Saved Font

Trước/456Sau

Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 8: Đính Hôn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Bọn họ đến nhà hàng đã hẹn trước liền được nhân viên phục vụ dẫn đến phòng bao. Vừa vào phòng đã thấy ông Hứa và Trương tổng đang ngồi trên sô pha, nói chuyện rất vui vẻ.

Bước chân Hứa Tịnh Nhi hơi khựng lại, nhưng bà Hứa cảm nhận được, lập tức túm chặt lấy cánh tay cô.

“Đến rồi à?”, ông Hứa nói với bà Hứa và Hứa Tịnh Nhi: “Tôi vừa khéo gặp được Trương tổng nên mời ông ấy ăn bữa cơm, dù sao sau này cũng là người một nhà cả”.

Ông ấy ngừng một chút rồi nhìn Hứa Tịnh Nhi: “Tịnh Nhi, chào hỏi đi”.

Trước khi đến đây, Hứa Tịnh Nhi đã có dự cảm đây không phải là một bữa cơm bình thường, nhưng không ngờ bố mẹ cô lại làm trắng trợn đến vậy.

Cũng phải, bọn họ đã bao giờ nghĩ đến cảm nhận của cô chứ?

Hứa Tịnh Nhi nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra, cô đã che giấu tất cả nỗi buồn, môi khẽ mỉm cười, ngoan ngoãn nói: “Chào Trương tổng”.

Trương tổng lập tức đứng dậy, chào đón cô: “Đừng khách sáo như vậy, chúng ta sắp đính hôn rồi, sau này cứ gọi anh là Tiểu Lôi thôi”.

Ánh mắt hắn cứ nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hứa Tịnh Nhi, không chút che giấu ham muốn của mình, khiến người ta cảm thấy vô cùng khó chịu.

Hứa Tịnh Nhi khéo léo tránh bàn tay đang chìa ra của hắn, nhân tiện kéo chiếc ghế bên cạnh bàn ăn ra, giơ tay mời: “Trương tổng, mời ông ngồi”.

“Được được được”.

Trương Lôi ngồi xuống, ông Hứa cũng ngồi xuống theo, bà Hứa ngồi bên cạnh chồng, Hứa Tịnh Nhi vốn muốn ngồi cạnh bà Hứa, nhưng ông Hứa liền phủ đầu: “Tịnh Nhi, con ngồi bên cạnh Trương tổng, nói chuyện với ông ấy đi”.

Bàn tay của Hứa Tịnh Nhi khẽ siết lại, rồi mới kéo chiếc ghế bên cạnh Trương Lôi ra, ngồi xuống.

Có vẻ ông bà Hứa đang nóng lòng muốn cô tăng cường tiếp xúc và phát triển với Trương Lôi, nên khi hắn có ý rót rượu cho cô, bọn họ không những không ngăn cản mà còn khuyên cô uống cùng.

Tuy cô cũng nghĩ cách tránh, nhưng vẫn bị chuốc khá nhiều rượu, khuôn mặt đỏ ửng, đầu óc cũng hơi mơ màng. Cứ thế này thì cô sẽ mất khả năng tự bảo vệ mình mất.

Hứa Tịnh Nhi quyết đoán nói: “Xin lỗi, tôi vào nhà vệ sinh một lát”.

Hứa Tịnh Nhi vặn vòi nước, hai tay vốc nước lạnh lên rửa mặt một lát mới tỉnh táo đôi chút. Cô lấy thuốc giải rượu chuẩn bị sẵn trong túi xách, đổ hai viên ra rồi cho vào miệng, cố nuốt xuống.

Men rượu tan bớt một chút cô mới bước ra ngoài. Trên đường về phòng bao, cô đi lướt qua một người đàn ông cao gầy ở hành lang.

Sau khi Hứa Tịnh Nhi về phòng bao, người đàn ông kia đi vệ sinh xong cũng trở về phòng bao của mình.

Mấy người đàn ông ngồi trên sô pha, đang vừa ôm cô gái bên cạnh, thưởng thức rượu vang, vừa nói chuyện kinh doanh.

Cố Khiết Thần ngồi dựa vào chiếc sô pha ở giữa, sắc mặt lạnh lùng, tư thế tao nhã, khí chất bẩm sinh khiến mọi người không khỏi phải giữ khoảng cách, ngay cả ngữ khí nói chuyện với anh cũng kính nể hơn vài phần.

Anh không nói thì thôi, một khi đã lên tiếng là lời lẽ sắc bén.

Người đàn ông cao gầy tiến lên mấy bước, vẻ mặt vô cùng hứng thú nói với mọi người: “Mọi người đoán xem vừa nãy tôi nhìn thấy ai?”.

Người đàn ông mặt tròn tên Từ Soái liếc anh ta một cái, đáp không chút khách sáo: “Anh còn có thể thấy ai được chứ? Chẳng phải lại một người đẹp nào đó sao?”.

“Đúng là người đẹp thật, nhưng lại là một người đẹp không ngờ tới”.

Từ Soái cười mỉa: “Người đẹp nào mà có thể khiến cao thủ tình trường như anh không ngờ tới chứ?”.

“Hứa Tịnh Nhi chứ ai!”.

Người đàn ông cao gầy cũng không vòng vo nữa: “Vừa nãy tôi suýt nữa còn tưởng mình uống say nhìn nhầm, sau đó tôi hỏi nhân viên phục vụ, đúng là cô ấy thật, không ngờ cô ấy đã về nước, hơn nữa… cô ấy ở phòng bao ngay bên cạnh, nghe nói đang bàn chuyện đính hôn với lão già nhà họ Trương!”.

Trước/456Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Quan Bảng