Saved Font

Trước/456Sau

Cố Tổng Lại Phát Điên Rồi

Chương 9: Gặp Lại

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Hứa Tịnh Nhi!

Mọi người có mặt tại hiện trường đều biết chuyện trước đây của Hứa Tịnh Nhi và Cố Khiết Thần, nghe thấy cái tên này, đều bất giác nhìn về phía anh, dù sao không ai biết thái độ mà anh đối diện với Hứa Tịnh Nhi lúc này là như thế nào.

Cố Khiết Thần như thể không nghe thấy, ánh mắt không có chút thay đổi nào, vẫn bình thản ngồi ở đó, ngón tay dài cầm chiếc ly cao cổ xoay xoay với thái độ hờ hững.

Thấy anh như vậy, mọi người đều thở phào, bầu không khí cũng khôi phục trạng thái náo nhiệt.

Một người đàn ông lên tiếng khiêu khích: “Cái ông họ Trương chẳng phải cùng tầm tuổi với bố của Hứa Tịnh Nhi sao? Cô ta đúng là cũng không kén nhỉ!”.

Người đàn ông cao gầy trả lời: “Tình trạng bây giờ của nhà họ Hứa, có thể tìm được người giàu có như vậy là tốt lắm rồi, cô ấy muốn kén cũng không kén nổi”.

Từ Soái uống một ngụm rượu, cười khẩy nói: “Người phụ nữ như Hứa Tịnh Nhi chỉ cần có tiền là được, cô ta cần gì quan tâm là người như thế nào! Thôi đừng nhắc đến cô ta nữa, mất cả hứng!”.

“Nói gì mà ghê thế, anh Từ, anh đừng nói với tôi là anh từng bị Hứa Tịnh Nhi làm tổn thương đấy nhé…”.

Nói dứt, Cố Khiết Thần đặt ly rượu trong tay xuống, phát ra âm thanh nho nhỏ nhưng khiến người khác đang nói cũng phải im bặt.

Biểu cảm trên khuôn mặt anh vẫn bình thản, không nhìn ra có chút cảm xúc nào, chỉ là giọng nói có hơi lạnh lùng: “Đi đây”.

Ném một câu lại rồi anh dứng dậy, sải bước ra khỏi phòng.

Từ Soái nhìn bóng dáng Cố Khiết Thần rời đi, quay lại trừng mắt với người đàn ông cao gầy một cái rồi lạnh lùng nói: “Anh chỉ được cái nói linh tinh là tài!”.

Cố Khiết Thần đi ra khỏi nhà hàng, trợ lý đã lái xe chờ ở bên đường, anh đi tới nhưng không ngồi vào trong xe mà đứng dựa vào thân xe, rút một bao thuốc trong túi ra, châm một điếu rồi hút.

Khói bay lượn lờ, ánh mắt của anh cũng đắm chìm trong đó.

Sau khi bữa cơm kết thúc, Hứa Tịnh Nhi và bố mẹ đi ra khỏi nhà hàng, vừa ra đến cửa thì gặp phải người đàn ông cao lớn đang đứng ở bên đường.

Tuy trời tối nhưng anh vẫn trông rất hút mắt.

Tay Hứa Tịnh Nhi bất giác nắm chặt, lại gặp anh ấy rồi…

Sau buổi tối hôm đó, người mà cô không muốn gặp nhất chính là anh, cô không hề muốn anh nhìn thấy bộ dạng thê thảm của cô sau khi bị anh bỏ.

Cô quay mặt đi hướng khác như chưa có chuyện gì xảy ra, coi như không nhìn thấy anh.

Nhưng ông bà Hứa lại đều nhìn thấy, sau đó đi thẳng về phía Cố Khiết Thần không chút do dự, Hứa Tịnh Nhi khẽ nhíu mày nhưng cũng chỉ đành im lặng đi phía sau.

Ông Hứa đi lên phía trước, cười nói: “Khiết Thần, lâu rồi không gặp nhỉ”.

Cố Khiết Thần từ từ nhìn về phía ông Hứa, dập tắt điếu thuốc, đứng thẳng người lên, nở nụ cười nhẹ nhàng và trả lời: “Chú Hứa”.

“Trước đó gặp cậu ở trong bữa tiệc, nhưng không có cơ hội chào cậu một tiếng, không ngờ lại gặp cậu ở đây”. Ông Hứa vừa nói, vừa như nhớ ra điều gì đó, quay người sang đẩy Hứa Tịnh Nhi nói: “Phải rồi, Tịnh Nhi về rồi, con bé này cũng luôn nói muốn tìm cơ hội đến thăm cậu đấy”.

Bị đẩy lên đằng trước bất thình lình, Hứa Tịnh Nhi hơi ngạc nhiên, sau đó nghe thấy bố cô nói câu đó, cô nghe xong chỉ muốn độn thổ!

Cô chỉ muốn cả đời này đừng bao giờ gặp lại Cố Khiết Thần, sao có thể có chuyện muốn đến nhà anh thăm anh chứ? Cô sẽ không bao giờ lặp lại việc tự chuốc nhục vào mình!

Lúc này Cố Khiết Thần mới đưa mắt nhìn sang Hứa Tịnh Nhi, anh cụp mắt xuống, ngạo nghễ nhìn cô, cô có thể cảm nhận được một cách rõ hàng vẻ khinh bỉ thoáng qua trong mắt anh.

Tay Hứa Tịnh Nhi nắm chặt thành nắm đấm.

Trong lòng anh, có lẽ cô lại trở thành người phụ nữ mặt dày, bị bỏ rồi mà còn cố bám theo chứ gì?

Trước/456Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trở Lại 90, Nàng Bên Ngoài Khoa Đại Lão Vòng Hỏa Bạo