Saved Font

Trước/175Sau

Xuyên Thành Tiểu Tình Nhân Của Tổng Tài Hệ Phản Diện

Chương 11

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Diêu Tu Viễn dựa vào thành bể bơi, nhìn Sở Thành, hiếu kỳ hỏi, "Thực sự là bạn trai cậu?"

"Dĩ nhiên không phải." Sở Thành cười nói.

"Vậy sao cậu với Tần Học đều nói là bạn trai cậu."

"Cậu ấy muốn nói vậy nên nói như vậy."

Diêu Tu Viễn cười, đụng hắn một cái, "Cưng chiều thế á, là quan hệ gì?"

"Không có quan hệ gì, chỉ là cậu ấy khá hợp với thẩm mỹ của tôi."

Diêu Tu Viễn chà chà hai tiếng, "Có thể đem tiểu tình nhân nói là bạn trai, cậu cũng là người đầu tiên."

"Cậu thích thì sau này cũng có thể thử."

"Tôi không có hứng thú với chuyện này, có điều cậu ta lớn lên cũng khá được, sau này cậu chán rồi, không bằng..."

Diêu Tu Viễn lời còn chưa nói hết, liền bị Sở Thành đạp cho một cước, "Cút, người của tôi là để cậu nhớ thương à, để tôi nghe thấy lần nữa liền đánh gãy chân cậu."

"Tôi chỉ..." Sở Thành híp mắt một cái, Diêu Tu Viễn nhấc tay chịu thua, "Được được được, tôi không nói nữa được chưa, cậu cũng che chở cậu ta ghê."

"Phí lời, đồ tôi nhìn trúng, tôi không muốn cũng liền thôi, vào tay tôi rồi ai dám đụng vào chắc chắn là thiếu đòn."

Diêu Tu Viễn không nói, thở dài, thầm nghĩ cậu cũng không thể bao cậu ta cả đời, còn không phải sớm muộn gì cũng bị người khác lấy đi à, bất quá hắn cũng biết tính khí Sở Thành, không dám nói ra.

Ngược lại là Tần Học hiếu kỳ nói, "Sao cậu không cho cậu ta xuống nước vậy? Dẫn cậu ta đến chơi, chỉ để người ta ngồi trên ghế, cậu không sợ cậu ta suy nghĩ nhiều à."

"Cậu ấy suy nghĩ nhiều cái gì?"Sở Thành không rõ.

Tần Học nhìn hắn, cảm thấy hắn cái gì cũng không hiểu còn học người ta chơi bao dưỡng, quả thực là nhiều tiền sợ cầm phỏng tay, "Bọn họ bị người ta bao dưỡng, vốn mẫn cảm, lo lắng người khác coi thường bọn họ, cậu đem người mang đến còn không cho cậu ta chơi cùng với chúng ta, cậu ta có thể không nghĩ nhiều sao? Nhất định sẽ cảm thấy chúng ta xem thường cậu ta, cho nên không để ý đến cậu ta."

Sở Thành không nghĩ tới còn có cách nói này, "Tôi không cho cậu ấy xuống nước là vì xuống nước không phải đều bị các cậu cái gì cũng đều thấy hết sao? Người của tôi, tôi bỏ tiền, tôi được xem là đương nhiên, các cậu có tư cách gì."

Tần Học cảm thấy cái mạch não này của hắn tuyệt vl, "Cậu thật đúng là..."

Hắn lắc lắc đầu, "Nói như cậu, tôi đem tiền cho cậu thì cậu để cậu ta xuống hồ chơi đi, nếu không cậu ta tới đây làm gì? Làm khán giả hả?"

"Mẹ nó, tôi thiếu chút tiền này của cậu à? Tôi là không muốn để các cậu nhìn."

Sở Thành nói xong, suy nghĩ một chút lời Tần Học vừa nói, quay người muốn đi tìm Quý Khinh Chu, lại phát hiện không thấy người đâu.

Hắn còn đang nghi hoặc, chỉ thấy Dư An Nghi chạy vào, cao giọng hô: "Anh, A Thành, Cao Hàm đánh nhau với Quý Khinh Chu."

Sở Thành cùng Dư An Minh liếc mắt nhìn nhau, trong nháy mắt bơi đến bên bờ, Diêu Tu Viễn, Tần Học, Thiệu Vĩnh cũng đều vội vã đi theo.

Quý Khinh Chu bên này vẫn đang đánh với Cao Hàm, đột nhiên bị người kéo một cái, cậu vừa quay đầu, phát hiện là Sở Thành, trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.

Sở Thành cũng ngây ngẩn cả người, hắn thấy Quý Khinh Chu bị thương trên mặt, xoa lên một cái, Quý Khinh Chu bị đau "Shh" một tiếng, Sở Thành mắng một câu, quay người đạp Cao Hàm một cước, "Cao Hàm cậu ăn gan hùm mật gấu à, người của tôi cũng dám đánh, cậu cũng rất có bản lĩnh."

Diêu Tu Viễn liền vội vàng kéo hắn, "Được rồi được rồi, cậu nhanh đi bôi thuốc cho Tiểu Quý đi, ở đây có tụi tôi lo, tên Cao Hàm này sao có thể chống đỡ được cậu."

Sở Thành lúc này rất tức giận, người của anh, chính anh còn không làm đau cậu bao giờ, lúc này lại bị người khác đánh, Sở Thành nghĩ tới đây liền không nhịn được đạp Cao Hàm mấy cái.

Diêu Tu Viễn thấy vậy, nháy mắt ra hiệu với Quý Khinh Chu, "Tiểu Quý, cậu giúp đỡ chút."

Quý Khinh Chu chẳng muốn giúp, cậu thấy tên Cao Hàm này đáng đời, Sở Thành đánh thật hay, nếu không phải bây giờ bị vướng nhiều người, cậu thậm chí còn muốn cổ vũ cho Sở Thành trợ uy đây.

Có điều Diêu Tu Viễn là bạn của Sở Thành, Quý Khinh Chu cũng không muốn mình lần đầu gặp người ta đã lưu lại ấn tượng xấu, vì vậy giúp hắn can ngăn, "Được rồi được rồi, Sở Thành, bỏ đi."

Miệng cậu nói vậy, lại thừa dịp Cao Hàm không có sức lực chống đỡ, mạnh mẽ đạp hắn một cước.

Cao Hàm hét thảm một tiếng.

Diêu Tu Viễn kinh ngạc quay đầu nhìn cậu, Quý Khinh Chu một mặt bình tĩnh, vô tội nhìn hắn, phảng phất mới vừa đi đạp người ta không phải cậu, thậm chí còn y theo dáng dấp khuyên nhủ, "Được rồi, vậy được rồi Sở Thành."

Diêu Tu Viễn:...Cmn không hổ là diễn viên, kỹ năng diễn xuất so với Dư An Nghi tốt quá rồi!

Diêu Tu Viễn cùng Quý Khinh Chu phí chút sức mới tách được Sở Thành với Cao Hàm ra.

Sở Thành nhìn vết thương trên mặt Quý Khinh Chu, bất đắc dĩ day day mi tâm, "Đi," anh kéo Quý Khinh Chu, "Trước tiên bôi thuốc cho cậu đã."

Quý Khinh Chu cùng Sở Thành về phòng thay quần áo thay đồ, ra tầng cao nhất bể bơi, đi vào phòng xép khu dừng chân chuyên chúc của Sở Thành.

Sở Thành tìm kiếm một chút, lấy ra hòm thuốc.

"Chỗ này là nhà của Tần Học bọn họ, tụi tôi lâu lâu sẽ tới chơi, cho nên để lại mấy cái gian phòng dự bị, cái hòm thuốc này là lần trước Diêu Tu Viễn uống say đánh nhau với người ta, đánh xong lâm thời để nhân viên phục vụ đi mua, không nghĩ tới, ngày hôm nay cho cậu dùng."

Quý Khinh Chu ngoan ngoãn ngồi ở trên ghế sa lon, không nói gì.

Sở Thành nhấc theo hòm thuốc đi tới, ngồi xuống cạnh cậu, đem mặt cậu xoay qua hướng mình, lấy ra rượu thuốc cùng tăm bông, một bên bôi thuốc cho cậu, nói: "Cậu nói xem, cậu ra oai làm gì, lần trước ở bệnh viện không phải vẫn rất tự mình biết mình sao, còn biết mình đánh không lại Phương Diệu Tuyên, bây giờ gặp Cao Hàm cậu thấy mình có thể đánh lại à?"

"Không giống mà, " Quý Khinh Chu nói, "Lúc đó là tình huống khẩn cấp, Cao Hàm ôm lấy Dư An Nghi, muốn hôn cô ấy, tôi nếu không ra tay Dư An Nghi sẽ bị hắn ta vô lễ."

"Dư An Nghi ngốc, cậu cũng ngốc à? Cậu không biết gọi tôi à? Tụi tôi đều ở bên ngoài, cậu không biết hô một tiếng?"

"Vào lúc đó sao nghĩ nhiều vậy được, lại nói, tôi cũng là con trai, tôi đánh không lại thôi có phải không biết đánh nhau đâu, ai mà không biết đánh nhau chứ."

Sở Thành nghe vậy, tăng thêm lực đạo ấn ngay vết thương của cậu, Quý Khinh Chu bị đau "A a" kêu lên, "Anh nhẹ tay chút."

"Hiện tại mới biết đau, không phải biết đánh nhau à? Biết đánh nhau còn để chính mình bị thương?"

"Anh lúc đánh nhau sẽ không bị thương sao? Tôi cũng không phải cao thủ võ lâm, nhất định sẽ bị thương, chuyện này rất bình thường, a a a, nhẹ chút."

"Cậu còn nói năng hùng hồn," Sở Thành cảm thấy người trước mặt không bớt lo được, "Tôi đánh nhau với người khác có thể đem đối phương đánh ngã, cậu làm được không? Lúc này mới sợ đau, lúc đánh nhau sao không sợ."

"Vậy anh nói làm sao bây giờ, cứ nhìn Dư An Nghi bị cưỡng hôn à."

"Lúc cậu kéo người ra nên gọi tôi."

Sở Thành giáo dục nói, "Lúc tôi không có mặt, người khác bắt nạt cậu, cậu thắng, không thành vấn đề, lưỡng bại câu thương thì trở về nói với tôi, tôi thay cậu ra mặt. Nhưng lúc tôi có ở đây cậu cứ trực tiếp nói cho tôi, tôi giải quyết cho cậu, vậy không phải bớt đi việc hai bên lưỡng bại câu thương à, tôi nói không đúng sao?"

Quý Khinh Chu không nghĩ tới anh sẽ nói như vậy, cậu vẫn cho là giữa bọn họ đơn thuần là quan hệ tiền tài, tuy rằng Sở Thành đối xử tốt với cậu, thế nhưng cũng vẻn vẹn trong sinh hoạt hàng ngày, thỏa mãn sinh hoạt cần thiết của cậu, chỉ đến thế mà thôi. Không nghĩ tới, Sở Thành cư nhiên còn muốn thay mình ra mặt.

Quý Khinh Chu thật ra là người rất ít để người khác ra mặt cho mình, sau khi cha mẹ ly hôn, tuy rằng quan hệ với ba không tệ, nhưng mà ba đã có gia đình mới, cho nên cậu cũng rất ít đi làm phiền.

Mà với mẹ thì, lòng tự trọng cố hữu của nam sinh làm cậu căn bản sẽ không để mẹ mình ra mặt.

Cậu học giỏi, lớn lên lại ngoan, phẩm học kiêm ưu, thầy cô yêu mến, bạn học tin cậy, cũng bởi vì vậy chưa bao giờ gặp chuyện gì cần người khác tới thay mình ra mặt.

Nhưng cũng không sao, Quý Khinh Chu cảm thấy có người nguyện ý thay mình ra mặt thật ra cũng là một chuyện tốt.

Cậu nghĩ tới đây, không tự chủ nở nụ cười, vừa vặn động tới vết thương ở khóe môi, "Shh" một tiếng.

Sở Thành bất đắc dĩ cầm tăm bông giúp cậu bôi thuốc, "Còn cười, bị đánh như vậy còn cười được."

"Được rồi, lần sau tôi không đánh nhau với người khác nữa, được không?" Quý Khinh Chu tốt tính nói, "Lần sau anh có mặt, tôi sẽ gọi anh, vậy được chưa."

"Vậy còn tạm được." Sở Thành hài lòng nói.

Anh vừa dứt lời, liền nghe tiếng gõ cửa.

Sở Thành đứng lên đi mở cửa, ngoài cửa là hai anh em Dư An Minh và Dư An Nghi. Anh nghiêng người, để anh em Dư gia vào phòng.

Dư An Nghi nhìn Quý Khinh Chu trên mặt xanh tím, nội tâm có hơi hổ thẹn, "Chuyện ngày hôm nay, cảm ơn anh, coi như tôi nợ anh một lần, sau này anh có chuyện gì cần giúp, cứ nói với tôi."

Đối lập với Dư An Nghi, Dư An Minh đơn giản thô bạo thậm chí thực dụng nhiều hơn, hắn từ trong ví tiền lấy ra một tấm thẻ, đưa tới trước mặt Quý Khinh Chu, "Tấm thẻ này cậu nhận đi, sau này có nhu cầu gì, có thể trực tiếp đi tới trung tâm thương mại nhà chúng tôi quẹt thẻ."

Mắt Quý Khinh Chu sáng lên, sâu sắc cảm khái, thật là một người tốt!

Cậu đang chuẩn bị tiếp lấy, liền nghe thấy Sở Thành bắt nạt nói, "Cầm thẻ của cậu về."

Quý Khinh Chu:?????

Quý Khinh Chu nhìn về phía Sở Thành, một mặt khó có thể tin, Sở Thành lại còn khinh bỉ nói, "Cậu ấy còn thiếu chút tiền này à?"

Thiếu mà!! Quý Khinh Chu ở trong lòng hò hét, không thiếu tiền thì tôi còn ở đây làm gì!! Tôi mà còn không thiếu tiền à!!

Cậu bất động thanh sắc, âm thầm kéo kéo quần áo Sở Thành, nhưng mà Sở Thành không nhúc nhích chút nào.

Dư An Minh liếc nhìn Quý Khinh Chu, nói với Sở Thành, "Hay là cậu hỏi Tiểu Quý đi."

Hắn so với Dư An Nghi lớn tuổi hơn, cũng cẩn trọng hơn cô nhiều, Dư An Minh nhìn ra Quý Khinh Chu nếu đồng ý để Sở Thành bao dưỡng cậu, vậy nhất định là thiếu tiền.

Hắn sợ mình trực tiếp trả thù lao sẽ khiến Quý Khinh Chu cảm thấy không thoải mái, lúc này mới thay đổi phương thức khác, như vậy cũng có thể giảm bớt gánh nặng sinh hoạt cho cậu, lại không ngờ rằng Quý Khinh Chu còn chưa nói gì, gà mẹ che chở cho con đã lên tiếng trước.

Sở Thành quay đầu nhìn về phía Quý Khinh Chu, "Cậu muốn không?"

Trước/175Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Chi Đô Thị Tiên Tôn