Chương Trước/98Chương Sau

[Brothers Conflict] Trái Phải Đều Bị Vây Quanh Bởi Nam Nhân

Chương 76

Hơi ẩm vào ban đêm có hơi nhiều, Yuuya nắm chặt áo khoác trên người, rũ mấy bông hoa anh đào rơi trên vai xuóng, đi vào sâu trong rừng cây.

Cậu vừa tùy ý tìm một cái cớ để thoát khỏi Masaomi muốn đi cùng, một mình lang thang đi loạn không có mục tiêu, người ở chỗ này cũng không nhiều lắm, thập phần an tĩnh, cùng với cảnh tượng náo nhiệt bên ngoài như hai thế giới khác biệt.

Thanh tịnh nhiều hơn.

Cậu vốn chính là một người thích an tĩnh, thời điểm ở nhà Asahina, thường xuyên bị vây quanh bởi một đám anh em, tuy rằng sau khi quen cũng sẽ không chán ghét, nhưng vẫn có một ít không thích ứng được.

Thời gian dọn vào nhà Asahina, nói dài cũng không dài lắm, bảo ngắn cũng không ngắn lắm, vừa vặn cũng lí giải được đám nam nhân trong nhà, thành thật mà nói, Yuuya kỳ thật cũng rất thích bầu không khí trong nhà.

Náo nhiệt mà lại ấm áp.

Giống cảm thụ lúc cậu vừa mới bắt đầu tiếp xúc với Ema và Rintaro, cái loại ấm áp này, là thứ mà trước kia cậu chưa từng tiếp xúc qua, thực làm người nhớ nhung.

Tìm một chỗ sạch sẽ ngồi xuống, Yuuya nhìn chằm chằm vào mặt đất, bắt đầu xuất thần.

Hiện tại cậu có chút có thể lý giải được những lời nói lúc trước của Rintaro là có ý tứ gì, khi đó Rintaro nói, chỉ cần con theo chân bọn họ tiếp xúc qua, liền nhất định sẽ yêu thích bọn họ.

Kỳ thật Rintaro nói cũng không có sai, các anh em nhà Asahina mỗi người đều thập phần xuất sắc, rất khó làm người chán ghét.

Ví dụ như Masaomi ôn tồn lễ độ, Yuuya nhớ tới lúc mới vào biệt thự, Masaomi kinh hoảng thất thố thu hồi tay, vẻ mặt sợ chính mình lộ ra thần sắc chán ghét, rõ ràng là một nam nhân thành thục mà lại sợ hãi con vật nhỏ như gián......

Masaomi ôn nhu ở trước mặt mình lại lộ ra một mặt này... Yuuya nhịn không được cười khẽ một tiếng.

Còn có Ukyo...... Lúc trước chính mình mới vào ở chung cư, hắn đối với chính mình nói ra mấy lời kia, cậu đến nay còn nhớ kỹ rõ ràng.

Cái loại ôn nhu trong cường thế này, một chút cũng không làm người phản cảm, hơn nữa ngoài ý muốn làm người có chút...... Thích.

Còn có, Hikaru rời đi Nhật Bản, người kia...... Là để cho người ngoài ý muốn, tuy rằng luôn trang điểm thành nữ nhân, lại một chút đều không do dự không quyết đoán, khí tràng ngoài ý muốn rất cường đại, ở rất nhiều thời điểm, luôn làm người bị hắn nắm cái mũi mà đi.

Hơn nữa tâm tư của hắn...... Yuuya vốn dĩ cho rằng, chính mình khẳng định sẽ thập phần chán ghét loại chuyện này, nhưng khi nghe được Hikaru thổ lộ, càng có rất nhiều ngoài ý muốn, mặt khác cũng không có cảm xúc đặc thù gì.

Đây là vì cái gì? Cậu nguyên bản cho rằng chính mình sẽ chán ghét nam tính cả đời, nhưng mà, cậu cư nhiên có thể ở trong phòng tràn đầy nam tính lâu như vậy, tuy rằng bắt đầu sẽ có chút cọ xát, nhưng hiện giờ cũng không có chuyện gì quá khích.

Đến tột cùng là vì cái gì? Là cậu đã không sao cả, hay là mấy người kia đặc biệt?

Yuuya run run áo khoác, rơi xuống một con đom đóm.

Hiện tại cũng không tối, nhưng thình lình có một con đom đóm làm tâm tình Yuuya trong nháy mắt sung sướng lên, cậu nhẹ nhàng mà nhéo thân mình đom đóm, đặt ở trong lòng bàn tay, nhìn nó chậm rãi vùng vẫy cánh, ở giữa không trung bồi hồi.

Trong nháy mắt, cậu phảng phất đem hết thảy điều không thoải mái đều quên đi ở sau đầu, trong đầu óc đều là vui sướng đơn thuần, cho dù là một con sâu nho nhỏ, cũng có thể làm cậu lộ ra ý cười như một đứa trẻ.

Vạn sự toàn duẫn...... Không biết vì sao, trong đầu đột nhiên hiện lên lời nói của Naoki, Yuuya ngẫm một chút, tinh tế cân nhắc ý tứ của lời này, nếu thật sự chuyện gì cũng đều là được cho phép, như vậy......

Cậu bỗng dưng nở một nụ cười, cười thập phần xán lạn, vạn sự đều được cho phép, như vậy liền tính là cậu làm chuyện khác người, không phải là cũng được cho phép sao?

Yuuya như nghĩ thông suốt cái gì đó, biểu tình nhẹ nhàng hơn, vỗ vỗ cánh hoa trên người, đứng dậy, vừa muốn đi ra ngoài, liền nghe được tiếng nói chuyện trong rừng cây truyền ra.

Yuuya đứng yên, chỉ nghe được vài câu tranh chấp không rõ ràng, cậu không hề hứng thú, xoay người, đi vào một bên khác.

Đại khái là cảm nhận phương hướng không tốt lắm, cậu vừa mới tùy ý đi vào rừng cây, hiện tại lại ở bên trong đi vài vòng tìm không thấy đường ra.

Sao, sao lại như vậy?

Yuuya có chút sốt ruột, nơi này đều là những cái cây lớn lên giống nhau, căn bản làm người phân không rõ nơi nào là nơi nào, đến tột cùng là cậu vừa mới vào đây bằng đường nào?

"Ồn muốn chết!" Một thanh âm táo bạo vang lên, ở trong rừng cây yên tĩnh đặc biệt vang dội.

Yuuya đi lên phía trước vài bước, phát giác thanh âm từ phía trước truyền đến, rất gần, đại khái là cách 200m, cậu vòng qua cây, tránh ở chỗ bóng cây.

Khe hở giữa lá cây có chút lơ lỏng, ánh trăng thực nhẹ nhàng chiếu xuống, trong rừng là mấy thiếu niên trang điểm thập phần thời thượng, tóc đều trải qua tỉ mỉ cắt tỉa, trong đó có một người Yuuya nhận thức.

Asahina Fuuto, bên ngoài là nhân khí thần tượng, thực chất lại là con trai thứ mười hai nhà Asahina.

Sao lại là hắn?

Yuuya có chút kinh ngạc, cư nhiên lại ở chỗ này thấy hắn, hơn nữa, mấy người kia, thoạt nhìn cũng là thần tượng đi, không ở trên sân khấu hưởng thụ hoan hô vỗ tay, chạy đến nơi này cho muỗi ăn sao?

Hiện tại là loại tư thế kia, là đang khắc khẩu sao?

Bất quá, nếu ở chỗ này thấy bọn họ, như vậy, bọn họ hẳn là biết nên đi đường nào ra ngoài mới đúng. Đương nhiên, Yuuya cũng không tính toán xin bọn họ giúp đõ, chờ bọn họ rời khỏi rồi trộm đi theo sau bọn họ là được.

Cái người kêu là Fuuto quả thực làm người không dám khen tặng, Yuuya cũng không muốn cùng hắn tiếp xúc nhiều.

"Fuuto, Kai cũng là vì tốt cho cậu." Một thiếu niên tóc lam lôi kéo tay Fuuto khuyên bảo.

Lại bị người không lưu tình ném ra, mặt Fuuto âm trầm "Cậu đang lấy thái độ gì thuyết giáo với tôi?"

"Tôi......"

"Đủ rồi, Fuuto, mọi người cũng là vì tốt cho cậu, rõ ràng là cậu ở trong đoạn nhạc dạo thất thần, gần đây cậu thường xuyên xuất hiện loại trạng thái này, một lần liền tính, nhưng luôn xuất hiện loại sai lầm này, phải biết rằng, chúng ta chính là đoàn đội!" Cái người gọi là Kai có máu tóc hơi dài, trên mặt mang theo không vui.

"Các cậu thì biết cái gì, tôi căn bản là......" Có chút thống khổ nhắm mắt rồi mở, Fuuto nhìn đoàn viên của mình một cái, xoay người rời đi.

Yuuya hoảng hốt, phương hướng người này đi vừa vặn là nơi cậu đang ẩn thân.

Hiện tại muốn trốn đã không còn kịp rồi!

Cậu nhịn không được lui về phía sau một bước, lại bị bắt lấy cánh tay, thanh âm trầm thấp vang lên "Nghe lén sao?"

Cánh tay bị nắm đau, Yuuya khẽ hừ một tiếng, Fuuto ngẩn ra, bắt lấy người để sát vào, nhờ ánh trăng, rất rõ ràng nhìn thấy thiếu niên bởi vì đau đớn mà chau mày.

"Cậu......" Mở to hai mắt nhìn, Fuuto có chút không thể tin được, hiển nhiên đối với việc ở chỗ này nhìn thấy Yuuya cảm thấy thực không thể tưởng tượng được.

"Mau thả tôi ra!" Yuuya dùng sức ném tay xuống, có chút phiền muộn nhìn Fuuto một cái, vì sao mỗi lần gặp gỡ người này đều phải nói những lời này?

Người này quả nhiên thực chán ghét.

Nghe được thanh âm ở bên kia rừng cây, Fuuto nhanh chóng che miệng Yuuya lại, đem người kéo vào một góc âm u, chờ đến khi mấy người kia rời đi, mới buông tay thiếu niên ra.

"Sao cậu lại tới nơi này? Các anh em trong nhà đâu? Bọn họ bỏ được thả cậu ở chỗ này đi loạn một mình ư?" Fuuto ôm ngực, nhìn từ trên xuống.

Xoa xoa cánh tay bị nắm đau, Yuuya trừng đối phương một cái, không nói gì.

Bị loại thái độ này kích thích giận dữ, Fuuto duỗi tay bóp chặt cằm Yuuya "Cậu là người câm sao?"

"Ngô ——" hốc mắt Yuuya có chút phiếm nước mắt.

Fuuto có chút kinh ngạc, vội vàng buông tay ra, tiếp theo không được tự nhiên quay mặt đi "Này, nói cho tôi, sao cậu lại đến loại địa phương này?"

Mỗi lần gặp gỡ người này, Yuuya luôn không tránh được chịu chút tai bay vạ gió, lúc trước có ấn tượng không tốt với người này, hiện tại càng kém hơn.

"Chẳng lẽ cậu có thể tới mà tôi không thể tới sao?" Tức giận liếc nhìn Fuuto một cái.

Bị như vậy, Fuuto lại quỷ dị có chút vui sướng, bởi vì so với đối phương một câu không nói, hắn rõ ràng càng thích như vậy.

Bất quá, hắn đối với vấn đề này cũng không để ý nữa, vừa nãy hắn cũng chỉ là thấy Yuuya nên nhất thời không có lời nào để nói, tùy ý tìm vấn đề mà thôi, hắn mới mặc kệ vì sao người này lại đột nhiên xuất hiện ở chỗ này.

Tiếng chuông di động vang lên, Yuuya theo bản năng tiếp điện thoại, cậu cho rằng sẽ là Ema, bởi vì biết số điện thoại này chỉ có hai nguòi, một người khác là Rintaro.

Nhưng mà bên kia điện thoại vang lên lại là một giọng nam thành thục "Yuuya?"

Yuuya sửng sốt, tuy rằng thanh âm từ trong điện thoại truyền ra có chút sai lệch, nhưng cậu vẫn phân biệt được, đây là thanh âm Ukyo.

"Là em."

"Yuuya! Em ở nơi nào?" Không đợi Yuuya tiếp tục mở miệng, thanh âm Ukyo liền truyền tới, nghe ra được có chút sốt ruột.

"Em? Em ở......" Vừa muốn mở miệng cậu liền ngẩn ra, bởi vì nơi này là nơi nào cậu cũng không biết, đành phải nói với Ukyo "Là một rừng cây, em ở đây......"

Lời còn chưa nói xong, điện thoại đã bị đoạt đi rồi.

Fuuto đoạt lấy điện thoại uy một tiếng, đối với điện thoại nói "Cậu ấy ở chỗ em, căn bản không cần lo lắng, không có việc gì thì em liền treo."

Nói liền treo điện thoại, một chút cũng không đem người để vào mắt, thần thái suy diễn vô cùng nhuần nhuyễn.

"Cậu, cậu đang làm gì a!" Yuuya mang theo tức giận mở miệng.

"Này không phải thực rõ ràng sao? Cậu ở cùng tôi, không phải thực an toàn sao?" Fuuto cười tà khí, lời nói lại làm người không yên lòng.

---------------------------------------------

Nghe nói là wattpat bị mua lại rồi. Tôi nên làm gì đây mọi người? Hay là chuyển sang mangatoon ta??Hoang mang quá đi.

Truyện convert hay : Vũ Luyện Điên Phong
Chương Trước/98Chương Sau

Theo Dõi