Saved Font

Trước/78Sau

Bé Thụ Khiếm Thính Quyết Định Buông Xuôi Bỗng Được Yêu Thương

Chương 17: "Nhà Tôi Được Tuyển Thẳng"

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Trường phát loa thông báo, yêu cầu tân sinh viên khẩn trương tập trung ở sân vận động để bắt đầu buổi lễ.

Suốt dọc đường Cố Tu Nghĩa vẫn luôn nắm tay Kỷ Nguyễn, vì vậy thu hút không ít ánh mắt kinh ngạc.

Hắn đã sớm quen trở thành trung tâm của sự chú ý, nhưng không biết Kỷ Nguyễn có khó chịu hay không, bèn cúi đầu quan sát sắc mặt cậu: "Có thấy không thoải mái không?"

Kỳ thật Kỷ Nguyễn cũng không quá để ý đến ánh mắt của người khác, chỉ là cậu không thích bị nhiều người vây xem như vậy, sẽ làm cậu thấy choáng váng.

Trong túi quà tặng của khoa có một cây quạt xếp, là quà lưu niệm, trên đó còn viết khẩu hiệu của trường, cán quạt còn treo một cái tua rua màu xanh lam. Kỷ Nguyễn nhẹ nhàng mở quạt ra, nhìn về phía Cố Tu Nghĩa: "Không sao, chỉ là vừa nãy có hơi chóng mặt."

Vẻ mặt Cố Tu Nghĩa lập tức nghiêm lại: "Muốn đi về trước không?"

"Không cần," Kỷ Nguyễn lắc đầu cười, "Bây giờ đã ổn rồi, ban nãy là vì cảm thấy ngột ngạt nên mới vậy."

Môi mỏng Cố Tu Nghĩa hơi nhấp, không nói tin hay không, nhưng cũng không cưỡng bách mang Kỷ Nguyễn về nhà.

Hắn đứng cùng Kỷ Nguyễn ở sân vận động trong chốc lát, chờ đến khi Hàn Tiểu Lâm nhảy nhót chạy tới, giao Kỷ Nguyễn an toàn cho bạn tốt của cậu mới đi về phía khán đài chỗ dành cho người nhà sinh viên ngồi.

Hàn Tiểu Lâm nhìn theo Cố Tu Nghĩa đã đi xa, khoác một tay lên vai Kỷ Nguyễn, đôi mắt mở to: "Các cậu vừa nãy là chuyện gì đấy?"

Kỷ Nguyễn lau mồ hôi trên mũi: "Chuyện gì cơ?"

"Là cái này nè!" Hàn Tiểu Lâm móc di động ra, mở Weibo lên, mặt mày hớn hở: "Làm gì mà cậu lại bổ nhào vào lồng ngực Cố tổng thế!? Như thế nào lại tiện dắt tay đi? Còn nắm tay nhau cả đoạn đường như vậy!"

Kỷ Nguyễn vội vàng nghé đầu nhìn xem, chỉ ngắn ngủi một lát mà tin tức đã tràn lan trên mạng rồi!

[ Tin mới nhất đây! Hôm nay chủ tịch tập đoàn Cố thị cùng vợ yêu tham dự sự kiện ở trường cũ, tiểu kiều thê còn là sinh viên năm nhất hôm nay đi nhập học, ôm ôm ấp ấp thế này còn chưa đủ thân mật sao! ]

Ảnh đính kèm là lúc Cố Tu Nghĩa ôm cậu trước cửa phòng đa năng, còn có ảnh hai người dắt tay nhau đi về hướng sân vận động, Cố Tu Nghĩa cúi đầu nói chuyện với cậu, tất cả đều được chụp bằng điện thoại.

Chỉ nhìn ảnh thôi thì đúng thật là giống một cặp chồng chồng mới cưới.

"Cái gì thế này!?" Kỷ Nguyễn đọc bình luận mà mặt mũi nhăn hết cả vào, dùng vận tốc ánh sáng khóa màn hình điện thoại lại, nhét vào ngực Hàn Tiểu Lâm, dường như chỉ cần nhìn thêm một giây nữa thôi là khuôn mặt có thể bỏng cháy người.

"Tin tức viết linh tinh gì thế không biết, nói bừa! Đúng là toàn giật tít mà!" Kỷ Nguyễn thẹn đến mức líu cả lưỡi, nằm mơ cũng không thể tưởng tượng nổi thời buổi này mà đám truyền thông còn có thể viết cái tiêu đề cổ lỗ sĩ như vậy.

Hàn Tiểu Lâm cất điện thoại đi, cướp lấy cây quạt trong tay Kỷ Nguyễn, phe phẩy: "Tuy rằng bài viết dùng từ hơi thô thiển khoa trương, nhưng người ta là đang nghiêm túc nhìn hình nói chuyện nha~"

Cậu ta nhướn mày nhìn Kỷ Nguyễn: "Không bằng người trong cuộc đây tự mình nói cho tớ nghe một chút tình huống thật sự đi?"

Trong đầu Kỷ Nguyễn bây giờ toàn là cái tiêu đề kia, còn có ảnh chụp ôm ấp nhau, xấu hổ bừng bừng, hai tai nóng lên: "Đều là lời vô căn cứ! Vừa nãy có nhiều người tụ tập nên tớ bị chóng mặt, anh ấy mới đỡ tớ một chút, chỉ thế mà thôi!"

Hàn Tiểu Lâm hoàn toàn không tin, cười đầy ẩn ý: "Ồ~"

- --------------------------------------

Trên khán đài, người ngồi ở đây cũng không hề ít hơn so với dưới sân, hầu hết đều là cha mẹ đi cùng con cái đến.

Ngồi bên cạnh Cố Tu Nghĩa là một người đàn ông trung niên hơi mập, tướng mạo nhìn vô cùng phúc hậu, luôn cười ha hả, còn cầm một chiếc máy ảnh, thường thường vẫy tay về một phía dưới khán đài, thoạt nhìn có vẻ là ông bố không muốn bỏ lỡ bất kỳ khoảnh khắc nào của con mình.

Hai người liếc nhau, Cố Tu Nghĩa lễ phép gật đầu chào hỏi.

Người này còn rất nhiệt tình, liếc mắt đánh giá Cố Tu Nghĩa một cái, cảm thấy độ tuổi này không giống ba đứa nhỏ, có lẽ là anh trai hoặc chú bác, lập tức vỗ vai Cố Tu Nghĩa: "Chú em, cũng đưa bạn nhỏ đi nhập học hả?"

Đã rất nhiều năm rồi Cố Tu Nghĩa mới nghe người khác gọi mình là chú em, nhưng hắn vẫn giữ lịch sự mà gật đầu: "Đúng vậy, anh cũng vậy phải không?"

"Chứ còn gì nữa." Ông chú cười khanh khách, chỉ một ngón tay về phía mấy cái đầu đen nghịt bên dưới khán đài: "Con trai nhà tôi ở kia, bên cạnh bục cờ, cái đầu tròn giống hệt tôi kia kìa!

Cố Tu Nghĩa nhìn theo hướng ngón tay, hoàn toàn không nhận ra ai với ai, mặt không đổi sắc: "Đúng là tuấn tú lịch sự.". Truyện Quan Trường

Ông chú nghe vậy càng vui vẻ, vỗ đùi nói: "Không nói khuôn mặt, đã thi đỗ Bắc Đại, đều là nhân tài quốc gia nha! Tiểu Hổ nhà tôi năm nay thi đại học được 681 điểm! 681 đấy! Ha ha ha ha mộ phần tổ tiên nhà lão Vương tôi phải nghi ngút khói lắm mới ra đời được một nhân tài thế này (*)!"

(*) raw: 我老王家祖坟冒青烟才出这么一个 mình không hiểu huhu

Ông chú huých khuỷu tay Cố Tu Nghĩa: "Bạn nhỏ nhà chú thi được bao nhiêu thế?"

Đuôi lông mày Cố Tu Nghĩa khẽ nhích, che miệng ho một cái: "Nhà tôi được tuyển thẳng."

"Uầy!" Ông chú kinh ngạc, vội vàng giơ ngón tay cái lên: "Lợi hại như vậy, nhà chú dạy dỗ thật tốt nha!"

"Không có không có." Cố Tu Nghĩa xua tay, khiêm tốn nói: "Là do tự em ấy cố gắng."

Ông chú lại khen hai câu, sau đó cầm máy ảnh hướng về phía sân chụp lia lịa: "Tiểu Hổ, Tiểu Hổ! Ba ở chỗ này nè! Ha ha ha——"

Cố Tu Nghĩa yên lặng ngồi nhìn một lát, phát hiện xung quanh có rất nhiều phụ huynh mang máy ảnh, cho dù không mang cũng sẽ cầm di động chụp, duy nhất một mình hắn ngồi ôm cánh tay, khác biệt vô cùng.

Cố Tu Nghĩa do dự một lát, cuối cũng vẫn hòa theo mọi người lấy điện thoại ra, mở camera lên, hướng về phía Kỷ Nguyễn, dùng hai ngón tay phóng to lên.

Tách ——

Hình ảnh Kỷ Nguyễn cười xán lạn xuất hiện trong điện thoại, bởi vì phóng to nhiều lần nên ảnh bĩ vỡ nhiều, nhưng khuôn mặt Kỷ Nguyễn với đôi mắt to tròn cong cong và má lúm đồng tiền vẫn thấy rõ ràng.

Cố Tu Nghĩa không kịp phòng bị liền bị hình ảnh xinh đẹp như vậy tấn công, trái tim "thịch" một tiếng đập mạnh trong lồng ngực, âm thanh vang đến mức khiến hắn cảm thấy hơi ù tai.

Sau đó, chuyện vô cùng thần kỳ, máu khắp người như đang sôi lên, đầu ngón tay cũng trở nên nóng hơn.

Cái người Hàn Tiểu Lâm này thực sự có khiếu hài hước, có thể dễ dàng chọc Kỷ Nguyễn thoải mái cười to, mắt cong thành hình trăng non.

Cố Tu Nghĩa cứ nhìn di động như vậy một lúc lâu.

Ma xui quỷ khiến thế nào, theo tần suất đạp của trái tim, thu nhỏ hình ảnh cho vừa phải, sau đó nhẹ nhàng ấn lưu lại.

- ---------------------

Sau khi buổi lễ kết thúc, Hàn Tiểu Lâm đã rời đi trước, Cố Tu Nghĩa đứng dưới bóng cây chờ Kỷ Nguyễn.

Tâm trạng Kỷ Nguyễn thoạt nhìn vẫn còn rất vui vẻ, nhưng sắc mặt đã hơi kém, gương mặt hồng hồng, môi lại trắng bệch.

Cố Tu Nghĩa vội đỡ cậu một phen: "Làm sao vậy, không thoải mái sao?"

"Không có," Kỷ Nguyễn liếm môi, cau mày: "Vừa rồi phơi nắng hơi lâu."

Cậu lấy bình giữ nhiệt trong cặp ra, là dì Triệu chuẩn bị cho cậu, bên trong đựng nước đường phèn nấu với lê. Hiện tại cậu không được uống đồ lạnh, cái này vừa để nhuận họng, vừa có thể đề phòng tụt huyết áp.

Kỷ Nguyễn ngồi ở bậc thang uống mấy ngụm, nương nhờ lực tay của Cố Tu Nghĩa chậm rì rì đứng lên: "Về nhà đi."

Lúc mới tới đi bộ là vì muốn tham quan trường học, còn khi trở về thì Cố Tu Nghĩa mang Kỷ Nguyễn ngồi xe ngắm cảnh.

Gió lạnh thổi qua, cái đầu đang rầu rĩ cảu Kỷ Nguyễn mới tỉnh táo lại, quay đầu hỏi Cố Tu Nghĩa: "Mấy ngày nữa em phải học tập huấn quân sự, em có thể không..."

"Em không cần đi." Cố Tu Nghĩa quét mã trả tiền xe, có thể ngồi xe từ sân vận động ra cổng chính.

Hắn tắt điện thoại, nhìn về phía Kỷ Nguyễn: "Sức khỏe của em không tốt, tôi đã làm thủ tục xin miễn học quân sự rồi."

"Thật sao?!"

Hai mắt Kỷ Nguyễn sáng rực, dưới ánh nắng mặt trời, lấp lánh như viên đá quý xinh đẹp.

Cố Tu Nghĩa không nhịn được mà cúi xuống nhìn: "Vui như vậy?"

"Đương nhiên."

Kỷ Nguyễn cười rộ lên, cúi đầu nhắn tin cho Hàn Tiểu Lâm, thông báo rằng mình sẽ không đi quân sự, mấy ngày nữa mới dọn vào kí túc xá, sau đó vừa lòng mà cất di động đi.

"Có đói bụng không?" Cố Tu Nghĩa lại hỏi.

"Một chút chút......" Kỷ Nguyễn sờ bụng nhỏ, nhìn lá cây ven đường mà rơi vào trầm tư: "Muốn ăn sườn heo chua ngọt......"

Cố Tu Nghĩa nhăn mi nhịn cười, thấp giọng nói: "Vậy tự nói với dì Triệu đi."

Kỷ Nguyễn nghe vậy lại cúi đầu gõ gõ gửi tin nhắn, môi mím lại, lôh ra má lúm đồng tiền thật sự đáng yêu.

Cố Tu Nghĩa quay đầu che miệng, rốt cuộc kiềm chế không được mà giương khóe miệng lên.

Trước/78Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Chiến Thần Bão Táp