cảm giác mình đứng tại trung tâm của tất cả mọi người, cô ta phi thường hưởng thụ cảm giác này. Cô ta bày biện tư thế, giương cao cái cằm, tự tin cực kỳ.

Cô ta đã rất có kinh nghiệm, biết làm sao chụp ảnh sẽ đẹp mắt nhất, sáng mai ảnh chụp nhất định sẽ là đẹp nhất. Đường Cẩm nhấc chân, đang muốn hướng giữa thảm đỏ đi tới.

Lúc này, Đường Cẩm phát hiện có một ít phóng viên hướng phía sau cô ta chạy đi, Đường Cẩm nhíu mày, nhìn lại về phía sau.

Cách đó không xa, một chiếc xe hơi màu đen ngừng lại, trong xe có một người đi xuống, là Lý Quỳnh.

Lý Quỳnh là minh tinh uy tín lâu năm, ở giới giải trí địa vị rất cao, cô ấy không hay có mặt tại các hoạt động như thế này, hiện tại cô ấy ra sân, tự nhiên sẽ gây nên sự chú ý lớn từ các phóng viên.

Sau khi biết người đến là Lý Quỳnh về sau, Đường Cẩm thở phào một hơi. Cô ta vốn cho rằng là nữ minh tinh trẻ tuổi nào đó, lo lắng danh tiếng của mình sẽ bị lu mờ. Hiện tại thì yên tâm rồi.

Lúc này, phóng viên vây quanh bên cạnh Đường Cẩm hỏi.

"Đường Cẩm, Lý Quỳnh cùng cô có tham gia qua chương trình truyền hình thực tế, cô cùng cô ấy quan hệ thế nào?"

Đường Cẩm cười nói: "Lúc tham gia chương trình truyền hình thực tế, tôi cùng Lý lão sư quan hệ cũng rất tốt, tôi đương nhiên sẽ cùng cô ấy chào hỏi."

"Tôi nghĩ Lý lão sư nhìn thấy tôi, cũng sẽ cảm thấy rất cao hứng." Đường Cẩm nói lời nói dối, mặt không đổi sắc.

Trên thực tế, Đường Cẩm cùng Lý Quỳnh không có chút nào thân quen. Cô ta nói như vậy, nhưng thật ra là vì muốn cọ nhiệt độ với Lý Quỳnh. Lý Quỳnh địa vị cao, là một đại minh tinh chính hiệu, nếu cùng cô ấy có quan hệ tốt, đối với thanh danh của mình có lợi rất nhiều.

Nghĩ tới đây, Đường Cẩm mang trên mặt một nụ cười. Cô ta bước chân, chuẩn bị đi cùng Lý Quỳnh chào hỏi.

Lúc này, Lý Quỳnh dừng bước, cô ấy không tiếp tục đi lên phía trước, mà là đứng tại bên cạnh xe, tựa hồ đang chờ người nào. Các phóng viên cũng đi theo nhìn về phía trong xe, đáy mắt tràn ngập tò mò.

Không biết vì cái gì, trong lòng Đường Cẩm bỗng nhiên có một cái dự cảm không tốt. Chờ một chút, Lý Quỳnh đang đợi ai? Người sắp từ trong xe đi xuống sẽ là ai?

Đường Cẩm nhìn xem trong xe, trong lòng bất an càng ngày càng mãnh liệt. Lọt vào trong tầm mắt, đầu tiên là mắt cá chân tinh tế trắng noãn. Ở dưới ánh đèn, mềm mại nhẹ nhàng giống như ánh sáng ngọc trai.

Ánh mắt tiếp tục dời đến bên trên, là vòng eo nho nhỏ, váy áo phác hoạ ra dáng người mỹ lệ. Cuối cùng, tia sáng dừng lại ở bên trên mặt của người kia.

Ngũ quan cô xinh đẹp đến cực điểm, vẻn vẹn chỉ liếc một chút, liền không đành lòng dời ánh mắt. Fan hâm mộ cũng bạo động rít gào lên, lớn tiếng kêu tên thần tượng.

"Diệp Phạm!"

"Diệp Phạm!"

Các phóng viên nhìn thấy Diệp Phạm, bọn họ đầu tiên là sững sờ, lập tức giơ lên camera trong tay, điên cuồng chụp.

Đêm nay Diệp Phạm quá đẹp, chỉ dựa vào gương mặt kia, đã kinh diễm toàn trường.

Đường Cẩm hận mà nghĩ, lại là Diệp Phạm. Cô ta cực kỳ tức giận, Diệp Phạm tới nơi này làm gì?

Lúc này, sự tình càng làm cho Đường Cẩm tức giận phát sinh, các phóng viên vây quanh ở bên người cô ta cơ hồ đều xoay người, hướng Diệp Phạm đi đến.

Các phóng viên dời đi ống kính đang đối với Đường Cẩm, toàn bộ nhìn về phía Diệp Phạm.

Máy quay phim máy ảnh cùng nhau nhắm vào Diệp Phạm.

"Răng rắc răng rắc!"

Bọn họ càng không ngừng ấn lấy nút chụp ảnh. mặt Diệp Phạm không có bất kỳ góc chết gì, tùy tiện chụp lấy một tấm hình đều rất đẹp.

Phóng viên vây quanh Diệp Phạm, vấn đề của bọn họ rất nhiều.

Diệp Phạm đang lúc nổi, tùy tiện đăng một tin tức đều có thể kiếm được không ít lượt xem.

"Diệp Phạm." Một nữ phóng viên hỏi, "Diễn viên kỳ cựu Kỷ Phong nổi tiếng nghiêm khắc dĩ nhiên tán thưởng cô, có nghĩa là thực lực của cô có phải là đạt được công nhận của ông ấy?"

Diệp Phạm mỉm cười: "Thời gian tôi xuất đạo rất ngắn, cùng tiền bối so, vẫn chỉ là một người mới, rất cảm tạ tiền bối chỉ đạo."

Câu trả lời của cô rất thỏa đáng, thái độ khiêm tốn, lại tán dương Kỷ Phong.

"Lần này cô không có mang tác phẩm gì tới, thời điểm đi thảm đỏ có cảm tưởng gì?" Cái vấn đề xảo trá này quả nhiên xuất hiện.

Nụ cười trên mặt Diệp Phạm không thay đổi: "Tôi bây giờ đang quay chụp tác phẩm « Thẩm tướng », sang năm sẽ chiếu."

"Tôi tin tưởng sang năm lúc anh nhìn thấy tôi, nhất định sẽ nhìn thấy tác phẩm của tôi." Diệp Phạm hướng về phía người phóng viên kia cong cong khóe môi.

Phóng viên khẽ giật mình, nhìn dung mạo của Diệp Phạm, mất đi khả năng ngôn ngữ. Nơi này lập tức vang lên một mảnh tiếng cười, những phóng viên khác đều cười.

Xem ra Diệp Phạm đã sớm chuẩn bị, ngày hôm nay dù cô ở nơi này thì mọi người cũng sẽ hỏi không ra tin tức bạo điểm gì.

Bất quá thái độ truyền thông đối với Diệp Phạm ngược lại rất hài lòng, bọn họ trở về nghị luận, khen ngợi cô như nước thủy triều.

Đường Cẩm cứ như vậy trơ mắt nhìn phóng viên rời đi, cô ta một người bị để lại nơi đó. Cô ta lúng túng đứng tại chỗ, không có ai đang quay cô ta, cũng không có ai chú ý sự tồn tại của cô ta.

Đường Cẩm vốn muốn cùng Lý Quỳnh chào hỏi, nhưng bây giờ Diệp Phạm xuất hiện ở bên người Lý Quỳnh, cước bộ của cô ta đông cứng đứng tại nơi đó.

Đi cũng không được, đứng đấy cũng không xong, tiến thoái lưỡng nan.

Một lát sau, có một ít ký giả trở về, con mắt phóng viên ở trên người Đường Cẩm cùng Diệp Phạm hai người xoay chuyển vài vòng.

Bọn họ phỏng vấn người khác, từ trước đến nay chỉ hỏi chút vấn đề nhẹ nhàng, nếu là hỏi mà không lấy được tin tức nóng bỏng gì, coi như tốn thời gian vô ích.

"Diệp Phạm cũng tới lễ trao giải lần này, cô cùng với cô ấy đã từng hợp tác qua, có hay không sẽ ở phía sau sân khấu trò chuyện chút?"

Đường Cẩm ngoài cười nhưng trong không cười, người phóng viên này rõ ràng muốn làm cho cô ta khó xử. Cô ta cùng Diệp Phạm quan hệ như vậy, làm sao lại có thể trò chuyện được.

"Diệp Phạm gần đây nhất đang quay « Thẩm tướng », cô có kế hoạch cho bộ phim mới không?"

Đường Cẩm giật giật khóe miệng, nhìn về phía phóng viên đặt câu hỏi. Cô ta nở nụ cười dịu dàng: "Tạm thời giữ bí mật."

Đường Cẩm trong lòng cực kỳ tức giận, rõ ràng người đang đi ở trên thảm đỏ là cô ta, phóng viên lại đóng miệng mở miệng đều nhắc tới Diệp Phạm, chủ đề luôn luôn vòng quanh Diệp Phạm.

Diệp Phạm cũng nhìn thấy Đường Cẩm, trong lòng cô thoáng qua lãnh ý, trên mặt hướng phía Đường Cẩm gật gật đầu. Hiện tại là trường hợp đang ở trước mặt công chúng, có chút cảm xúc gì cũng không thể biểu lộ.

Sau đó, Diệp Phạm liền rời đi.

Đại diện Lý trông thấy Đường Cẩm không có động tác, anh ta ở bên kia vội muốn chết, anh ta liều mạng ra hiệu cho Đường Cẩm để Đường Cẩm chủ động tiến lên cùng Diệp Phạm bọn họ nói chuyện. Kết quả Đường Cẩm căn bản không nhìn thấy, cứ như vậy đứng ở nơi đó.

Đại diện Lý thở dài, Đường Cẩm làm sao không suy nghĩ, hiện tại cũng là trường hợp nào, còn so đo ân oán cùng Diệp Phạm.

Sáng mai đến lúc đó phóng viên nhất định sẽ viết, Đường Cẩm khí chất gì, hoàn toàn không sánh bằng Diệp Phạm. Nhưng là việc đã đến nước này, cũng không cách nào cứu vãn lại.

Lễ trao giải Giải thưởng phim truyền hình quốc gia thuận lợi tiến hành, sau khi kết thúc, Đường Cẩm không khỏi bị đưa ra so sánh cùng Diệp Phạm.

...

Đô Đô rất thích hướng tới nhà Trình Bình mà chạy, Diệp Phạm cũng không có ngăn cản. Thời điểm cô đi quay phim, chỉ cần Trình Bình đồng ý, liền sẽ đem Đô Đô đón đi.

Một buổi chiều nọ, Diệp Phạm kết thúc công việc sớm, cô đi tới nhà Trình Bình tìm Đô Đô. Lúc Diệp Phạm đẩy cửa đi vào, Đô Đô đang ngồi dưới đất chơi. Nghiêm Tiểu Tiểu đi qua, cô bé muốn đem Đô Đô ôm lên. Cánh tay của cô bé gầy cực kì, vòng lấy bánh bao trắng mập mạp này. Đại khái là Đô Đô gần đây lại ăn đến mập lên, Nghiêm Tiểu Tiểu ôm có chút phí sức.

Diệp Phạm nhịn không được, cười ra tiếng.Hai đứa bé trong phòng khách đều chú ý tới Diệp Phạm. Hai đứa cùng nhau nhìn bề hướng này, Đô Đô rất ngạc nhiên cười: "Mẹ tới rồi."

Đô Đô bước bàn chân nhỏ, vui vẻ chạy tới.

"Mẹ, mẹ."

Diệp Phạm cúi xuống, đem Đô Đô ôm vào trong ngực, cô dùng tay nâng lấy cái mông nhỏ của bé. Đô Đô ghé vào trên vai Diệp Phạm, cánh tay nhỏ bám chặt cô.

Diệp Phạm ôn nhu hỏi: "Cùng chị Tiểu Tiểu chơi vui vẻ sao?"

"Ân!" Đô Đô nãi âm nhỏ rất chân thành. Bé nghĩ lại, mấy ngày nay không chỉ cùng chị Tiểu Tiểu chơi, còn được thúc thúc nâng cao cao.

Đô Đô đột nhiên nghĩ đến, trước đó bé đem việc về thúc thúc vụng trộm giấu diếm mẹ. Nhưng mà, hiện tại biết thúc thúc kia không tính là người xa lạ, hẳn là cũng có thể nói cho mẹ đi.

Đô Đô rất thành thật nói với Diệp Phạm: "Mẹ, còn có một thúc thúc cũng cùng Đô Đô chơi."

Diệp Phạm hỏi: "Thúc thúc nào a?"

Đô Đô kích động lên: "Thúc thúc siêu ngầu."

"Thật sao?" Diệp Phạm rất phối hợp, "Cùng mẹ nói một chút."

Đô Đô tay nhỏ dời, bé đối diện với con mắt của Diệp Phạm. Hai cánh tay nhỏ trên không trung vung tay, phối hợp với biểu lộ siêu khoa trương.

Diệp Phạm liền nhìn Đô Đô khoa tay múa chân, con mắt đen lúng liếng mở lớn hơn. Xem ra lúc cô không biết, Đô Đô cùng thúc thúc rất ngầu trong truyền thuyết kia đã rất quen thuộc.

"Đúng rồi, thúc thúc còn nhận biết mẹ ài."

Diệp Phạm nghiêm túc nghe Đô Đô nói chuyện. Lúc này, Đô Đô đột nhiên ngừng nói.

Không khí ngưng trệ trong chớp mắt.

Giọng Đô Đô vang lên, nghe rất vui vẻ: "Thúc thúc."

Sau lưng truyền đến nhàn nhạt một tiếng: "Ân."

Người kia là đáp lại Đô Đô một tiếng. Động tác của Diệp Phạm dừng lại. Cô tựa hồ đã nhận ra loại khí tức lãnh liệt kia, có chút quen thuộc.

Người kia khí tràng cường đại, cách càng gần, càng thêm rõ ràng.

"Diệp Phạm." Một đạo thanh âm thật thấp xuyên qua không khí, tiến vào trong tai cô. Diệp Phạm nhận ra giọng nói này, thân thể của cô cứng đờ.

Cô không có địa phương có thể trốn, huống chi anh lại kêu tên của cô, chỉ có thể xoay người lại. Diệp Phạm vừa vặn chạm phải ánh mắt của anh.

Cặp mắt kia đen nhánh, có một chút xíu lạnh thấu xương, lại có chút vụn ánh sáng nhỏ. Hạ Hàn không có biểu tình gì, thân hình thon dài, mặt mày lạnh lùng.

Đáy mắt của anh mang theo điểm giống như cười mà không cười, cứ như vậy thẳng tắp nhìn Diệp Phạm.

Giống như đang ở chỗ này chờ đợi cô.

~~~

Tác giả có lời muốn nói: bởi vì chương này số lượng từ hơi nhiều, cho nên đăng trễ.

Editor: như trên:)))))

Chương Trước/49Chương Sau

Theo Dõi