Saved Font

Trước/51Sau

Cạm Bẫy Hoa Hồng: Bước Vào Tim Anh

Chương 34: Nhớ Không Ngủ Được

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Những bức tranh ở buổi triển lãm hôm nay phải nói rằng trên cả tuyệt vời. Cô đang say xưa xem thêm vài kiệt tác thì chợt nghe thấy một giọng nói tuy lạ mà quen:

- Mộc Đoan, là em đúng không?

Cô nghe ai đó gọi tên mình thì lập tức quay người lại. Mộc Đoan có chút ngạc nhiên:

- Tùng Vũ.

Anh ấy mỉm cười khi gặp lại cô bé hàng xóm năm xưa.

- Không ngờ lại được gặp em ở đây. Em về thăm ông bà đúng chứ?

Mộc Đoan gật đầu, vui vẻ đáp:

- Dạ phải. Những lần trước em về không gặp anh, cũng đã ba năm rồi.

Tùng Vũ đã để mắt đến Mộc Đoan từ khi cô còn nhỏ. Nhưng vì sợ mất đi mối quan hệ anh em tốt đẹp nên anh ấy đã âm thầm bên cạnh cô như một người anh trai.

- À, anh đi làm xa ở Đông Thành, năm nay tranh thủ về thăm ba mẹ.

Cô và Tùng Vũ vừa đi xem tranh vừa trò chuyện:

- Lần này chồng em có về cùng em không?

Thông tin Mộc Đoan kết hôn cùng Y Phong - thiếu gia của Trắc gia tộc quyền thế giàu có bậc nhất trong nước ai mà chẳng biết.

Cô không ngạc nhiên khi Tùng Vũ biết chuyện cô đã kết hôn. Nghĩ đến Y Phong, lòng cô ngập tràn sự hạnh phúc:

- Chồng em bận công việc nên không về cùng.

Vừa lúc Kiều Loan đi ngắm cảnh chán chê nên quay lại tìm cô, cô ấy sốt sắng gọi:

- Chị Mộc Đoan.

Bước đến cạnh cô, nhìn thấy sự xuất hiện của Tùng Vũ khiến Kiều Loan có chút bất ngờ:

- Anh Tùng Vũ, anh về rồi sao?

Tùng Vũ gật đầu:

- Anh mới về Hạ Nam hôm qua thôi.

Kiều Loan vui vẻ vì từ nhỏ đã xem Tùng Vũ như một người anh.

- Anh về đúng lúc quá. Ngày mốt bọn em sẽ tổ chức buổi lễ kỷ niệm năm mươi năm ngày cưới cho ông bà ngoại. Anh và ba mẹ sang dự buổi tiệc nhỏ với gia đình bọn em cho vui.

Tùng Vũ gật đầu, lời lẽ nhẹ nhàng:

- Được rồi, anh và ba mẹ nhất định sẽ sang.

- --------------------------------

Từ khi đến biệt thự ở cùng anh, Mộc Đoan đã học hỏi thêm được cách chế biến rất nhiều món ăn. Hôm nay là dịp để cô trổ tài, cùng đầu bếp nấu những món thật ngon nhân kỷ niệm đám cưới vàng của ông bà.

Gia đình Tùng Vũ mang cả quà sang chúc mừng ngày ý nghĩa của ông bà ngoại cô.

Ngoài ra còn có vài người trong họ hàng đến tham gia buổi tiệc. Ông bà không muốn tổ chức rền rang nên chỉ làm một buổi tiệc nhỏ, mời những người thân quan trọng đến chung vui.

Tùng Vũ ngồi cạnh cô, chỉ đơn thuần là anh em tốt lâu ngày gặp lại nên chuyện trò rất vui vẻ.

Mọi người đang ăn uống rôm rả, người làm từ phía bên ngoài chạy vào cất lời:

- Thưa ông bà, có cậu Y Phong, chồng của cô Mộc Đoan đến.

Cô đang ăn chợt nghe nói đến tên anh thì xém chút mắc nghẹn vì bất ngò: "Y Phong, anh ấy đến đây sao?"

Dòng suy nghĩ chưa dứt thì cô đã thấy anh từ cửa đi vào, trên tay anh còn xách theo một túi quà.

Ông ngoại của của cô mỉm cười rời khỏi bàn:

- Cháu rể, không ngờ cháu lại đến đây. Ông nghe nói cháu rất bận rộn.

Anh thoáng lướt mắt nhìn vợ rồi ôn nhu đáp lời ông:

- Dạ con muốn tranh thủ đến để cùng vợ chúc mừng ngày kỷ niệm lễ cưới của ông bà. Con có mang ít quà, chúc ông bà luôn vui vẻ hạnh phúc bên nhau.

Ông ngoại nhận lấy món quà từ anh:

- Con đến là ông bà vui rồi, bày đặt quà cáp nữa. Nào, mau sang bàn ăn ngồi cùng mọi người đi.

Anh bước thẳng một mạch về phía cô, lấy ghế chen giữa vị trí cô và Tùng Vũ đang ngồi, hiên ngang đặt ghế vào để ngồi cạnh cô, tách Tùng Vũ ra.

Mọi người trên bàn tiệc hướng mắt về phía vợ chồng cô, Kiều Loan bụm miệng cười vì hành động của ngang ngược của Y Phong.

Anh ngồi xuống, cô chờ để mọi người bớt chú ý rồi quay sang nói nhỏ vào tai anh:

- Chẳng phải anh nói bận việc, sao lại đến đây?

Y Phong ghé sát tai cô, trông cặp đôi này thắm thiết vô cùng:

- Anh nhớ em không ngủ được.

Cô thoáng đỏ mặt vội gắp thức ăn cho vào bát, né tránh ánh mắt của anh.

Còn ba ngày nữa cô mới trở về Thiểu Lam, người đàn ông bám vợ này nhất quyết không buông tha cho cô.

- Em đang đọc sách mà.

Nhìn gương mặt xinh đẹp bên cạnh, anh không nhịn được mà hôn lên má cô, đã vậy còn "nghịch ngợm" nằm lên đùi vợ.

- Em và anh chàng Tùng Vũ gì đó thân với nhau lắm sao?

Nghe đến đây, cô khép quyển sách lại, cúi mặt nhìn anh, đưa tay chạm vào tóc Y Phong mà vuốt nhẹ:

- Sao anh lại hỏi như vậy?

Y Phong cố giữ "giá":

- À, anh thắc mắc thôi.

Cô nở nụ cười vì đã bắt thóp được tâm tư của anh:

- Chồng em đang ghen sao?

Anh ngước mắt nhìn cô:

- Sao em không trả lời câu hỏi của anh?

Mộc Đoan véo má anh một cái thật đau, rõ ràng đánh trống lãnh để làm lơ câu hỏi của cô đây mà.

- Này, đau anh.

Y Phong ngồi bật dậy, cô không nhịn được cười khi nhìn dáng vẻ lúc anh bị trêu.

- Em với anh Vũ chỉ là anh em hàng xóm từ nhỏ thôi.

Lúc nãy trông thấy Tùng Vũ ngồi cạnh cô, cơn ghen trong người anh chợt bộc phát nên đã vội vã "ôm ghế" đến chen ngang để được ngồi cạnh vợ.

Trước/51Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tuyên Cổ Đại Đế